Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 299 - Yggdrasil (3-7)

Chương 299 - Yggdrasil (3-7)

Tôi đảo mắt nhìn quanh khu an toàn rồi ngâm nga.

‘Căn thời gian chuẩn đấy.’

Bỏ lại Han Yeoreum trơ trọi phía xa, tôi và Han Bom bày biện đồ ăn cạnh con suối, tạo nên một bầu không khí hệt như đang đi dã ngoại.

Lúc đó, ánh mặt trời bắt đầu ngả sang màu cam đỏ, nên tôi không thể để Han Yeoreum ở quá xa.

Nhưng cái mùi kinh tởm đó thì không tài nào chịu nổi.

Lúc đầu còn đỡ vì hắn bị cuộn tròn trong bao tải, nhưng thời gian càng trôi qua, phạm vi phát tán của thứ mùi thối hoắc ấy lại càng rộng.

Chẳng có con người nào muốn ăn cơm khi phải ngửi cái mùi khốn khiếp ấy cả.

Khi dùng bữa xong, tôi liền phát hiện Han Yeoreum đã không cánh mà bay.

Và khoảng 2 tiếng sau, tiếng chuông cảnh báo hồi quy vang lên, báo hiệu Han Yeoreum đã bỏ mạng.

Thủ phạm bắt cóc Han Yeoreum chính là...

‘Thế nào?’

[May mắn là cô ấy không phàn nàn gì về nhiệm vụ. Ngược lại, cô ấy còn tỏ ra tiếc nuối khi phải quay về.]

Là Beatrice.

Trước đó, tôi đã đưa cho Beatrice lọ dung dịch từng dùng cho Han Yeoreum và nhờ cô ấy một việc.

Đó là, trong lúc chúng tôi giả vờ lơ là, hãy đánh thuốc mê Han Yeoreum, trói hắn lại rồi vứt vào giữa bầy quái vật.

Kể cả là Beatrice, nếu không có lọ dung dịch tẩy rửa đó thì còn lâu cô ấy mới chịu làm.

Tôi vừa ngâm nga vừa nhấn nút lên tầng.

‘Nào, xem thử nhé.’

Han Yeoreum... liệu hắn sẽ có phản ứng gì đây.

Vùuuuuuu!

Một luồng ánh sáng xanh bao trùm tầm nhìn, chào đón tôi quay lại thời điểm mới đặt chân lên Tầng 1.

Và tại nơi tôi vừa xuất hiện...

“Su, Suho à...”

Min Hayeon đang hốt hoảng nhìn tôi và...

“Oẹee...”

Han Yeoreum nôn thốc nôn tháo rồi ngã gục xuống đất.

..

..

Lần thứ 3.

Đây là số lần hồi quy mà tôi và Han Bom đã trải qua tại Primum.

Và lần thứ 3 này, mọi chuyện đang diễn biến theo một chiều hướng hoàn toàn khác.

Thấy Han Yeoreum đột nhiên ngất xỉu, Min Hayeon vô cùng hoảng hốt, và ngay lúc đó, Han Bom xuất hiện.

Han Bom và Min Hayeon diễn màn tương phùng đầy cảm động, sau đó em dẫn chúng tôi tới nhà trọ và bắt đầu giải thích tình hình.

Nhưng những lời giải thích của Han Bom hoàn toàn không lọt vào tai tôi.

Trong mắt tôi lúc này chỉ có duy nhất hình bóng của một người phụ nữ.

‘Oa... Hayeon đẹp thật đấy.’

Mái tóc nâu dài thẳng tắp óng ả hắt sáng, chiếc áo voan trắng lấp ló nội y bên trong, chiếc quần jeans làm nổi bật vòng hông đầy đặn.

Cô có thể lực và sự tập trung đáng nể đến mức nếu làm một nháy, có khi tôi mới là người gục trước.

Đã quá lâu không được gặp cô, nên tôi chỉ hận không thể lao tới ôm hôn ngấu nghiến rồi đè ra làm ngay một trận.

‘Muốn đụ quá.’

[...]

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm đầy ẩn ý, Min Hayeon đang ngồi bên cạnh chợt nhận ra ánh mắt của tôi, quay sang hỏi.

“Hửm? Sao thế? Mặt em dính gì à?”

“Ah... Nhìn kỹ thế này, thấy em đẹp thật đấy.”

“Gì, gì cơ. Tự nhiên lại...”

Min Hayeon cười bẽn lẽn, gãi gãi má.

Và Han Bom đang nhìn tôi và Min Hayeon bằng vẻ mặt sưng sỉa.

Dù có hơi có lỗi với Han Bom, nhưng hiện tại tôi không thể dành cho em sự ưu ái được.

Bởi vì tôi phải giấu kỹ chuyện hồi quy.

Hơn nữa, việc kích thích sự ghen tuông của em sẽ mang lại cho tôi nhiều lợi thế hơn.

‘Hai người này sau này không choảng nhau đâu nhỉ?’

Mấy màn “đấu khẩu” của chị em phụ nữ cũng chỉ dừng ở mức cà khịa cãi vã thì còn vui.

Chứ nếu mà nắm đầu túm tóc đánh nhau thật thì đúng là hết cứu.

[Trước mắt, mối quan hệ của hai người rất khăng khít nên tôi nghĩ sẽ không có chuyện đó đâu.]

‘Thế thì may.’

Vừa thầm thở phào trong lòng, tôi vừa tiếp tục lắng nghe lời giải thích của Han Bom.

“Trước mắt thì... nhà trọ chúng ta đang ở đây giống như pháo đài cuối cùng vậy.”

“Bom à, em vất vả rồi.”

Đúng như những gì Armonia dự đoán, hai người ôm chầm lấy nhau, giọng rưng rưng.

‘Ái chà... Khả năng diễn xuất của Bom cũng đỉnh đấy chứ. Cảm động không phải là thứ dễ dàng ngụy tạo được... Hayeon diễn xuất tệ lắm, nếu lộ sơ hở là bị phát hiện ngay.’

Bản chất của Min Hayeon vốn không giỏi diễn kịch, lại mang khí chất của một nữ trung hào kiệt nên cô không phải là người sẽ rơi nước mắt vì những sự cảm động giả tạo.

Điều đó chứng tỏ Min Hayeon thực sự xúc động khi gặp lại Han Bom.

Sau màn trùng phùng đầy nước mắt, Min Hayeon tiến lại gần tôi, cất giọng nhỏ nhẹ.

“Suho à, anh ra đây nói chuyện riêng một chút...”

“Hửm?”

Min Hayeon kéo tôi ra phía sau nhà trọ.

‘Oa! Đừng nói là định cho mình làm một nháy ở đây nhé?’

[Bây giờ vẫn đang là ban ngày và những người qua đường sẽ dễ dàng phát hiện ra thôi.]

Mặc dù đây là một nhà trọ nằm tít ở ngoại ô, nhưng vấn đề là có quá nhiều người mới tới sinh sống ở đây, nên nếu hành sự chắc chắn sẽ bị bắt quả tang ngay.

Trong lúc tôi còn đang tò mò không biết có event gì mới mẻ sắp xảy ra, thì Min Hayeon, sau khi xác nhận xung quanh không có ai, đã bắt đầu vào thẳng vấn đề.

“Suho à, anh không thấy lạ sao?”

“Hửm? Lạ gì cơ?”

“Chuyện... tại sao Yeoreum lại đột nhiên ngất xỉu ấy?”

“Hửm? Chắc, chắc là do di chứng từ những chuyện xảy ra ở làng khởi điểm thôi?”

Khoan, khoan đã... Bầu không khí có vẻ không ổn rồi?

Min Hayeon đưa ngón tay lên xoa cằm, trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi thì thầm vào tai tôi.

“Yeoreum... có khi nào hắn ta đã hồi quy không?”

“Hả?”

Câu nói của Min Hayeon làm đầu óc tôi trống rỗng, không thốt nên lời.

Nhưng cô ấy lại hiểu sai biểu cảm của tôi, tiếp tục thao thao bất tuyệt giải thích suy đoán của mình.

“Anh không thấy lạ sao? Rõ ràng lúc nãy hắn tuy yếu nhưng đâu đến mức đó, tự nhiên lại lăn ra ngất, nghĩ sao cũng thấy...”

Đứng trên lập trường của Min Hayeon, thấy lạ cũng là điều dễ hiểu.

Dù Han Yeoreum có bị vắt kiệt sức lực ở làng khởi điểm, thì cũng không đến nỗi ngất xỉu.

Đáng lẽ ra, hắn phải lao vào đòi giết tôi mới phải.

Phản ứng bất thường của Min Hayeon là do sự kỳ lạ toát ra từ chính Han Yeoreum.

Tôi chỉ biết gật gù hùa theo lời Min Hayeon.

“Nghe em nói mới thấy cũng có lý.”

“Đúng không? Và nếu giả thiết đó là thật thì...”

“...?”

“Có thể điểm hồi quy đã bị thay đổi.”

“...”

Đỉnh thật.

Tôi thì không nói làm gì vì đang trực tiếp trải nghiệm sự hồi quy, nhưng Min Hayeon thì hoàn toàn mù tịt về chuyện đó.

Thế mà không cần biết đến sự tồn tại của hồi quy, cô ấy vẫn tự mình nắm bắt và xâu chuỗi mọi thứ lại với nhau?

‘Chà.... Phải tiết chế lại thôi, ham vui quá lỡ bị lộ thì phiền phức to.’

Tôi yêu Min Hayeon.

Nhưng tôi cũng yêu Han Bom.

Chắc chắn sẽ có ngày mối quan hệ giữa tôi và Han Bom bị Min Hayeon phát hiện.

Đó là điều tất yếu.

Nếu không bị phát hiện thì làm sao mà đập nát tinh thần thằng Han Yeoreum được...

Nhưng điều quan trọng là khi bị phát hiện, tôi phải tìm cách giảm thiểu tối đa rạn nứt trong mối quan hệ giữa Han Bom và Min Hayeon.

Và tôi đã có một giải pháp tuyệt vời để tháo gỡ vấn đề đó.

Nhìn Min Hayeon, tôi chìm vào suy tư.

‘Sở thích tình dục... thực sự ổn chứ?’

Trước đó, tôi đã thiết lập Thuần Phục lên Min Hayeon, nhưng chưa tạo sở thích tình dục cho cô ấy.

Lý do là vì trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy có chút phản cảm.

Với những quý cô quý tộc trước đây, tôi có thể tạo sở thích tình dục mà không hề mảy may cắn rứt, và nếu cần làm thế với ba cô gái xinh đẹp đang đi cùng nhóm hiện tại, tôi cũng có thể nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng với Min Hayeon thì khác.

Đọc được sự lưỡng lự trong ánh mắt tôi, Armonia bắt đầu nghiêm túc thuyết phục.

[Anh Suho... rõ ràng sở thích tình dục sẽ làm lệch lạc ý chí của Min Hayeon. Nhưng nếu anh không trói buộc cô ấy bằng bất cứ xiềng xích nào, chính cô ấy sẽ trở thành một chiếc cùm gông hoàn hảo trói buộc anh.]

‘Hừm.’

[Hơn nữa, nếu anh nâng cấp năng lực của kỹ năng Thuần Phục, chắc chắn sau này sẽ có những phương thức tối ưu hơn.]

‘...Được rồi.’

Dù đã đưa ra quyết định nhưng tôi vẫn do dự, có lẽ là vì tôi muốn nghe Armonia thuyết phục mình.

Những lời thuyết phục có thể xoa dịu phần nào cảm giác tội lỗi trong tôi.

Thấy nét mặt tôi căng thẳng, Min Hayeon lo lắng nhìn tôi rồi lên tiếng.

“Suho à, anh đừng bận tâm quá. Chắc chắn sẽ có cách giải quyết như trước thôi.”

“...Ừ.”

Khi tôi mỉm cười và nhẹ nhàng ôm lấy Min Hayeon, cô thoáng ngạc nhiên rồi nở một nụ cười quyến rũ.

“Hưm? Ở đây luôn á? Anh bạo dạn quá nhỉ?”

“Chỉ là anh muốn ôm em như thế này thôi.”

“Trời ạ, Seong Suho của em.”

Min Hayeon cười đùa trêu chọc rồi đưa tay vuốt tóc tôi.

Và dưới nụ cười của cô, tôi đã thiết lập sở thích tình dục.

Ngay khi việc thiết lập hoàn tất, Min Hayeon bỗng khẽ rùng mình, hai má ửng đỏ.

“Ư ưm?”

“Sao vậy em?”

“A, không. Không có gì, tự dưng cảm thấy, thế nào nhỉ...”

Nhưng lời nói của Min Hayeon đã bị cắt ngang bởi sự xuất hiện đột ngột của một người.

“Chị?”

“Kyaah!”

Bốp!

“Hự!”

Nghe tiếng Han Bom, Min Hayeon vội đẩy mạnh ngực tôi ra, và tôi lãnh trọn một cú song chưởng bật ngửa ra sau.

“Bo, Bom à! C, có chuyện gì vậy em?”

“Chuyện đó...”

Han Bom liếc nhìn tôi, nở nụ cười gượng gạo rồi mở lời.

“Cũng đến giờ ăn tối rồi. Chị ăn cùng em luôn nhé?”

“Ừ!”

Min Hayeon liếc nhìn tôi với vẻ mặt hối lỗi, rồi bước về phía Han Bom.

Thế nhưng, Han Bom vẫn đứng im như tượng, nín lặng cho đến khi Min Hayeon đến sát bên cạnh.

Nhìn em, Min Hayeon cất tiếng gọi.

“Bom à, đi thôi.”

“...”

“Bom à?”

Khi Min Hayeon gọi lại lần nữa, Han Bom nhìn tôi rồi nói.

“Cái đó... chú cũng ăn cùng bọn tôi đi.”

***

Cơn đau đầu như búa bổ khiến Han Yeoreum rên rỉ, từ từ mở mắt ra.

“Ư ư... Đây, đây là đâu?”

“Này, mày không sao chứ?”

“Áaaaaaa!”

Giọng nói của phụ nữ khiến Han Yeoreum giật thót mình, hắn bật dậy lùi về phía sau giường.

Sau cú nảy mình và lấy lại được tỉnh táo, đập vào mắt hắn là hình ảnh Han Bom đang khoanh tay nhìn hắn với vẻ ngán ngẩm.

Han Yeoreum dáo dác nhìn quanh, cố gắng tìm mối liên hệ giữa Han Bom và nơi này.

Và rồi hắn cũng hiểu ra cơ sự.

‘Đừng bảo là lúc đó mình chết rồi hồi quy, xong rồi ngất xỉu luôn nhé?’

Bọn quái vật vờn hắn như một món đồ chơi rồi cắn xé.

Quả là địa ngục.

Thà rằng hắn cầm vũ khí chiến đấu, lũ quái vật thấy nguy hiểm sẽ giết hắn ngay lập tức.

Nhưng khi nhận ra Han Yeoreum không thể chống cự, cả bầy đã lao vào cắn xé, trêu đùa hắn như một thứ tiêu khiển.

Cuối cùng, Han Yeoreum phải chịu cảnh làm đồ chơi cho bầy quái vật suốt mười mấy phút đồng hồ, rồi mới may mắn được chết vì mất máu quá nhiều.

Vấn đề là vừa hồi quy xong, vì quá sốc nên hắn đã lăn ra ngất xỉu.

“Han Bom?”

“Haah... May mà vẫn còn nhận ra người.”

Han Bom thở dài, giả vờ không biết chuyện gì và bắt đầu gặng hỏi Han Yeoreum.

“Rốt cuộc tại sao mày lại tự dưng ngất xỉu vậy? Với cả chị Hayeon với... cái chú kia có quan hệ gì thế?”

“A, chú à? Đ, đm! Tao sẽ giết thằng chó đó!!!”

“Ồn ào quá thằng ngu này! Ở đây đâu phải có mình mày!”

Nghe đến từ “chú”, gân xanh nổi đầy trên trán và mắt Han Yeoreum, hắn bắt đầu lên cơn điên.

Sau một hồi phát rồ, Han Bom mới khó khăn lắm mới làm hắn bình tĩnh lại được.

Nhưng sự bình tĩnh đó chỉ nằm ở cái miệng.

Còn những bộ phận khác, từng tế bào trong cơ thể hắn đang gào thét đòi giết Seong Suho.

“Hộc, hộc, hộc...”

“Mày giải thích đàng hoàng xem nào.”

“...”

Đến lúc này, Han Yeoreum mới có thể nhìn rõ Han Bom.

Vẻ mặt xấc xược, những câu chửi thề bật ra khỏi miệng.

Chắc chắn đây là bộ dạng mà cô vẫn đang phô ra trước mặt Seong Suho.

Han Yeoreum chỉ muốn bảo vệ dáng vẻ hiện tại của Han Bom.

‘Trước mắt phải giám sát thằng chó đó thật chặt...’

Lấy thất bại của Min Hayeon làm bài học, khi cơ hội một lần nữa đến tay, Han Yeoreum bắt đầu bình tĩnh lại, đầu óc trở nên lạnh lùng hơn.

“Chuyện là...”

Han Yeoreum bắt đầu tường thuật chi tiết... à không, phóng đại toàn bộ những chuyện đã xảy ra giữa hắn, Seong Suho và Min Hayeon từ lúc ở dưới đi lên.

Phản ứng của Han Bom hoàn toàn giống hệt lần đầu tiên nghe hắn kể.

“Mày bắt tao tin chuyện đó à?”

Và đưa ra kết luận y xì đúc.

“Trước mắt mày cứ lo cho chị Hayeon đi. Để tao xử lý ch...”

“Không được!”

“Thằng ngu, làm ơn nói nhỏ lại.”

Bị Han Bom quát, Han Yeoreum lại cố kìm nén sự kích động rồi lên tiếng.

“Tuyệt đối không được. Thằng chó đó chắc chắn cũng đã giở trò với Hayeon rồi.”

“Vô lý. Nếu vậy thì chắc chắn hắn đã thành Red Summoner rồi chứ?”

“Ư ư... k, không biết. Tóm lại là mày đừng có lại gần nó! Rõ chưa?”

“Vậy mày tính cứu chị Hayeon kiểu gì?”

“Ch, chuyện đó...”

Han Yeoreum đã có sẵn kế hoạch.

Thứ nhất là bám đuôi Seong Suho để tìm hiểu xem hắn đang giở trò gì.

‘Sẽ không dễ dàng, nhưng nếu cứ liên tục hồi quy và bí mật theo dõi, chắc chắn sẽ tìm ra được âm mưu của nó.’

Và thứ hai là tìm kiếm nhóm Red Summoner để bắt liên lạc.

‘Lần trước chắc do mình cứ kè kè bên thằng đó nên bọn chúng không tiếp cận được. Lần này phải tạo ra tình huống tương tự và đợi bọn chúng đến tiếp cận.’

Nhóm Red Summoner.

Đương nhiên là Han Yeoreum căm thù nhóm đó đến tận xương tủy.

Nhưng “dĩ độc trị độc”, hiện tại nơi duy nhất mà hắn có thể nhờ vả chính là bọn Red Summoner.

Dựa vào ký ức của lần bắt tay trước đó, hắn dự định sẽ thực hiện lại kế hoạch theo một lộ trình tương tự.

‘Seong Suho... Lần này tao sẽ tìm mọi cách lợi dụng bọn chúng để tiêu diệt mày triệt để. Trước mắt thì...’

Hoàn toàn không biết gì về mối quan hệ giữa Seong Suho và nhóm Hồng Nguyệt, Han Yeoreum hạ quyết tâm rồi hỏi Han Bom.

“Bây giờ thằng chó đó đang ở đâu?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!