Chương 306 - Yggdrasil (3-14)
Sau khi kết thúc buổi đi săn vào ban ngày, chúng tôi cùng nhau dùng bữa và bắt đầu bàn bạc về những dự định sắp tới.
“Bom này, em bảo ở tầng một vẫn còn thêm vài ngôi làng nữa đúng không?”
“Vâng. Theo những gì em nghe được thì tính cả ngôi làng hiện tại, tổng cộng có ba ngôi làng, nhưng khoảng cách xa hơn em tưởng.”
Khuôn mặt Han Bom chùng xuống, phủ một tầng bóng tối khi nói ra những lời đó.
Thực chất, Han Bom đã từng tự mình trải qua cảm giác toàn bộ thành viên trong tổ đội bị tàn sát dã man trên đường hướng tới một ngôi làng khác.
Nỗi sợ hãi và sự áy náy đó sẽ là cái gông cùm trói buộc đôi chân, khiến em ấy cả đời này cũng chẳng thể nào quên.
Nhưng nếu vì thế mà cứ phải sống một cuộc đời vô vọng ở đây mãi mãi, thì đó mới chính là sự lựa chọn tồi tệ nhất.
“Nhưng làm thế nào để lên được tầng 2 vậy?”
Trước câu hỏi của Min Hayeon, Han Bom khẽ lắc đầu đáp.
“Xin lỗi, chuyện đó em cũng không rõ nữa. Em nghe nói mấy gã hay lên mặt bắt nạt ma mới trong làng là những kẻ từ tầng trên đi xuống, nhưng dù có cố tìm hiểu thế nào, em cũng hoàn toàn mù tịt về cách đi lên trên đó.”
“Vậy à...”
Tất cả những người có mặt ở đây đều mang trong lòng một cảm giác bức bối.
Yang Jihyeon chắc chắn biết cách để đi lên, nhưng tôi lại chẳng thể mở lời hỏi cô ta được.
Bởi vì ngay lúc tôi cất lời hỏi, cô ta chắc chắn sẽ sinh nghi về thân phận cựu thủ lĩnh của tôi.
Nhìn hai người họ, tôi mở lời phá vỡ bầu không khí.
“Vậy thì chúng ta cứ thử đến ngôi làng khác xem sao. Nếu ở đây không thu thập được thông tin gì, chắc chắn bên đó sẽ có manh mối thôi.”
“Nhưng chúng ta đi kiểu gì đây? Trên con đường đó chắc chắn lũ Red Summoner đang nhung nhúc đục nước béo cò cho xem.”
“Vẫn có cách mà. Đi qua đường cống ngầm là được.”
Han Bom bắt đầu giải thích cặn kẽ về đường cống ngầm, còn tôi và Min Hayeon thì vờ như mới nghe lần đầu, tập trung cao độ lắng nghe từng lời của em ấy.
Đáng lẽ ra, tình huống này phải là lúc Yang Jihyeon đứng ra đề xuất về hầm ngục cống ngầm trước tiên.
Thế nhưng trong lần hồi quy này, tôi đã sớm mượn tay Yang Jihyeon để quét sạch đám phá đám ở các bãi săn từ trước.
Nhờ thế mà việc săn quái trở nên dễ thở hơn rất nhiều, lũ tân thủ ở đây cũng chẳng còn cảm thấy nguy cơ rình rập nên hiển nhiên không có ý định rời đi.
Min Hayeon cũng không ngoại lệ.
“Nhưng mà đường cống ngầm đó... chẳng ai biết rõ về nó cả.”
“Dù vậy, theo em tìm hiểu thì trong lúc khám phá hầm ngục, chúng ta không cần phải lo lắng về sự xuất hiện của đám Red Summoner đâu.”
“Hừm...”
Min Hayeon bắt đầu rơi vào trầm tư.
Thật ra, người đang rơi vào tình cảnh khó xử nhất trong số chúng tôi lúc này chính là Min Hayeon.
Tôi và Han Bom vốn dĩ đã nắm rõ ngóc ngách bên trong nên chẳng mảy may lo lắng, nhưng với Min Hayeon, một người hoàn toàn mù tịt về nơi đó, thì những bất an và sợ hãi khó lòng mà dập tắt ngay được.
Cân nhắc một hồi, Min Hayeon mang một vẻ mặt kiên định, khẽ gật đầu.
“Hãy thử xem sao.”
..
..
Mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tôi, Min Hayeon và Han Bom bắt đầu đi tìm kiếm thành viên để cùng nhau thám hiểm hầm ngục, và những người gia nhập chính là bộ ba mỹ nữ cùng Yang Jihyeon.
Thế nhưng, cái tên quan trọng nhất lại chẳng thấy tăm hơi đâu.
“Haizz... Han Yeoreum... Tên này lại đi đâu mất rồi.”
“Để em đi tìm xem sao.”
Tuy nhiên, cho đến tận lúc chiều tối, tung tích của Han Yeoreum vẫn bặt vô âm tín.
Cuối cùng, nhóm thám hiểm đành ngậm ngùi dời lịch xuất phát sang ngày hôm sau.
“Tôi xin lỗi. Tôi không thể bỏ mặc anh trai mình ở lại được...”
“Không sao đâu. Đó là điều đương nhiên mà. Vậy hẹn gặp cô vào ngày mai.”
Yang Jihyeon buông một câu an ủi Han Bom rồi trở về phòng, bộ ba mỹ nữ cũng nhanh chóng tản về phòng nghỉ của mình để dưỡng sức cho ngày mai.
Chỉ còn lại tôi, Min Hayeon và Han Bom.
Han Bom thở dài sườn sượt, lầm bầm.
“Từ ngày mai chắc phải lấy xích cổ trói anh ta lại quá?”
Nghe vậy, Min Hayeon bật cười hùa theo, còn bồi thêm một câu.
“Cái loại như hắn xích cổ không ăn thua đâu. Phải đeo đai trinh tiết vào mới trị được.”
Chúng tôi cười đùa vui vẻ, cùng nhau mỉa mai Han Yeoreum một hồi.
Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn.
“Chúng ta cũng đi ngủ thôi.”
Nhận thấy việc nhậu nhẹt lúc này không mấy thích hợp khi ngày mai còn phải thám hiểm hầm ngục, chúng tôi đứng dậy, ai nấy đều rảo bước về phòng của mình.
Ngay khi tôi định bước về phòng, Min Hayeon đã lén lút cọ sát vào người tôi, hơi thở nóng rực phả vào làm nhột vành tai tôi.
“Đêm nay... ngủ cùng em nhé?”
“Hôm nay bỏ qua thì tốt hơn đấy.”
“...Tại sao?”
Min Hayeon đang dùng đôi mắt long lanh đầy quyến rũ nhìn tôi, vừa nghe lời từ chối liền bĩu môi, phụng phịu ra mặt.
Nhìn cái mỏ chu ra kia, tôi biết thừa em ấy đang gióng lên hồi chuông cảnh báo rằng “em sắp dỗi rồi đấy nhé”.
Thấy dáng vẻ đó của Min Hayeon quá đỗi đáng yêu, tôi vươn tay vuốt ve gò má ửng hồng của êm ấy, thì thầm.
“Ngày mai chúng ta phải vào hầm ngục mà. Nếu lỡ tình trạng sức khỏe không tốt rồi xảy ra tai nạn trong đó thì to chuyện.”
“Vậy thì chỉ ngủ cùng nhau thôi cũng được.”
“Nếu thế thì anh e là cũng khó đấy...”
Thấy vẻ mặt xị xuống của Min Hayeon, tôi vội vàng giải thích để xoa dịu em ấy.
“Ngủ cùng nhau chắc chắn anh sẽ không kìm được mà làm chuyện đó mất. Có em nằm cạnh thì đời nào anh chịu ngủ yên.”
“Xì...”
“Đợi đến ngôi làng tiếp theo đi, lúc đó dù em có chống cự thì anh cũng sẽ lao vào vồ lấy em cho xem, cứ chuẩn bị tinh thần đi.”
“Hứ, ai thèm cho anh làm cơ chứ?”
Min Hayeon lêu lêu, thè lưỡi trêu tôi rồi quay ngoắt bước về phòng.
Nhưng đi được vài bước, êm ấy bỗng khựng lại, quay đầu nhìn tôi và nói thầm đủ để tôi nghe thấy.
“Để xem biểu hiện của anh thế nào... rồi em mới quyết định có tha cho anh hay không.”
“Haha...”
Min Hayeon tủm tỉm cười, chạy vội về phòng mình sau khi bỏ lại câu nói ấy.
‘Lúc nào tôi cũng nghĩ, có một cô gái như thế này mà vẫn có thể mờ mắt dòm ngó người phụ nữ khác, xem ra Han Yeoreum đúng là một thằng ngu hết thuốc chữa.’
[Có lẽ hắn ta tin sái cổ vào cụm từ trinh tiết trước hôn nhân, và nghĩ rằng có thể lợi dụng điều đó để vui vẻ với những cô gái khác nên mới càng thích thú hơn.]
Chắc hẳn Han Yeoreum cũng tin tưởng phần nào vào việc Min Hayeon giữ gìn trinh tiết trước hôn nhân.
Hắn đinh ninh rằng Min Hayeon sẽ không đời nào cắm sừng mình, hơn nữa lại có đám đàn em theo sát quản lý, nên hắn tin chắc mười mươi rằng Min Hayeon hoàn toàn là vật sở hữu của hắn.
‘Thôi thì, nhờ sự ngu học của hắn mà tôi lại vớ bở.’
Mang theo lòng biết ơn sâu sắc gửi đến Han Yeoreum, tôi thay quần áo rồi ngả lưng xuống giường, chuẩn bị đánh một giấc.
Tôi vừa chợp mắt được một lúc...
Cốc, cốc, cốc.
“...Đừng nói là ẻm không nhịn được đấy nhé?”
Đã tìm đến tận cửa thế này thì tôi cũng chẳng còn lý do gì để từ chối nữa.
Từ chối thêm thì đúng là đang chà đạp lên lòng tự trọng của Min Hayeon mất...
Tôi vừa mở cửa vừa lên tiếng.
“Sao thế? Thật sự không nhịn nổi à? ...Hửm?”
“Không nhịn nổi gì cơ ạ?”
Trái với dự đoán của tôi, người đang đứng trước cửa lại là Han Bom.
Tôi giật mình trước sự xuất hiện của em ấy, lúng túng đáp.
“À, không có gì đâu. Mà cô tìm tôi có chuyện gì vậy?”
“À thì... chú cho tôi vào trong nói chuyện một lát được không?”
“Vào đi.”
Khác với thái độ cự tuyệt hôm qua, lần này tôi không thể dễ dàng từ chối mà mời em ấy vào phòng.
Han Bom bước vào, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, khẽ lẩm bẩm.
“Phòng gọn gàng phết nhỉ.”
“...? Phòng trọ nào mà chẳng giống nhau?”
“...Chú phải học cách bỏ ngoài tai mấy lời khách sáo đi chứ. Được thế thì tốt biết mấy.”
“Tôi xin lỗi...”
Nghe tôi xin lỗi, Han Bom khẽ mỉm cười, chỉ tay về phía chiếc bàn và hỏi.
“Bọn mình ngồi đó nói chuyện được không?”
“Tất nhiên rồi. Cô ngồi đi.”
Han Bom nghe tôi nói vậy liền tiến tới ngồi xuống chiếc bàn vuông.
Tuy chiếc bàn trong nhà trọ không quá sang trọng, nhưng kích thước vừa vặn cho bốn người ngồi, lại được trải thêm một tấm khăn bàn, vô tình tạo nên một bầu không khí khá lý tưởng cho một cuộc trò chuyện giữa nam và nữ.
Vừa ngồi xuống, Han Bom đã khéo léo kéo tấm khăn bàn che kín cặp đùi thon thả của mình và giấu xuống dưới gầm bàn. Tôi cũng kéo ghế ngồi đối diện, im lặng chờ đợi.
Han Bom nhìn dáng vẻ điềm tĩnh của tôi, bắt đầu cất lời xin lỗi.
“Chuyện của anh trai tôi... tôi thực sự xin lỗi.”
“Đó đâu phải là chuyện cô cần nói lời xin lỗi.”
“Không đâu ạ. Nếu ngay từ đầu tôi quản lý anh ấy nghiêm ngặt hơn thì đã không xảy ra chuyện này.”
Vốn dĩ hôm nay chúng tôi dự định tiến vào hầm ngục, nhưng vì Han Yeoreum mà mọi thứ đổ bể.
Và Han Bom đang thay mặt anh trai mình tạ lỗi về chuyện đó.
Nhìn Han Bom như vậy, tôi xua tay, nở một nụ cười hiền hòa.
“Han Bom thực sự rất tốt bụng đấy.”
“Vâng?”
“Lúc đầu khi biết cô là em gái của Han Yeoreum, tôi đã có chút hiểu lầm. Nhưng bây giờ thì suy nghĩ đó bay sạch rồi.”
“...”
Không phải là lời dối lòng.
Bởi vì Han Bom mà tôi gặp ở giai đoạn đầu của lần hồi quy thứ nhất thực sự rất ghét tôi.
Nghe tôi nói vậy, Han Bom đứng dậy khỏi ghế, lúng túng đứng trước mặt tôi, ngập ngừng hỏi.
“Vậy bây giờ... chú thấy tôi thế nào?”
“À... bây giờ thì cô là một người rất đáng tin cậy. Thật lòng mà nói, giữa cái thế giới này mà tìm được một người để đặt niềm tin là một sự may mắn vô cùng lớn đấy.”
“Ngoài chuyện đó ra... không còn gì khác sao?”
“Haha... Dần dần tìm hiểu thêm thì sẽ tốt hơn mà nhỉ?”
Han Bom nở một nụ cười mị hoặc, khẽ cúi xuống nhìn tôi đắm đuối.
‘Mẹ kiếp, muốn đè em ấy ra quá...’
Lòng tôi cồn cào ngứa ngáy, chỉ hận không thể lao vào xơi tái em ấy ngay tại trận.
Thực tế thì cự vật đang ngóc đầu dậy dưới gầm bàn của tôi đã bắt đầu lấy hai hòn bi làm con tin (mặc dù không phải con người, nhưng nói thế cũng đúng vì đây là nơi những sinh linh bé nhỏ sẽ trở thành người trong tương lai đang sống và hô hấp) để uy hiếp tôi.
Nó đang uy hiếp, bắt ép tôi phải lập tức cắm ngập nó vào bên trong hoa huyệt ướt át của Han Bom.
Tôi nhếch mép cười khổ, cố nuốt cơn nứng xuống.
Thế nhưng, Han Bom dường như chẳng hề hay biết (hoặc cố tình không biết) tâm tư của tôi, em ấy đứng dậy và bước về phía tôi.
Han Bom vòng tay từ phía sau, nhẹ nhàng mơn trớn lấy gáy tôi, rồi thì thầm những lời ướt át vào tai.
“Chú à... tôi bây giờ...”
Ngay khoảnh khắc giọng nói như đang rót mật vào tai tôi vang lên.
Cốc, cốc, cốc.
“!”
“!”
Không chỉ tôi, mà cả Han Bom cũng giật thót mình, đưa mắt nhìn chằm chằm về phía cánh cửa đang vang lên từng tiếng gõ bằng gỗ.
Cùng với tiếng gõ cửa, một giọng nói phụ nữ quen thuộc cất lên.
(Suho à..., anh ngủ chưa?)
Han Bom hốt hoảng đảo mắt nhìn tôi rồi lại nhìn cánh cửa, còn tôi thì đành chịu chết, dương vật cương cứng đến mức muốn đứng lên cũng bất lực.
Và câu nói tiếp theo của Min Hayeon đã khiến cơ thể Han Bom phản xạ như một cái máy.
(Em vào một lát nhé.)
“Tạm... tạm thời cô trốn đã nhé.”
Han Bom thì thào, luống cuống chui tọt xuống gầm bàn, dùng tấm khăn trải bàn che chắn cơ thể.
Két.
Ngay khi Han Bom vừa trốn xong, cánh cửa mở ra đúng một nhịp hoàn hảo. Ở phía bên kia, Min Hayeon đang đứng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
“Ơ? Anh chưa ngủ à?”
“À, ừ! Anh ngồi đây suy nghĩ chút chuyện thôi.”
“Ồ... Suy nghĩ gì thế anh?”
Min Hayeon tủm tỉm cười, lả lơi tiến lại gần.
Diện mạo hiện tại của Min Hayeon hoàn toàn khác xa so với thường ngày.
Cởi bỏ chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi và quần jeans quen thuộc, em ấy đang khoác trên mình bộ pyjama màu be với áo và quần tách rời.
Những chiếc cúc áo của Min Hayeon như muốn nổ tung, đang gồng mình níu giữ lấy sợi chỉ giống hệt cái cách Người Nhện dùng tơ nhện cản đoàn tàu đang lao vút đi, ra sức ngăn không cho cặp tuyết lê đẫy đà của em ấy bật tung ra ngoài.
Min Hayeon rón rén bước tới như một cô mèo nhỏ, kéo chiếc ghế đối diện tôi và ngồi xuống.
“Mà đêm hôm khuya khoắt thế này, anh rốt cuộc đang suy nghĩ chuyện gì vậy?”
“À... chỉ là dăm ba cái chuyện... Á!”
“Sao... sao vậy anh?”
Min Hayeon hốt hoảng định chồm lên khi thấy tôi bất ngờ co giật.
Tôi vội vã xua tay ngăn em ấy lại.
“À, không sao đâu. Tự nhiên anh bị tê chân thôi...”
“Phù... Làm em giật hết cả mình. Tưởng có chuyện gì chứ.”
Min Hayeon cười thầm, lại ngồi ngay ngắn xuống ghế.
Thế nhưng, em ấy càng kéo ghế sát vào bàn, mồ hôi hột trên trán tôi càng tuôn ra xối xả.
‘Trời ạ... Phát điên mất thôi.’
[Có chuyện gì vậy?]
‘Han Bom đang nấp dưới gầm bàn chui tọt vào giữa hai chân tôi rồi!’
Bàn trọ dù sao cũng chỉ là chiếc bàn nhỏ nhắn đủ để dùng bữa nhẹ hay uống trà.
Khi đôi chân dài miên man của Min Hayeon vô tình chen vào khoảng không chật hẹp ấy, Han Bom vì hoảng loạn đã luống cuống lùi lại và thế là kẹt cứng giữa hai đùi tôi.
Đã vậy hai chân tôi còn đang giang rộng ra nữa chứ...
Và một cách tự nhiên, bộ phận nhạy cảm của tôi đang cọ sát vào cơ thể của em ấy.
Giờ này thì chắc em ấy cũng nhận ra rồi...
Rằng tôi đang cửng đỏ lên thế nào...
“Thế, thế có chuyện gì vậy Hayeon?”
“Hứ... Tại anh không qua phòng em nên em mới phải đích thân qua đây đấy.”
“Haha...”
Min Hayeon nhìn vẻ mặt bối rối của tôi, cười tủm tỉm rồi buông ánh nhìn đầy lả lơi.
“Anh quá đáng thật đấy? Nói thật là nãy giờ em cứ chờ anh mãi...”
“Haha... Ngày mai có việc quan trọng lắm mà. Anh lo nên mới vậy thôi.”
“Hứ, quan trọng thật đấy. Ừm... Thật ra đấy chỉ là viện cớ thôi, em qua đây để nói chuyện khác.”
“Chuyện gì vậy?”
“...Chuyện của Bom.”
Giật thót.
Cùng lúc đó, toàn thân Han Bom đang kẹp giữa háng tôi khẽ run rẩy, truyền cảm giác đó thẳng lên đũng quần đang căng cứng của tôi.
Vốn dĩ đang hừng hực, sự run rẩy nhè nhẹ của Han Bom như tiếp thêm dầu vào lửa, kéo theo cơn cuồng vọng râm ran muốn giải tỏa.
Nhưng tôi vẫn kiên cường kìm nén, vờ như không biết mà hỏi lại.
“Bom sao? Cô ấy làm sao?”
“Sao trăng gì nữa... Hồi nãy em đã nói rồi mà. Em sợ Bom sẽ dở trò gì đó với anh.”
“À...”
Ngay lúc này, tôi chỉ muốn nhảy cẫng lên lôi cổ Han Bom ra cho em ấy thấy.
Nếu lỡ như Min Hayeon lỡ miệng nói xấu Han Bom ở đây, mối quan hệ của hai người họ chắc chắn sẽ rạn nứt vì những vết thương lòng.
Không hay biết sự hiện diện của Han Bom, Min Hayeon bắt đầu thao thao bất tuyệt bộc bạch suy nghĩ của mình, còn Han Bom thì lén lút trốn dưới gầm bàn và hứng trọn từng câu từng chữ không sót một ly.
Nhưng rất may, tình huống tồi tệ mà tôi lo sợ đã không xảy ra.
“Nếu Bom tiếp cận anh, anh nhớ phải báo cho em biết đấy nhé.”
“Đương nhiên... anh sẽ nói mà.”
“Bom mà em biết tuyệt đối không phải loại con gái mê trai đâu. Việc em ấy tiếp cận anh có lẽ là vì Yeoreum đấy.”
Tuy là một tình huống dễ gây hiểu lầm, nhưng Min Hayeon đã thể hiện sự quan tâm thực lòng tới Han Bom, người mà em ấy nghĩ rằng không có mặt ở đây.
“Dù Bom có căm thù Yeoreum đến mấy, em ấy cũng không bao giờ bỏ rơi người nhà đâu. Em ấy là một đứa rất lương thiện, nên dù có ghét cay ghét đắng đàn ông thì cũng có khả năng sẽ lân la tiếp cận anh.”
“Ừm...”
“Nhớ nhé? Nếu Bom tiếp cận anh, anh chỉ cần lẳng lặng báo cho em là được. Em sẽ tìm cách khuyên nhủ em ấy.”
Lời của Min Hayeon ngầm ám chỉ rằng nếu Han Bom có ý định lân la tiếp cận tôi, thì đó chắc chắn không xuất phát từ tình cảm thực sự của em ấy.
Min Hayeon đang lo lắng rằng Han Bom sẽ làm những chuyện trái với lương tâm, ép uổng bản thân phải làm những điều mà mình căm ghét.
Không biết Han Bom đang nấp giữa háng tôi đang nghĩ gì nhỉ.
Có lẽ trong lòng em ấy đang ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Mang tiếng đi dụ dỗ đàn ông, rốt cuộc lại chui rúc dưới háng người ta mà nghe những lời gửi gắm niềm tin đầy chân thành từ Min Hayeon.
‘Không ổn rồi...’
Tình huống tuy không đến nỗi tệ, nhưng chỉ sơ sảy một chút là cán cân trong lòng Han Bom sẽ nghiêng hẳn về phía áy náy, rồi biết đâu em ấy lại âm thầm rời xa tôi thì khổ.
Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, Min Hayeon nhoẻn miệng cười.
“Em qua đây để nói chuyện đó thôi. Thực ra em định nói lúc nãy rồi, nhưng có mặt Bom ở đó nên em nghĩ nói riêng vẫn hơn.”
“Ừ, anh hiểu mà.”
“Thế em về đây.”
Min Hayeon tươi cười đứng dậy rồi quay lưng bước về phía cửa.
Tôi vừa định đứng dậy tiễn em ấy một đoạn.
“Đừng nói là đến nước này anh vẫn không chịu giữ...”
Min Hayeon vừa cười vừa quay đầu lại, rồi bỗng nhiên nhìn dáng vẻ khập khiễng đứng lên của tôi bằng một ánh mắt vô cùng kỳ quặc.
Tầm nhìn của em ấy đang hạ dần xuống đũng quần tôi.
‘Chết mẹ, bị lộ rồi sao... Kiểu này khéo lại nằng nặc đòi ngủ lại mất?’
Ngay khoảnh khắc tôi đang lo sốt vó, Min Hayeon khẽ lầm bầm trong miệng.
“...Là ai?”
“Hả? Gì cơ?”
Đừng nói là em ấy đang hỏi xem ai đã làm cho tôi cửng lên đấy nhé?
Vừa mới nghĩ vậy thì...
Khuôn mặt Min Hayeon đanh lại, đôi mắt dán chặt vào gầm bàn, giọng nói lạnh toát.
“Kẻ nấp dưới gầm bàn... là ai?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
