Chương 265 - Học viện Anh Hùng (3-72)
Squelch, squelch, squelch, squelch!
“Aaa! Ah! Giáo quan! Sướng quá!! Sướng lắm!! Aaa!”
Mỗi khi không gian nhỏ bé của Cho Seohyun bị cự vật của tôi cưỡng ép nong rộng, cô lại không kìm được mà rên rỉ.
Tôi đè nghiến thân hình nhỏ bé của Cho Seohyun xuống, dùng xương chậu nện mạnh vào vùng hoa huyệt của cô.
Cho Seohyun dạng rộng hai chân, hứng chịu hàng chục cú đâm mạnh bạo từ vùng xương chậu của tôi. Nhìn dáng vẻ đó của cô, một cảm giác khao khát chinh phục sục sôi trào dâng trong tôi.
Có lẽ vì đã phải chờ đợi quá lâu, cuộc làm tình với Cho Seohyun lúc này truyền vào tôi một thứ khoái cảm ngọt ngào khó tả, không ngừng gây nghiện cho tâm trí.
Đôi chân mà chưa một ai có thể chạm đến của Cho Seohyun, chính tôi là người đầu tiên khai mở, vùng cấm địa thiêng liêng ấy của cô, tôi cũng là người đầu tiên đặt chân vào.
Việc lần đầu tiên của Cho Seohyun thuộc về tôi là một sự thật vĩnh viễn không thể thay đổi.
Đương nhiên là tôi không phải cái loại đàn ông chỉ biết nhăm nhăm đi săn màng trinh.
Nhưng tôi cũng chẳng phải thằng ngu mà không hiểu được giá trị quý giá của hai từ “xử nữ”.
Cảm giác sung sướng tột độ khi chiếm đoạt được lần đầu tiên của người phụ nữ mình ôm trong vòng tay, nó sẽ khắc sâu vào tâm khảm tôi như một chiến tích cả đời không thể quên.
Dù có là một chiến tích vô dụng chẳng ai quan tâm đi chăng nữa, thì chỉ cần biết nó tồn tại thôi cũng đủ khiến mức độ thỏa mãn trong cuộc sống của tôi tăng lên đáng kể.
Giống như mấy cái danh hiệu thành tựu trong game ấy….
Squelch, squelch, squelch, squelch!
“Anh đâm sâu vào bên trong sướng quá! Của Giáo quan làm em sướng lắm!! Aaa!”
“Cái gì sướng thì phải nói cho rõ ràng chứ!”
Tôi ra giọng răn đe, trách mắng Cho Seohyun, nhưng cú đâm từ hông thì không hề dừng lại.
Có vẻ giống một trò đóng vai trẻ con, nhưng tôi và Cho Seohyun đã lặp đi lặp lại trò này vô số lần và đạt đến cảnh giới tận hưởng nó một cách điêu luyện rồi.
Cho Seohyun lấy hai tay che mặt, ngượng ngùng lí nhí.
Squelch, squelch, squelch!
“Th, thì là… Ngh! Aaa!”
So với việc tiếp nhận sự ra vào của cự vật, thì việc thốt ra cái tên của nó có vẻ làm Cho Seohyun xấu hổ hơn nhiều.
Cái này không phải là diễn nữa rồi.
Cô thực sự cảm thấy ngượng ngùng khi phải gọi tên cái thứ đó nên mới phải dùng tay che mặt đi.
Tôi tóm chặt lấy hai cổ tay của Cho Seohyun đang che mặt, gạt sang hai bên để khống chế, rồi hỏi lại lần nữa.
Squelch, squelch, squelch!
“Nào, nói rõ ràng xem!”
“Ưm! Aaa! Ở chỗ đó…. chỗ đó!”
Cho Seohyun quay ngoắt mặt sang một bên, cố gắng hết sức để né tránh ánh mắt của tôi.
Đáng yêu vãi.
Cái vẻ uy nghiêm thường thấy trước mặt đám học viên nay đã bay biến sạch bách.
Lúc này đây, đứng trước mặt tôi chỉ là một người phụ nữ vì không thốt nên lời một từ ngữ mà đỏ mặt tía tai quay đi chỗ khác.
Nhưng cái vẻ mặt ngượng ngùng đó lại càng thổi bùng ngọn lửa hưng phấn trong tôi.
Tôi dừng hông lại, luồn tay vào những lọn tóc mềm mại của Cho Seohyun, vuốt ve mái tóc cô rồi hỏi lại.
“Nếu không nói cho đàng hoàng thì sẽ không có phần bổ sung nào nữa đâu.”
“Hưm….”
Thấy tôi dừng lại, Cho Seohyun lộ rõ vẻ cồn cào thèm khát, cô bất giác dùng hai chân quặp chặt lấy hông tôi, bắt đầu tự mình đung đưa vòng eo hùa theo.
Đang được cự vật đảo điên thì bỗng dưng dừng lại, cơ thể rực lửa của cô không thể chờ đợi thêm nữa bèn tự thân vận động khao khát được lấp đầy.
Nhưng tôi vẫn giữ nguyên tư thế, giọng nói đầy uy lực ép buộc.
“Seohyun à, nói cho anh nghe em muốn cái gì nào.”
“Cái… chỗ đó….”
Squelch… squelch….
“Nói đàng hoàng.”
“Hưm…. C….”
“…?”
C?
“Củ… Củ khoai ạ.”
“….”
Suýt nữa thì tôi bật cười thành tiếng, thiếu chút nữa là xuất tinh vào trong rồi.
May mà tôi kịp kìm lại, không cười cũng chẳng bắn.
Xem ra để Cho Seohyun thốt ra hai từ “dương vật” thì cái sự chướng ngại tâm lý vẫn còn quá lớn.
Từ bé đến lớn chẳng mảy may bận tâm đến chuyện nam nữ tình trường, nên có vẻ tâm hồn thiếu nữ mộng mơ đã ăn sâu vào máu thịt cô nàng mất rồi.
‘Chắc thế này là cũng đạt tiêu chuẩn rồi nhỉ?’
Thậm chí cái từ “củ khoai” đó lại càng khiến cô ấy mang đậm chất Cho Seohyun hơn.
Cứ nghĩ đến cảnh sau khi dạy dỗ một thời gian nữa, từ miệng cô thốt ra hai chữ “dương vật” là một cảm giác kích thích tột độ lại ập đến.
Nhìn Cho Seohyun đang lúng túng, bối rối, tôi khẽ mỉm cười.
“Được rồi, thế là đủ rồi.”
“Hưm… Ah!”
Tôi lại dốc sức giã liên hồi vào âm hộ của cô.
Đôi chân thon dài quặp chặt eo tôi, vòng tay ôm siết lấy lưng tôi.
Cho Seohyun bấu chặt lấy lưng tôi, cất tiếng rên rỉ mị tình.
Squelch, squelch, squelch, squelch!
“Aaa! Sướng! Giáo quan làm sướng lắm!!”
“Anh ra đây! Seohyun à! Anh bắn nhé!”
“Aaa! Bắn cho em đi!! Aaa!”
Cùng với lời cho phép của cô, tôi dồn lực đâm cú chót thật mạnh vào vùng hoa huyệt, theo phản xạ, cô dùng cả tay lẫn chân siết chặt lấy cơ thể tôi.
Tinh dịch mà tôi ngỡ đã cạn kiệt ban nãy, nay lại dâng tràn trong tinh hoàn, xối xả phun trào như thác lũ vào tận cùng hoa cung của Cho Seohyun.
Tử cung của Cho Seohyun, nơi đã một lần phải gánh chịu cuộc xâm lăng, lại tiếp tục đón nhận cơn mưa tinh dịch của tôi thêm một lần nữa.
Cảm nhận được tinh dịch ồ ạt xả vào tử cung, Cho Seohyun buông thõng tay chân, nằm vật ra giường không còn một chút sức lực.
Tôi từ từ rút cự vật đang bịt kín cửa tử cung của cô ra.
“Ư ư hưm!”
Quy đầu trượt dọc theo thành vách âm đạo của Cho Seohyun, kéo theo những nếp nhăn nhạy cảm cọ xát vào nhau.
Rút ra khỏi tất cả các nếp uốn, cự vật của tôi hiện lên bóng loáng, tràn đầy sinh lực.
Trái ngược với vẻ kiêu hãnh của nó, hoa huyệt bé nhỏ của Cho Seohyun giờ đây đã trở nên nhầy nhụa, rối bời.
Sau khi đã làm tốt nhiệm vụ mang lại khoái cảm cho người đàn ông, hoa huyệt của cô khép mở liên hồi, bắt đầu rỉ ra lượng tinh dịch vừa được lấp đầy ban nãy.
Nhìn dòng bạch trọc đang rỉ ra, trôi xuống ga giường, tôi bất giác nở một nụ cười mãn nguyện.
Một lượng tinh dịch khổng lồ trào ra ngoài, điều đó đồng nghĩa với việc bên trong tử cung của cô vẫn còn ngập tràn tinh dịch của tôi.
Là một thằng đàn ông, cảnh tượng đó không thể không khiến tôi mỉm cười tự mãn được.
Cho Seohyun thở hồng hộc, liếc nhìn tôi rồi càu nhàu oán trách.
“Hành hạ người ta ra nông nỗi này rồi mà anh còn cười cho được à?”
“Haha… chỉ là… thấy tuyệt vời quá thôi.”
“Hì hì….”
Cho Seohyun trút một tiếng thở dài thườn thượt, rồi gượng dậy quỳ gối trên giường.
Ngồi vững vàng rồi, cô bắt đầu dán mắt vào dòng tinh dịch đang rỉ ra từ vùng bụng dưới của mình.
Tinh dịch hòa quyện cùng những vệt máu đỏ tươi.
Nhìn cảnh tượng đó, Cho Seohyun khẽ bật cười khan một tiếng rồi lẩm bẩm.
“…Lần đầu tiên em thấy cảnh này đấy.”
“Haha….”
Người phụ nữ lần đầu tiên nhìn thấy tinh dịch rỉ ra từ chính cơ thể mình.
Lần đầu nhìn thấy hàng họ của đàn ông, lần đầu nhìn thấy tinh dịch, và đi xa hơn nữa là lần đầu nhìn thấy tinh dịch chảy ra từ hoa huyệt của chính mình.
Chắc hẳn mọi thứ đều lạ lẫm với cô lắm.
Tuy không đến mức như Viola, nhưng có vẻ Cho Seohyun cũng không quan tâm mấy đến chuyện nam nữ.
Một nữ cường nhân cuồng công việc.
Không phải kiểu thùng rỗng kêu to, mà là một người phụ nữ thực sự cống hiến hết mình cho sự nghiệp.
Nhìn cô như thế, tôi đang mỉm cười thì Cho Seohyun ngượng ngùng liếc nhìn tôi.
Rồi cô mở lời.
“À thì… mấy chuyện này em cũng là lần đầu nên….”
Lúc nãy ngọn lửa tình còn đang hừng hực thì không nói, nhưng giờ tàn lửa còn sót lại khiến cô không giấu nổi vẻ ngượng ngùng trước tình cảnh hiện tại.
Khi tôi chủ động dẫn dắt làm tình thì cô chỉ cần ngoan ngoãn tận hưởng là xong, nhưng giờ mọi chuyện tự nhiên chững lại, cô bắt đầu bối rối không biết phải làm gì tiếp theo.
Ngủ luôn à? Hay là phải làm thêm bước gì nữa? Cứ ngập ngừng lúng túng mãi.
Cho Seohyun cứ lấm lét dò xét sắc mặt tôi, sợ tôi mất hứng hay không hài lòng.
‘Tự tay dạy dỗ từng chút một chắc cũng vui lắm đây.’
Tôi nhìn Cho Seohyun đang lo lắng thăm dò, đưa cự vật vẫn còn ướt nhẹp dâm thủy ra trước mặt cô rồi nói.
“Anh muốn vui vẻ với Seohyun thêm chút nữa…. Mà thằng bé này nó xìu mất rồi.”
“….”
Cho Seohyun vừa dò xét ánh mắt tôi, vừa dè dặt chạm tay vào cự vật.
Bàn tay lóng ngóng mơn trớn cự vật bóng láng nhờ hỗn hợp dâm thủy và tinh dịch.
Vừa vuốt ve, vừa tỏ ra không chắc chắn, động tác của cô đầy vẻ gượng gạo.
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho cô.
Cứ tự nhiên làm theo bản năng đi.
Cho Seohyun đăm chiêu nhìn chằm chằm vào lớp dịch nhầy dính trên tay, rồi cúi rạp người xuống.
Cô quỳ gối, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt cún con, rồi cúi đầu, dùng đầu lưỡi khẽ liếm láp phần quy đầu đang được phủ một lớp dâm thủy và tinh dịch.
“Hưm… chụt….”
“Hưm…. Sướng quá….”
Cho Seohyun nghe tiếng rên của tôi, dường như đã bắt được nhịp điệu, cô vùi mặt vào háng tôi như một chú cún ngoan ngoãn, dùng lưỡi liếm dọc theo toàn bộ cự vật.
“Hưm… chupa… slurp, mwa….”
“Ư… tuyệt lắm… sướng vãi lồn….”
“Chụt….”
“Á!”
Nghe tôi khen sướng, Cho Seohyun dùng đôi môi nhỏ nhắn ngậm lấy lỗ sáo trên quy đầu, mút chụt một cái rõ kêu.
Sau đó cô hé mở bờ môi nhỏ xinh, dùng lưỡi cuốn chặt lấy quy đầu rồi ngậm trọn vào khoang miệng.
“Slurp….”
“Chupa, chupa… Ưm….”
Dưới sự phục vụ của chiếc lưỡi điêu luyện của Cho Seohyun, cự vật của tôi bắt đầu phản ứng, dần dần cương cứng và vươn dài ra.
Cho Seohyun nhả quy đầu ra, nhìn cự vật đang dần cứng lại với ánh mắt đầy hiếu kỳ.
“Hóa ra thứ như thế này đã đâm vào trong người mình sao….”
Cho Seohyun lẩm bẩm rồi lại tiếp tục dùng lưỡi liếm láp quanh cự vật.
Lúc đầu tôi chỉ định để cô bú liếm kích thích cho cương lên thôi, ai dè Cho Seohyun lại đang nhiệt tình dọn dẹp vệ sinh cho tôi luôn.
Nhìn Cho Seohyun nâng niu chăm sóc thứ vũ khí sắp sửa đâm vào tử cung mình một lần nữa, cự vật của tôi sưng tấy lên như chực chờ phát nổ.
Cho Seohyun nhìn cự vật không ngừng phình to, trợn tròn mắt ngước lên nhìn tôi, thắc mắc.
“Oái… Cái này không bị nổ đâu đúng không?”
“….”
“…? Giáo quan?”
“Anh không nhịn nổi nữa rồi!”
“Aaaá!”
Tôi vồ lấy Cho Seohyun đang ngước lên nhìn mình bằng ánh mắt cún con, tiến thẳng vào hiệp đấu thứ ba.
***
Sáu lần.
Cho Seohyun đã khép lại lần đầu tiên của mình bằng sáu hiệp làm tình ròng rã.
Và sau sáu hiệp mây mưa rã rời ấy, Seong Suho đã kiệt sức, nằm dài trên giường ngủ say sưa.
“….”
Trong vòng tay của Cho Seohyun.
Cho Seohyun ngắm nhìn Seong Suho đang ôm trọn lấy mình mà ngủ say, môi cô vẽ nên một nụ cười rạng rỡ.
Người đàn ông đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của Cho Seohyun, kẻ từng thề thốt sẽ không bao giờ dính dáng đến đàn ông.
Seong Suho trần truồng, và Cho Seohyun cũng không mảnh vải che thân.
Làn da trần trụi áp sát vào nhau, san sẻ hơi ấm cho nhau không sót một giọt.
Làm anh hùng bao năm, cô đã thấy bờ ngực đàn ông cả ngàn lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự cuốn hút từ nó.
Cho Seohyun lấy tay chọc chọc vào ngực Seong Suho đang say ngủ, cười khúc khích.
“Sau này chắc phải lôi đi huấn luyện cho ngực săn chắc lại mới được.”
Cho Seohyun không nghi ngờ gì về thực lực của Seong Suho, nhưng cô thừa biết nền tảng thể lực của anh còn rất yếu.
“Mà thôi… Vừa xài cả ma pháp nữa thì yếu cũng là chuyện bình thường.”
Nếu vẫn coi anh như một người đồng nghiệp bình thường như trước kia, cô đã mặc xác lý do lý trấu mà lôi anh ra mắng mỏ, ép buộc phải đi rèn luyện thể lực rồi.
Nhưng giờ mọi chuyện đã khác.
Seong Suho không còn là một đồng nghiệp thoáng qua nữa, mà cô mong muốn anh sẽ trở thành người bạn đời cùng cô chung bước đến cuối con đường.
Cho Seohyun sờ soạng khắp cơ thể Seong Suho với ánh mắt tò mò.
“Hì hì hì… Cơ thể đàn ông cũng kỳ diệu phết nhỉ.”
Đang dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn sờ soạng khắp nơi, cô bỗng cảm nhận được một thứ gì đó nóng rực đang phình to dưới thân mình.
Cho Seohyun nhìn cự vật của Seong Suho đang cọ xát vào đùi mình, khẽ bật cười tủm tỉm.
“…Cái này thú vị thật đấy.”
Từng coi đó là bộ phận đáng tởm nhất trên đời, nhưng cự vật của người đàn ông mình yêu thương giờ đây lại khiến lòng kiêu hãnh của Cho Seohyun như được nâng bổng lên chín tầng mây.
Chỉ là những cái chạm nhẹ trên cơ thể, vậy mà cự vật của Seong Suho vẫn nhạy bén phản ứng lại, điều đó khiến Cho Seohyun cảm thấy vô cùng khoan khoái.
“…Thôi, ráng nhịn vậy.”
Nhìn cự vật ấy, dục vọng trong cô chợt lóe lên, nhưng cô đã kìm nén được.
Một phần là vì dục vọng đã được xả láng sáu hiệp rồi, phần nữa là vì cô không muốn đánh thức Seong Suho đang say giấc nồng.
Nhưng lý do thực sự không phải vì lòng vị tha đâu.
“Haa… được ôm thế này sướng thật.”
Là sự ích kỷ đấy.
Sự ích kỷ muốn được cuộn mình chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của Seong Suho.
Cho Seohyun ngoan ngoãn cuộn tròn trong vòng tay Seong Suho, từ từ khép đôi mi lại.
..
..
“Hưm….”
Đang chìm đắm trong cơn say ngủ, ánh nắng ban mai xuyên qua mí mắt, tràn vào đồng tử khiến Cho Seohyun bắt đầu tỉnh giấc.
Và ngay lập tức cô nhận ra sự trống vắng.
“…Ơ!? Đ, đi đâu mất tiêu rồi?”
Cho Seohyun hoảng hốt, dù còn ngái ngủ nhưng vẫn vội vã đưa mắt dáo dác tìm kiếm Seong Suho khắp giường.
Thế nhưng bóng dáng anh đã biến mất tăm mất tích tự thuở nào.
Cô vội chạy vào nhà vệ sinh tìm thử, nhưng chẳng thấy bóng dáng Seong Suho đâu trong cả căn phòng ký túc xá.
“Không lẽ anh ấy về rồi sao? Hửm?”
Đang cuống cuồng tìm kiếm Seong Suho, đập vào mắt Cho Seohyun là một tờ giấy được dựng ngay ngắn trên hộp quà đặt trên bàn ăn.
Cô cẩn thận nhấc bức thư lên và bắt đầu đọc.
<Xin lỗi vì tôi đã rời đi đường đột. Hôm qua tôi đã xin phép Tháp để rời đi một thời gian nên chắc ít nhất cũng phải báo cáo lại một tiếng, đành phải đi trước vậy. Thật sự tôi cũng không ngờ lại ở cùng giáo quan Cho Seohyun đến tận giờ này đấy.>
Cho Seohyun bĩu môi, phụng phịu.
“Hứ…. Thế thì cũng phải gọi người ta dậy chứ.”
Thay vì việc Seong Suho rời đi đột ngột, việc không được tận tay tiễn anh đi mới là điều khiến cõi lòng cô trĩu nặng.
Cho Seohyun tiếp tục đọc những dòng phía dưới.
<Thấy em ngủ say quá nên anh không nỡ gọi dậy. Tí nữa rảnh anh sẽ liên lạc ngay. Chúc mừng sinh nhật nhé.>
Đọc xong bức thư của Seong Suho, Cho Seohyun cười he he, nhẹ nhàng đặt tờ giấy sang một bên bàn.
Sau đó cô cẩn thận mở lớp giấy bọc của hộp quà mà anh mang đến.
Sợ làm nhàu chiếc ruy băng, Cho Seohyun từ tốn gỡ từng nút thắt, lột lớp giấy bọc ra.
Và bên trong lớp giấy bọc ấy là….
“Hộp nhạc… sao?”
Phía dưới cùng là một bệ đỡ hình tròn, trên đó có hai chú ngựa và một cặp nam nữ đang cưỡi chúng, trang trí vô cùng tinh xảo.
Và tất cả được bảo vệ bởi một lồng kính úp bên trên.
Vốn chẳng bao giờ mảy may bận tâm đến đồ trang trí, lần đầu tiên trong đời nhìn thấy một món đồ lạ lẫm thế này, Cho Seohyun cẩn thận đặt nó lên bàn, đọc tờ hướng dẫn rồi bắt đầu cho nó hoạt động.
“Nắm lấy cái lồng kính rồi vặn năm vòng….”
Tạch tạch tạch tạch….
Khi Cho Seohyun vặn chiếc hộp nhạc, tiếng dây cót bên trong chuyển động vang lên rành rọt.
Cứ để nguyên như vậy, cô nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn….
Ting ting~ Ting~
Âm sắc trong trẻo, thánh thót ngân vang, đi kèm với những ánh đèn lấp lánh rực rỡ sắc màu, hai chú ngựa bắt đầu di chuyển như một vòng đu quay ngựa gỗ.
Bức tượng nam nữ trên vòng đu quay quay tròn như đang rượt đuổi, theo sát lấy nhau.
Ngồi trên ghế, Cho Seohyun há hốc miệng cười toe toét, buông một lời chân thành.
“…Tuyệt quá.”
Và cứ thế, Cho Seohyun đắm chìm vào chiếc hộp nhạc ngay từ sáng sớm, quên cả khái niệm thời gian.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
