Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 298 - Yggdrasil (3-6)

Chương 298 - Yggdrasil (3-6)

‘Đúng rồi! Là nó!’

Lần đầu tiên, Han Yeoreum nhảy cẫng lên sung sướng trong lòng trước hành động của Seong Suho.

Câu hỏi mà Seong Suho vừa thốt ra chính là thông tin mà Han Yeoreum luôn bằng mọi giá muốn tìm hiểu.

‘Chắc chắn là phải có lý do. Mình phải tìm hiểu xem mọi chuyện bắt đầu như thế nào!’

Dù có phải chết thêm vài lần nữa cũng cam lòng, hắn nhất định phải biết được suy nghĩ thật sự của Han Bom.

Việc Han Bom thích một gã đàn ông khác vốn dĩ chẳng có vấn đề gì to tát.

Dù cô có hay làm mình làm mẩy với Han Yeoreum đi chăng nữa thì cuối cùng cô vẫn là phụ nữ, việc nảy sinh tình cảm với ai đó là lẽ thường tình.

Nhưng đối tượng lại là vấn đề cốt lõi.

‘Thằng chó đó thì tuyệt đối không được!’

Kẻ đã cướp đi người phụ nữ hắn yêu, giờ lại còn ngang nhiên chiếm đoạt thân xác của em gái hắn?

Mỗi lần nghĩ đến sự thật ấy, sự căm ghét trong hắn lại vượt ngưỡng, thổi bùng lên ngọn lửa thù hận, và khi ngọn lửa ấy bùng cháy, một cảm xúc mãnh liệt đến mức không một từ ngữ nào có thể diễn tả được đã quấn lấy hắn.

Cảm giác bị cắm sừng thật không thể nào diễn tả nổi bằng lời.

Hình ảnh một Min Hayeon mạnh mẽ lại phải uốn éo làm nũng khi bị cưỡng bức, hình ảnh một Han Bom đỏng đảnh lại phải buông những lời nũng nịu khi đang khẩu giao.

Chỉ cần hai hình ảnh đó xẹt qua đầu, não bộ của hắn như bị dìm trong bùn lầy, dần dần bị ăn mòn cho đến mục nát.

Nhưng dường như chẳng hề bận tâm đến cảm nhận của Han Yeoreum, Han Bom ngừng liếm láp, ngâm nga bằng giọng mũi để lảng tránh câu trả lời.

“Huum...? Nhất thiết phải biết sao?”

“Thì, tôi tò mò mà. Chắc ấn tượng ban đầu của tôi tệ lắm...”

“...”

Khi lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người, một nghi vấn kỳ lạ bỗng nảy sinh trong đầu Han Yeoreum.

‘Gì thế này? Rõ ràng là tưởng nó dùng thuốc gì cơ mà. Nhưng nghe cách nói chuyện thế này thì lại thấy sai sai...’

Kể từ lúc sự việc sữa mẹ tiết ra, Han Yeoreum đã đinh ninh rằng Seong Suho đã chuốc cho Han Bom và Min Hayeon uống một loại thuốc kỳ quái nào đó.

Nhưng nếu vậy, đáng lý ra Seong Suho phải trở thành Red Summoner mới đúng, đằng này đến cả cảnh cáo màu cam cũng chẳng thèm bị.

Giữa lúc Han Yeoreum đang mải mê thắc mắc, Han Bom bắt đầu nói lấp lửng để né tránh câu hỏi.

“Sau, sau này em sẽ kể cho. Hihi...”

“Hửm? Em nói vậy càng làm tôi tò mò hơn đấy?”

“No no no... Để sau đi.”

Han Bom đánh trống lảng rồi lại lấp đầy khu an toàn bằng âm thanh bú mút dương vật của Seong Suho.

‘Mẹ kiếp... Cứ tưởng bắt được tí manh mối nào cơ. ...Khoan đã?’

Han Yeoreum chợt nhớ lại một câu thoại thoảng qua trong tâm trí.

(Này... Trong lúc ở đây, tao sẽ tìm cách tách hai người đó ra. Tranh thủ lúc đó, mày phải liên tục quỳ lạy, cầu xin chị Hayeon tha thứ. Rõ chưa?)

Rõ ràng là Han Bom từng nói những lời như vậy khi lén lút tiếp cận Seong Suho.

Nhưng chuyện đó chắc chắn xảy ra ở lần hồi quy đầu tiên gặp Han Bom.

Và ở lần hồi quy tiếp theo, khi Han Bom định lặp lại câu nói tương tự, Han Yeoreum đã lớn tiếng ngăn cản...

‘Chẳng, chẳng lẽ là chuyện đó? Không lẽ... nó định tự mình chia rẽ Hayeon với thằng chó kia, rồi cuối cùng lại thành ra thế này?’

Đó là suy đoán duy nhất mà Han Yeoreum có thể nghĩ ra.

Bản tính của Han Bom vốn là kiểu hễ quyết là làm ngay, nên khả năng này là rất cao.

Giữa lúc cơn giận trong lòng hắn đang sôi sùng sục, tiếng lưỡi điệu nghệ của Han Bom lại bắt đầu vang lên mãnh liệt.

“Chuup... Haaah... Churuup... Haah... Chú thơm thật đấy.”

“Thế à?”

“Thật sự luôn đó? Chú biết em vốn rất ghét đàn ông đúng không? Vậy mà mùi của chú lại dễ chịu đến khó tin. Hihi...”

Han Bom vừa tạo ra những âm thanh liếm láp, vừa không ngừng trò chuyện cùng Seong Suho.

Thế nhưng, chẳng mấy chốc, những thông tin ít ỏi trong cuộc hội thoại ấy tan biến, chỉ còn lại những lời đường mật thủ thỉ yêu đương.

“Chú à, đàn ông thích mấy trò này lắm hả?”

“Ừm... sợ nói ra em lại khó chịu, nhưng... tôi khá thích đấy?”

“Huum.... Chú thì ngồi chễm chệ kiêu ngạo, còn em thì phải khom lưng bú mút dương vật của chú...”

Nghe lời giải thích của Han Bom, Han Yeoreum hoàn toàn có thể vẽ ra tư thế ân ái của hai người họ trong đầu.

‘Mẹ kiếp! Tại sao mày lại dùng cái tư thế đó để bú mút một thằng như nó... Đm!!’

Dù Han Yeoreum có gào thét trong câm lặng, hai người họ vẫn chẳng mảy may bận tâm, chỉ mải mê trò chuyện cùng nhau.

“Bom à, nếu thấy khó chịu thì dừng lại cũng được.”

“Hehe... Nhưng tự nhiên bị chú nhìn xuống thế này, em lại thấy sướng sướng mới lạ chứ? Chuuuuup!”

“Ugh!”

Nếu như ban nãy chỉ là những tiếng mút mát nhẹ nhàng, thì bây giờ những âm thanh nhóp nhép đầy dâm đãng của Han Bom bắt đầu vang lên rõ rệt.

“Chuup, churuup! Chuup... Churuup, chuup...”

“Ugh! Haah... Bom à... Tuyệt quá. Cái lỗ miệng của em tuyệt lắm...”

Câu nói của Seong Suho khiến Han Yeoreum nổi điên, làm hắn mất tập trung và lại bắt đầu chửi thề trong bụng.

‘Thằng chó đẻ! Mày dám nói mấy lời đó với Han Bom sao!? T, tao sẽ giết mày!!’

Seong Suho coi đôi môi của Han Bom như một món đồ thủ dâm khi tận hưởng màn khẩu giao từ cô.

Thái độ của Seong Suho với Han Bom bây giờ, Han Yeoreum cũng đã quá quen thuộc vì hắn từng làm thế rất nhiều lần.

‘Thằng chó đẻ dám đối xử với em gái tao như thế! Là em gái tao đấy, đéo phải con ả nào khác!’

Đó chính là cách hắn vẫn luôn đối xử với những ả đàn bà bị hắn chơi chán rồi vứt bỏ.

Những lời lẽ tục tĩu nhằm chà đạp lòng tự trọng của người phụ nữ, đồng thời nâng cao cảm giác chinh phục của bản thân.

Seong Suho đang làm một điều tương tự với Han Bom.

Tuy nhiên, hành động của Han Bom vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Ngược lại, mỗi lần nghe những lời đó, tốc độ của cô lại càng tăng nhanh hơn.

“Chuup, churuup, chururuup, chuup!”

“Ugh! Ra mất! Bom à, tôi xuất nhé!”

“Chuuuuup! Huum!”

Tiếng thét của Seong Suho là âm thanh cuối cùng trước khi khu vực an toàn chìm vào tĩnh lặng.

Tiếng rên rỉ khe khẽ của cả hai khiến máu dồn cả xuống hạ bộ Han Yeoreum.

‘Sau này... tao sẽ bắt mày phải cầu xin tao ban cho cái chết... Seong Suho...’

Cùng với lời thề độc địa ấy, giọng càu nhàu của Han Bom vang lên từ trong lều.

“Ư ư... Chú quá đáng thật.”

“Xin lỗi, tôi làm hơi quá tay phải không?”

“Hứ...”

Sau tiếng khịt mũi của Han Bom, giọng Seong Suho lại tiếp tục cất lên.

“Haha... Tôi thực sự xin lỗi. Tại sướng quá nên không kiềm chế được...”

“Sướng... thật không?”

“Ừ! Cực đỉnh luôn!”

Sự cường điệu thái quá của Seong Suho.

‘Thằng điên...’

Han Yeoreum ngay lập tức nhận ra.

Đó chỉ là phản ứng vụng về nhằm chữa cháy cho tình huống hiện tại...

Nhưng đó là suy nghĩ từ góc độ của Han Yeoreum.

Han Bom lại có vẻ thỏa mãn với phản ứng vụng về ấy và bắt đầu cười rúc rích.

“Hưm.... Nếu chú thích, lần sau em lại làm cho.”

“Oa!”

‘Mẹ kiếp...’

Giữa tiếng chửi thề của Han Yeoreum, giọng Seong Suho lại vang lên.

“Vậy... trước khi ngủ mình làm một nháy đàng hoàng đi?”

“Hehe, em luôn sẵn lòng.”

Và thế là, cuộc hoan ái của hai người lại bắt đầu.

‘Làm ơn... Làm ơn dừng lại đi...’

***

Chúng tôi đã kéo lê Han Yeoreum được ba ngày.

Đáng lý ra giờ này tôi và Han Bom đã phải tới làng, nhưng vì vướng bận việc kéo theo Han Yeoreum nên chẳng biết bao giờ mới tới nơi.

Hơn nữa, cứ hễ thấy khu an toàn là chúng tôi lại tấp vào nghỉ ngơi không chịu đi tiếp, khiến thời gian càng bị kéo dài thêm.

Cứ cái đà này, có khi cả tuần nữa cũng chưa lết tới được Primum (Ngôi làng trung tâm của tầng 1).

Nhưng dù sao thì mục đích ban đầu của chúng tôi cũng đâu phải là tới làng.

‘Những gì cần thử cũng thử hết rồi, cho hắn hồi quy thôi nhỉ.’

[Anh định sử dụng Beatrice như thế nào?]

Để hồi quy, Han Yeoreum phải chết.

Và khi kết liễu hắn, tuyệt đối không được để hắn chết dưới tay những người cùng hồi quy với tôi.

Cụ thể ở đây là tôi và Han Bom.

Lý do là vì ngay khoảnh khắc trở thành Red Summoner, chỉ số năng lực sẽ bị giảm một nửa.

Việc trở thành Red Summoner không phải là vấn đề quá lớn.

Hồ sơ Red Summoner lưu trữ trên Yggdrasil có lẽ sẽ tự động bị xóa sau khi hồi quy.

Nhưng chỉ số năng lực lại là tài sản cá nhân.

Nó không phải là thứ sẽ khôi phục lại như cũ khi cơ thể chuyển dời đến nơi khác, vì vậy tuyệt đối không được trở thành Red Summoner trước khi hồi quy.

Và ngay cả Beatrice, người đang ở trong Yggdrasil lúc này, cũng có nguy cơ cao bị trừ điểm năng lực.

‘Không được, dù sao cũng không thể mang Beatrice ra làm chuột bạch được, nhỡ xảy ra chuyện thì tội nghiệp cô ấy.’

[Tôi đã rõ.]

Chuyện này không đáng để mạo hiểm.

Lúc lâm nguy thì còn được, chứ bây giờ thì chưa phải lúc.

‘Sau này Enel dư dả thì mang ra thử cũng được. Năng lực bị trừ thì cứ việc bù lại là xong.’

Vậy thì, chỉ còn hai cách để kết liễu Han Yeoreum.

Hoặc là quăng cho quái vật ăn thịt, hoặc là đem nộp cho Red Summoner.

Một bữa tiệc bày sẵn quá thịnh soạn.

Dù chẳng có phần thưởng gì, nhưng cả hai bọn họ hẳn sẽ rất hài lòng với việc được vờn mạng sống của Han Yeoreum trong tay.

Thế nhưng Red Summoner. Cụ thể là Hồng Nguyệt, tôi đâu thể gọi đến ngay lúc này được.

Tên Boris đó có vẻ vẫn còn dè chừng tôi, hắn tỏ rõ thái độ không muốn gặp mặt nếu không có lệnh.

Cũng vì thế mà cho đến giờ, nhóm Hồng Nguyệt vẫn chưa bén mảng lại gần...

Vậy thì chỉ còn một lựa chọn.

‘Nhưng dùng quái vật thì hơi lo.’

Độc tê liệt của Han Yeoreum là loại trạng thái bất thường sẽ lập tức giải trừ nếu bị tấn công, chứ không chết ngay sau một đòn.

Với tình trạng của Han Yeoreum hiện giờ, hẳn hắn đang thèm khát cái chết đến phát điên, nhưng khi đối diện với cái chết thực sự, rất có khả năng hắn sẽ gây ra biến số.

‘Hơn nữa, ném hắn vào giữa bầy quái vật cũng chẳng dễ dàng gì...’

Vứt Han Yeoreum vào bầy quái vật lúc hắn đang tỉnh táo cũng là một vấn đề.

Dù tôi và Han Yeoreum là tử thù, tôi vẫn phải tránh việc chính tay kết liễu hắn.

Giữa lúc đang đau đầu suy nghĩ, một kế sách tuyệt diệu chợt lóe lên trong đầu tôi.

‘Armonia.’

[Vâng.]

‘Tạo cho tôi vài sợi dây thít nhựa.’

***

Grrrr....

‘Ư ư ư... Cái gì thế?’

Bị đánh thức bởi tiếng gầm gừ văng vẳng bên tai, Han Yeoreum mơ màng mở mắt nhìn về phía trước.

Và đập vào mắt hắn là cảnh những con sói đang chúi mũi đánh hơi hắn.

Không phải loài sói ở thế giới của hắn.

Mà là những con quái vật với bộ lông đen ngòm.

Phía sau lũ quái vật là bầu trời đen kịt cùng vầng trăng khổng lồ treo lơ lửng.

‘Cái quái gì thế này!? Mẹ kiếp, sao bọn này lại ở đây!’

Rõ ràng mới nãy, tinh thần Han Yeoreum còn đang bị bào mòn bởi những hành động ân ái của Seong Suho và Han Bom.

Nhưng rồi cơn buồn ngủ ập đến, và Han Yeoreum vui vẻ chìm vào giấc ngủ một cách sảng khoái.

Bởi vì hắn đã quá mệt mỏi với việc phải lắng nghe những âm thanh đó.

Thế nhưng khi mở mắt ra, thứ chào đón hắn lại là những chiếc mõm quái vật nhe nanh tứa nước dãi.

Gràoooooo!

Nhận ra Han Yeoreum đã tỉnh, con quái vật lập tức cắn phập vào gáy hắn.

“Aaaaaaa! Đm cút ra!!”

Ngay khoảnh khắc bị tấn công, trạng thái tê liệt biến mất. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, hắn định lôi vũ khí ra thì...

“Aaaaaaa! Ca, cái quái gì thế này! Sao mình lại bị trói!?”

Tuy lớp tê liệt đã bị giải trừ, cơ thể Han Yeoreum đã được tự do, nhưng tay chân hắn thì hoàn toàn không.

Hai tay bị trói quặt ra sau lưng, không chỉ cổ tay mà từng đốt ngón tay đều bị trói chặt. Cổ chân cũng bị quấn hàng chục vòng dây thít nhựa mỏng dính.

└Cuối cùng cũng thoát khỏi thể loại NTR rồi!!!

└Phù... May mà thằng Han Yeoreum là một thằng phế vật. Nó mà mạnh thêm tí nữa thì anh em lại bị ép xem tiếp rồi.

└Hay là do tao dần quen rồi nhỉ? Lúc đụ Han Bom xem cũng cuốn mà.

└Nhân dịp này tao có nên đổi sang bên đó không ta?

└Tao cũng muốn đổi! Thằng đó có vẻ cua gái đỉnh vãi.

Nhìn cảnh Han Yeoreum hoảng loạn, đám thực thể trong kênh chat bắt đầu mở tiệc ăn mừng.

Thấy những dòng chat đó, Han Yeoreum gào lên.

“Rốt cuộc là sao! Ai nói cho tao biết chuyện đéo gì đang xảy ra đi!”

Ngủ một giấc tỉnh dậy lại thấy quái vật chằm chằm trước mặt?

Rõ ràng là có kẻ sắp đặt.

Thấy bộ dạng giãy giụa tuyệt vọng của Han Yeoreum, các thực thể trong kênh bắt đầu giải thích những gì chúng chứng kiến.

Nhưng mọi lời giải thích đều có thể tóm gọn trong một câu.

└Nãy có con bé cứ nya nya đem mày ra đây đấy.

└Seong Suho, đừng lo nhé! Nữ phụ Nya nya đã xử lý thằng nam chính NTR rồi! Cứ thoải mái xơi Han Bom đi!

└Hahahahahahaha

Đọc những dòng chat đầy vẻ giễu cợt, Han Yeoreum gào thét.

“Cứu, cứu tao với! Cứu tao với!!”

Nhưng trong kênh chat chẳng ai thèm bận tâm đến mạng sống của Han Yeoreum.

Trái lại, chúng chỉ mải mê ăn mừng cái chết sắp tới của hắn...

Và giữa những thông điệp vui sướng nhảy múa trên màn hình, vô số quái vật bắt đầu lao vào xâu xé Han Yeoreum.

Gràoooooo!

“Đmmmmm!”

Đó là khoảnh khắc mà điều ước khẩn thiết nhất của Han Yeoreum cuối cùng cũng trở thành hiện thực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!