Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 257 - Học viện Anh Hùng (3-64)

Chương 257 - Học viện Anh Hùng (3-64)

Tại phòng họp trên đỉnh Tháp ngà, một nhóm người lớn tuổi đang ngồi quanh chiếc bàn tròn, trò chuyện rôm rả.

Độ tuổi của họ khá đa dạng, từ những người tầm 60 cho đến những ông lão móm mém nom đã ngót nghét 80.

Hầu hết tường của phòng họp đều làm bằng kính, chỉ liếc nhẹ ra ngoài thôi cũng đủ tạo nên cảm giác chóng mặt nghẹt thở như đang chơi trò nhảy dù rơi tự do.

Thế nhưng, những người cao tuổi đang ở một nơi nguy hiểm như vậy lại mải mê buôn chuyện, dường như chẳng hề bận tâm đến thế giới bên ngoài.

“Ối giời, cái tuổi này rồi còn phải cực khổ thế này đây...”

“Thôi bớt than vãn chuyện tuổi tác đi. Ai không biết lại tưởng ông sống cả trăm tuổi rồi đấy.”

“Mẹ kiếp... Chẳng lẽ chưa tới trăm tuổi thì không được phép rên rỉ than đau à?”

Câu nói ấy khiến cả phòng họp phá lên cười.

“Tôi thì lại thấy bọn trẻ giống cháu chắt nhà mình nên vui lắm... Chứ cái tuổi này rồi, biết tìm đâu ra cơ hội để trò chuyện với bọn nhóc đó chứ.”

“Thì cũng chỉ được một hai ngày thôi... Tôi mà nói chuyện với tụi nó tầm năm phút là kiệt sức rồi...”

“Nghĩ lại thì ngày mai là kết thúc rồi, cũng thấy buồn buồn làm sao.”

Giữa lúc câu chuyện đang vào guồng, cánh cửa phòng họp mở ra, một đứa trẻ bước vào và cất lời chào.

“Mọi người đến đông đủ rồi à. Xin lỗi vì đến trễ.”

“Trễ nải gì đâu... Là chúng tôi đến quá sớm thôi.”

“Mấy ông già bà cả chúng tôi mà canh giờ đi cho đúng thì thể nào cũng lỡ việc, nên đành phải đến sớm thế này đấy.”

Mọi người đều cười tươi chào đón Yeriel. Cô nhóc nhảy phốc lên ghế, mỉm cười nhìn họ.

“Tôi sẽ xem đó là lời khuyên dành cho mình, lần sau tôi sẽ đến sớm hơn nữa.”

“Hây da...”

Trái ngược với vẻ ngoài, Yeriel thực chất là người lớn tuổi nhất trong phòng họp này, cô dùng cách nói đùa đó để phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

Nhưng thời gian trò chuyện phiếm cũng chẳng kéo dài lâu, mọi người nhanh chóng quay lại chủ đề chính.

“Chuyến đi thực tế lần này... Cảm ơn mọi người vì đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.”

“Chúng tôi có làm được tích sự gì đâu.”

“Bọn giáo quan chắc khổ sở lắm khi cứ phải nhìn sắc mặt chúng tôi mà làm việc.”

Hầu hết giáo quan của Khoa Ma đều thuộc biên chế của Tháp.

Và đối với những giáo quan trực thuộc Tháp, các Hiền Tinh giống như những vị giám đốc cấp cao trong một công ty vậy.

Nhân viên quèn và quản lý cấp cao.

Dù Tháp không có hệ thống phân cấp cứng nhắc như doanh nghiệp, nhưng họ không thể nào hành xử suồng sã, thiếu khuôn phép trước mặt các Hiền Tinh được.

“Thì phải trải nghiệm mới biết mùi chứ. Giờ tôi sẽ giải thích lý do triệu tập mọi người nhé.”

Cho đến nay, tất cả các lớp của Khoa Ma đều được chia đến các hầm ngục khác nhau, chẳng bao giờ có cơ hội chạm mặt.

Nhưng ngày mai thì khác.

“Địa điểm ngày mai chúng ta sẽ đến là... Hầm ngục Mê Cung.”

***

Nằm trên giường, tôi trầm ngâm suy nghĩ.

‘Phải tặng món quà gì đây…’

Sinh nhật của Cho Seohyun là vào thứ Bảy, tức là ngày mai.

Nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn cứ băn khoăn mãi chuyện quà cáp, chẳng đưa ra được quyết định cuối cùng.

Dựa trên mối quan hệ hiện tại, một món quà không quá đắt đỏ, không tạo gánh nặng là hợp lý nhất, nhưng tặng đồ rẻ tiền quá lại dễ khiến đối phương hụt hẫng.

Mối quan hệ giữa tôi và Cho Seohyun lúc này chính là như vậy.

Cái kiểu quan hệ đi trên dây mỏng manh, chênh vênh không điểm tựa.

‘Tính thực dụng? Đồ xa xỉ? Hay cứ tặng hoa cho xong?’

[Tôi nghĩ một món đồ trang trí để trong phòng có thể ngắm mỗi ngày sẽ tốt hơn.]

‘Ý hay đấy.’

Chẳng cần phải cất công đi mua làm gì cho mệt.

Trừ phi là đồ cực kỳ đặc biệt, còn không thì dùng Enel tạo ra là xong.

Thậm chí mấy món đồ xa xỉ đơn giản làm từ Enel lại càng tiện lợi hơn.

Vấn đề là...

‘...Biết làm đồ trang trí kiểu gì bây giờ.’

Đúng là hết ngọn núi này lại tới ngọn núi khác.

‘Cùng lắm thì tặng luôn cái tượng đá Dol Hareubang đặc sản đảo Jeju cho rồi?’

[...Dù anh có nài nỉ thế nào tôi cũng không làm cái đó cho anh đâu.]

‘....’

Sao chứ? Trông nó dễ thương mà...

Rốt cuộc, tôi trằn trọc cả đêm vẫn không chọn được quà sinh nhật, đành mang sự bứt rứt chìm vào giấc ngủ.

..

..

Nhìn khung cảnh đông nghẹt người, tôi và Seong Suah chỉ biết nhìn nhau với vẻ mặt bối rối.

“Chuyện này... hỗn loạn thật.”

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy...”

Từ trước đến nay, mỗi lớp đều thực hành theo hầm ngục đã được phân công riêng, nhưng hôm nay, toàn bộ học viên và giáo quan Khoa Ma lại tập trung hết ở một bãi đất trống rộng lớn.

Ấy thế mà người gọi chúng tôi đến đây, Yeriel, lại chẳng thấy tăm hơi đâu.

Đang lúc ai nấy đều xôn xao không hiểu chuyện gì xảy ra thì Yeriel rốt cuộc cũng lộ diện.

Cô nhóc bước lên bục cao ở giữa bãi đất, kề môi vào micro rồi dõng dạc nói như đang phát biểu.

“Xin lỗi vì đã đột ngột thay đổi lịch trình vào ngày cuối cùng. Nhưng ta nghĩ, nếu đến tận ngày cuối mà chúng ta vẫn chỉ biết cắm cúi đánh quái vật thì chuyến đi thực tế này có phần nhàm chán quá.”

“....”

“Chính vì vậy, hôm nay t tập trung mọi người lại đây để đem đến một trải nghiệm hầm ngục đặc biệt hơn. Đó chính là...”

Yeriel đảo mắt nhìn một vòng, khóe mắt khẽ nhếch lên, tuyên bố.

“Hầm ngục Mê Cung.”

“...?”

Đám học viên nghệch mặt ra, ngơ ngác quay sang hỏi các giáo quan, trong khi đó, các giáo quan vừa nghe Yeriel nói xong đã thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu xúm lại giải thích cho học viên của mình.

Bên phía chúng tôi, Seong Suah cũng bắt đầu giải thích.

“Tôi cũng chỉ mới nghe qua thôi, hóa ra đây là nơi có hầm ngục đó à.”

“Đó là nơi thế nào vậy?”

“Hầm ngục Mê cung... Cũng không có gì đặc biệt đâu, chỉ là cấu trúc giống hệt một cái mê cung nên mới gọi thế thôi.”

Nếu có điểm gì khác biệt so với các hầm ngục thông thường thì đó là cấu trúc bên trong liên tục biến đổi, số lượng cơ quan cạm bẫy cũng xếp vào hàng khá nhiều.

Tuy nhiên, vì số lượng quái thú rất thưa thớt nên nhìn chung hầm ngục này khá an toàn.

“Hầu hết các hầm ngục đều có đội tiên phong vào dọn dẹp trước nên tôi cũng chưa có dịp vào thử. Nếu không phải là đội tiên phong thì hiếm ai có cơ hội được trải nghiệm Hầm ngục Mê cung lắm.”

Ngay khi Seong Suah vừa giải thích xong, Yeriel đứng trên bục lại cất tiếng.

“Nào, chắc hẳn mọi người đã nghe giải thích cặn kẽ rồi nhỉ.”

Nói đoạn, Yeriel bồi thêm vài lời.

Cô giải thích rằng Hầm ngục Mê Cung mà chúng tôi sắp tiến vào đã được thám hiểm kỹ lưỡng nên gần như sạch bóng quái thú, các cơ quan cạm bẫy cũng đã bị vô hiệu hóa phần lớn.

Vốn dĩ trình độ của đám quái thú hay cơ quan ở đây chỉ ở mức bèo nhọt, giờ lại chẳng còn bao nhiêu thì độ an toàn càng được bảo đảm tuyệt đối.

“Và dĩ nhiên, lần này các Hiền Tinh cũng sẽ đồng hành cùng mọi người, nên nếu có bất trắc gì xảy ra, họ sẽ ứng cứu ngay lập tức.”

Nghe đến đây, các học viên và giáo quan mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, bao nhiêu căng thẳng tan biến sạch.

“Nhưng nếu cứ thế này mà đi thì chán phèo, đúng không?”

“...?”

Yeriel mỉm cười nhìn đám đông đang trố mắt nhìn mình.

“Ta đã giấu sẵn một vài phần thưởng nho nhỏ trong hầm ngục này. Có thể với vài người thì chẳng đáng là bao, nhưng với các học viên thì... ta tin chắc đây là những thứ mà các bạn sẽ thích mê. Thế nên mọi người hãy hăng hái tìm kiếm nhé.”

Vừa dứt lời, đám học viên đã nhốn nháo cả lên, bầu không khí bỗng chốc hừng hực khí thế.

Bên phía chúng tôi cũng không ngoại lệ.

“Cứ như đi dã ngoại ấy nhỉ.”

“Đúng vậy. Ngài Yeriel có vẻ cũng đang rất hào hứng đấy.”

Giữa lúc chúng tôi đang trò chuyện, xung quanh vẫn không ngớt tiếng xôn xao bàn tán. Yeriel đứng trên bục, nở một nụ cười mỉm đầy mãn nguyện trước phản ứng của mọi người, cất lời.

“Nào, vậy chúng ta bắt đầu thôi.”

..

..

Hầm ngục dạng mê cung.

Khác biệt lớn nhất của nó so với các hầm ngục thông thường là nó không chỉ có một hay hai lối vào.

Lối vào nhiều vô kể, nên chuyện đi lạc trong hầm ngục rồi vô tình chui ra ở một lối vào khác là chuyện xảy ra như cơm bữa.

Yeriel đi cùng chúng tôi tiến vào hầm ngục, vừa đi vừa nói.

“Ta và các Hiền Tinh sẽ không đóng vai trò dẫn đường đâu. Ai cũng mù đường cả, nhưng mà...”

“Haha...”

“Ta cũng chỉ ra lệnh đem giấu mấy cái rương đi thôi, chứ chính ta cũng chẳng biết nó nằm chính xác ở lỗ nào.”

Phần thưởng nho nhỏ mà Yeriel nhắc đến được cất trong những chiếc rương vô cùng bắt mắt.

Cô nói rằng mình không cố tình chơi khăm bằng cách giấu sau tảng đá hay chôn dưới đất để làm khó mọi người.

‘Cái này có phải chỉ một hai ngã rẽ đâu chứ?’

[Bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với những hầm ngục mà anh từng đi qua.]

Không giống như những hầm ngục thỉnh thoảng mới có một hai ngã rẽ, con đường phía trước liên tục chia năm xẻ bảy, dễ dàng khiến người ta mất phương hướng.

‘Armonia, phòng hờ thôi. Ghi nhớ đường đi giúp tôi nhé.’

[Tôi vẫn đang liên tục ghi chép lại bản đồ. Anh không cần lo việc đi vào đường mòn đâu.]

‘Okay.’

Tôi vừa dựa vào bản đồ trong đầu để định vị, vừa dẫn dắt các học viên đi sâu vào hầm ngục.

Càng đi, sự vội vã cùng niềm khao khát săn lùng kho báu càng lộ rõ trên gương mặt các học viên.

“Giáo quan! Đi đường này thử xem sao!”

“Đi đường đó là quay lại chỗ cũ đấy.”

“À há...”

Lại được một lúc, Seong Suah quay sang hỏi tôi.

“Nếu chúng ta đi sâu vào trong nữa thì sao nhỉ?”

“Đi hướng đó chắc là ra ngoài mất.”

“A à...”

Kiểu nó là như thế đấy.

Dù đã rất cố gắng tập trung, nhưng ngay khi vừa bước vào hầm ngục, có thể thấy rõ ràng mọi người đều bắt đầu mất dần phương hướng.

Trong khi đó, tôi lại đường hoàng dẫn đầu nhờ xem bản đồ mà Armonia hiển thị trước mắt.

Thấy vậy, đám học viên bắt đầu xì xầm to nhỏ.

“Oa... Trợ giáo Seong Suho cứ như hệ thống định vị sống ấy nhỉ?”

“Đỉnh thật, hay đó là năng lực đặc biệt của thầy ấy?”

“Nếu có năng lực đó thì tôi cũng muốn có một cái.”

Hầu hết học viên Khoa Ma đều thuộc dạng mù phương hướng.

Có lẽ vì sở hữu tài năng ma pháp nên họ được bù đắp bằng trí nhớ siêu phàm, nhưng đổi lại, khả năng định hướng lại là con số không tròn trĩnh.

Lúc đầu có thể nhớ đường rất siêu, nhưng chỉ cần lơ đễnh một chút là mất phương hướng ngay, và thế là mọi ký ức trước đó trở nên lộn xộn, rối tung rối mù lên.

Ngược lại, trí nhớ của học viên Khoa Khí kém hơn học viên Khoa Ma pháp, nhưng khả năng định hướng lại cực kỳ xuất sắc.

Nói tóm lại, điều đó đồng nghĩa với việc tất cả những người đang có mặt ở đây đều mang trong mình thuộc tính mù đường.

Kể cả Seong Suah và Yeriel...

“Oa, trợ giáo Seong Suho, anh giỏi thật đấy.”

“Đúng là... ngưỡng mộ thật.”

“Haha...”

Dù chưa tìm được kho báu của Yeriel, nhưng may mắn là tôi cũng vớt vát được chút điểm cộng trong mắt mọi người.

Cứ thế tản bộ ngót nghét một tiếng đồng hồ, cuối cùng chúng tôi quyết định phải đưa ra một phương án mang tính bước ngoặt.

“Kiểu này chắc phải chia nhau ra thôi?”

Nãy giờ chúng tôi đã đụng mặt rồi lại tách nhóm với không biết bao nhiêu nhóm học viên và giáo quan Khoa Ma khác.

Có vẻ các nhóm khác cũng đã xé lẻ ra để tìm kiếm.

“Vậy chúng ta chia làm hai tổ nhé.”

“Thế thì tôi và giáo quan Seong Suah sẽ chia thành hai nhóm, sau đó phân bổ học viên vào.”

Và Yeriel quyết định sẽ đi theo nhóm của tôi.

Vì dù cho quái vật hay cơ quan cạm bẫy có ít đi chăng nữa, thì nếu lỡ xảy ra biến cố, nhóm của tôi sẽ gặp bất lợi nhiều hơn.

“Vậy ngài Yeriel đã đi cùng anh rồi thì Jieun nên theo trợ giáo Seong Suho là tốt nhất.”

“Vâng...”

Seo Jieun nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hoài nghi, rồi lẳng lặng tiến đến đứng vào hàng ngũ phía sau tôi.

“Tạm thời giáo quan Seong Suah cứ cố gắng đi thẳng nhé. Tôi sẽ ưu tiên chọn những ngã rẽ mà mọi người chưa đi qua.”

“Vâng, vậy lát nữa gặp lại nhé.”

Thế là chúng tôi chia làm hai nhóm, tiếp tục công cuộc thám hiểm của mình.

..

..

Yeriel cùng đám học viên lững thững theo sau lưng tôi, miệng lẩm bẩm.

“Tính sai nước cờ rồi. Ai mà ngờ được anh lại là người có khả năng định vị siêu việt đến thế.”

“Haha... Do tôi quen việc dẫn đường thôi mà.”

Nếu là đội tiên phong, họ chắc chắn sẽ lập hẳn một tấm bản đồ đàng hoàng, dò dẫm kiểm tra từng ngóc ngách, nhưng học viên và giáo quan bước vào hầm ngục lúc này đâu có dư dả thời gian làm chuyện đó.

Vấn đề cốt lõi là phải chạy thật nhanh để qua cái hầm ngục đã bị thám hiểm tan nát này nhằm tìm rương phần thưởng.

Vậy nên tốc độ là điều bắt buộc, chẳng ai đủ rảnh rỗi để nhởn nhơ vẽ bản đồ hay quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách cả.

Ngược lại, tôi thì có hẳn một chiếc bản đồ tự động đánh dấu, nên chẳng phải lăn tăn gì.

‘Hình như đi tìm cũng lâu rồi mà sao mãi chẳng thấy cái rương nào nhỉ.’

[Với quy mô của hầm ngục này thì mất thời gian là chuyện hiển nhiên, nhưng do đông người cùng đổ xô đi tìm nên tôi nghĩ sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu.]

‘Thay vì đi tìm kho báu, tôi muốn kết thúc cái trò này nhanh nhanh rồi về Tháp chọn quà sinh nhật cho Cho Seohyun quá...’

Đang lúc tôi bước đi trên con đường tụt dốc thê thảm về mặt ý chí chiến đấu thì...

Phía trước hang động, ở cái nơi tranh tối tranh sáng khuất tầm nhìn, bỗng thấp thoáng những bóng đen lố nhố lắc lư.

‘Gì thế? Nhóm khác à?’

Nhưng nói là người thì điệu bộ lại quá đỗi mất tự nhiên.

Nhìn sơ qua cũng ít nhất ba mống, nhưng chuyển động của chúng rõ ràng không giống con người.

Một con lảo đảo đi không vững... một con khác thì bò lổm ngổm bằng bốn chân trên đất...

Phải đến khi bóng đen đó lọt hẳn vào tầm nhìn, tôi mới dám chắc chắn.

‘Cái đó... Là mấy con hôm nọ đúng không?’

[...Anh Suho, là chúng.]

Ba con quái vật mang hình dáng con người, toàn thân bao phủ bởi một màu tím ngắt, đang điên cuồng lao thẳng về phía chúng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!