Chương 264 - Học viện Anh Hùng (3-71)
(Chị… dạo này khỏe không?)
Đó là một giọng nói điềm tĩnh, khiêm nhường nhất trong số những gã đàn ông mà tôi từng nghe qua.
Và tôi nhận ra ngay đó là ai.
‘Chà, mặt còn chưa thấy mà đã nghe giọng rồi cơ đấy.’
Cho Seohyun cau mày, thì thầm nhè nhẹ vào tai tôi.
“Em xin lỗi. Em lỡ tay ấn nhận… Đằng nào thì bên đó cũng chỉ nghe được mỗi giọng em thôi. Em dọn dẹp chút rồi cúp máy ngay đây.”
Bầu không khí đang hừng hực tự nhiên xịt ngóm, nhưng tôi cũng chẳng bực mình hay tức giận gì.
Nói cho cùng thì cũng là do tôi yêu cầu Cho Seohyun làm cái tư thế khó nhằn này, nên cũng chẳng trách cô nàng được.
Nhưng nghe Cho Seohyun nói thế, tôi không nhịn được mà mở miệng hỏi lại.
“Giọng anh sẽ không lọt vào trong đó sao?”
“Vâng, em đã cài đặt chỉ thu âm giọng nói của mình thôi. Em xử lý nhanh đây.”
Ồ hô….
(Hửm? Bên cạnh chị có ai à? Sao tự nhiên lại độc thoại một mình thế….)
“Hả? À, không có gì! Có, có chuyện gì không?”
(Xin lỗi nhé, dạo này có nhiều người liên lạc quá nên em tắt nguồn….)
Cho Kanghyun bắt đầu thủng thẳng lẩm bẩm kể lể sự tình.
Cho Seohyun tỏ rõ vẻ bồn chồn lo lắng, chỉ muốn cúp máy cho rảnh nợ, còn Cho Kanghyun thì không chịu hiểu ý chị mình, cứ lải nhải huyên thuyên không ngừng.
Lắng nghe cuộc hội thoại của hai chị em nhà đó, tôi trầm ngâm suy tính.
Lúc nãy khi đang âu yếm mãnh liệt, tôi chợt nhớ ra câu nói của Cho Seohyun.
- Không phải anh bảo sẽ chữa trị vết thương cho tôi sao? …Đáp ứng những gì anh muốn, đó chính là cách anh chữa trị vết thương cho tôi đấy.-
Vậy nếu bây giờ tôi làm những gì mình muốn, chẳng phải đó cũng là vì muốn tốt cho Cho Seohyun sao?
‘Được lắmmm, tới công chuyện rồi!’
[…?]
Tôi cau mày, đưa hai tay bóp mạnh vào vòng eo thon gọn của Cho Seohyun, kẻ đang bối rối tiến thoái lưỡng nan.
“…?”
Cho Seohyun đang loay hoay muốn nhanh chóng dập máy của Cho Kanghyun, bỗng giật mình trước hành động của tôi, cô đưa mắt nhìn tôi ra hiệu kiểu ‘Anh đang làm cái quái gì vậy?’
Và tôi mỉm cười nhìn cô, đáp trả.
“Nghĩ đi nghĩ lại, đang ở cạnh anh mà em lại nghe điện thoại như thế, có chút… không vui cho lắm.”
“Ư ư….”
Sợ lỡ miệng phát ra âm thanh lạ lọt vào tai Cho Kanghyun, Cho Seohyun đéo dám hó hé nửa lời, chỉ biết mếu máo sắp khóc.
Chắc cô nàng cũng cảm nhận được rồi.
Tình hình hiện tại rất dễ khiến tôi khó chịu ra mặt….
Nhưng thật ra chẳng có chuyện tôi thấy khó chịu đâu.
Chỉ là muốn vui vẻ chút thôi.
Tôi từ từ dùng lực ở bàn tay đang ôm eo Cho Seohyun, ghì hông cô xuống.
“…!!”
Cảm nhận được lực tay của tôi, Cho Seohyun trợn tròn mắt kinh ngạc, cô gồng cứng bắp đùi lại.
Và thế là cuộc giằng co sức mạnh giữa tôi và Cho Seohyun chính thức bắt đầu.
Kẻ muốn kéo xuống, người muốn chống lại.
Cho Seohyun nhìn tôi bằng ánh mắt van lơn, lắc đầu nguầy nguậy.
Nhìn ánh mắt đó thôi, những suy nghĩ trong đầu cô cũng tuôn trào truyền thẳng vào tâm trí tôi.
Cái biểu cảm ‘Làm ơn tha cho em đi!!’ đó.
Nhưng đến nước này mà bảo tôi dừng lại thì không phải tôi rồi.
Vẻ mặt của cô chỉ càng kích thích dục vọng trong tôi trỗi dậy mãnh liệt hơn mà thôi.
Đang gọi điện thoại cho em trai mà lại lén lút ân ái với thằng đàn ông khác.
Trời ạ, đây chẳng phải là phiên bản nâng cấp hoàn hảo của vụ nện nhau trước hệ thống liên lạc với Yun Jia hay sao.
Khổ nỗi là không giống với Yun Jia, Cho Seohyun chưa bị gán trạng thái Thuần Phục nên không chịu ngoan ngoãn nghe lời tôi.
Cho Seohyun gồng cứng bắp đùi, kiên quyết chống cự đến cùng.
‘Mẹ kiếp! Đéo gập xuống được!!!’
[….]
Là một thằng đàn ông, quả thực có hơi nhục nhã, nhưng với sức lực hiện tại của tôi thì chẳng tài nào bẻ gập đầu gối của cô xuống được.
Lực bắp đùi của Cho Seohyun đéo phải dạng vừa đâu.
Tôi có cố gắng kéo xuống bao nhiêu thì cô nàng vẫn trơ như đá, vững như đồng.
Cứ mỗi lần quy đầu của tôi chạm nhẹ vào môi lớn của cô là cô lại khẽ giật mình?
Anh hùng thì vẫn mãi là anh hùng nhỉ.
Trong cái tình huống trớ trêu này mà ý chí kiên định không chịu gập chân vẫn chẳng hề lung lay….
Nhưng cô nàng đã quên mất một điều quan trọng.
‘Nếu em không chịu gập xuống, thì anh đành thăng thiên lên vậy….’
Tôi ôm chặt lấy eo cô bằng cả hai tay, rồi từ từ nhướn hông lên.
“Ư!”
(Hửm? Chị? Sao thế?)
“A, không! Không có gì đâu!”
(Vậy à…. Càng nghĩ lại em càng thấy có lỗi chuyện hôm nay….)
Cho Kanghyun không hề hay biết rằng đây là khoảnh khắc đầu tiên Cho Seohyun tiếp nhận cự vật của một người đàn ông, cứ thế điềm nhiên thủng thẳng kể lể chuyện của mình.
Nội dung quanh đi quẩn lại cũng chỉ là xin lỗi và hứa hẹn.
Nhưng lúc này Cho Seohyun cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến việc hắn ta đang lảm nhảm cái gì nữa.
Cô chỉ còn biết trợn tròn mắt kinh hãi khi nhận ra quy đầu của tôi đã chạm vào màng xử nữ của mình.
Sự trinh trắng mà Cho Seohyun vẫn luôn gìn giữ bấy lâu nay, đang dần bị quy đầu của tôi cắn nuốt.
Sực... sực... sực….
“Ưm…! Hưm…!”
Cho Seohyun bỏ cuộc trong việc gồng chân kháng cự, cô tập trung dùng tay bịt chặt miệng để ngăn không cho bất kỳ tiếng rên rỉ nào lọt vào tai Cho Kanghyun.
Và nhờ đôi chân đã mềm nhũn mất lực đó, vùng tư mật của Cho Seohyun đã hoàn toàn phơi bày, vô phương chống đỡ trước sự xâm nhập từ vùng hông của tôi.
Đám lông mu mềm mại, cặp đùi thon gọn, và… bức màn xử nữ đang dâng hiến khoái cảm phá qua cho cự vật của tôi.
Cho Seohyun mặc kệ giọng nói của cậu em trai phát ra từ đồng hồ thông minh, cô dồn toàn bộ tâm trí vào cự vật của tôi, thứ lần đầu tiên cô cảm nhận được.
Dù gương mặt Cho Seohyun có lộ rõ vẻ đau đớn, nhưng vẫn ẩn hiện một thứ cảm xúc khác lạ.
Đó là tình yêu.
Cho Seohyun không những không oán hờn hành động thô bạo của tôi, mà ngược lại, cô bao dung đón nhận nó với ánh mắt chan chứa tình cảm.
Vòng tay quấn lấy cổ tôi, ánh mắt trao tình, cô từ từ tiếp nhận cự vật của tôi vào sâu trong âm đạo.
Và đó là khoảnh khắc nơi nhỏ bé, chật hẹp ấy lần đầu tiên được khai phá mở rộng.
Phaaaạc!
“Hưm….”
Lần đầu tiếp nhận cự vật của tôi, phải chật vật lắm nó mới đâm thủng được màng xử nữ, tiến sâu vào tận cửa tử cung của Cho Seohyun như thể chốn không người.
Nơi sâu nhất, thiêng liêng nhất của Cho Seohyun.
Cự vật gân guốc, thô bạo của tôi đã xâm nhập một cách bạo lực vào tận cửa tử cung của Cho Seohyun, chễm chệ chiếm đóng toàn bộ lối đi.
Nhưng đã đâm vào rồi thì đâu thể thỏa mãn dễ dàng như vậy được.
Tôi không muốn làm một vị khách lịch sự đến thăm tử cung của cô ấy, tôi muốn làm một kẻ xâm lăng ngang tàng, tha hồ gieo rắc sự cuồng dã.
Trước khi bắt đầu cuộc chinh phạt, tôi liếc nhìn biểu cảm của Cho Seohyun.
Nhờ cự vật lấp đầy tận sâu bên trong, đôi mắt Cho Seohyun mất đi tiêu cự, bàn tay che miệng cũng buông thõng xuống.
“Heeh….”
Khi Cho Seohyun đánh mất lý trí, bờ môi he hé mở của cô bắt đầu rỉ ra từng giọt nước bọt.
Thấy Cho Seohyun đờ đẫn như vậy, tôi kề môi vào sát tai cô và thầm thì.
“Seohyun à… Giáo quan này chỉ yêu mình em thôi.”
“Hưm!!”
(…Chị?)
Nghe tôi nói vậy, Cho Seohyun bất chợt rên lên một tiếng, và tiếng rên đó lọt thỏm vào tai Cho Kanghyun không sót một chữ nào.
Thừa sức làm dấy lên sự nghi ngờ.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của tôi và Cho Seohyun thôi.
(Chị không khóc đó chứ?)
“A, không… không phải đâu….”
(Cũng phải… Chị làm sao có thể rơi nước mắt vì mấy chuyện này được. Trong số những người em biết, tinh thần của chị là kiên cường nhất mà.)
Đéo ai trên đời này có thể tưởng tượng ra cảnh Cho Seohyun lại làm ra những hành động cuồng loạn như thế này.
Đặc biệt là một người rất hiểu rõ cô như Cho Kanghyun thì lại càng không thể ngờ tới….
Trong khi đó, Cho Seohyun không thèm để tâm đến lời Cho Kanghyun nói, cô nhìn tôi bằng ánh mắt đong đầy tình cảm.
Với ánh mắt chan chứa tình yêu, đồng tử mờ đục, Cho Seohyun bắt đầu thao tác trên chiếc đồng hồ thông minh.
Cô thao tác xong và đưa màn hình ra trước mặt tôi.
<Chế độ tắt tiếng>
Cùng lúc khoe thành quả, cô từ từ đung đưa vòng eo.
Squelch… squelch… squelch… squelch….
“Hưm… Ưm… Ngh….”
“Ư….”
Rõ ràng là rất đau đớn vì lần đầu phá qua, thế nhưng Cho Seohyun vẫn cắn răng chịu đựng, chủ động đung đưa hông hùa theo nhịp.
Mặc dù do là lần đầu tiên nên chuyển động của cô vẫn còn lóng ngóng vụng về, nhưng nhìn cô lúc này, tôi có thể khẳng định chắc nịch một điều.
Đó chính là khao khát muốn mang lại niềm vui cho tôi, muốn chiều chuộng tôi.
Thi thoảng cô vẫn nhíu mày đau đớn, nhưng tuyệt nhiên không dừng lại, thậm chí cô còn dán chặt mắt vào biểu cảm của tôi, xem tôi thích thú khi nào để chiều theo ý muốn.
Squelch, squelch… squelch, squelch….
“Ưm… Hưm… Ngh….”
(Trước mắt… Em nghĩ sắp tới em sẽ sắp xếp được thời gian.)
Squelch, squelch, squelch, squelch, squelch.
“Ngh! Hưm! Ưm! Ah!”
(Vậy nên hẹn ngày mai nhé. Chị thấy sao?)
Cùng với câu hỏi của Cho Kanghyun, Cho Seohyun nhanh chóng quen dần với nhịp độ, cô bắt đầu tăng tốc độ dập liên hồi.
Squelch, squelch, squelch, squelch, squelch!
“Hah! Ah! Ah! Haa!!”
(…Chị?)
Nhờ chế độ tắt tiếng mà tiếng rên rỉ như tiếng thét của Cho Seohyun chẳng lọt vào mic, nhưng cứ đà này e là đầu dây bên kia Cho Kanghyun sẽ lo lắng sinh nghi mà chạy đến tìm cũng nên.
Vui vẻ thế là đủ rồi. Giờ là lúc kết thúc cuộc chơi.
Squelch, squelch, squelch, squelch, squelch!!
“Seohyun à! Anh ra đây!!”
“Aaa! Giáo quan!! Giáo quan!! Giáo quan Seong Suho!!! Aaa!!”
Tôi túm chặt lấy eo Cho Seohyun, người đang thét gọi tên tôi, và dùng vùng xương chậu kéo mạnh cô sát vào người mình.
Và ngay khoảnh khắc đó, những hạt giống dục vọng đầu tiên ồ ạt trút xuống, xối xả tiến vào trong căn phòng nhỏ vốn luôn gìn giữ sự thuần khiết của Cho Seohyun.
“Hah! Ah! Haa… Hưm… Ngh!”
Mỗi lần tinh dịch bắn vọt vào tận sâu trong tử cung, Cho Seohyun lại co giật liên hồi, đôi tay bấu chặt lấy cổ tôi đầy cuồng nhiệt.
Âm đạo chật hẹp của Cho Seohyun siết chặt lấy cự vật của tôi, như thể cô muốn trân trọng giữ lại đến từng giọt tinh dịch cuối cùng không cho rớt ra ngoài.
Thời gian cứ thế trôi đi.
(Chị? Sao vậy? Có chuyện gì sao?)
Nghe tiếng Cho Kanghyun gọi, Cho Seohyun mới khó nhọc lấy lại được tinh thần, cô vội vã ôm chầm lấy tôi, tắt chế độ tắt tiếng.
Vẫn giữ nguyên cự vật cắm sâu bên trong….
“Xin lỗi em… Hức…. Chị lỡ tay chạm vào nút tắt tiếng.”
(Vậy à… Thế ngày mai chúng ta gặp nhau vào buổi tối nhé….)
Cho Kanghyun định tự tiện chốt kèo.
“Kanghyun à, xin lỗi em. Ngày mai chị có hẹn rồi.”
(….)
Cho Kanghyun trầm mặc một hồi lâu, rồi giọng nói lạnh tanh vang lên qua điện thoại.
(Có vẻ em chọn thời điểm không được tốt lắm. Em hiểu rồi. Chị… Sinh nhật vui vẻ nhé.)
“Ừ, cảm… Ưm!”
Phần tinh dịch còn sót lại của tôi bắn phụt ra khỏi niệu đạo, ào ạt chảy vào trong cô.
Có vẻ những giọt cuối cùng này lại vô tình kích thích tử cung của Cho Seohyun.
Cho Seohyun trừng mắt lườm tôi rồi dịu dàng đáp.
“C, cảm ơn em….”
(…Chị ngủ ngon.)
Tút.
Cuộc gọi với Cho Kanghyun vừa dứt, Cho Seohyun liền ném cho tôi một ánh nhìn sắc lẹm.
Bị ăn chửi không đây?
Thật sự thì nếu có bị chửi thì tôi cũng chẳng còn gì để bào chữa.
Lúc nãy khi hai hòn dái còn căng tràn tinh dịch chực chờ phun trào thì trong đầu tôi chỉ toàn là nhục dục, nhưng giờ dái đã nhẹ bẫng rồi thì não bộ tôi lại bắt đầu hoạt động trơn tru trở lại.
‘Lúc chơi thì sướng vãi mà giờ thì….’
[….]
Tôi bồn chồn nhìn Cho Seohyun, cô im lặng một lúc lâu rồi dè dặt mở lời.
“Lần này….”
“…?”
“…Lần này anh giáo huấn cho em ở trên giường có được không? Giáo. quan. Seong. Su. Ho?”
Nhìn vẻ mặt thẹn thùng, lấp lửng của Cho Seohyun.
Ai mà chịu nổi cơ chứ.
Tôi bế thốc cô lên ngay tắp lự.
“Áaaa!”
“Cho Seohyun! Hôm nay em có tiết phụ đạo đấy!”
Tôi bế Cho Seohyun mang đầy dấu ấn dâm dục trên người, phi thẳng lên giường.
***
“….”
Cho Kanghyun ngồi chễm chệ trên chiếc ghế lộng lẫy, gương mặt vô cảm hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Cậu thẫn thờ nhìn màn hình đồng hồ thông minh báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc, miệng lầm bầm.
“…Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Hay là mình đến đó một chuyến nhỉ.”
Sau một hồi suy đi tính lại, cuối cùng cậu cũng đưa ra quyết định.
Thái độ của Cho Seohyun rất kỳ lạ, việc cô từ chối cuộc hẹn lại càng khó hiểu hơn nữa.
Vừa đưa ra kết luận, cậu từ từ đứng dậy khỏi ghế.
Bíp bíp….
“…Shin Seokgwon.”
Cho Kanghyun xác nhận tên người gọi, cau mày một cái rồi lập tức nghe máy.
Từ chiếc đồng hồ thông minh vang lên một giọng trầm ấm nhưng lại phảng phất vẻ hoạt bát.
(Ây dà! Chuyện lạ nha. Ta cứ tưởng gọi cho vui thôi, ai dè cậu lại nhấc máy thật.)
“…Có chuyện gì?”
(Hahaha. Nói ngắn gọn thôi. Có thành quả rồi.)
“….”
(Hửm? Ta cứ mong đợi một giọng nói mừng rỡ cơ đấy, sao im re vậy?)
“Tôi sẽ đến đó ngay.”
(Hahaha! Vậy chứ, vậy chứ! Ta biết ngay là cậu sẽ vui mà…!)
Cho Kanghyun cau mày, ngắt máy.
“Phiền phức thật. Nhưng bên đó cũng quan trọng không kém….”
Và thế là, đích đến của cậu đã chuyển từ phòng ký túc xá của Cho Seohyun sang trụ sở Giáo đoàn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
