Chương 263 - Học viện Anh Hùng (3-70)
Tôi ái ngại nhìn Cho Seohyun đang lắp bắp không nói nên lời, nhẹ nhàng hỏi.
“Nếu sự xuất hiện của tôi làm phiền cô thì tôi xin lỗi nhé.”
“À, không! Mời, mời anh vào!”
Cho Seohyun vội vã mở rộng cánh cửa, nép sang một bên để mời tôi bước vào phòng ký túc xá của cô.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, tôi đã càm ràm qua kênh liên lạc.
‘…Đãi ngộ vãi thật. Không chỉ chênh lệch về diện tích đâu, mà đây rõ ràng là khoảng cách giữa cái nhà trọ rách nát và cái khách sạn hạng sang luôn ấy?’
Căn phòng của Cho Seohyun mà tôi lần đầu ghé thăm, đối với tôi mà nói, nó chẳng khác mẹ gì một căn Penthouse trong khách sạn cao cấp cả.
Khác với cái phòng rách nát chỉ có mỗi một cái cửa sổ bé tí của tôi, toàn bộ bức tường bên ngoài của phòng Cho Seohyun đều được làm bằng kính cường lực.
Thêm nữa, tuy mang tiếng là phòng ở, nhưng thực chất nó lại có đầy đủ nhà bếp, phòng khách, mang lại cảm giác của một căn Penthouse thu nhỏ.
Nhìn lại phòng của cô ấy mà xem, cái phòng của tôi cứ như phòng biệt giam ở Auschwitz vậy.
À mà là biệt giam méo xả khí độc ấy?
Sau khi nhìn quanh căn phòng, thứ đập vào mắt tôi tiếp theo là….
Chiếc bánh kem.
Tôi cẩn thận đặt hộp quà bên cạnh chiếc bánh kem trên bàn ăn rồi cất lời.
“Xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm. Nhưng mà tôi nghĩ ít nhất cũng phải đưa quà cho cô….”
“…Làm sao anh biết hôm nay là sinh nhật tôi?”
Cho Seohyun ngọ nguậy các ngón tay, len lén dò xét sắc mặt tôi.
Có vẻ cô nàng tò mò lắm rồi đây.
Nói toẹt ra là lấy được thông tin từ cái hồ sơ Seong Suah đưa thì chắc chẳng có gì hay ho, nên tôi đành nói tránh đi.
“Lúc nhập học tôi từng xem qua hồ sơ của giáo quan Cho Seohyun rồi.”
“….”
Cho Seohyun thẫn thờ nhìn tôi đắm đuối một lúc, rồi một nụ cười rạng rỡ bắt đầu nở trên môi cô.
“Số tôi đúng là may mắn thật. Không ngờ lại được quen biết một trợ giáo như anh….”
“Haha….”
“Hay là nói… quen được ‘giáo quan’ mới chính xác nhỉ?”
Cho Seohyun nở một nụ cười rạng rỡ mà tôi chưa từng thấy trước đây, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn tôi đắm đuối.
Ngước nhìn tôi như thế một lúc, cô đưa mắt liếc nhìn về phía bàn ăn rồi ngập ngừng cất lời.
“Bánh kem… anh ăn cùng tôi nhé?”
..
..
Cho Seohyun lè nhè, líu ríu nhìn lên tôi mà hỏi nhỏ.
“Lúc nào tôi cũng thấy tò mò…. Ở bên ngoài anh làm nghề gì vậy?”
“Haha… Tôi cũng chẳng làm gì cao sang đâu. Lo kiếm sống qua ngày thôi.”
“Xì… Có thực lực như thế mà bảo lo kiếm sống qua ngày ư?”
Nói xong, Cho Seohyun nâng ly rượu vang trên bàn lên và bắt đầu tu ừng ực.
Mới rủ ăn bánh kem xong, thế mà Cho Seohyun lại vác nguyên chai rượu vang cùng cặp ly trong phòng ra, nằng nặc đòi tôi uống cùng.
Nhìn lướt qua cũng thừa biết chai rượu này không rẻ tiền chút nào, ấy vậy mà Cho Seohyun chẳng buồn bận tâm, cô cứ thế cạy nút bần ra, rót cho tôi một ly rồi tự rót cho mình một ly.
Ban đầu thấy cô nàng tu rượu như nước lã, tôi còn tưởng cô là bợm nhậu thứ thiệt, nhưng chỉ một chốc sau tôi đã nhận ra mình nhầm to.
Chỉ mới uống hết năm ly chất lỏng màu tím đó thôi, mà mắt Cho Seohyun đã lờ đờ, lưỡi thì líu lại, cô cứ thế bám dính lấy người tôi mà lè nhè.
“Cảm ơn anh hôm nay đã đến đây nhé….”
“Chính tôi mới là người phải cảm ơn vì được cô tiếp đãi nồng hậu thế này.”
“Tiếp đãi gì chứ….”
Nghe tôi đáp, Cho Seohyun bĩu môi, cười toe toét.
Cho Seohyun uống cạn phần rượu còn lại trong ly, đặt mạnh cái ly xuống bàn ăn rồi nói.
“Đã lâu lắm rồi… tôi mới được trò chuyện vui vẻ với người khác trong ngày sinh nhật của mình thế này đấy.”
“….”
“Anh biết mà. Cái tính cách bướng bỉnh của tôi….”
“Không đâu. Tôi không nghĩ….”
“Suỵt! Im lặng!”
Chắc do rượu vào lời ra, Cho Seohyun dùng ngón trỏ chặn lấy bờ môi định phản bác của tôi, ép tôi phải ngậm miệng lại.
Thấy tôi ngoan ngoãn ngậm miệng, cô lại bắt đầu thao thao bất tuyệt.
“Chính tôi cũng biết tính nết của mình mà…. Nhưng mà… tôi đâu có muốn trở thành một kẻ như thế.”
Cho Seohyun chìm vào khoảng lặng, trên mặt hiện rõ nét mâu thuẫn giằng xé.
Đó là sự đắn đo không biết có nên đào bới lại quá khứ của mình hay không.
“Anh có tin không thì tùy… nhưng tôi cũng từng có khoảng thời gian sống tích cực, luôn nhìn đời bằng ánh mắt màu hồng như Song Ahra vậy. Thế nhưng… thế nhưng…. Hức….”
“….”
Cho Seohyun gục đầu xuống, bờ vai khẽ run lên bần bật.
Chẳng biết là nỗi ám ảnh quá khứ lại trỗi dậy, hay là cô đang cố gắng vượt qua hoàn cảnh hiện tại nữa.
Nhưng có một điều tôi có thể khẳng định chắc nịch.
Tôi kéo Cho Seohyun vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô.
“Cô không cần phải kể ngay bây giờ đâu. Lúc nào thấy ổn thì kể cho tôi nghe cũng được.”
“Hức….”
“Vì tôi sẽ luôn đứng về phía giáo quan Cho Seohyun mà.”
“A a… A a….”
Hơi men giống như một cây kim, đâm thủng quả bóng nước chất chứa bao nỗi uất ức kìm nén trong lòng cô, khiến nó vỡ òa không thể ngăn lại được nữa.
Nằm gọn trong vòng tay tôi, Cho Seohyun bỗng òa khóc nức nở.
Cứ khóc thút thít trong vòng tay tôi như thế một lúc, cô nàng bỗng ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm lệ.
Nhìn xem, ai mà ngờ được người phụ nữ này lại là một cô nương ba mươi tuổi kiên cường, trưởng thành cơ chứ.
Cho Seohyun hiện diện trước mắt tôi lúc này, chẳng khác nào một bé gái mong manh dễ vỡ bị vứt bỏ bên vệ đường, mang trong lòng đầy những vết thương rỉ máu.
Thực tình thì mối quan hệ giữa tôi và Cho Seohyun vẫn còn khá nhiều khúc mắc.
Rõ ràng là đã vượt trên mức đồng nghiệp thông thường, nhưng vẫn chưa thực sự bước qua ranh giới đó.
Đây mới là thời khắc khó khăn nhất.
Bởi để vượt qua cái ranh giới mỏng manh đó, cần phải có sự đồng thuận ngầm hoàn hảo từ cả hai phía.
Và sự đồng thuận ngầm đó….
“….”
Tôi có thể cảm nhận được qua đôi mắt đang nhắm nghiền của Cho Seohyun.
Và tôi đã chấp nhận sự đồng thuận ấy bằng cách tiến sát lại bờ môi cô.
Chụt….
Không vồ vập như những người phụ nữ tôi từng quen, tôi nhẹ nhàng đặt nụ cười của mình lên môi Cho Seohyun, đón nhận lấy hơi ấm phả ra từ bờ môi cô.
Một nụ hôn không hề pha lẫn chút nước bọt nào, để tôi có thể cảm nhận trọn vẹn sự ẩm ướt, mềm mại từ bờ môi của Cho Seohyun.
“Ưm! Hưm….”
Vẫn ngồi yên trên ghế, tôi tách nhẹ hai chân cô ra, kéo cô ngồi lên đùi mình.
Ngay khi vừa ngồi lên đùi tôi trong tư thế dạng rộng hai chân với chiếc quần bò ôm sát, Cho Seohyun khẽ giật mình một cái, nhưng rồi cô lại nhắm mắt, vòng tay qua cổ tôi và ôm chặt lấy.
Kể cả khi cô đã ngồi yên vị trên đùi, tôi vẫn không ngừng nhấm nháp đôi môi đỏ mọng của cô.
Không dùng lưỡi, tôi chỉ từ tốn thưởng thức bờ môi ướt át ấy, dốc sức đẩy sự hưng phấn của cô lên mức cao nhất.
Cho Seohyun, người đang dạng chân ngồi trên đùi tôi, càng lúc càng siết chặt vòng tay quanh cổ tôi, và theo nhịp điệu đó, tôi vuốt ve mái tóc cô, kích thích cảm xúc dâng trào mạnh mẽ hơn nữa.
“Hưm… Ưm… Hah….”
Sự hưng phấn ngày càng dâng cao khiến Cho Seohyun trỗi dậy bản năng, cô bắt đầu rụt rè đưa lưỡi ra.
Tôi từ tốn đón nhận chiếc lưỡi đang khao khát được tiến vào trong khoang miệng mình.
Môi chạm môi, từng bộ phận nhạy cảm trên cơ thể trao đổi cho nhau, chúng tôi bắt đầu quyện vào nhau trong dịch vị ngọt ngào.
Thế nhưng, trong suốt quá trình ấy, tôi vẫn không thèm đụng chạm bất cứ đâu trên cơ thể cô.
Nói sao nhỉ… Trái ngược với tuổi tác của mình, Cho Seohyun có vẻ vẫn giữ lại khá nhiều nét trong sáng của một thiếu nữ trong chuyện chăn gối, thế nên tôi nhận định việc tiến từng bước một là cực kỳ quan trọng.
Càng hôn sâu, Cho Seohyun càng siết chặt lấy cổ tôi, chiếc lưỡi của cô cũng bắt đầu di chuyển một cách chủ động và cuồng nhiệt hơn.
Slurp… chupa… slurp…
Ngay khi nụ hôn đang ở độ mãnh liệt nhất, Cho Seohyun bỗng khẽ rùng mình, giật thót một cái.
“Ưm…. Ở dưới….”
Cô dừng nụ hôn cuồng nhiệt lại, khuôn mặt ửng hồng đỏ lựng, khẽ cúi xuống nhìn chằm chằm vào bụng dưới của tôi.
Cự vật của tôi đã sưng tấy lên, chực chờ đâm thủng lớp quần, và cứ thế liên tục thúc mạnh vào vùng tư mật của cô.
Cả tôi và Cho Seohyun đều đang mặc quần, nên hoàn toàn không cảm nhận được hơi ấm da thịt thực sự, nhưng dù vậy, chúng tôi vẫn truyền cho nhau dục vọng mãnh liệt, đắm chìm trong khoái cảm đê mê.
Tôi tiếp tục dùng cự vật thúc vào hoa huyệt cô, đồng thời khẽ lên tiếng xin lỗi.
“Tôi xin lỗi…. Chuyện đó….”
“Lúc nào anh cũng xin lỗi hết….”
Cho Seohyun khẽ mỉm cười, dùng phần tư mật của mình cọ nhẹ vào cự vật của tôi rồi cất lời.
“Đàn ông ai chẳng thế…. Nhưng mà….”
Cho Seohyun lại rơm rớm nước mắt nhìn tôi.
Cô chỉ rơm rớm như thế, chứ không nói nên lời.
Tôi đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô, nhẹ nhàng hỏi.
“Sao thế?”
“Tôi… Tôi….”
Cho Seohyun run rẩy, mang theo biểu cảm như kẻ mang tội, cô kéo tay áo phông lên.
Bên dưới lớp tay áo được xắn lên, những vết sẹo đỏ bầm hoặc tím tái nằm rải rác.
“….”
“Hức… Cơ thể tôi như thế này đây. Trông tởm lắm phải không?”
“….”
“…Tôi xin lỗi. Tôi không định giấu anh đâu. Nhưng… nhưng mà tôi thích anh nhiều quá! Hức! Chụt….”
Tôi ngắt ngang lời nức nở của cô bằng một nụ hôn mãnh liệt.
Hôn nhau đắm đuối một lúc lâu, tôi mới rời khỏi môi cô và dõng dạc nói.
“Cái tên khốn kiếp nào để lại sẹo cho giáo quan Cho Seohyun… tôi tuyệt đối sẽ không tha cho nó đâu.”
“Hức….”
“Thế nên… những vết sẹo cô đang mang… từ bây giờ tôi sẽ khiến cô quên sạch chúng đi.”
“Hức…. Chupa….”
Nghe tôi nói vậy, Cho Seohyun lại bật khóc nức nở, vòng tay siết chặt lấy cổ tôi, dồn dập đáp trả nụ hôn như vũ bão.
Tôi đón nhận nụ hôn của Cho Seohyun, đồng thời từ từ vén áo phông của cô lên.
Chiếc áo phông trượt qua vòng eo thon gọn, dần dần được kéo lên tới tận bờ vai.
Từng tấc da thịt của Cho Seohyun dần lộ ra, nhịp thở của cô trở nên gấp gáp, nhưng cô hoàn toàn không có ý định cự tuyệt hành động của tôi.
Tôi nhấc hai tay cô lên rồi cởi phăng chiếc áo phông ra.
Bên dưới lớp áo phông của Cho Seohyun là một chiếc áo lót màu xanh nhạt có kiểu dáng khá thô kệch.
Chiếc áo lót màu xanh nhạt ôm trọn lấy đôi gò bồng đảo còn to hơn cả nắm đấm của tôi.
Và đập vào mắt tôi, là vô số vết sẹo lốm đốm trên da.
‘Đa phần sẹo đều tập trung ở cánh tay nhỉ.’
Có vẻ như lúc bị bạo hành, cô đã dùng tay che mặt hoặc cuộn tròn người lại nên vùng thân trên ít bị tổn thương hơn.
Nhưng tôi cũng nhanh chóng dứt ánh mắt khỏi những vết sẹo ấy, nhẹ nhàng tháo móc khóa áo lót của cô.
Tách.
“Hah….”
Móc khóa phía sau vừa bung ra, chiếc áo lót mất đi lực giữ, theo đó đẩy đôi gò bồng đảo bật ra ngoài.
Tôi không tháo hẳn chiếc áo lót ra, luồn tay vào bên trong nội y, bắt đầu mơn trớn, xoa bóp nhè nhẹ.
“Hưm! Hưm!!”
Cho Seohyun cắn chặt môi, cố gắng kìm nén sự khoái cảm từ sự vuốt ve của tôi.
‘Hôm nay phải cho cô ấy lên đỉnh của chóp mới được.’
Tôi không muốn lần đầu tiên của Cho Seohyun chỉ đọng lại những khoái lạc tầm thường.
Tôi luồn tay còn lại vào giữa hai chân cô đang bị lớp quần bò che khuất, tiếp tục âu yếm một cách chậm rãi.
Tôi dần tăng tốc đôi tay khéo léo của mình, đẩy khoái cảm của cô lên cao trào, làm tâm trí cô đờ đẫn đi.
“Hah! Ah! Haa!!”
Để mang đến một lần đầu tiên không thể nào quên thay vì một ký ức tồi tệ, tôi vừa điều chỉnh lực đạo vừa quan sát phản ứng trên khuôn mặt cô.
Cơ thể cô túa ra từng giọt mồ hôi, bờ môi và khóe mắt bắt đầu run rẩy bần bật.
Thấy cô bắt đầu có phản ứng, tôi ngừng vuốt ve và ngỏ ý.
“Giáo quan Cho Seohyun…. Cứ thế này được không?”
“Hah… Hah…. Anh ngốc à?”
Cho Seohyun nhìn tôi với vẻ mặt đờ đẫn như mất hồn, khóe môi khẽ nhếch lên, nói.
“Không phải anh bảo sẽ chữa trị vết thương cho tôi sao? …Đáp ứng những gì anh muốn, đó chính là cách anh chữa trị vết thương cho tôi đấy.”
“…Tôi rõ rồi.”
Tôi mỉm cười, bế bổng Cho Seohyun xuống khỏi đùi mình trong chốc lát, đỡ cô đứng thẳng rồi từ từ cởi quần cô ra.
“Hưm….”
Mỗi khi chiếc quần bò nhích xuống một chút, Cho Seohyun lại khẽ run rẩy. Ngay khi chiếc quần bò bị lột sạch, chiếc quần lót màu xanh nhạt đồng bộ với áo lót ban nãy đã phơi bày ngay trước mắt tôi.
Và khu vực trung tâm của chiếc quần lót màu xanh nhạt đó đã ướt đẫm thành một mảng sậm màu, kích thích dòng máu trong cơ thể tôi sôi sục.
“G-giờ… phải làm sao… Á!”
Tôi lại bế bổng Cho Seohyun lên đùi mình một lần nữa.
Cô nàng trong tư thế quỳ gối, cẳng chân gác lên mép ghế, ngồi gọn lỏn trên đùi tôi.
Cứ giữ nguyên tư thế đó, tôi kéo khóa quần xuống, kéo quần và đồ lót của mình ra một chút, phô bày cự vật đang dựng đứng thẳng tắp ngay trước mặt cô.
Vừa nhìn thấy hàng thật của tôi, Cho Seohyun nhắm tịt mắt lại, giọng run rẩy.
“Hah….”
“Sao thế? Lần đầu cô thấy à?”
“Đ-đương nhiên là lần đầu rồi! Tôi thì lấy đâu ra cơ hội mà thấy thứ đó chứ!?”
Cho Seohyun lại bắt đầu cằn nhằn với cái điệu bộ dỗi hờn đáng yêu như mọi khi.
Nhưng cũng chỉ được một chốc.
“Á!”
Tôi ôm ngang vòng eo thon gọn của Cho Seohyun, nhấc bổng cô lên rồi hạ xuống nhịp nhàng, để cự vật của mình cọ xát mãnh liệt qua lớp quần lót của cô.
Dù chỉ là một mảnh vải dệt từ những sợi chỉ mỏng manh, nhưng khi được mặc trên người một mỹ nhân và thấm đẫm mật dịch của cô ấy, thì lớp vải đó không còn là thứ bông bình thường như tôi từng biết nữa.
“Hưm! Mmh… Cái này… sao lại…. Ah!”
Lớp quần lót thấm đẫm dâm thủy của cô cọ xát vào cự vật của tôi, khiến cô ngày càng tiết ra nhiều mật dịch hơn.
Chiếc quần lót màu xanh nhạt của Cho Seohyun từ chỗ hơi ẩm ướt ban nãy, giờ đã ướt sũng, chuyển hẳn sang màu xanh sẫm như mây đen báo bão.
Những hành động cọ xát bên ngoài cứ thế tiếp diễn, sự kháng cự trên gương mặt Cho Seohyun dần tan biến, cô quàng tay qua cổ tôi, thậm chí còn chủ động uốn éo vòng eo hùa theo.
“Ah… Sướng quá! Thích lắm…. Haa….”
Mỗi khi cự vật trượt xuống, Cho Seohyun lại rùng mình như có dòng điện chạy dọc cơ thể, và để được nếm trải khoái cảm đó một lần nữa, cô lại chủ động nhướn hông lên.
Trải qua một hồi cọ xát bên ngoài như thế, chiếc quần lót của Cho Seohyun chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy cô đã hoàn toàn sẵn sàng.
Tôi dùng ngón tay gạt chiếc quần lót ướt đẫm của Cho Seohyun sang một bên, đưa mắt chiêm ngưỡng vùng hoa huyệt bí ẩn ấy.
“Hah… Hah… Ngh….”
“Giáo quan Cho Seohyun… Vậy tôi….”
“Đừng làm thế….”
“Hửm?”
Tôi cứ tưởng cô nàng giở chứng nói nhảm gì đó cơ, ai dè….
“Đừng gọi em… như thế nữa…. Cứ gọi em là… Cho Seohyun đi….”
“Được thôi, Seohyun của anh….”
“Hì hì….”
Cho Seohyun nghe tôi gọi tên thì cười khúc khích, cô nhướn hông lên, căn chuẩn lỗ huyệt để lần đầu tiên đón nhận cự vật đàn ông vào tử cung. Ngay đúng khoảnh khắc đó.
Bíp bíp!
“Á!”
“Ư!”
Chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay Cho Seohyun đột ngột reo vang, cô giật bắn mình lảo đảo, tay vội bấu chặt lấy cổ tôi.
Cũng may là quy đầu của tôi mới chỉ mơn trớn ở ngoài mép hoa huyệt, chưa đâm sâu vào trong.
Thế nhưng, trái ngược với vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của tôi, Cho Seohyun lại đang hoảng hốt tột độ.
Cùng với biểu cảm hoảng loạn của cô, từ chiếc đồng hồ thông minh kề sát cổ tôi vang lên một giọng nói.
(Chị… dạo này khỏe không?)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
