Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 260 - Học viện Anh Hùng (3-67)

Chương 260 - Học viện Anh Hùng (3-67)

Seong Suah sau một hồi ôm lấy tôi, nương theo sức gió mà bay đi, đến một lúc nào đó bỗng chao đảo, cô cẩn thận đáp xuống đất rồi bắt đầu thở hổn hển.

“Hộc, hộc, hộc...”

“Giáo quan Seong Suah! Cô có sao không?”

Seong Suah thở dốc, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy cho thấy tình trạng hiện tại tồi tệ đến mức nào.

Mấy chiêu ma pháp cô xài ban nãy vốn đã ngốn không ít ma lực, đằng này ma pháp dùng để chạy trốn vừa rồi lại nổi tiếng là tiêu hao ma lực khủng khiếp nhất, hiệu suất lại cùi bắp nhất.

Cứ tưởng ma lực của Seong Suah dồi dào nên mới hào phóng bung xõa như vậy, ai dè đâu có phải.

Cô ấy đã vắt kiệt từng giọt ma lực cuối cùng để cứu vớt tình thế nguy kịch lúc nãy.

‘Nghĩ kỹ lại thì nếu ma lực mà dư dả thì cô ấy đã chẳng bị dồn vào chân tường thế kia.’

[Trước mắt tình hình đang nguy cấp, tôi sẽ để cô Lena trong trạng thái chờ sẵn.]

‘...Làm vậy đi.’

Đánh thức Lena đang ngủ say thì cũng áy náy thật đấy, nhưng mất mạng thì còn to chuyện hơn.

Dù mong sao đừng phải cầu viện đến cô ấy, nhưng phòng trường hợp xấu nhất, cứ để Lena túc trực sẵn vẫn hơn.

Dẫu sao thì nhờ có ma pháp của Seong Suah, khoảng cách giữa chúng tôi và con quái vật đã được kéo giãn ra đáng kể.

Giờ thì đến cả tiếng bước chân hay tiếng rống của nó cũng bặt tăm bặt tích.

Coi như quá trình tẩu thoát đã thành công mỹ mãn.

Giờ là lúc phải đối mặt với rắc rối thực sự.

“Hộc, hộc, hộc.”

“Giáo quan Seong Suah, cô cố gắng điều hòa nhịp thở đi.”

Seong Suah đang rơi vào trạng thái kiệt quệ ma lực nên dường như chẳng lọt tai nổi câu nào tôi nói.

Hơi thở đứt quãng, khuôn mặt trắng bệch, và...

‘Áo ngực màu đen...’

[....]

Chiếc áo sơ mi của Seong Suah dần ướt đẫm mồ hôi lạnh, chất vải từ từ trở nên trong suốt, loáng thoáng phơi bày cảnh sắc bên trong...

Không ướt sũng như chuột lột dưới mưa rào, nhưng thấy lớp áo mỏng manh dính sát vào cơ thể của một người phụ nữ vốn luôn toát lên vẻ thanh tao, thật khó để không dấy lên rạo rực.

Nhưng giờ tình thế đâu cho phép thằng em tôi muốn làm càn sao thì làm.

Trả lời tôi một tiếng cũng chẳng nổi, tôi bèn cẩn thận cõng cô ấy lên lưng.

“Hây dô.”

“Ư... Hộc, hộc, tự tôi... Hộc, hộc...”

“Tôi sẽ đưa cô ra ngoài an toàn. Mau bám chắc vào.”

“Hộc, hộc...”

Nghe tôi nói thế, Seong Suah khẽ gật gật đầu, bám lấy lưng tôi rồi thả lỏng cơ thể.

Không, không phải thả lỏng.

Seong Suah ép chặt hai bầu ngực căng mẩy lên lưng tôi như đóng một dấu triện mềm mại rồi ngất lịm đi.

‘Vé lên xe đã được xác nhận. Khởi hành thôi.’

[....]

***

“_—__-!!”

Tiếng gầm rú của con sinh vật kỳ dị vang vọng khắp hang động, xoáy thẳng vào màng nhĩ Seo Jieun.

‘Cứ thế này thì...’

Trốn trong một góc khuất của hang động, cô rùng mình nhớ lại những chuyện vừa xảy ra.

Trong lúc đi theo trợ giáo Seong Suho, cô đã chạm trán một nhóm học viên khác.

Nghe tin Seong Suah đang gặp nguy hiểm, Seong Suho lấy danh nghĩa giúp đỡ đồng nghiệp, nhờ giáo quan kia chăm sóc đám học viên rồi lập tức rời đi.

Vấn đề bắt nguồn từ đó.

‘Dù cùng là giáo quan nhưng không phải ai cũng giống như thầy ấy.’

Tên giáo quan đi cùng cô khi thấy lũ sinh vật kỳ dị lao ra đã sợ hãi tột độ, chỉ biết lo cho mạng sống của bản thân mà tung chiêu ma pháp bừa bãi.

Không một chỉ thị, chỉ chăm chăm tìm đường tháo thân, thái độ của hắn đã khiến cả đám học viên nhốn nháo, cuối cùng dẫn đến một kết cục tồi tệ nhất.

‘...Phải chăng mình đã sai lầm khi đứng ra?’

Dù biết nguy hiểm đến tính mạng, nhưng với khao khát muốn giúp đỡ các học viên khác dù chỉ là một chút, Seo Jieun đã quyết định sử dụng ma pháp.

Lúc đầu, nó thật sự hữu ích.

Bởi lẽ ma pháp của Seo Jieun có khả năng đâm xuyên qua kháng ma lực của đám sinh vật kỳ dị ở một mức độ nào đó.

Nhưng oái oăm thay, giữa lúc giao chiến ác liệt, chứng bạo tẩu lại một lần nữa tái phát.

Cái bóng của chính cô bỗng chuyển hướng tấn công, không nhắm vào lũ quái vật mà lại nhằm thẳng vào các học viên.

Đứng trong bóng tối, cảm nhận cái bóng vô hình đang mất kiểm soát, Seo Jieun thở dài thườn thượt.

‘Thà nó tấn công một mình mình còn hơn...’

Việc Seo Jieun sợ hãi khi phải đến Học viện Anh Hùng không phải vì cô sợ mình bị thương.

Mà vì cô sợ bản thân sẽ gây họa cho người khác.

Ngồi co ro trên mặt đất, vòng tay ôm lấy gối, gục đầu xuống, cô lầm bầm.

“Cha... Mẹ... Hãy chỉ cho con biết phải làm sao đi...”

Ngay khoảnh khắc cô nấc lên vì nhớ người cha đang mất tích và người mẹ đang nằm liệt giường...

“_—_——!!!”

“Hự!”

Không biết vì nghe tiếng cô lỡ lầm bầm hay vì lý do nào khác, cô cảm nhận được con quái thú đang lao về phía mình.

Seo Jieun nắm chặt tay, thì thầm.

“Xin hãy giúp con... Dù chỉ một chút thôi...”

Seo Jieun kéo ma lực ra chuẩn bị thi triển ma pháp.

Nhưng luồng ma lực bỗng chốc rối loạn, dấu hiệu của một cơn bạo tẩu như ban nãy lại bắt đầu manh nha.

‘Xin người...’

Nhưng con sinh vật kỳ dị đâu có đủ kiên nhẫn đứng chờ Seo Jieun lấy lại sự tập trung.

Vừa phát hiện ra cô từ đằng xa, con quái thú liền gầm rú, nhào tới như một con thú hoang.

“Chẳng lẽ...”

Seo Jieun buông thõng hai tay, tuyệt vọng nhìn cái bóng đã hoàn toàn tuột khỏi tầm kiểm soát của mình.

Ánh mắt của cái bóng không hướng về con sinh vật kỳ dị mà lại ghim chặt vào chính cô.

“Mình không muốn kết thúc mọi chuyện theo cách này...”

Khoảnh khắc cô nhắm mắt xuôi tay phó mặc cho số phận.

Pangggg! Xoẹtttt!

“-___——!!”

“Hả?”

Con sinh vật kỳ dị đang hùng hổ lao tới bỗng bị một tia sáng màu vàng đâm xuyên qua, ngã gục ngay tại chỗ.

Kế tiếp, là tiếng bước chân cùng giọng nói của một người đang tiến lại gần.

“Em không sao chứ?”

“Kh-Khoan đã!”

Tình huống xảy ra quá đường đột, thay vì vui mừng vì được cứu mạng, Seo Jieun lại lo sợ người vừa cứu mình sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của cái bóng.

“Thầy đừng lại gần đây!”

“Sao thế?”

Cái bóng vẫn đang trừng trừng nhìn cô nãy giờ bỗng chốc mọc ra đầy những lưỡi dao sắc lẹm trên thân, chuyển hướng lao thẳng vào người vừa cứu cô.

Nhìn cảnh tượng đó, Seo Jieun gồng mình, dồn hết sức bình sinh để thu hồi cái bóng lại.

‘Làm ơn! Làm ơn đi!!’

Vì cô không hề muốn làm liên lụy đến người đã có ơn cứu mạng mình.

Nhưng ma lực truyền vào cái bóng đã hoàn toàn nằm ngoài sự khống chế của Seo Jieun.

Càng cố tập trung, ma lực càng điên cuồng vẫy vùng như đang chế nhạo sự bất lực của cô.

“Không được!!”

Thế nhưng, người đối diện lại nhìn cái bóng đang lao tới của Seo Jieun bằng ánh mắt đầy thích thú như đang chiêm ngưỡng cực quang vậy.

“Lần đầu tiên thấy đấy, năng lực thần kỳ ghê.”

“Ơ...?”

Ràooo...

Cái bóng chưa kịp chạm vào người anh đã tan biến như bọt nước.

‘L-Lẽ nào... đã khống chế được rồi sao?’

Nhìn cái bóng của mình tan rã thành bụi mù, Seo Jieun kinh ngạc nhìn người đàn ông đứng phía sau cái bóng.

Phải đến khi người đó bước tới gần, cô mới nhận ra đối phương là ai.

“Học viên Seo Jieun?”

“Trợ... trợ giáo Seong Suho?”

“Đúng là tôi đây. Nhưng sao em lại ở đây một mình?”

“D-Dạ, chuyện là...”

Trải qua cú sốc vừa rồi, Seo Jieun bủn rủn chân tay, không thể nói năng cho lưu loát.

Nhưng trong lúc cô còn đang lắp bắp, lượng ma lực vượt ngoài tầm kiểm soát dường như nổi điên, lại tiếp tục tạo ra một cái bóng khác.

Ngay sau lưng Seong Suho...

Cái bóng ngoi lên từ phía sau, vung dao định chém anh.

“Trợ giáo! Phía sau!”

“Càng nhìn càng thấy thú vị.”

“Ơ...?”

Ràooo...

Lần này cũng chẳng ngoại lệ, cái bóng lại hóa thành cát bụi rồi biến mất tăm.

Seong Suho tiến tới gần Seo Jieun, thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, anh hỏi han.

“Không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”

“D-Dạ... chuyện đó...”

Vừa hỏi han, Seong Suho vừa nhẹ nhàng đặt người phụ nữ đang cõng trên lưng xuống đất.

“Giáo quan... Seong Suah?”

“Ừ, cô ấy dùng quá nhiều ma lực nên ngất xỉu rồi. Gác chuyện đó sang một bên, em không sao chứ?”

Thái độ bình thản của Seong Suho, coi chuyện vừa rồi như không có gì to tát rồi nhẹ nhàng hỏi thăm, khiến Seo Jieun...

Khi Seong Suho tiến đến gần, sự căng thẳng trong cô bỗng tan biến, cô khuỵu ngã ngay tại chỗ.

“Á...”

“Ơ ơ!”

Ngay khoảnh khắc cô sắp ngã quỵ, Seong Suho đã vươn tay đỡ lấy, ôm cô vào lòng với vẻ mặt đầy lo lắng.

“Em bị thương ở đâu à? Chỗ...”

“E-Em xin lỗi. Tại căng thẳng quá nên...”

Thế nhưng, trái ngược với sự nhẹ nhõm của cô, ma lực bên trong cơ thể lại tiếp tục nổi loạn.

Một cái bóng lại hiện hình phía sau lưng Seong Suho.

Lần này cái bóng như hạ quyết tâm không thể bỏ lỡ, vung dao chém phập vào lưng Seong Suho.

“A... A!”

“Không sao đâu.”

“...Hả?”

Ràoooo...

Y như hai lần trước, cái bóng lại biến mất một cách lãng xẹt.

Cùng lúc đó, Seong Suho đặt tay lên trán Seo Jieun, khẽ thì thầm.

“Đừng để ý đến tôi, bình tĩnh lại đi. Có khi càng nôn nóng thì càng mất kiểm soát đấy.”

“A...”

Seo Jieun nghe lời Seong Suho, nhắm mắt lại, tĩnh tâm.

Không phải là cố gắng khống chế cái bóng giống như lúc nãy.

Mà là dùng hơi ấm từ lòng bàn tay của Seong Suho để làm dịu lại cơ thể đang bồn chồn.

Khoảng mấy chục giây sau, Seong Suho mới rụt tay lại, cẩn thận đỡ Seo Jieun đứng lên.

“Thấy đỡ hơn chưa?”

“...Dạ rồi.”

Seo Jieun ngước nhìn anh, cảm nhận được sự bình yên mà cô ngỡ đã lãng quên từ thuở nào.

Luồng ma lực cuộn trào trong người cô đã lắng xuống, cái bóng nằm ngoài tầm kiểm soát kia cũng không còn xuất hiện nữa.

Giờ đây, cái bóng dưới chân Seo Jieun chỉ ngoan ngoãn cử động theo cơ thể cô.

‘...Một người thật kỳ lạ.’

Ấn tượng đầu tiên của cô về anh là hình ảnh anh lén lút nhìn trộm cô.

Dù lớp học không phải là của riêng ai, nhưng cảm giác bị nhìn lén chẳng lấy gì làm vui vẻ.

Thế nhưng, vào một ngày nọ, anh đến tận nhà và thuyết phục cô tham gia chuyến đi thực tế.

Thêm nữa, anh luôn cố gắng làm tròn trách nhiệm của mình đối với cô.

Và điều khiến cô cảm động nhất, chính là cảm giác bình yên tỏa ra từ con người anh.

Nhưng dù có bình yên đến đâu thì hoàn cảnh hiện tại vẫn chẳng khá khẩm hơn chút nào.

Xác nhận cô đã ổn định, Seong Suho lại cõng Seong Suah lên lưng rồi cất tiếng.

“Nhanh chóng rời khỏi đây thôi. Ở đây đang có một con quái vật rất nguy hiểm lảng vảng.”

“Con quái vật rất nguy hiểm ạ?”

“Chuyện là...”

Ngay khi Seong Suho định lên tiếng giải thích thì...

Bíp bíp bíp...

“!”

“...Trời đất, hết cả hồn.”

Chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay anh lóe sáng, báo hiệu có cuộc gọi đến.

Dù nhạc chuông không quá lớn, nhưng tiếng chuông reo trong một hầm ngục tăm tối thế này cũng đủ tạo nên một cảnh phim kinh dị.

Seong Suho lập tức nâng cổ tay lên kiểm tra tên người gọi.

“À, là ngài Yeriel. Chờ chút...”

Seong Suho khó nhọc bế xốc Seong Suah lên, ấn nút nhận cuộc gọi.

“Alo?”

(Ta đây. Cậu không sao chứ?)

“Vâng, hiện tại thì vẫn ổn. Tình hình là...”

Seong Suho tóm tắt lại mọi chuyện xảy ra với Seong Suah cũng như việc chạm mặt Seo Jieun cho Yeriel nghe.

Tuy nhiên, Seong Suho không hề hé răng nửa lời về chứng bạo tẩu ma pháp của cô.

(Nếu dựa trên tình hình hiện tại, cậu có đoán được vị trí ta đang nói đến không?)

“Ừm... Theo những gì ngài Yeriel miêu tả, nếu ngài rẽ hướng 70 độ sang bên phải thì chúng ta có thể sẽ gặp được nhau đấy.”

(...Nếu thực sự gặp được nhau theo lời cậu nói, ta sẽ thưởng lớn cho cậu.)

“Haha...”

(Cứ coi như là một vụ cá cược đi.)

Dù chỉ là một câu đùa để xua tan bầu không khí căng thẳng, nhưng hiệu quả mang lại rất tốt.

Nói xong, Yeriel cúp máy.

Kết thúc cuộc gọi, Seong Suho thở phào nhẹ nhõm.

“May mà trong hầm ngục vẫn liên lạc được. Nào, đi thôi.”

“Chuyện đó...”

“...?”

Thấy Seong Suho chuẩn bị bước đi, Seo Jieun khẽ lên tiếng.

“Chuyện bạo tẩu lúc nãy... Sao thầy không nói ra?”

“...Đó không phải việc của tôi.”

“....”

Nghe câu trả lời của anh, Seo Jieun thầm thất vọng, vẻ mặt xị xuống.

Những lời anh nói khiến cô có cảm giác như chuyện cô bị bạo tẩu chẳng liên quan quái gì đến anh vậy.

Thế nhưng, Seong Suho không hề ngoái đầu lại, cứ thế dẫn đầu bước đi, cất giọng nói vọng lại.

“Nhiệm vụ của tôi là giải quyết rắc rối mỗi khi học viên gặp sự cố. Tôi làm giáo quan không phải để mang khuyết điểm của học viên đi rêu rao khắp nơi.”

“A...”

“Nào, nhanh chân lên. Nơi này không phải chỗ để ở lâu đâu.”

“...Vâng.”

Seo Jieun khẽ mỉm cười rồi vội vã cất bước theo sau lưng Seong Suho.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!