Chương 305 - Yggdrasil (3-13)
“Vẻ mặt mà Bom nhìn anh… có vẻ không bình thường đâu.”
“…Cái gì?”
Toang thật rồi.
Chẳng có từ nào khác hiện lên trong đầu tôi lúc này cả.
Câu nói của Min Hayeon làm tôi cứng đờ như một bức tượng, chẳng thốt nổi nửa lời.
Thấy tôi trưng ra bộ mặt luống cuống và im bặt, Min Hayeon đăm chiêu suy nghĩ rồi tiếp tục câu chuyện.
“Từ lúc mới đặt chân đến làng, cái nhìn mà em ấy dành cho anh đã có gì đó là lạ… Rồi ngay tối hôm đó, em ấy còn rủ anh đi ăn, đi nhậu cùng nữa…”
“….”
“Nghĩ mãi mà em vẫn thấy Bom đối với Suho, anh…”
Min Hayeon nheo mắt nhìn tôi đầy ẩn ý.
“Anh có thấy cách em ấy hành động giống hệt như đã biết tỏng mọi chuyện từ trước không?”
Lúc bấy giờ, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
‘Phù… Vậy là không phải nghi ngờ chuyện hai đứa có quan hệ tình cảm sâu nặng.’
[Anh phải cẩn thận. Có khi Min Hayeon đang cố tình nói bóng gió để đợi anh tự chui đầu vào rọ đấy.]
‘Cô đừng có trù ẻo tôi thế chứ…’
Lời của cô làm tôi sợ phát khiếp đấy…
Tôi vội ghi nhớ lời khuyên của Armonia rồi cố gắng đối đáp một cách cẩn trọng nhất.
“Chắc vì là đồng đội với Hayeon nên em ấy mới để ý chăm sóc thôi, có phải không?”
“Không, không phải thế đâu. Bom không phải là cái kiểu con gái… tóm lại là em ấy không phải người như vậy với đàn ông đâu.”
Min Hayeon dù ngần ngại nhắc đến hội chứng ghét đàn ông của Han Bom, nhưng cô vẫn khẳng định chắc nịch.
“Và cái mấu chốt quan trọng nhất là…”
“…?”
“Hôm qua lúc anh quyết đấu, Bom tỏ ra rất bình thản, như thể em ấy biết chắc mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa vậy.”
Dựa trên giả thuyết Han Yeoreum đã hồi quy, Min Hayeon bắt đầu vạch trần từng điểm kỳ lạ trong hành động của Han Bom.
“Thêm nữa, đêm qua lúc đi ngủ, em ấy còn hỏi han về anh.”
“Hừm…”
“Suho à.”
“Hử?”
Min Hayeon xích lại gần tôi với vẻ mặt nặng trĩu, cô khẽ thì thầm.
“Em luôn đứng về phía anh. Nhưng mặt khác, Bom đối với em cũng như một người em gái ruột thịt trong gia đình vậy.”
“….”
“Dù cho Bom có chán ghét Han Yeoreum đến đâu đi chăng nữa thì rốt cuộc, em ấy cũng đành phải chọn đứng về phe Yeoreum. Bởi vì hai người họ là gia đình mà.”
Đâu có đâu? Em ấy đứng về phe tôi mà?
Có vẻ trong đầu Min Hayeon, khái niệm Han Bom có tình cảm với tôi còn chẳng tồn tại đến một chút xíu nào.
Chính vì những gì Han Bom đã thể hiện suốt cuộc đời đã giúp cô ấy xóa sạch mọi sự nghi ngờ của Min Hayeon.
Nhưng bù lại, một vấn đề khác lại bắt đầu nảy sinh.
“Thế nên, nếu Bom có gặng hỏi anh thứ gì thì tốt nhất anh nên giữ kín bí mật. Bom có thể cũng đã hồi quy, hoặc biết đâu Han Yeoreum đã nói bóng gió nhờ vả em ấy.”
“…Anh nhớ rồi. Nhưng mà Hayeon này.”
“Vâng?”
“Em đừng có cảnh giác với Han Bom quá.”
“…Tại sao?”
Min Hayeon không ghét bỏ Han Bom, nhưng cô đang ở trong trạng thái cảnh giác với em ấy.
Bởi lẽ, dù là do bị cuốn vào vòng xoáy hồi quy hay là do sự cầu viện từ Han Yeoreum thì từng mảnh thông tin rò rỉ cũng có thể kéo theo những dư chấn khó lường ở những lần hồi quy sau.
Nhưng đó chỉ là tiêu chuẩn của Min Hayeon mà thôi.
“Lần trước ở Zephyrum lúc uống rượu, em đã kể với anh là em thân với mấy đứa em của Han Yeoreum thế nào cơ mà.”
“À… đúng không nhỉ?”
“Thử nghĩ mà xem, em với anh chỉ mới quen nhau một thời gian ngắn, nhưng em với Han Bom đã coi nhau như ruột thịt rồi mà.”
Tôi vỗ vai Min Hayeon rồi thầm thì.
“Nếu em cứ đề phòng như vậy thì Han Bom cũng sẽ tổn thương đấy.”
Hơn nữa, Han Bom thật sự đang trải qua quá trình hồi quy.
Nếu ở đây Min Hayeon lại tỏ ra nghi ngờ hay cảnh giác, và Han Bom nhận ra điều đó thì chắc chắn em ấy sẽ tổn thương sâu sắc.
Min Hayeon có vẻ đã phần nào thấu hiểu những lời tôi nói, cô ấy gật gù.
“Em biết rồi… Dù sao thì cũng phải cẩn thận. Em tuy rất quý Bom, nhưng em cũng thích anh cơ mà.”
“Cảm ơn em đã lo lắng cho anh.”
Thực ra với tính cách của Min Hayeon thì dù tôi không nhắc nhở, cô ấy cũng chỉ dừng lại ở mức độ cảnh giác vừa phải.
Nhưng ngộ nhỡ Min Hayeon lỡ nhúng tay vào chuyện gì đó khiến mối quan hệ với Han Bom rạn nứt thì tôi mới là người điêu đứng nhất.
Vì mục tiêu cuối cùng của tôi là được dang tay ôm trọn cả hai người họ vào lòng mà.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Min Hayeon và quay lại nhóm, tôi tình cờ cảm nhận được ánh mắt của Han Bom đang len lén nhìn về phía chúng tôi.
Tôi nhìn cô ấy khẽ mỉm cười rồi gửi thông tin liên lạc.
‘Yang Jihyeon đang làm tốt nhiệm vụ được giao chứ?’
[Để đề phòng, tôi đã để Lena túc trực gần đó, cô ấy nói phát hiện thấy có người đang lén lút giám sát xung quanh.]
‘Tuyệt.’
Nhìn vào cách làm việc thì có lẽ giờ này cô ta đã tiếp cận và xử lý xong xuôi chuyện của Han Yeoreum.
‘Han Yeoreum… Lần này tôi sẽ cho hắn nếm mùi địa ngục nào đây nhỉ?’
Tôi thầm cười tàn nhẫn trong bụng rồi tiếp tục công cuộc đi săn.
***
Trông thấy những bóng người bịt mặt hiện diện trước mắt, Han Yeoreum thầm thở phào nhẹ nhõm.
‘Phù… được rồi. Quả nhiên cứ phải đi lẻ thì bọn chúng mới ló mặt ra.’
Thế là hắn bắt đầu trao đổi với đám người đó, và hệt như lần hồi quy đầu tiên, chúng bắt đầu đưa ra đề nghị.
“Bọn tao sẽ trừ khử tên đó cho mày.”
“…Được thôi.”
Han Yeoreum gật đầu cái rụp, nhanh chóng chấp thuận lời đề nghị của đám Hồng Nguyệt, đồng thời bắn ra một tràng câu hỏi dồn dập.
“Thế rốt cuộc bọn mày là ai?”
“…Mày không cần biết.”
“Hờ… Dù sao cũng phải chào hỏi nhau một câu thì mới có lòng tin được chứ? Cứ thế này thì hơi…”
“….”
Dù gã đứng giữa che kín mặt mày, nhưng sự khó chịu vẫn bộc lộ rõ mồn một qua lớp vải che mặt.
Han Yeoreum cắn chặt môi, hồi hộp trông ngóng câu trả lời của đối phương.
“Muốn biết đến vậy sao?”
“Chứ còn gì nữa? Dù sao thì việc phải làm việc với một đám không biết từ đâu chui ra…”
Nhưng câu trả lời mà hắn nhận lại hoàn toàn đi chệch khỏi sự kỳ vọng.
“Nếu muốn biết thì mày chỉ có nước bỏ mạng tại đây thôi.”
“….”
Han Yeoreum chau mày, rủa thầm trong bụng.
‘Lũ chó đẻ… không ổn rồi. Chúng sẽ không đời nào dễ dàng để lộ tung tích đâu.’
Thêm nữa, đối phương dường như chẳng mảy may bận tâm đến sự hiện diện của Han Yeoreum.
Chẳng qua chúng chỉ thấy hắn có chút hữu dụng nên mới chịu ló mặt tiếp cận.
‘Khốn kiếp… Trước mắt cứ thỏa hiệp cho qua chuyện đã.’
Han Yeoreum xua tay lấp liếm, cố ý làm dịu đi bầu không khí căng thẳng.
“Được rồi. Vậy thì hết cách. Rốt cuộc bọn mày muốn tao làm cái trò gì?”
“…Cầm lấy thuốc này.”
Han Yeoreum nhận lấy lọ thuốc ảo giác giống hệt lần trước và lắng nghe những lời chỉ dẫn.
Rằng một ngày nào đó kiểu gì hắn cũng sẽ phải tiến vào hầm ngục, và nhiệm vụ của hắn là lén lút chuốc lọ thuốc này cho kẻ đồng hành cùng Seong Suho.
Gã bịt mặt miêu tả vô cùng cặn kẽ về hình dạng của hầm ngục, còn Han Yeoreum thì ngoan ngoãn lắng nghe.
“Lúc đó, sẽ có một ngã ba đường xuất hiện, mày phải dụ cái thằng Seong Suho đi vào con đường ở giữa. Vậy là xong.”
“…Tốt.”
“Được rồi, vậy thì ký kết…”
“Tuy nhiên, tao có một điều kiện.”
“….”
Han Yeoreum vội vã đưa ra yêu cầu của mình, mặc kệ sự khó chịu hiện rõ trên mặt gã bịt mặt.
“Cái thằng Seong Suho đó… Trong thời gian hắn ở lại ngôi làng này, hãy giám sát xem hắn làm cái quái gì rồi báo lại cho tao. Thế tao mới làm không công cho mày được.”
“…Ý mày là bảo bọn tao đi giám sát thằng đó?”
“Sao? Không làm được à?”
Gã bịt mặt hơi nhíu mày rồi hừ lạnh một tiếng, cất giọng.
“Mày may đấy. Cái việc mày muốn thì bọn tao đang làm từ lâu rồi.”
“Cái gì? Thật sao!?”
“Từ hôm qua, bộ hạ của tao đã theo sát thằng đó từng giây từng phút không trượt một nhịp nào. Để đề phòng, bọn tao còn ghi hình lại nữa.”
“Tốt lắm! Chính là nó! Băng ghi hình!? Chỉ cần đưa tao đoạn đó, tao sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của bọn mày!”
“…Được thôi.”
Và cứ như thế, bản hợp đồng giữa Han Yeoreum và đám Hồng Nguyệt chính thức được thành lập.
‘Tuyệt vời! Tuy khởi đầu lần hồi quy này có hơi lộn xộn, nhưng mọi chuyện đã dần đi vào quỹ đạo rồi.’
Han Yeoreum đã một mũi tên trúng hai đích với mục tiêu số 1 mà hắn đặt ra.
Giao kèo với lũ Hồng Nguyệt, và theo dõi Seong Suho.
Dẫu giờ phút này hắn chưa thể nắm bắt được hành tung hiện tại của Seong Suho, nhưng một khi phi vụ hoàn tất, những gì gã kia đã làm sẽ bày ra rõ như ban ngày.
“Khi nào có lịch trình tiến vào hầm ngục, bọn tao sẽ tự khắc liên lạc. Từ giờ đến lúc đó, bọn tao sẽ thay phiên giám sát thằng nhãi Seong Suho và ghi lại toàn bộ. Đợi đến lúc mọi chuyện ngã ngũ, tao sẽ xử lý để mày xem được.”
“Được rồi.”
“Vậy thôi.”
Vừa dứt lời, bóng dáng lũ Hồng Nguyệt bịt mặt cũng biến mất như chưa từng tồn tại trước mắt Han Yeoreum.
Dù mọi thứ đang đi đúng hướng, nhưng Han Yeoreum vẫn không sao vui nổi.
‘…Mẹ kiếp, năng lực của chúng mạnh vãi lúa.’
Bọn Hồng Nguyệt mà hắn vừa đối diện mạnh đến mức hắn không mảy may cảm nhận được phần trăm cơ hội thắng nào nếu đánh 1 chọi 1.
‘Vậy mà… Seong Suho lại có thể xử đẹp sạch sành sanh mấy kẻ như thế sao. Khốn kiếp… Cái thằng khỉ đột chết tiệt…’
Ngay khoảnh khắc nhận ra khoảng cách thực lực của mình và Seong Suho, hình ảnh của gã kia lại chình ình hiện lên trong tâm trí hắn.
(Haa! Haaang! Aaa! Đau! Hưm!)
(Khư ứt! Sướng vãi lồn!! Min Hayeon! Gái trinh sướng vãi!!)
(Haa! Haang! Xi, xin anh! Đừng mà! Hưm!)
Cảnh Seong Suho tận hưởng khoái lạc khi tước đoạt sự trong trắng của Min Hayeon bằng vũ lực.
Và hình bóng một Han Yeoreum vô dụng, chỉ có thể đứng bên kia bức tường nghe ngóng một cách bất lực.
‘Khốn khiếp! Sao tự dưng cái hình ảnh này lại ùa về chứ!’
Cùng với hình ảnh đó, Han Yeoreum không thể ngăn nổi cơn hưng phấn đang cuộn trào, và sự hưng phấn ấy cứ thế chảy thẳng xuống hạ bộ mà không hề bị kìm hãm.
‘Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!’
Vừa lẩm nhẩm chửi thề trong bụng, hắn vừa vứt bỏ cuộc đi săn để chạy hộc tốc về phía ngôi làng.
‘Đằng nào thì cái đống điểm kiếm được ở đây cũng bèo bọt chả đáng bao nhiêu! Thà đi chịch dạo rồi bòn rút điểm còn hơn.’
Nhớ lại tiếng rên rỉ của Min Hayeon khi bị cưỡng hiếp, Han Yeoreum không nén nổi dục vọng đang sục sôi, hắn lao đi tìm phụ nữ.
..
..
Sục! Sục! Sục! Sục!
“A, đau! Y-Yeoreum à ch, chậm lại đi!”
“Haa! Haa! Đệt mẹ mày nằm im đó!”
“Á á á! Đau quá!”
Han Yeoreum dùng toàn bộ trọng lượng đè nghiến cô gái đang giãy giụa, hắn cắm ngập cái thứ hung khí của mình vào vùng xương chậu của ả rồi rút ra thụt vào một cách tàn bạo để thỏa mãn thú tính.
Cô gái không rên rỉ sung sướng mà bật khóc thét lên những tiếng đau đớn tột cùng.
Những giọt nước mắt của cô chẳng vương chút khoái lạc nào, nó chỉ chứa đựng nỗi đau thể xác nguyên thủy.
Cô gái từng ân ái với Han Yeoreum hôm qua bỗng thấy nhớ nhung hắn, đúng lúc hắn tìm đến, cô liền để mặc hắn cấu xé thân xác mình.
Dù không có màn dạo đầu, nhưng ban đầu nhờ vẻ ngoài của Han Yeoreum mà cô cũng hơi hưng phấn, tiếp nhận thứ vũ khí của hắn một cách dễ dàng.
Nhưng những nhịp điệu tàn bạo, cuồng bạo không vương chút khoái cảm nào của Han Yeoreum đã dập tắt hoàn toàn sự hưng phấn của cô, thậm chí làm nó khô khốc lại.
Cơn đau đớn bắt đầu lan tỏa dọc theo từng dây thần kinh.
Cửa hang của cô gái không những không tiết ra dịch nhờn mà còn khô ráp, từng nhịp ma sát từ thứ vũ khí của Han Yeoreum chỉ mang lại nỗi đau rách da xé thịt truyền thẳng lên não.
Sục! Sục! Sục! Sục!
“Đau! Đau quá! Dừng lại! Dừng lại điii!”
“Khốn khiếp! Tại sao mày lại kêu đau! Tao với thằng khốn đó thì có gì khác nhau chứ!”
Côn thịt của Han Yeoreum duy trì sự cương cứng không phải vì đang xơi tái cô gái này.
Chính ảo ảnh về Min Hayeon và Seong Suho mới là thứ đang giữ cho thứ vũ khí của hắn ngẩng cao đầu.
(Aaaang! Sướng quá! Cái này sướng quá!!! Haang! Chạm tận vào trong rồi!! Haang~!)
(Ngay từ lần đầu gặp tôi đã nhận ra rồi mà! Cô thích bị cưỡng hiếp đúng không?)
(Kh, không phải! Haang! Làm gì có… làm gì có ai thích thế chứ! Haaaang!)
(Khư ứt! Sai bét! Rõ ràng là cô cảm nhận được mà! Cô có biết tôi đã ngóng trông cơ hội để ăn tươi nuốt sống cô bao lâu rồi không!?)
Cùng với ảo giác đó, trong tâm trí Han Yeoreum hiện lên cảnh Min Hayeon đang tuôn trào dâm thủy đầm đìa khi bị Seong Suho cưỡng bức.
Rõ ràng là chưa từng chứng kiến cảnh đó bằng mắt thật, nhưng trong đầu hắn lại dựng lên một đoạn mô phỏng vô cùng hoàn hảo.
Sục! Sục! Sục! Sục!
“Chậm một chút thôi! Đau quá! Thực sự đau lắm!”
“Đệt mẹ! Đừng có chọc tao cười! Bị cái thằng khỉ đột đó nện thì được, còn tao thì mày lại bảo đau sao!? Ráng mà cảm nhận đi!”
“Hư ức…”
Cô gái cuối cùng cũng ứa nước mắt, không phải vì nỗi đau thể xác, mà là vì vết thương lòng.
‘Đệch mẹ! Thằng khốn đó làm được! Không có lý nào tao lại không làm được!’
Han Yeoreum lấy tiếng rên dâm đãng của Min Hayeon đang vang vọng trong đầu làm mồi nhử để kéo căng giới hạn xuất tinh, hắn liên tục gia tăng tốc độ nhấp nhả của vùng hông.
(Bắn đây! Tôi bắn tinh trùng của tao vào cái lồn của người nổi tiếng đây!!)
(Haaaang!! Haaaaaang!!!)
Sục sục sục sục sục.
“Bắn đây! Tao bắn đây!”
“Kh, không được! Đừng có xuất vào trong!”
“Mẹ kiếp đừng có mà mơ! Tao cứ bắn vào đấy!”
Min Hayeon không hề phản kháng chút nào khi tiếp nhận dòng tinh dịch của Seong Suho.
Vậy mà bị một con ả tầm thường từ chối đón nhận dòng tinh dịch của mình, Han Yeoreum nổi điên, lắc hông ngày càng tàn bạo hơn.
Khoảnh khắc khi giới hạn xuất tinh bùng nổ như một ngọn núi lửa, một phân cảnh lóe lên trong đầu hắn.
Đó là hình ảnh Min Hayeon đang mỉm cười và khóa môi với côn thịt của Seong Suho…
(Bạn trai em ở đây rồi~~ Hư hư.)
Sục sục sục sục!
“Đệt mẹ!! Đệt mẹ mày!!!”
“Á á!”
Han Yeoreum giữ chặt lấy hai cánh tay của cô gái, xả thẳng toàn bộ tinh dịch vào sâu trong cửa mình của cô ả.
Mỗi lần cảm nhận được dòng tinh dịch của Han Yeoreum trút vào trong cơ thể, cô gái lại nước mắt lưng tròng, mếu máo.
“A ư… tôi không muốn… đau quá…”
Nhìn xuống cô ả đang thút thít, hắn lẩm bẩm.
“Giờ thì ướt át rồi đấy. Xong rồi đúng không? Hả? Lần này tao sẽ làm cho mày lên đỉnh đàng hoàng.”
“D-dừng lại… á á!”
Và cứ như thế, hành vi vô nhân tính của Han Yeoreum lại tiếp diễn.
Nhưng hắn đâu hề hay biết.
“Haa! Sướng không!? Khôn hồn thì nói là sướng đi!”
“Dừng lại! Bây giờ thì làm ơn dừng lại đi!”
“Đừng có giả vờ! Sướng bỏ mẹ ra còn gì! Rên rỉ to lên cho tao!”
Rằng phía trên đỉnh đầu hắn, một viên đá quý rực rỡ đã bắt đầu xoay vòng…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
