Chương 100 - Yggdrasil (1-4)
└GuardOfGayDick: Ê quay tay phát xem nào
“....”
Chỉ với cái tên ID thôi cũng đủ để thị uy sự tồn tại mạnh mẽ của mình, vị khách này đã trở thành nhân vật chính cho dòng chat đầu tiên trên kênh của tôi.
└GuardOfGayDick: Bơ trẫm hả quay tay đi!!
Và rồi dòng thứ hai.
└GuardOfGayDick: Tụt quần quay tay nào~
Dòng thứ ba.
Tôi không thể nhịn thêm được nữa, khẽ lẩm bẩm.
“Cái loại này không khóa mõm được à?”
Lẽ ra phải nói qua sóng não với Armonia, nhưng vì quá cạn lời nên tôi đã lỡ bật thành tiếng.
Nghe tôi nói thế, Gã bảo vệ con cu gay (GuardOfGayDick) bắt đầu phấn khích nhảy chat.
└GuardOfGayDick: Đệt đừng khóa mõm tao!!
“Ồ, thông tin hữu ích. Ra là có tính năng khóa mõm.”
└GuardOfGayDick: Không có, làm đách gì có!!!
Đến nước này lại bắt đầu nói dối trắng trợn.
‘Không, mẹ kiếp. Mình đang làm cái quái gì thế này?’
[Anh phải giữ bình tĩnh. Dù là một thực thể khó hiểu, nhưng nghe nói hắn ta cũng cung cấp khá nhiều thông tin hữu ích đấy.]
‘Haa... Ước mơ làm idol Streamer của tôi...’
Tôi đưa tay ôm lấy cái đầu đang nhức nhối.
Cơ mà gác chuyện đau đầu sang một bên, tôi vẫn còn một thắc mắc.
“Mà sao nãy giờ ông không chat thế?”
Thật kỳ lạ khi vào kênh mà lại câm như hến hơn 3 tiếng đồng hồ.
Đâu là lý do khiến một tên hám danh hám sự chú ý ở cái tầm này lại giữ im lặng suốt từ nãy đến giờ.
└GuardOfGayDick: ...Tại thằng chó lúc nãy report tao.
Đại khái là, ở kênh trước, tên bị triệu hồi kia không chịu nổi việc bị quấy rối tình dục nên đã tố cáo, khiến tên này bị cấm chat một thời gian.
Bức bối quá nên mò sang kênh khác, ai dè gặp lỗi hệ thống gì đó mà lệnh cấm chat chưa được gỡ.
Kết cục là sau một hồi gọi đám tinh linh xử lý lỗi máy chủ (?) thì đến giờ mới cào phím được.
└GuardOfGayDick: Lũ chó chết... Có rụng cọng lông nào đâu mà... Thế nên sóc lọ đi....
“Ông này bị vã quay tay nặng rồi....”
Phải chi bị ám ảnh mấy cái JAV tôi còn hiểu cho... cớ sao lại đi vòi một thằng đàn ông cơ chứ....
Đã xui thì chớ, vớ ngay thằng gay....
Mà nếu là đàn ông thì cũng có tên Han Yeoreum đẹp trai ngời ngời ngoài kia kìa, sao lại mò đến tôi làm gì?
Tên đó cái mã như vậy thì chẳng những phụ nữ mà kể cả dân gay chắc cũng thèm rỏ dãi.
“Này, cái tên mới đến đợt này đẹp trai cực phẩm đó. Sao không bảo tên kia sóc lọ cho.”
└GuardOfGayDick: Không phải gu của tao. Thế nên sóc lọ đi....
“....”
Đúng là một thằng bệnh hoạn cuồng dâm....
Đến mức độ này thì tôi cũng tò mò không biết cái mặt mốc của hắn trông như thế nào rồi đấy.
“Tạm thời đến tiệm bán bình thuốc trước đã....”
└GuardOfGayDick: Tao cho 1000 Point làm ơn....
<Một Nhiệm vụ mới đã được đăng ký. -Sóc lọ giữa đường- 1.000 Point>
Mẹ nó, lấy 1.000 Point để quay tay à? Lại còn giữa đường?
Có cho 10 triệu Point tôi còn phải xem xét nữa là.
Tôi ấn từ chối rồi lẩm bẩm.
“...Báo cáo vi phạm thì cứ gọi tinh linh là được nhỉ?”
└GuardOfGayDick: ...Lũ cu đen chết hết đi.
Mồm thì xưng là GuardOfGayDick cơ mà....
“Tôi không report đâu nên tem tém lại đi...”
Dẫu sao thì Armonia cũng đã khuyên nhủ nên tôi không định tố cáo gì hắn.
Lão nội kia có vẻ cũng rén trước lời đe dọa của tôi nên ngoan ngoãn hơn hẳn.
‘Chà, kỳ lạ thật.... Vẫn không chịu cút.’
Tôi còn tưởng bị đối xử một cách khinh bỉ thế này thì hắn sẽ tự ái mà lượn đi, nhưng hắn vẫn mặt dày ở lại.
[Tạm thời dù anh có nói gì thì hắn vẫn không thoát kênh đâu.]
‘...Sao cũng được. Dù sao thì mục đích thực sự của tôi cũng đâu phải là làm Streamer. À, là chỗ này sao?’
[Vâng, là nơi này.]
Tôi vừa thẩm du tinh thần (?) vừa tự an ủi bản thân bước vào cửa hàng.
Bên trong cửa hàng là la liệt các loại bình thuốc và thảo dược được xếp ngay ngắn, mỗi loại đều có ghi giá cả.
Và hai bóng dáng nổi bật nhất.
Han Yeoreum và Min Hayeon.
..
..
Việc sử dụng kỹ năng Thuật giả kim cực kỳ đơn giản.
Giả sử như muốn chế bình thuốc thì chỉ cần đặt lọ rỗng (10mL) tương ứng với số lượng muốn làm và nguyên liệu lên một mặt phẳng, sau đó kích hoạt thuật giả kim là xong.
Giống y như Giả kim thuật sư của XX vậy....
‘Biết đến mức này thì có khi là đã từng xem qua ở đâu rồi không chừng.’
[Anh đang ám chỉ điều gì vậy?]
‘Không có gì.... Chắc là trùng hợp thôi....’
Tôi vừa giao tiếp qua sóng não vừa chuẩn bị kích hoạt Thuật giả kim.
Ngay khi thi triển kỹ năng, một bảng hologram xuất hiện trước mắt.
[Vui lòng nhập tên nguyên liệu.]
Tôi điền tên thảo dược và bình rỗng vào bảng đó.
Nó tính toán khoảng 2~3 giây rồi hiện ra dòng chữ.
[Bình thuốc xanh lục - Tỷ lệ thành công: 100%]
Tỷ lệ thành công có vẻ thay đổi tùy theo cấp độ kỹ năng Thuật giả kim.
Tôi lập tức kích hoạt Thuật giả kim, bình rỗng và thảo dược trên sàn sáng rực lên rồi hợp thành một bình thuốc chứa chất lỏng màu xanh lục bên trong.
Có vẻ như Thuật giả kim tiêu tốn ma lực nên tôi cảm nhận được ma lực của mình đang bị hút đi.
‘Cái này phải cẩn thận mới được. Dùng Thuật giả kim vô tội vạ, lúc cần kíp lại không xài được thì toang.’
[Nhưng lượng ma lực tiêu tốn cho Thuật giả kim cũng khá ít. Anh không cần phải quá lo lắng đâu.]
Đúng như lời Armonia, lượng ma lực tiêu tốn cho Thuật giả kim tương đối thấp.
Chắc nếu không chế vài trăm bình thuốc cùng lúc thì cũng không thành vấn đề.
Và số lượng bình thuốc chế ra bằng Thuật giả kim là 30 bình.
“Wow....”
Những thành viên trong nhóm đứng xung quanh đều trợn tròn mắt nhìn những bình thuốc vương vãi trên sàn.
Trừ Han Yeoreum.
Tôi chỉ muốn lấy tay chọc thủng đôi mắt cá chết đang nhìn thuật giả kim của tôi với vẻ hờ hững đó mà thôi.
Han Yeoreum coi khinh thuật giả kim của tôi như chẳng có gì to tát, rồi buông thõng một câu.
“Thôi thì cũng đỡ được một khoản tiền mua bình thuốc. Nào, đi thôi!”
“Vâng~”
Chỉ với một câu nói đó, hắn đã phơi bày trọn vẹn sự coi thường rẻ rúng dành cho tôi và sự hồ hởi phấn khởi dành cho đám phụ nữ.
Quả là một tên hết thuốc chữa.
Vừa bước vào tiệm bán bình thuốc, tôi đã đụng độ nhóm của Han Yeoreum và đúng như dự đoán, tôi nhận được lời mời vào tổ đội.
Tổ đội của Han Yeoreum gồm có Han Yeoreum, Min Hayeon và ba cô gái khác.
Nhìn vào là biết ngay cái tổ đội này tập hợp toàn nữ nhân như thể hắn ta căm ghét đàn ông tột độ.
Hơn nữa, ngoại hình của ba cô gái kia cũng thuộc hàng khá khẩm.
Vậy mà tại sao hắn không mời ai khác, mà lại mời tôi cơ chứ.
Có vẻ như hắn đọc được suy nghĩ của tôi qua nét mặt nên một dòng chat nhảy lên.
└GuardOfGayDick: Giả kim thuật sư hàng siêu hiếm và cực xịn đấy. Chắc đám khán giả trên kênh hò hét bảo thu nạp mày nên hắn mới làm vậy thôi?
Nghe nói số người có thể chọn chức nghiệp Giả kim thuật sư vô cùng hiếm hoi.
Và dù có đủ điều kiện đi chăng nữa thì nó cũng hiếm khi xuất hiện trong danh sách nghề nghiệp được đề xuất.
└GuardOfGayDick: Với lại Giả kim thuật sư không chỉ chế được mỗi bình thuốc đâu. Những thứ vô hình cũng có thể dung hợp được.
“Vô hình á?”
└GuardOfGayDick: Uh. Ví dụ có thể dùng thuật giả kim kết hợp Kiến thức + Kiến thức để tạo ra một loại Kiến thức mới. Dĩ nhiên nếu không kết hợp được thì nó sẽ tự động lọc ra.
Mọi cái Có (Hữu) trên thế gian này đều không bắt nguồn từ cái Không (Vô).
Hắn giải thích rằng hai cái Có gặp nhau sẽ tạo ra một cái Có mới.
Và Giả kim thuật sư có khả năng làm được điều đó.
Chức nghiệp Giả kim thuật sư không chỉ mạnh về sau mà ngay cả giai đoạn đầu cũng rất hữu dụng.
Giai đoạn đầu kiếm điểm rất eo hẹp, nếu không phải tốn thời gian chạy đi chạy lại mua bình thuốc ở làng thì sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều.
Thêm vào đó, chi phí mua thuốc cũng được cắt giảm đáng kể.
└GuardOfGayDick: Cơ mà Giả kim thuật sư thì hoàn toàn vô dụng trong chiến đấu.
Hắn bảo ngoại trừ việc chế bình thuốc, giai đoạn đầu Giả kim thuật sư gần như chẳng có tác dụng gì sất.
└GuardOfGayDick: Thế nên hãy sóc lọ để chứng minh bản thân hữu dụng đi. Tao cho 1000 Point.
“...Đệt.”
Lại nữa rồi....
Tôi cạn lời thở dài rồi đưa mắt nhìn xung quanh.
Những người khác cũng đang thì thầm to nhỏ với nhau.
Chắc là họ cũng đang tương tác với những người xem trên kênh giống như tôi.
Và một điều kỳ diệu là....
‘Chà, bàn tán rôm rả vậy mà chẳng lọt vào tai chữ nào?’
[Hệ thống tự động tắt tiếng các cuộc trò chuyện xung quanh nếu phát hiện đó là giao tiếp với kênh.]
‘Vậy nghĩa là lúc tôi nói chuyện với tên biến thái này thì người khác cũng không nghe thấy sao?’
[Đúng vậy.]
Ơn giời....
Thật may là hệ thống ngăn chặn tình huống người khác nghe lỏm để rồi đánh đồng tôi thành thằng biến thái luôn.
Cô ấy bảo không chỉ tắt tiếng mà hệ thống còn biến dạng cả khẩu hình miệng để không ai đoán được nội dung.
Han Yeoreum đi tiên phong, ngoảnh mặt lại nhìn đám phụ nữ với nụ cười hiền hậu.
“Nào, đi thôi! Mọi người cứ đi theo tôi!”
“Oa.... Anh Yeoreum à, anh thật đáng tin cậy.”
“Thích quá đi!!”
Ai nấy đều cảm thấy ý chí sục sôi mãnh liệt trước những lời nói ngập tràn khí thế của Han Yeoreum.
“...Anh kia cũng đi nhanh lên chứ?”
Trừ tôi ra....
..
..
“Được rồi, vậy thì 12 giờ trưa mai chúng ta tập trung tại đây nhé.”
“Vâng~”
Cùng với lời chốt hạ của Han Yeoreum, buổi đi săn hôm nay chính thức khép lại.
Số điểm Point kiếm được trong ngày hôm nay rơi vào khoảng 12.000 Point.
Chia ra mỗi người được 2.000 Point, thế là xong một ngày.
Tôi tiến về nhà trọ Zephyrum nơi mình đã thuê phòng lúc nãy.
Cả ngày trời đi săn cùng tổ đội, tôi đã ngộ ra một điều....
‘Thằng đó, đúng là một tên rác rưởi hạ đẳng.’
[Anh đang nói về mặt năng lực sao? Hay là về mặt tính cách?]
‘Cả hai.... Khoan đã..., không phải cô đã biết câu trả lời rồi sao?’
[...Đúng vậy. Dù đã biết nhưng tôi sợ anh buồn chán nên mới hỏi lại thôi.]
‘Mẹ nó....’
Đang được đối đãi tử tế đấy à.... Mà sao cứ có cảm giác bị thua thiệt thế nhỉ....
Dù sao thì....
Nguyên một ngày chứng kiến bộ mặt thật của Han Yeoreum, tôi thấy nghẹn tận họng.
Cái thói huênh hoang tự mãn lúc dẫn đầu vẫn y nguyên, nhưng thực chất hắn chỉ rúc sau lưng đám phụ nữ mà múa mép.
Chẳng giúp ích được mẹ gì cho trận chiến, nhưng lại chẳng muốn mang tiếng trốn tránh.
Cứ thế, trận chiến vừa dứt, hắn lại quay sang tôi....
(Chà, Giả kim thuật sư.... Vô dụng thật đấy. À, ý tôi là trong chiến đấu ấy nhé.)
Năng lực thì rác rưởi đem đi tái chế, tính cách thì rác rưởi vứt sọt rác.
May mà những người phụ nữ xung quanh không hùa theo ủng hộ Han Yeoreum một cách mù quáng.
Có vẻ họ cũng nhận thức được việc tôi chế bình thuốc là có lợi.
Chẳng qua họ không muốn cự cãi với lời của người đàn ông mình thích mà thôi.
Người duy nhất công khai đứng về phía tôi là Min Hayeon.
(Thôi đi. Tại sao anh cứ nhắm vào người cùng nhóm thế.)
(...Tại sao, em lại bênh vực hắn ta?)
(Haa... Em không có ý đó.)
Min Hayeon nói thế, nhưng rốt cuộc cô ấy lại là người phải đầu hàng vô điều kiện.
Cuối cùng, cô phải xin lỗi tên Han Yeoreum đang ăn vạ đòi quà kia để xoa dịu hắn.
Và Han Yeoreum, khi nghe lời xin lỗi, lại cảm thấy lúng túng rồi cũng xin lỗi lại.
Đó là cái kịch bản cứ lặp đi lặp lại phát ngán.
‘Phù.... Lại còn cao kều nữa chứ, ứa gan....’
Cái thằng chó đó cứ liên tục nhìn xuống tôi....
[....]
‘Tôi biết!! Cô định bảo ‘Đây là lần thứ 4 anh nói thế rồi’ chứ gì?’
[Không phải.]
‘Ồ... Không lẽ tôi đã tự mình thay đổi tương lai....’
[Là lần thứ 3.]
‘Đệt....’
Điên mất thôi....
Tôi chi ra 500 Point để thuê phòng qua đêm.
Vừa ngả lưng xuống giường, một dòng chat lại hiện lên.
└GuardOfGayDick: Cuối cùng cũng đến giờ sóc lọ rồi sao.
“...Bó tay. Tôi không làm đâu.”
└GuardOfGayDick: ...Thái giám à?
Không quay tay thì bị quy là thái giám luôn cơ đấy.
“Tôi tốt nghiệp môn quay tay lâu rồi. Giờ tôi chê.”
Thú thật thì, cái trò quay tay đó chẳng có gì hay ho cả.
Làm giữa đường thì lại ảnh hưởng đến nhiệm vụ nên tôi mới từ chối.
Nhớ lại thì từ sau khi làm chuyện đó với Viola, tôi chưa từng tự thẩm lần nào cả.
└GuardOfGayDick: Hahaha đồ điên. Làm chó gì có chuyện tốt nghiệp môn quay tay? Ai không biết lại tưởng mày sát gái lắm đấy haha.
“Hửm? Tán gái là sở trường của tôi đấy.”
└GuardOfGayDick: Đúng là một thằng dở hơi. Tao thích rồi đấy.
<Một Nhiệm vụ mới đã được đăng ký. -Đưa gái lên giường trong 7 ngày (Thất bại sẽ tích lũy 100 lần sóc lọ)- 100.000 Point>
“...Ơ? Thật luôn? Không đùa đấy chứ? Lát nữa đừng có mà tự ý hủy đó nha!”
└GuardOfGayDick: Hahaha đồ điên. Cơ mà không phải con nào cũng được. Nhan sắc phải được tao kiểm duyệt. Và không được dùng Point để mua hoa đâu.
Tôi nhấn nút chấp nhận nhiệm vụ rồi dõng dạc tuyên bố.
“...Okay! Chốt!”
<Đã chấp nhận nhiệm vụ.>
└GuardOfGayDick: Mày nhận thật luôn hả? Mày ra đường có soi gương không đấy? Hahaha.
“À, cứ chờ xem.”
Tôi nở nụ cười tinh ranh rồi nói qua đường truyền.
‘Đằng nào hồi quy xong lại chả reset lại từ đầu.’
[Đúng vậy.]
‘Nhưng có mấy cái trò này cũng giúp lấy lại tinh thần đấy chứ.’
Cứ thế, ý chí trong tôi bùng cháy dữ dội và tôi bắt đầu vạch ra mục tiêu.
Dù nhiệm vụ có bị reset sau khi hồi quy thì cũng không thể cứ cười trừ cho qua chuyện được.
Việc sống còn bây giờ là phải phá giải cái hồi quy quỷ quái này.
Tôi vừa nằm ngửa trên giường nhìn lên trần nhà, vừa mở xem lại đoạn video ghi lại những sự việc trước lúc hồi quy.
└GuardOfGayDick: ???Tự dưng ngẩn người ra thế?
Tên Tinh tọa dỏm này có vẻ cũng không thể nhìn thấy đoạn video mà Armonia gửi cho tôi.
“À... Tôi đang tính kế. Tính kế ấy mà.”
└GuardOfGayDick: Tính kế cái quần đùi hahaha. Giờ sóc lọ đi rồi tao tha cho.
“...À, ồn ào quá. Đêm hôm rồi im lặng chút đi.”
└GuardOfGayDick: Chán vãi loằn....
Tôi phớt lờ GOGD (GuardOfGayDick) và tiếp tục tập trung vào đoạn video.
Tôi đang theo dõi trận đánh boss ở lần hồi quy thứ 5.
‘Thời gian... dừng lại... Gia hộ.... Hửm?’
Thế nhưng, thứ bất chợt lọt vào mắt tôi lại không phải là thứ liên quan đến hồi quy.
[Anh nhận ra điều gì sao?]
‘Không... Ma pháp trận....’
Là Ma pháp trận.
Ma pháp trận mà tôi đã phác thảo ra trong tình huống cấp bách khi đang mải tung đòn Búng Trán....
“...Thuật giả kim... thứ gì kết hợp cũng được đúng không?”
└GuardOfGayDick: Uh dĩ nhiên là có những thứ không thể kết hợp. Nhưng nếu khả thi thì nó sẽ tự động hiển thị ra.
Tôi cầm lấy tờ giấy đặt trên bàn trong phòng và bắt đầu vẽ một ma pháp trận.
Tôi thử vẽ lại Ma pháp trận Hấp thụ Ma lực mà tôi từng học được.
Tự tay cặm cụi vẽ lên tờ giấy nhỏ bé mới thấy vẽ ma pháp trận chua xót đến nhường nào.
Lâu nay toàn quen thói vạch ra trong suy nghĩ nên giờ...
Vừa vẽ xong ma pháp trận, tôi liền kích hoạt Thuật giả kim, một bảng hologram ngay lập tức hiện ra.
[Vui lòng nhập tên nguyên liệu.]
Tôi điền nguyên liệu vào đó.
‘Đang chán nên cứ điền bừa thứ gì đó... À, có Kỹ năng Thuần Phục.’
Tôi ghi vào đó là [Ma pháp trận (Hấp thụ Ma lực), Thuần Phục (Kỹ năng)].
[Đang tính toán kết hợp....]
Ghi chung chung sơ sài thế này, chẳng biết có thành công không nữa.
[Ma pháp trận Thuần Phục Hấp thụ Ma lực Giai đoạn 1 - Tỷ lệ thành công: 100%]
“Ồ, được kìa.”
Không biết nó có hiểu đúng ý đồ của tôi không mà dòng chữ về ma pháp trận mong muốn đã hiện ra.
Tôi chính thức thi triển kỹ năng Thuật giả kim.
Quá trình luyện kim hoàn tất, một tờ giấy nhẹ nhàng bay lượn rồi rơi xuống sàn.
Tôi rón rén nhặt tờ giấy lên và xem xét nội dung.
Ma pháp trận lúc nãy tôi vẽ đã không cánh mà bay, thay vào đó là một ma pháp trận hoàn toàn mới.
Nhưng hình dạng của nó... trông khác một trời một vực so với các ma pháp trận khác.
[...Trông hơi kỳ lạ nhưng chắc chắn đó là một ma pháp trận mới. Tuyệt vời quá.]
‘Tôi biết cái này....’
[...?]
Nhìn vào ma pháp trận kỳ lạ được vẽ trên giấy, tôi truyền âm cho Armonia.
‘...Đây là Dâm ấn mà?’
Dù chỉ là một hình vẽ đơn giản, nhưng nó lại giống hệt với thứ gọi là Dâm ấn mà tôi từng thấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
