Chương 268 - Học viện ma pháp Shutra (2-3)
“Được thôi. Chơi luôn.”
“Khoan, khoan đã!”
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Luna giờ mới định thần lại, vội vàng cản Louis.
“Louis! Cậu cá cược điểm số với người đã nghỉ học suốt một tháng trời, cậu thấy thế có vô lý quá không?”
“Hừ, có gì mà không được? Chẳng phải cái thằng đó đã ngoan ngoãn đồng ý rồi sao?”
“...”
Luna á khẩu trước tình huống trẻ con ngớ ngẩn này.
Louis bắt đầu lên mặt ra oai, liếc nhìn thái độ của mọi người xung quanh.
“Nói cũng đúng nhỉ. Tôi đang lợi thế quá mức mà.”
Xét theo lẽ thường, việc cá cược điểm số giữa một người bị đình chỉ học từ đầu năm, lỡ mất hầu hết các tiết học và một người vốn đã có tài năng lại đi học đầy đủ là một chuyện hết sức hoang đường.
Louis cảm thấy cần phải đưa ra một mức phạt nào đó sao cho nghe có vẻ hợp lý một chút.
Có thế thì mọi người xung quanh mới phục.
“Ngày cuối cùng, thứ hạng sẽ được công bố dựa trên tổng điểm. Và những học viên lọt vào top 5 sẽ nhận được giải thưởng đặc biệt.”
Tổng số học viên năm nhất là 175 người.
Khi kỳ thi kết thúc, thứ hạng của tất cả học viên sẽ được công bố, và những ai lọt vào top 5 sẽ được chính Hiệu trưởng trao giấy khen.
Nội dung tóm tắt là như vậy, và Louis nhấn mạnh vào điểm mấu chốt.
“Chỉ cần cậu lọt vào top 5, tôi sẽ cho cậu thắng, dù thứ hạng của tôi có cao hơn cậu.”
“Top 5 à...”
“Nhưng! Nếu tôi đứng nhất, thì cậu có vào top 5 cũng coi như tôi thắng.”
“Hừm...”
Seong Suho nhắm mắt lại chìm vào dòng suy nghĩ.
Nhìn thấy bộ dạng đăm chiêu của Seong Suho, Louis bắt đầu buông lời mỉa mai.
“Sao? Tới lúc này lại sợ thua đâm ra rén à?”
“Không...”
“...?”
Seong Suho mỉm cười nhẹ nói.
“Phải có cá cược gì đó thú vị một chút thì tôi mới có hứng thú tham gia chứ.”
“Haha... Thằng điên...”
Louis nhíu mày, cười khẩy trong bụng.
‘Cứ chìm đắm trong cái sự kiêu ngạo đó đi. Tao sẽ đày mày xuống đáy xã hội mãi mãi ngay trước mặt Luna.’
Luna đã từng nói rõ ràng như thế.
(Tớ...
Chỉ là thích những người có thực lực thôi. Và tớ cũng chỉ muốn kết thân với những người như thế.)
Sau khi nghe những lời ấy, Louis mới nhận ra tại sao Luna lại có cảm tình với Seong Suho.
‘Mình đã lãng quên điều đó quá lâu rồi... Luna luôn đặt sự thăng tiến của bản thân lên hàng đầu, vượt trên cả những ánh nhìn của thiên hạ.’
Luna luôn là một người khao khát phát triển bản thân.
Louis, người đã chứng kiến dáng vẻ đó cả một đời, vì ở bên cô quá lâu nên coi đó là điều hiển nhiên và đã dần lãng quên.
‘Chắc chắn là do cái thằng khốn đó có năng lực ma pháp nhỉnh hơn dự tính nên cô ấy mới bị thu hút.’
Dù chỉ mới là trình độ của một lính mới, nhưng nhìn vào khả năng thi triển ma pháp trận hay khả năng tiếp thu thuộc tính lôi hệ ngay tức khắc của Seong Suho, có thể thấy rõ hắn có một tài năng đặc biệt.
Đặc biệt là khi chứng kiến cách hắn thi triển ma pháp trận trong ngày đầu tiên, ngay cả Louis cũng dấy lên một chút lòng ghen tị.
‘Thế nên, phải bẻ gãy ý chí của nó ngay từ bây giờ.’
Louis quyết định thả một mồi nhử chắc chắn sẽ khiến Seong Suho cắn câu.
“Nếu cậu thắng, vào kỳ nghỉ hè này, tôi sẽ đích thân mời cậu đến gia tộc của tôi.”
“Chỉ là lời mời thôi sao?”
“...”
Louis nghiến răng trèo trẹo, cố nén cơn thịnh nộ.
‘Cái thằng ranh con khố rách áo ôm, danh dự cũng chẳng có này thì biết cái quái gì về uy thế của gia tộc tao cơ chứ... Nhịn nào.’
Louis nuốt cục tức vào trong, đưa ra thêm điều kiện.
“Từ việc đi lại đến Vương quốc Levin, cho đến lúc ở lại gia tộc, tôi sẽ đối đãi với cậu như một quý tộc. Mọi chi phí tôi sẽ bao trọn gói. Thấy sao?”
“Ồ... Cũng khá hấp dẫn đấy chứ?”
“...”
Nhìn cái điệu bộ phản ứng của Seong Suho, thay vì vui sướng vì con mồi đã cắn câu, Louis lại có cảm giác như mình đang bị đem ra làm trò đùa.
Hắn cố nén cơn tức điên người và hỏi.
“Thế định cược cái gì?”
“Hừm... Tôi hả...”
Khi Seong Suho đang thong dong đăm chiêu suy nghĩ, Louis nở nụ cười và nói.
“Làm người hầu của tôi trong suốt kỳ nghỉ hè. Thấy sao?”
“Louis! Cậu nói cái gì vậy!”
Luna nhịn nãy giờ mới chịu mở miệng can ngăn hai người lại.
Louis nhìn Luna, vừa bực mình nhưng lại thấy nhẹ nhõm.
‘Chẳng hiểu sao cậu lại có tình cảm với một cái thứ như vậy... nhưng cứ để nó quỳ lạy dưới gót giày của tôi, biến thành một thằng hèn mọn, rồi cậu sẽ tự khắc giữ khoảng cách thôi.’
Louis phớt lờ lời của Luna, tiếp tục dồn ép Seong Suho.
“Sao? Nếu thấy sắp thua thì giờ rút lui vẫn kịp đấy. Làm người hầu không dễ đâu.”
“Được thôi. Chơi luôn.”
“Khoan, khoan đã!”
Nghe lời chấp thuận của Seong Suho, Louis reo hò ầm ĩ trong lòng.
‘Tuyệt! Dù cái thằng khốn đó có giữ lời hứa hay phá vỡ luật chơi, thì kết cục của nó cũng sẽ là rơi xuống tận đáy xã hội thôi!’
Mặc kệ tiếng hét của Luna, Louis quay ngoắt người rời đi.
“Cố mà học cho giỏi vào. Hahaha!”
Louis buông tiếng cười đắc thắng sảng khoái rồi sải bước ra khỏi giảng đường.
***
“Tại sao anh lại làm thế hả!?”
[Tại sao anh lại làm vậy?]
“...”
Vừa bước ra khỏi giảng đường, Luna và Armonia đã song kiếm hợp bích, thi nhau mắng mỏ tôi.
Nên hầu hạ bên nào trước đây...
Về phần Luna, cô ấy biết tỏng là tôi đang ở thế yếu nên lo lắng cũng là điều dễ hiểu.
Vấn đề là Armonia...
[Phần thi lý thuyết như tôi đã nói trước đó, hoàn toàn có cách để chắc thắng.]
Armonia đã nói rằng phía Hắc Hoàng Đạo không chỉ cung cấp đề thi lý thuyết mà còn tuồn cả đáp án cho tôi.
Chỉ là đề thi vẫn chưa được soạn xong nên chưa nhận được thôi...
Nhưng chỉ cần đạt điểm tối đa phần lý thuyết thì chưa chắc đã thắng.
Vấn đề nằm ở phần thi thực hành...
[Nhưng bài thi thực hành lại chứa đựng quá nhiều biến số.]
‘...’
[Rốt cuộc tại sao anh lại làm thế hả?]
Thực ra trong suốt lúc Louis khiêu khích tôi, Armonia đã liên tục ngăn cản qua đường truyền liên lạc.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn bỏ ngoài tai lời cô ấy và chấp nhận vụ cá cược.
Lý do rất đơn giản.
‘...Từ chối thì tự ái lắm.’
[...]
Chứ còn cái gì vào đây nữa...
Cái tự tôn của tôi không cho phép tôi ngó lơ một thằng nhãi ranh đang cố tình châm ngòi khiêu khích như vậy.
Giải quyết xong Armonia rồi, giờ đến lượt Luna đang đứng lù lù trước mặt đây...
[Bên tôi vẫn chưa giải quyết xong đâu.]
‘...’
...Tạm thời cứ giải quyết Luna đã.
Luna đang trừng mắt nhìn tôi chằm chằm đầy hung dữ, theo dõi sự im lặng của tôi.
Nhìn vẻ mặt đó, tôi gãi đầu bối rối.
“Anh sẽ cố gắng hết sức mà, em đừng bận tâm quá.”
“Hà... Cái con người anh...”
Nhìn vẻ mặt của tôi, Luna cúi đầu xuống, đưa tay day trán.
Tôi bước đến đứng song song với cô ấy, vỗ nhẹ lên vai.
“Anh có một nước đi bí mật.”
“...Thật sao?”
Luna ngước lên nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, còn tôi thì toe toét cười hề hề nói.
“Dạy anh học đi.”
“...”
Bốp!
Dọc hành lang vang lên một âm thanh giáng thẳng vào lưng tôi.
..
..
Hạ quyết tâm cùng nhau học tập, tôi và Luna đi tìm cô Sonya để chào hỏi.
“Ô kìa, lâu lắm mới gặp.”
“Haha... Chào cô ạ.”
Vừa thấy tôi, Sonya nở ngay một nụ cười hiền hậu chào đón.
“Chắc em vất vả lắm nhỉ? Từ khu vực khác đến trường đúng giờ cũng đâu phải chuyện dễ.”
“May mà em vẫn kịp đến đúng giờ.”
“Fufu... Nếu em mà ở được trong nội thành Shutra thì tôi đã cho em ngủ nhờ nhà rồi...”
“Cảm ơn ý tốt của cô.”
Bộ ngực đồ sộ của Sonya rung lên bần bật, tỏa ra một thứ tình mẫu tử vô bờ bến ngay trước mặt tôi.
Và cái tình mẫu tử ấy của cô Sonya không chỉ tác động đến tôi, mà còn chọc giận cả Luna.
“...”
Luna cau mày trừng mắt nhìn tôi.
Như thể muốn nói “có chuyện gì nói mau lên rồi té”.
Tôi bừng tỉnh trước ánh mắt sát khí của Luna, vội trình bày mục đích đến tìm Sonya.
“Dạ... Cô Sonya, không biết bọn em có thể mượn phòng Câu lạc bộ Nghiên cứu ma pháp Lôi được không?”
“Phòng câu lạc bộ sao?”
“Vâng. Bọn em cũng định ra thư viện, nhưng thiết nghĩ một không gian yên tĩnh vẫn tốt hơn.”
“À ra vậy...”
Sonya đảo mắt nhìn tôi rồi lại nhìn sang Luna, khẽ mỉm cười.
Nhìn qua nhìn lại một hồi, Sonya lấy chìa khóa từ trong ngăn kéo ra giơ lên.
“Tuy câu lạc bộ đang tạm ngưng hoạt động nhưng việc sử dụng phòng thì không có vấn đề gì. Hơn nữa, hai em vẫn là thành viên của câu lạc bộ mà.”
“Bọn em cảm ơn cô.”
“Tuy nhiên, nếu cần thiết thì nên sử dụng thư viện vẫn hơn. Dù em Luna có học giỏi đến đâu, nhưng rốt cuộc khi gặp bài khó thì chẳng có nơi nào giải quyết tốt bằng thư viện cả.”
Sonya đưa cho chúng tôi lời khuyên hữu ích cho kỳ thi cùng với chiếc chìa khóa, rồi để lại lời căn dặn cuối cùng.
“Chỉ được học thôi đấy. Rõ chưa?”
Tôi và Luna giật thót mình, vội vàng đáp lại.
“...Bọn em biết rồi ạ.”
“...Vâng.”
“Fufu... Vậy hai em đi đi.”
Tôi và Luna mang vẻ mặt ngượng ngùng, cầm lấy chiếc chìa khóa được Sonya đưa rồi bước ra ngoài.
Trước mắt thì Sonya bảo rằng trừ khi chìa khóa bị mất hoặc có vấn đề gì xảy ra, chúng tôi cứ việc giữ lấy mà dùng.
Ý cô là đừng để mất thời gian đi đi lại lại trả chìa khóa, cứ tập trung mà học đi.
‘Chắc tại cô Sonya cũng đang bận rộn thật.’
So với lần trước tôi gặp, Sonya có vẻ đang bù đầu bù cổ hơn hẳn.
Nghe phong thanh thì cô ấy được đề cử vào vị trí phó giáo sư nên phải trải qua đủ loại đánh giá, thành ra bận rộn vô cùng.
“Dạo này ngay cả cuối tuần cô Sonya cũng phải đi làm đấy.”
“À... Chắc là bận lắm.”
“Sao thế? Nếu cô ấy không bận thì anh định mò đến nhà cô ấy chơi à?”
“Đến đó cũng tuyệt mà. Nhà cô Sonya đẹp lắm.”
“...”
Nghe tôi nói vậy, Luna bĩu môi hờn dỗi rồi quay ngoắt đầu đi chỗ khác.
Nhìn dáng vẻ ấy, tôi đặt tay lên vai cô ấy, thầm thì rủ rỉ.
“Lần sau tụi mình cùng đến đó chơi nhé. Lần trước chỉ có mỗi mình anh ngủ lại. Chán ngắt.”
“...Cũng được.”
Nghe câu đó, Luna có vẻ nguôi giận, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
“Trước khi cắm đầu vào học thì ăn trưa cái đã.”
Tại cái vụ lùm xùm hồi nãy mà tôi chạy đôn chạy đáo quên cả ăn trưa.
Thế là tôi và Luna cùng nhau đi xuống nhà ăn.
..
..
Phạch, phạch, phạch, phạch.
Két, két, két!
“Aang! Aaa! Anh Suho!”
“Luna!”
Tôi thúc cự vật vào sát hoa huyệt rồi dồn lực đẩy phần bụng dưới của mình tông mạnh vào cặp mông của Luna, người đang chống hai tay xuống bàn rướn hông lên, tạo thành những nhịp đâm rút không ngừng nghỉ.
Tôi vén tà váy của Luna lên đến tận eo, dùng cả hai tay ghì chặt lấy vòng eo thon gọn của cô ấy.
Chiếc quần lót bị kéo tuột xuống tận đầu gối đã ướt sũng bởi những dòng dâm thủy của Luna không ngừng chảy rỉ ra.
Mỗi lần bị bụng dưới của tôi tông mạnh vào, cặp mông căng mẩy của cô ấy lại nảy lên bần bật, lực dội lại khiến nửa thân trên của Luna cũng rung bần bật theo.
Mỗi lần tôi đẩy hông về phía trước là Luna lại đẩy mạnh cái bàn tới, rồi kéo về thì lực đàn hồi lại kéo cả cái bàn theo.
Đúng là học viện danh giá nhất đại lục có khác, độ bền của cái bàn cũng thuộc dạng siêu việt thật sự.
Phạch, phạch, phạch!
Két, két, két!
“Aaa! Aaa! Luna! Lunaaa!”
“Anh Suho! Aaang! Ư ưưng!!”
[...Chẳng hiểu sao lại ra nông nỗi này nữa.]
Rõ ràng là mới 20 phút trước thôi, tôi và Luna vẫn còn đang ngồi trên cái bàn siêu bền này để học hành một cách vô cùng bình yên.
Luna đã tận tâm tận lực truyền thụ kiến thức cho tôi, còn tôi thì cố gắng hết sức... giả vờ chú tâm lắng nghe những gì cô ấy dạy.
Nhưng tôi phải nhịn.
Mùi hương tỏa ra từ cơ thể Luna khuếch tán không chút rào cản trong căn phòng, khẽ khàng kích thích cậu bé của tôi.
Dù vậy, chắc vì ý thức được vụ cá cược với Louis, Luna không mảy may xao nhãng, chỉ tập trung hết mình vào việc giảng bài.
Nhưng vấn đề lại là do tôi đã dòm vào cửa sổ trạng thái.
-[Pheromone: Nghiện nhẹ], [Thủ dâm trong tưởng tượng], [Thủ dâm]-
Cái Pheromone với Thủ dâm trong tưởng tượng thì vốn dĩ đã có từ trước, nhưng mà thủ dâm á...
Nhìn vào cái chữ Thủ dâm chễm chệ trên cửa sổ trạng thái, có thể đoán được trong khoảng thời gian không gặp tôi, cô nàng đã tự thỏa mãn không biết bao nhiêu lần rồi.
Nhìn một Luna như thế, tôi làm sao mà nhịn nổi chứ.
Một thằng đàn ông đang tưởng tượng ra cảnh Luna tự an ủi bản thân bằng cách nghĩ về mình!
Tôi lập tức dừng việc học lại, vùi mặt vào gáy Luna, phả những hơi thở dồn dập thô ráp lên da thịt để cô ấy cảm nhận được.
Ban đầu Luna còn ra sức phản kháng, nhưng rồi lại buông một tiếng thở dài thườn thượt.
(Vậy thì chỉ một lần thôi... rồi anh phải tập trung học đấy nhé?)
(Ừ! Ừ!)
(Phụt...)
Ngay cả khi tôi đã trở thành nô lệ của dục vọng, cô ấy vẫn mỉm cười và xoay phần trên cơ thể lại.
Lần đầu tiên của cô ấy là tư thế Doggy, thế nên cái cách mà cô nàng ngoan ngoãn tạo dáng càng khiến nhục dục trong tôi sôi sục dữ dội hơn.
Sau vài màn mơn trớn âu yếm, tôi đã trao tận tay tiểu huyệt của Luna, nơi đã khắc khoải mong nhớ cự vật của tôi suốt hơn một tháng trời, một món quà tuyệt hảo.
Dù ngoài mặt tỏ ra kiêu kỳ làm chủ tình thế, nhưng ngay khi cự vật của tôi thâm nhập, chiếc ổ khóa nhục dục của Luna bị phá vỡ, cô nàng liền bật ra những tiếng rên rỉ ướt đẫm khoái cảm.
Phạch, phạch, phạch!
“Aaa! Aaaang! Anh Suho! Em đã đợi! Em thực sự đã đợi rất lâu đó!!”
“Aaa! Anh xin lỗi! Xin lỗi vì đã để em phải đợi!”
“Aaaang! Từ giờ anh đừng rời xa em nữa! Aaaaang!”
Chẳng biết từ lúc nào cặp mông của Luna đã bị phần bụng dưới của tôi tông đến mức ửng đỏ, mỗi lần tôi đâm rút sâu, đôi đùi của cô ấy lại run rẩy như phát ra tín hiệu của sự thăng hoa cực khoái.
Quá do bất cập.
Làm tình từ 20 đến 30 phút là tuyệt nhất.
Kéo dài quá thì cũng chỉ làm lỡ mất thời điểm đạt cực khoái của phụ nữ mà thôi.
Tôi tăng tốc độ và hét lên với Luna.
“Anh ra nhé! Luna, anh bắn vào trong nhé!!”
“Aaaang! Hư ư ư ưt!”
Tôi cắm phập cự vật vào sâu nhất có thể, xả trào dòng tinh dịch trắng ngần vào sâu trong tử cung cô ấy, và đồng thời chạm đến đỉnh điểm của sự sung sướng.
Cứ thế tận hưởng trọn vẹn sự co bóp từ âm đạo của Luna một lúc lâu, cô nàng mới thở hổn hển rồi bắt đầu từ từ rút cậu bé ra.
Phần quy đầu ma sát dữ dội vào những nếp nhăn trong vách thịt khiến toàn thân Luna run rẩy.
“Hư ưt...”
Sau khi rút cự vật ra, Luna quỳ gối xuống, đưa mắt chạm vào quy đầu cậu bé của tôi.
Và cô ấy ngước nhìn tôi, trưng ra vẻ mặt hoang dại đẫm chất tình mà thường ngày tôi chưa từng thấy.
“Muốn tập trung học tiếp thì phải kết thúc cho thật hoàn hảo chứ nhỉ?”
“Ồ...”
“Chuu.”
Phải đợi đến khi màn bú mút của Luna kết thúc, chúng tôi mới có thể quay lại với việc học.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
