Chương 262 - Học viện Anh Hùng (3-69)
Nhờ có sự trợ giúp của Yeriel, tôi, Seong Suah và Seo Jieun đã có thể rút lui khỏi hầm ngục một cách an toàn.
Bên ngoài, hoàng hôn đã buông xuống, bóng tối đang dần bao trùm lấy không gian.
Dù đã thoát khỏi cái hầm ngục quái quỷ đó, cõi lòng tôi vẫn chẳng thể nào thanh thản nổi.
‘Cái con quái vật đó… không, nó đúng là một con quái vật thực sự. Chẳng thể tin được là nó lại có thể sống sót mà bỏ trốn theo cái kiểu đó.’
Hầm ngục sụp đổ hoàn toàn không phải là do tôi xài mũi tên cấp 2.
Mà là do con quái vật đó đã dùng tay không cản phá mũi tên của tôi.
Nó dùng cái thể chất phi lý đến viễn tưởng đó để đỡ đòn tấn công bá đạo của tôi, và kết quả là hầm ngục đổ sập, chôn vùi cả đống cứt đó xuống đất.
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng gào rú vang lên từ phía bên kia đống đổ nát. Với khao khát kết liễu nó đến cùng, tôi bèn vòng qua ngõ sau để kiểm tra, nhưng con khốn đó đã tẩu thoát mất dạng rồi.
‘Lần tới gặp lại nó thì làm sao mà đỡ đây?’
Đây là lần đầu tiên cái năng lực mà tôi luôn tự hào coi là đòn Tất Sát Kỹ lại không thể Tất Sát được đối thủ.
Giả sử ngay từ đầu mà tôi lao vào đánh trực diện với nó, thì chắc chắn trăm phần trăm tôi đã nằm sấp mặt rước mâm xôi rồi.
[Tốt nhất là không nên đụng độ nó nữa, nhưng để phòng hờ cho lần chạm trán tiếp theo, anh nên bắt đầu tập trung nâng cao chỉ số cơ bản đi là vừa.]
‘Ừ, chắc từ giờ phải chú tâm vào việc cày cuốc chỉ số mới được.’
Trừ phi học được kỹ năng mới, nếu không thì cứ ép khô cái năng lực hiện tại của mình lên mức tối đa để tăng cơ hội sống sót còn hợp lý hơn.
‘Mà thôi… dù sao thì cũng giữ được cái mạng quèn này rồi. May vãi. Nhưng mà Seong Suah… ôm chặt quá rồi đấy?’
Trong suốt quá trình Yeriel dùng ma pháp nâng chúng tôi lên không trung để di chuyển, Seong Suah cứ bám dính lấy tôi không chịu buông, miệng thì không ngừng thì thầm to nhỏ.
Và ngay cả khi đã ra đến bên ngoài, cái sự lầm bầm đó vẫn không chịu dừng lại.
“May quá… Thật sự là may quá.”
“Tôi xin lỗi. Tự nhiên hầm ngục đổ sập làm loạn hết cả lên, tôi chỉ định tìm chỗ lánh nạn tạm thôi nên….”
Seong Suah lo lắng cho tôi thì tôi cũng vui đấy, nhưng mà ép sát vào nhau thế này thì hơi quá rồi đấy nhể.
Nhìn cái dáng vẻ đó của Seong Suah, Yeriel bèn buông lời quở trách.
“Dừng lại được rồi đấy cô bé? Người ngoài nhìn vào lại tưởng bố mẹ tìm thấy con đi lạc cũng nên.”
“…Vâng.”
Lúc nãy Yeriel còn nở nụ cười hiền hậu nhìn dáng vẻ lo lắng của Seong Suah, nhưng có vẻ giờ những hành động thái quá của cô đã bắt đầu khiến cô nhóc chướng mắt.
Hơn nữa, bên ngoài hầm ngục lúc này đang có cả một biển người bu đông bu đỏ, cái hành động đó của Seong Suah nhìn kiểu gì cũng không sao lọt mắt nổi.
Một người phụ nữ đã có vị hôn phu danh giá mà lại đi ôm ấp lầm bầm vào ngực thằng đàn ông khác thì coi sao được.
Yeriel đưa mắt nhìn Seong Suah và Seo Jieun rồi cất lời.
“Trước tiên hai người cứ quay về vị trí ban đầu đi….”
“…?”
Rồi cô quay sang nhìn tôi với một biểu cảm đầy ẩn ý.
“Cậu ở lại một lát, ta có chuyện muốn nói.”
“Vâng.”
“Ngài Yeriel….”
Seong Suah có vẻ nhận ra điềm báo, cô định lên tiếng ngăn cản Yeriel lại, nhưng Yeriel đã hạ giọng ngắt lời.
“Đừng lo. Ta không định lôi chuyện rắc rối ra bàn đâu.”
“…Vâng.”
Nghe Yeriel nói vậy, Seong Suah đành cẩn trọng lùi lại vài bước, Yeriel thấy thế bèn xoay người đi trước dẫn đường.
Tôi lóc cóc theo sau, đi được một đoạn ngắn, Yeriel dừng chân lại và bắt đầu nói chuyện một cách tĩnh lặng.
“…Thú thật thì quanh cậu có quá nhiều bí ẩn.”
“Vâng?”
“Ma pháp của cậu rất kỳ lạ… Tài nghệ bắn cung cũng kỳ lạ… Đã vậy tính cách lại càng kỳ lạ hơn.”
“….”
Bảo là không nói chuyện rắc rối mà mở đầu nghe căng thế.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Nhưng mà thôi… trên đời này vẫn còn vô khối chuyện mà ta chưa biết đến. Giống như mấy con quái thú ban nãy chẳng hạn.”
Yeriel giãn cơ mặt ra rồi ngước lên nhìn tôi.
“Ta gọi cậu ra đây không phải để đào bới mấy chuyện đó đâu…. Chuyện ta muốn nói là về vụ cá cược lúc nãy ấy.”
“Vụ cá cược… ngài nói vụ đó sao?”
“Đi theo hướng cậu chỉ, ta quả thực đã tìm thấy Seong Suah và Seo Jieun.”
“À….”
Tôi chợt nhớ lại vụ liên lạc lúc nãy, cô nhóc bảo nếu tôi chỉ đúng đường thì cô sẽ ban thưởng cho tôi một ân huệ.
Tôi cứ đinh ninh đó chỉ là câu nói đùa để xoa dịu bầu không khí, ai dè cô nghiêm túc thế cơ à.
Nhưng mà….
‘Mình có chuyện gì để nhờ vả đâu nhỉ.’
Giá như nhờ bả giữ bí mật chuyện vừa rồi là ngon nhất, nhưng nếu làm vậy thì càng khiến người ta sinh nghi thêm thôi.
Mà những lời thỉnh cầu liên quan đến việc giữ bí mật, vốn dĩ từ đầu đã mang ý nghĩa vô dụng rồi.
Yeriel chằm chằm nhìn tôi rồi cất tiếng.
“Thấy cậu đắn đo lâu như vậy. Chắc là đang tính xem có chuyện gì để vắt kiệt sức lao động của ta chứ gì.”
“Haha….”
Đây là một bài kiểm tra.
Để xem rốt cuộc tôi sẽ đưa ra yêu sách gì, từ đó phán đoán con người của tôi….
‘Nên nhờ chuyện gì đây ta… À!’
[…?]
Tôi cúi xuống nhìn Yeriel, cẩn trọng lên tiếng.
“Ngài Yeriel, nếu vậy thì….”
***
“….”
Seong Suah tập hợp các học viên lại một chỗ, cô cắn móng tay, cả người khẽ run lên vì bất an.
‘Không biết ngài ấy có hiểu lầm gì không nhỉ?’
Trong tiêu chuẩn của Seong Suah, Seong Suho chắc chắn là một cường giả đủ tư cách nhận được danh xưng anh hùng.
Nhưng anh lại không hoạt động với tư cách anh hùng, mà lại chọn làm một trợ giáo hạng bét (hạng 10000 trở xuống) tại học viện.
Trong số những kẻ không được Hiệp hội Anh Hùng công nhận là anh hùng chính thức, rõ ràng vẫn tồn tại những nhân vật mang thực lực vang danh thiên hạ.
Tính theo tỷ lệ thì chắc chỉ nằm ở mức hàng thập phân, nhưng những cá nhân ấy đôi khi lại nổi danh hơn cả những anh hùng bình thường.
Và Seong Suah đã xếp Seong Suho vào nhóm người đó.
Seong Suah đã âm thầm quan sát anh từ lâu, và cô hoàn toàn tin tưởng vào nhân phẩm của anh.
Nhưng còn Yeriel thì sao?
‘Dư sức để hiểu lầm luôn ấy chứ….’
Trước đây, chính Yeriel đã yêu cầu cô vào thiết bị VR để đo lường chỉ số cơ thể của Seong Suho cơ mà.
Tình thế hiện tại dư sức làm cho Seong Suah cảm thấy đứng ngồi không yên.
Trong lúc cô còn đang cùng đám học viên mòn mỏi chờ đợi, bóng dáng Yeriel chậm rãi bước tới từ đằng xa.
Nhìn thấy Yeriel trở về một mình mà không có Seong Suho bên cạnh, nỗi bất an trong lòng Seong Suah càng dâng trào tột độ, cô vội vã chạy lại và dò hỏi tình hình.
“Ngài Yeriel… Trợ giáo Seong Suho đâu rồi ạ….”
“À, ta bảo sẽ đáp ứng một thỉnh cầu cho cậu ta, thế là cậu ta xin phép kết thúc chuyến tham quan sớm.”
“…Thỉnh cầu sao ạ?”
Yeriel kể lại toàn bộ câu chuyện với Seong Suho, không thêm bớt nửa lời.
“Cậu ta bảo là sinh nhật ai đó? Cần phải đi mua quà tặng cho người ta.”
“….”
Seong Suah chợt nhớ lại khoảnh khắc cô được cõng trên lưng Seong Suho lúc nãy.
Cô đã tỉnh lại giữa chừng khi anh đang cõng cô, và đúng cái lúc xui rủi đó, anh lại đang bàn bạc về quà sinh nhật với Seo Jieun.
Đoạn hội thoại của hai người, có muốn quên cũng chẳng thể quên được.
(Con gái thường thích được tặng quà gì nhỉ?)
(Thầy có cảm tình với cô ấy đến mức nào ạ?)
(Khá nhiều chăng?)
(Một chiếc hộp nhạc thì sao ạ?)
(Aha….)
Seong Suah phát lại từng lời thoại trong đầu, hai má cô ửng hồng e thẹn.
‘Sao anh ấy biết tuần sau là sinh nhật mình nhỉ?’
Và rồi cô lại suy diễn.
‘Không lẽ sợ thời gian tới khó xin ra ngoài nên định mua quà trước cho mình sao?’
Seong Suah không tự chủ được mà tủm tỉm cười tươi rói.
Nhìn cái điệu bộ cười ngây ngô của cô, Yeriel cau mày lên tiếng.
“…Ốm ở đâu à?”
“À, dạ không…. Em hơi suy nghĩ mông lung một chút….”
Yeriel cau mày một lúc rồi khẽ buông tiếng thở dài.
Nghe thấy tiếng thở dài của Yeriel, Seong Suah vội bừng tỉnh, cô gặng hỏi.
“Ngài Yeriel? Sao ngài lại thở dài….”
“…Bắt đầu với ý đồ tốt mà kết thúc lại ra nông nỗi này, ta không còn mặt mũi nào để nhìn bọn trẻ nữa.”
Thực ra thì thiệt hại cũng không đáng kể cho lắm.
Đó là nhờ có sự tháp tùng của các Hiền Tinh và các giáo quan đương nhiệm.
Giả sử không có hai lực lượng này, vụ việc hôm nay chắc chắn sẽ tạo ra một cú sốc chấn động, và Tháp sẽ phải điêu đứng khốn đốn một thời gian dài.
Nhưng điều khiến cô bận tâm không chỉ là chuyện uy tín của Tháp, mà còn là nỗi lo lắng dành cho đám học viên.
Yeriel bắt đầu bị nhấn chìm trong nỗi lo sợ rằng mình đã vô tình gieo rắc sự ám ảnh vào tâm trí bọn trẻ.
“Có phải ta đã già rồi không…. Đã đến lúc ta thực sự phải lùi về phía sau rồi sao….”
“Ngài Yeriel, tuyệt đối không có chuyện đó đâu ạ. Ngài nhìn xem.”
“….”
Cô đưa mắt nhìn theo hướng tay Seong Suah đang chỉ.
Từ Hiền Tinh, người từng bảo bọn học viên bám đuôi thật phiền phức….
“Ngài đỉnh thật đấy!”
“Hờ hờ… Trông ta thế này thôi chứ cứ tập trung tinh thần cao độ là đấm mấy con giun dế đó bằng tay không luôn, khỏi cần xài ma pháp đâu.”
“Phụt haha!”
“Thằng khốn này, mày cười gì hả!?”
Đến Hiền Tinh, người luôn yêu quý học viên như cháu chắt trong nhà….
“Lúc đó ngài dùng ma pháp gì vậy ạ?”
“Cái đó à. Cô cậu chỉ cần gào thét trong lòng… ‘Lửa ơi bùng lên!’ là nó tự phụt ra thôi.”
“…Em không hiểu ngài đang nói cái gì cả?”
“Cứ cố gắng là làm được hết. Khà khà khà….”
Các cường giả đang rôm rả kể lại chiến tích lúc nãy với đám học viên.
Trong những tràng cười đùa rôm rả đó, chẳng hề hiện diện một chút sợ hãi, hoảng loạn hay thậm chí là một hạt bụi của sự bất an.
Và rồi, nhóm học viên do Yeriel phụ trách, những người đã được cô đích thân cứu mạng, ùa đến như ong vỡ tổ để bày tỏ lòng biết ơn.
“Ngài Yeriel! Bọn em cảm ơn ngài nhiều lắm!”
“Nếu không có ngài Yeriel thì bọn em tiêu đời rồi.”
“Một ngày nào đó, em cũng muốn được mạnh mẽ như ngài Yeriel!”
“….”
Yeriel mỉm cười hiền từ, ngước nhìn Seong Suah, và Seong Suah cũng nở nụ cười nhạt, thì thầm.
“Ngài thấy sao ạ? Bọn trẻ thời nay?”
Yeriel bật cười thành tiếng, nói với Seong Suah.
“Ta đã quá xem thường bọn trẻ thời nay rồi. Thật sự… là những đứa trẻ xuất chúng.”
Hai người cùng nhau mỉm cười và hòa vào vòng vây của đám học viên.
***
Cạch….
Cửa chính vừa mở ra, đèn tự động bật sáng rực rỡ, chào đón chủ nhân trở về.
Thế nhưng, nữ chủ nhân của căn nhà lại bày ra vẻ mặt phụng phịu, bước đi huỳnh huỵch trên sàn nhà.
Và rồi, cô đặt mạnh một thứ lên bàn ăn….
Cộc!
Một chiếc bánh kem.
Cho Seohyun đặt chiếc bánh kem vừa mua lên bàn ăn, rồi cứ thế ngồi phịch xuống ghế, miệng lầm bầm càu nhàu.
“Cái đám… khốn nạn này….’
Từ “đám” biểu thị cho số nhiều, chứ không phải “kẻ” số ít.
Cho Seohyun chẳng màng đến chiếc bánh kem, cô gục mặt xuống bàn ăn, ánh mắt thẫn thờ dán chặt vào chiếc đồng hồ thông minh.
Rõ ràng là ngày sinh nhật, vậy mà chẳng có nổi một cuộc gọi đến.
Nhưng cô cũng khôgn bận tâm đến chuyện đó cho lắm.
Dù sao thì cô cũng chẳng có nhiều bạn bè thân thiết, mấy người bạn xã giao thì chỉ cần nhắn tin một tiếng là xong.
Lý do khiến cô chẳng thể rời mắt khỏi cái màn hình bé tí này là vì hai việc.
Một là tin nhắn từ một người đàn ông, và hai cũng là tin nhắn từ một người đàn ông.
Và người đầu tiên hiện lên trong tâm trí cô chính là người đàn ông thứ nhất.
“Mẹ kiếp… bận thì cũng bận vừa thôi chứ….”
Cho Seohyun nhìn chằm chằm vào cái tên trên danh bạ, trong lòng đấu tranh dữ dội.
<Seong Suho>
Kể từ lúc đến Tháp, Seong Suho bặt vô âm tín, không thèm liên lạc lại lấy một lần.
Cô tự nhủ hay là bây giờ cứ bấm nút gọi đi, ít nhất cũng tâm tình được đôi ba câu trong ngày sinh nhật.
Nhưng mặt khác, cái việc tự gọi điện để than thở về sinh nhật của mình lại đâm trúng vào lòng tự tôn của một người phụ nữ, thứ kiêu hãnh chạy dọc huyết quản khiến ngón tay cô cứng đờ, không sao nhúc nhích nổi.
“Haaa… thôi thì để mai gặp vậy.”
Tự mở miệng khoe sinh nhật thì mất mặt quá, mà có hạ cái tôi xuống để gọi thì hiện tại cũng không thể gặp mặt trực tiếp được.
“Được rồi, cái này mình thông cảm. Nhưng mà….”
Điều khiến cô bực mình hơn cả lại là sự bặt vô âm tín của cậu em trai, Cho Kanghyun.
“Haaa… mình có đắc tội gì với nó à?”
Cậu ta thừa biết hôm nay là sinh nhật cô, thậm chí hai chị em đã lên lịch hẹn từ trước rồi cơ mà.
Ấy thế mà đúng cái ngày trọng đại này lại chẳng thấy tăm hơi đâu, thậm chí gọi điện cũng không bắt máy, cứ như mất sóng ấy.
Nếu nãy giờ nghĩ về Seong Suho, cô còn vương chút uất ức pha lẫn tủi thân, thì nghĩ về Cho Kanghyun lúc này chỉ toàn là bực dọc.
“Giờ thì lặn mất tăm luôn rồi….”
Nếu bận rộn như Seong Suho thì cô còn ráng mà châm chước.
Nhưng hôm nay là thứ bảy…. Kể cả giáo quan có bận rộn đến mấy thì thứ bảy hiếm khi lại bận tối mắt tối mũi được.
“…Chắc ở Giáo đoàn có việc bận.”
Cho Seohyun bày ra vẻ mặt ủ dột, khẽ nhắm đôi mắt lại.
Bíp bíp! Bính boong!
“Hơ! Gi, giật cả mình!”
Đồng hồ thông minh và chuông cửa đồng thời reo lên ầm ĩ.
Đồng hồ thông minh do học viện cấp được đồng bộ hóa với hệ thống liên lạc của ký túc xá. Bất cứ khi nào có người gõ cửa phòng, hoặc bảo vệ trực cổng cần liên lạc, hệ thống sẽ tự động báo hiệu cả hai thiết bị.
Cô vội kiểm tra màn hình đồng hồ xem chuyện gì đang xảy ra.
<Phòng bảo vệ cổng chính>
“Hửm?”
Bình thường hiếm khi có người đến tận phòng ký túc xá, mà phòng bảo vệ cổng chính cũng ít khi chủ động liên lạc.
Cô vươn thẳng lưng, bấm nút nhận cuộc gọi trên đồng hồ.
“Có chuyện gì vậy?”
(Giáo quan Cho Seohyun. Có một giáo quan nam đến tìm cô. Tên là….)
“A a! Cho anh ấy vào đi.”
Cho Seohyun không thèm hỏi xem đối phương là ai, cô trả lời bảo vệ ngay tắp lự, ngắt máy rồi bật dậy như lò xo.
“Thằng quỷ này… đến thì báo trước một tiếng đi chứ.”
Cho Seohyun chắc nịch.
“Đúng là chỉ có gia đình mới nhớ đến sinh nhật mình.”
Cho Seohyun bật cười một cách nhẹ nhõm, cô bắt đầu lúi húi dọn dẹp xung quanh.
Ký túc xá của giáo quan phân chia nam nữ cực kỳ nghiêm ngặt, nhưng nếu có ghi chép xuất nhập rõ ràng và được chủ phòng cho phép, giáo quan khác giới vẫn có thể vào trong.
Vốn dĩ cấu trúc ký túc xá giáo quan đã được thiết kế thành từng căn hộ khép kín hoàn hảo như phòng của Cho Seohyun, nên xét theo một khía cạnh nào đó, hành lang ký túc xá cũng không khác gì một khu tiện ích của học viện.
Cho Seohyun vừa ngân nga một giai điệu vui vẻ vừa dọn dẹp căn phòng.
“Cũng may là mình dọn dẹp trước rồi.”
Gác lại sự bực dọc ban nãy, việc Cho Kanghyun vẫn nhớ đến sinh nhật mình khiến cô không tự chủ được mà tủm tỉm cười.
Ngay khi vừa dọn dẹp xong xuôi, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
“…Ăn mặc tuềnh toàng một chút cũng được.”
Dù là sinh nhật, nhưng em trai đến thăm thì cần gì phải lên đồ lộng lẫy cho cam.
Và trong lúc đang kiên nhẫn chờ đợi.
Bính boong.
Đồng hồ thông minh và chuông cửa lại đồng thời vang lên.
Mang theo tâm trạng đầy kỳ vọng, Cho Seohyun không thèm ngó ra xem ai đứng đó, cô tươi cười rạng rỡ, mở tung cánh cửa.
“Này! Giờ này mới thèm vác mặt… đến… hả….”
“…Tôi xin lỗi.”
Đứng trước cửa không phải là cậu em trai, mà là Seong Suho, trên tay cầm một hộp quà, đang nghệch mặt nhìn xuống cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
