Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Yggdrasil - 3 - Chương 303 - Yggdrasil (3-11)

Chương 303 - Yggdrasil (3-11)

“Xin lỗi anh, hiện tại tôi đang rất bận nên không rảnh để tiếp anh đâu.”

“…Gì cơ?”

Lời nói của Park Seonhee khiến Han Yeoreum đờ người ra, cô nhìn lại gã đàn ông với đôi mắt lờ đờ kia rồi gượng gạo nở một nụ cười.

“Tôi bận rồi, đi trước đây.”

Để lại câu nói đó, Park Seonhee lập tức quay ngoắt đi như chạy trốn.

Han Yeoreum cúi gầm mặt xuống, dường như vẫn không thể tin vào tai mình.

Và thứ đồ vật đang nhô lên của hắn…

‘Khốn kiếp…’

Nhờ có bộ quần áo che chắn phần nào nên có lẽ cô ta chưa kịp để ý, nhưng lỡ như cô ta phát hiện ra thì hành động lúc này của Han Yeoreum chẳng khác nào một kẻ sàm sỡ biến thái chứ đừng nói là trai ngọt ngào.

‘Không, chắc cô ta chưa thấy đâu. Tạm thời tìm con khác…’

Chối bỏ thực tại, Han Yeoreum bắt đầu đi tìm những cô gái khác.

Và hắn chạm mặt Son Hyeeun.

“Tôi xin lỗi. Giờ không phải lúc để chơi bời đâu.”

Rồi hắn lại gặp Park Jinhee.

“À… ừm… tôi, để lúc khác tôi sẽ dành thời gian cho anh.”

Bị từ chối.

‘…Cái gì thế này? Tình huống quái quỷ gì đây?’

Han Yeoreum từng tự hào với tỷ lệ cưa cẩm thành công lên đến một trăm phần trăm.

Ấy vậy mà không phải một, chẳng phải hai, mà hắn vừa bị từ chối liên tiếp ba lần.

Thêm vào đó, ở Tầng 0 Làng Zephyrum, ba cô ả này còn bám dính lấy hắn không buông cơ mà…

Han Yeoreum lắc đầu lia lịa, bắt đầu tự huyễn hoặc bản thân.

‘Ha ha ha… Nghĩ lại thì lần hồi quy này, ngay từ đầu mình đã không chăm chút được cho họ… C-chắc phải quan tâm đến họ một chút mới được.’

Han Yeoreum tự thuyết phục bản thân rồi nhếch mép cười trừ.

Hắn lại tiến đến và bắt chuyện với các cô gái một lần nữa.

Nhưng khi gặp lại Park Seonhee thì…

“Hà… Đã bảo là tôi đang bận mà. Anh không thấy tôi đang lo liệu cho những người khác sao?”

Quả đúng như lời cô nói, cô đang làm theo chỉ đạo của Han Bom để hướng dẫn những người khác vào nhà trọ.

Khi đụng độ Son Hyeeun thì…

“…Anh thôi đi được không?”

Cô ta để lộ rõ thái độ bực dọc và kinh tởm ra mặt.

Đến khi chạm trán Park Jinhee thì…

“Chuyện đó… đ-để lúc khác tôi sẽ dành thời gian cho anh.”

“Th-thế thì lát nữa cùng ăn tối…”

“À… Tối nay tôi có hẹn rồi…”

“Vậy thì ăn chung cũng được mà?”

“À… Bạn tôi hẹn ăn riêng mất rồi!”

“Th-thế thì trước khi ngủ, uống chút rượu nhẹ nhé?”

“Ha ha… Tôi không biết uống rượu.”

Thấy cô nàng phòng thủ kín kẽ như bưng, Han Yeoreum thầm chửi thề trong lòng.

‘Con khốn này. Gì? Không biết uống rượu á? Ở khách sạn Tầng 0, mới rủ uống vang đã tớn lên cơ mà?’

Nhưng Han Yeoreum không thể thốt ra những lời cay độc ấy.

Chuyện uống rượu vang là ở những lần hồi quy trước.

Còn đây là một nơi mà mọi chuyện đã được dàn xếp theo một kịch bản hoàn toàn khác, và việc quay lại là điều bất khả thi.

Nhưng cứ thế mà để Park Jinhee đi thì hắn lại không cam tâm.

“Vậy thì ngày mai…”

Ngay khoảnh khắc Han Yeoreum lần đầu chịu hạ cái tôi xuống để đặt lịch hẹn, thì ở đằng xa, Park Seonhee và Son Hyeeun đã vẫy tay gọi tên Park Jinhee.

“Jinhee à, lại đây nhanh lên!”

“Á! T-tôi tới đây! Xin lỗi, bây giờ tôi đang bận nên nếu sau này có thời gian tôi sẽ báo cho anh biết! V-vậy tôi đi trước!”

Nói rồi, Park Jinhee chỉ gật đầu qua loa với Han Yeoreum rồi chạy biến về phía các cô gái kia.

“….”

Lần đầu trải qua cảnh tượng này, Han Yeoreum vẫn không hiểu được tình hình, hắn cứ đứng đực ra đó với vẻ mặt đờ đẫn, nhìn chằm chằm xuống đất một lúc lâu.

Cứ thế thẩn thờ đi vòng quanh, chẳng mấy chốc trời đã tối, bắt đầu có vài cô gái đến gần Han Yeoreum.

“À, xin chào! Anh là anh trai của Han Bom đúng không?”

“Oa… Anh đẹp trai thật đấy.”

“….”

Họ là những người phụ nữ cùng tổ đội với Han Bom và trọ cùng một nơi.

Tuy nhiên, trong mắt Han Yeoreum, mấy ả này chẳng có một điểm nào hấp dẫn hắn.

‘Lũ đàn bà xấu xí…’

Thậm chí so với ba người đẹp kia thì nhan sắc của họ còn thua xa.

Từ sâu thẳm trong thâm tâm, Han Yeoreum đã nhận được lời cảnh báo rằng nếu nói chuyện với những người phụ nữ này thì hắn sẽ trở thành trò cười cả đời.

Thế nhưng…

“Vâng. Tôi là anh trai của Bom.”

Dục vọng nắm thóp trái tim Han Yeoreum đã nuốt chửng nỗi xấu hổ sâu thẳm, nó bóp nát khả năng tự chủ của hắn dễ như bóp nát một miếng bánh.

‘Khốn kiếp… Trước tiên… phải xả một phát đã.’

Tâm trạng của Han Yeoreum lúc này là muốn làm mọi thứ, miễn là có thể loại bỏ bóng ma Seong Suho đang lởn vởn trong đầu.

Trong tâm trí Han Yeoreum, Seong Suho không ngừng cư xử với cơ thể của Min Hayeon và Han Bom như một vật sở hữu, và cảnh hai người phụ nữ đó bị đối xử như vậy đã khiến dục vọng của hắn bùng nổ đến mức mất kiểm soát.

‘Khư ứ… Đằng nào thì ngày mai lũ Hồng Nguyệt đó… chỉ cần gặp chúng thì sẽ ổn cả thôi. T-trước mắt… cứ chọn đại một con để ăn đã.’

Nhìn những cô ả đang dán mắt vào mình bằng ánh nhìn lấp lánh, Han Yeoreum dám chắc chắn một điều.

Chắc chắn rằng nếu hắn có xả ngay lập tức thì mấy con ả này cũng sẽ ngoan ngoãn chấp nhận…

Han Yeoreum gượng cười với các cô gái rồi mở lời.

“N-nếu có thời gian thì chúng ta cùng đi ăn nhé?”

“Oa! Tuyệt, tuyệt quá!”

“T, tôi nữa!”

Sự reo hò của các cô gái đã giúp lòng tự trọng vốn đã vụn vỡ của Han Yeoreum vớt vát lại được đôi chút.

Han Yeoreum cảm nhận được lòng tự trọng đang dần hồi phục, đồng thời cái hậu cung của Seong Suho đang lởn vởn trong đầu hắn cũng bắt đầu nhạt nhòa.

‘T, tốt lắm…! Chỉ cần xơi một em thì mọi thứ sẽ ổn cả thôi.’

Cứ thế, Han Yeoreum chen chúc giữa đám phụ nữ rồi cùng họ đi đến nhà ăn của một nhà trọ gần đó.

..

..

Xả cạn dục vọng đang căng tức đến mức như chực chờ nổ tung, Han Yeoreum thở phào nhẹ nhõm.

‘Phù… Phải thế này chứ.’

Bị vô số phụ nữ bao vây, Han Yeoreum chọn ra một cô gái có ngoại hình tươm tất nhất trong số đó rồi đi theo ả về nhà trọ.

Bữa tối gì đó có quan trọng nữa đâu.

Cho dù chưa có một hột cơm nào vào bụng, nhưng việc cấp bách trước mắt của Han Yeoreum là phải xả cho bằng hết dục vọng.

Thế nhưng, cảm giác an tâm ấy chẳng tồn tại được bao lâu đã dần biến chất thành sự bực bội.

Nằm trên giường, Han Yeoreum nhìn cô gái đang say giấc nồng bên cạnh bằng ánh mắt chán chường.

‘Hà… Không ngờ mình lại ngủ với một con đàn bà như thế này.’

Dẫu có tuyển chọn kỹ lưỡng đến mấy thì rốt cuộc cũng chỉ là gái quê.

Giá như cô ta có trang điểm đôi chút thì cũng gỡ gạc lại được, nhưng vì cuộc chiến tranh giành nhà trọ nên đừng nói là kiếm điểm, cái chuyện sống qua ngày đã khó khăn nên cô ta chẳng còn tâm trí đâu mà chau chuốt ngoại hình.

‘Mẹ kiếp… Thà là mấy con ả bên kia, tuy là phò nhưng ít ra mặt mũi còn dễ nhìn.’

Dù băng nhóm của Ben Crash là một đám ác ôn thật sự, nhưng ở đó vẫn là nơi con người sinh sống.

Ban đầu, những người phụ nữ mới gia nhập bị chúng thay nhau chà đạp, nhưng chẳng biết từ lúc nào họ cũng đành buông xuôi và hòa mình vào bè lũ đó.

Và những ả đàn bà đã sớm an phận lại lấy việc chứng kiến bộ dạng thảm hại của những người đến sau làm thú vui.

Đó là cách sinh tồn của những người phụ nữ bên đó.

Và lẽ dĩ nhiên, đối tượng đầu tiên mà bọn chúng nhắm đến đều là những cô gái có ngoại hình nổi bật.

Tuy nhiên, Han Yeoreum nhanh chóng mất đi hứng thú với phụ nữ và chợt nhớ đến một việc quan trọng hơn.

‘Phù… Phải giám sát thằng Seong Suho đó…’

Vốn dĩ hắn tính dùng ba người đẹp kia để giải tỏa dục vọng rồi lợi dụng họ để giám sát Seong Suho.

Nhưng mọi chuyện đổ bể, dẫn đến cục diện hắn phải tự thân vận động.

Lúc này, tâm trí Han Yeoreum chưa bao giờ tỉnh táo đến thế, đầu óc minh mẫn vô cùng.

Vấn đề là hắn đã bước vào ‘thời kỳ hiền giả’.

Gần đây Han Yeoreum xuất tinh trong lúc tưởng tượng ra cảnh giao hợp của Min Hayeon và Han Bom, nhưng đó không phải là một cách xả dục vọng bình thường.

Vì dồn nén quá lâu nên dục vọng không được xả sạch, thành ra hắn đã đè con ả này ra nện cuồng nhiệt mà chẳng thèm quan tâm đến nhan sắc.

Thể lực, ý chí, tinh thần, tất cả đều cạn kiệt.

‘Một ngày… Nghỉ ngơi thêm một ngày nữa. Dù sao thì cũng chỉ cần hồi quy là xong.’

Han Yeoreum đắm chìm trong thời kỳ hiền giả rồi từ từ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

***

Tôi, Min Hayeon và Han Bom ngồi chung một bàn, cùng nhau nâng ly chúc mừng.

Leng keng!

“Suho à, vất vả cho anh rồi!”

“Nhờ có chú mà tụi tôi mới sống sót. Cảm ơn chú nhiều lắm.”

“Giúp được mọi người là tôi thấy vui rồi.”

Bữa nhậu của chúng tôi bắt đầu bằng những lời động viên và cảm ơn từ cả hai.

Lẽ ra bây giờ là lúc để đi gặp Yang Jihyeon, nhưng tôi đã gặp cô ta từ trước và biến cô ta thành tay sai của mình.

Dù quá trình có hơi xuề xòa đôi chút.

Theo đúng tiến độ thì phải đánh thuốc mê toàn bộ bọn Hồng Nguyệt khi chúng tập trung đông đủ, rồi lấy đó làm lý do để đe dọa.

Nhưng lần này, tôi chỉ tập kích Yang Jihyeon từ phía sau khi cô ta đang ở một mình, rồi giả vờ như đã biết tỏng danh tính để gây áp lực.

Tôi sợ áp lực chưa đủ lớn sẽ khiến cô ta nghi ngờ về sau, nhưng nghe lời Armonia xong, tôi quyết định bỏ qua.

[Có lệnh Thuần Phục rồi nên chỉ cần khống chế nhẹ nhàng là đủ để xử lý thôi.]

Hơn nữa, một tên vừa leo từ Tầng 0 lên lại có thể nhìn thấu thân phận ngay lập tức thì tỷ lệ cô ta sinh nghi cũng thấp đi đáng kể.

Thế là tôi thu phục Yang Jihyeon làm tay sai, rồi giao cho cô ta vài chỉ thị.

(Đám đã chết thì thôi, đằng nào thì ta cũng không giết lũ còn lại đâu.)

(X, xin cảm ơ… Á! C-chỗ đó…)

(Ồ, có điểm nhạy cảm ở mông à? Tiếng rên nghe đã tai phết đấy chứ?)

(Kh, không phải ạ! Tại ngài sờ bất ngờ quá nên tôi giật mình… Hà ưm!)

Chắc là do có lệnh Thuần Phục nên dù tôi có quấy rối thì cô ta cũng chỉ tỏ vẻ khó chịu chứ không hề chống cự.

Sau khi giải quyết xong Yang Jihyeon, tôi lại nhận ra một điểm khác biệt nữa so với lần hồi quy trước.

“Cái tên này đi đâu mất hút rồi.”

“Chị à, đừng bận tâm đến thằng đó làm gì. Chắc lại đang dở chứng làm trò điên rồ gì đó rồi.”

Cái tên, thằng đó mà hai người nhắc đến chính là Han Yeoreum.

Từ lúc phi thẳng vào nhà trọ hồi nãy, không biết từ lúc nào hắn đã chui tọt ra ngoài, và lại biến mất tăm.

Ngay cả tôi, khi không thấy bóng dáng hắn lảng vảng trước mắt, cũng không khỏi dấy lên nỗi bất an.

Sự thay đổi trong hành vi của kẻ hồi quy thường sẽ mang đến một hiệu ứng cánh bướm vô cùng khủng khiếp.

‘Đằng nào thì bọn Hồng Nguyệt cũng đã nằm trong tay mình, chắc không sao đâu.’

Tạm gác lại nỗi lo, tôi bình thản lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người.

“Bom à… Có chuyện gì xảy ra với em sao?”

“Hả? Kh, không có? Sao chị lại hỏi thế?”

“Thấy giải quyết xong xuôi rồi mà em vẫn ủ rũ quá…”

“K, không phải đâu chị…”

“Nếu có chuyện gì thì em phải nói cho chị biết đấy, nhớ chưa? Đừng có âm thầm chịu đựng một mình.”

“…Cảm ơn chị.”

Han Bom gượng cười chua chát, vẻ mặt cô phơi bày mớ tâm tư ngổn ngang.

Cô đứng dậy rồi nói.

“Chị à, em đi vệ sinh một lát nhé.”

“A, thế để chị đi cùng em.”

“…Hả?”

Han Bom dù bối rối trước lời đề nghị của Min Hayeon nhưng vẫn gật đầu đồng ý, cả hai cùng bước vào nhà vệ sinh.

Nhìn họ, tôi có thể cảm nhận được tình cảm sâu đậm mà Min Hayeon dành cho Han Bom.

‘Trời… Lần này ẻm không bú kèn cho mình nữa à?’

[Hôm qua cô ấy đã làm rồi, nên có lẽ hôm nay bỏ qua.]

‘Chắc là cả hai lý do nhỉ? Một là hôm qua mới làm, hai là đang lo cho Han Bom nên chuyện bú mút cũng không tiện.’

Nhưng có một điều chắc chắn, Min Hayeon đang cực kỳ lo lắng cho Han Bom.

Nhớ lại thì Han Bom đâu phải tuýp người hay thu mình như thế này.

Cô ấy là một cô gái ngổ ngáo và khá là đanh đá.

Đứng trên phương diện của Min Hayeon, cô không khỏi trăn trở không biết trước khi đến Tầng 1, liệu Han Bom có phải trải qua biến cố gì hay không.

Sau khi hai người đi vệ sinh về, chúng tôi lại tiếp tục tiệc rượu.

Han Bom có vẻ không muốn phá vỡ bầu không khí nên cô cố gắng nở một nụ cười tươi tắn nhất, cùng nâng ly cạn chén.

Uống một lúc, không biết từ bao giờ mà mọi người xung quanh vốn đang ồn ào cũng dần rút về phòng trọ.

Ai nấy đều không quên gửi lời cảm ơn đến tôi, nói rằng đã lâu lắm rồi họ mới có một giấc ngủ ngon, và tôi cũng đáp lại cho có lệ.

Chúng tôi cũng thu dọn bàn nhậu và đứng dậy.

Đang chuẩn bị đi, Min Hayeon rón rén lại gần rồi thì thầm vào tai tôi.

“Suho à, đêm nay em ngủ cùng với Bom nhé.”

“Ừ, anh biết rồi.”

“…Anh phản ứng nhanh thế? Hay là anh lén lút có cô nào khác rồi?”

“Em nói vớ vẩn gì thế…”

Nhìn vẻ mặt dở khóc dở cười của tôi, Min Hayeon bật cười khúc khích.

“Hư hư… Vậy ngủ ngon nhé.”

“Ừ, hai người trò chuyện vui vẻ nhé.”

Nói xong, tôi về phòng và nằm ườn ra giường.

Chắc tại hơi ngà ngà say nên những suy nghĩ vu vơ bắt đầu kéo đến, tôi bắt đầu lân la lên mạng nói chuyện phiếm.

“Hà… Hay là chọn đại một người trong số ba người phụ nữ đó rồi chịch một nháy nhỉ?”

└GuardOfGayDick: Vừa mới bảo không có người phụ nữ nào khác xong lại nghĩ ngay đến gái à? Đồ rác rưởi hahahaha.

“Thôi nào, tôi làm thế là vì nhiệm vụ mà. Nhiệm vụ là phải ngủ với một cô gái xinh đẹp cơ mà.”

Tôi không hề thèm khát da thịt của ba cô gái đó đâu nhé.

Tất cả chỉ vì nhiệm vụ mà thôi.

└GuardOfGayDick: Lại lôi nhiệm vụ ra làm cớ hahahaha Cái nụ cười nhếch mép kia làm nếp nhăn quanh miệng mày biến thành chữ “Tôi muốn chịch” rồi đấy?

“Tuổi tôi mà có nếp nhăn á. Ông anh nói thế là hơi bị xúc phạm rồi đấy...”

└GuardOfGayDick: hahahaha

Chợt, một thắc mắc nảy ra trong đầu tôi.

‘Nghĩ lại thì... GuardOfGayDick trước đây cũng từng dựa vào trực giác để đoán tâm lý Min Hayeon mà. Không biết về Han Bom thì thế nào?’

Lần đầu tiên, hắn ta bảo Min Hayeon là một Bướm sắt kín cổng cao tường, nhưng qua nhiều lần hồi quy, chỉ bằng cách nhìn mặt thôi hắn ta đã nhận ra cô ấy khá cởi mở về tình dục.

Tôi tò mò ghê.

Tôi đặt một câu hỏi tương tự như lần trước.

“Han Bom thì sao? Thấy con bé đó có vẻ có tiêu chuẩn cao lắm.”

Câu trả lời của GuardOfGayDick làm tôi hết sức ngạc nhiên.

└GuardOfGayDick: Con bé đó đẹp thật đấy, nhưng tiêu chuẩn không có vẻ gì là cao đâu. Lạ cái là con bé có vẻ thích mày nên chắc sẽ dễ tính hơn nhiều đấy.

“….”

Đỉnh…

Đến nước này thì phải thừa nhận thôi.

Trước đây, chắc hẳn hắn ta không chỉ nổi danh vì đức tin mãnh liệt, mà còn là một tay sành sỏi chuyên đánh giá trinh tiết từ thể xác đến tâm hồn.

└GuardOfGayDick: Nhưng nếu mày ăn được em nó thì tao công nhận.

“Ông anh có định cược toàn bộ tài sản không đấy?”

Lần trước, lúc tôi bảo sẽ ăn Han Bom, ông ta không những cản mà còn cá cược toàn bộ tài sản nữa.

Vậy mà lần này, nghe tôi nói thế, hắn ta lại trả lời như đang nhìn một thằng đần.

└GuardOfGayDick: Đồ điên, rào cản của con bé thấp lè tè hahahaha Tao sẵn sàng cho thêm 1 ngàn điểm nữa.

Không phải 1 vạn, mà là thưởng thêm 1 ngàn sao... Rào cản của Han Bom trong mắt hắn ta thấp đến vậy ư.

“Eo ơi... cái đồ kẹt xỉ.”

└GuardOfGayDick: Bị điên à? Kẻ cuồng điểm như mày mà cũng có quyền nói câu này sao? Hahahaha

Cứ thế, tôi vừa xuýt xoa khâm phục GuardOfGayDick vừa nhắm mắt lim dim chìm vào giấc ngủ.

..

..

Cốc, cốc, cốc.

“…Hơ ơng?”

Tiếng gõ cửa làm tôi giật thót, tôi quay đầu lại và dán ánh mắt lờ đờ về phía cánh cửa.

Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.

Cốc, cốc, cốc.

“Hơ... Vâng.”

Đến lúc này tôi mới chắc chắn là có người ở ngoài, bèn đứng dậy đi loạng choạng về phía cửa.

‘Hayeon à?’

Với bước đi loạng choạng, tôi vặn tay nắm cửa, và đập vào mắt tôi là...

“Ai thế... Hả?”

“Chú có... rảnh không?”

Han Bom đang đứng đó, nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng bình thản.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!