Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1678

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Học viện Anh Hùng - 2 - Chương 139 - Học viện Anh Hùng (2-6)

Chương 139 - Học viện Anh Hùng (2-6)

Sáng tinh mơ, trên đường đi tới nhà ăn, tôi không nhịn được mà hỏi.

‘Không, rốt cuộc thì mờ ám ở chỗ nào, thâm hiểm ở chỗ nào cơ chứ…’

[Chẳng phải là người yêu của nhau mà lại dám mơn trớn người đàn ông xa lạ như thế, ngoài từ đó ra tôi cũng chẳng biết dùng từ nào để diễn tả nữa.]

[Đúng vậy. Chủ nhân, ngài nhất định phải cẩn thận.]

‘…’

Hai người hùa nhau vào hót ghê nhỉ.

Nhưng đợi đã…

Rõ ràng lúc mới gặp Lena tôi cũng làm trò y xì đúc cơ mà? Tôi nhớ rõ ràng tôi đã sờ soạng cọ xát vào người Lena lúc cô ấy đang ngủ mà.

‘Lena, lúc em ngủ tôi cũng ôm ấp em các thứ mà.’

[Chủ nhân. Nam nữ vốn dĩ khác biệt.]

‘…’

Lạy chúa trên cao, đây đích thị là phân biệt giới tính rồi.

Đàn ông thì được mà phụ nữ thì không.

[Dẫu cho có nảy sinh hảo cảm với đối phương đi chăng nữa, thì người phụ nữ đó cũng không thể lấy cớ anh bị teo nhỏ để thực hiện hành vi sờ soạng thân thể của một người đàn ông ngoại lai như vậy được.]

[Đến khi nào cô ta không còn coi chủ nhân là đàn ông nữa thì mới có quyền làm trò đó.]

‘Đ-được rồi…’

Bị hai cô nàng song kiếm hợp bích dồn vào thế chân tường, tôi đành câm nín.

Phụ nữ đã phán thế thì chắc là thế rồi…

‘Nhưng mà thôi, tập trung vào chuyên môn đi. Hai người cứ liên mồm kêu thâm hiểm với mờ ám thế này làm tôi cũng chẳng tập trung được nữa…’

[Tôi hiểu rồi.]

[Em sẽ chú ý. Thưa chủ nhân.]

Xong xuôi, Lena, người đã vất vả trông chừng tôi suốt đêm qua, lui về đi ngủ.

Khi tôi đến nhà ăn, Seong Suah vẫn chưa ló mặt.

Trong game VR sáng nay, chúng tôi đã chào nhau và hẹn sẽ ăn sáng cùng nhau.

Trái với đàn ông, phụ nữ cần nhiều thời gian chuẩn bị hơn, nên tôi quyết định đứng đợi cô ấy trước cửa nhà ăn.

Vừa đợi, tôi vừa suy tính về tiết học ngày hôm nay.

‘Trước mắt thì, nếu Cho Seohyun cầm vũ khí, tình hình chắc chắn sẽ khả quan hơn hôm qua nhỉ?’

[Tuy nhiên, vì cô ta đã tuyên bố sẽ dồn toàn lực vào phòng ngự thay vì né tránh, nên nguy cơ rủi ro đi kèm cũng sẽ tăng cao đáng kể.]

‘…Chỉ cần giải quyết được con bé Song Ahra là ổn thỏa.’

Không phải là tôi coi thường những học viên khác.

Việc đối đầu với một đối thủ như Cho Seohyun mà vẫn bung được từng ấy sức mạnh thì quả thực rất đáng nể.

Chỉ là trong số đó, Song Ahra nổi bật hơn hẳn mà thôi.

‘Tiếc thật.’

[Anh đang nói chuyện gì vậy?]

‘Song Ahra đó, nếu con bé mà chuyển sang dùng cung thì chắc chắn sẽ rất bá đạo đấy.’

-[Cung Thuật LV 29]-

Mặc dù ngay lúc này chưa đạt đến trình độ giáo quan, nhưng để con bé tu luyện thêm 1 năm nữa thì chẳng ai dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra.

Nếu Song Ahra lấy cung làm vũ khí chính, e rằng ngay cả tôi cũng chẳng thể nào bảo vệ nổi Cho Seohyun.

Nhưng với thân phận là một trợ giáo quèn, tôi nào có tư cách gì mà đưa ra lời khuyên nọ kia cho tương lai của Song Ahra.

Thích thì mở miệng khuyên cũng được thôi, nhưng thế giới bên ngoài sẽ nhìn nhận tôi thế nào đây?

Vừa ló mặt ra đã bị người ta phủ đầu nhắc nhở thân phận, sỉ nhục vào mặt là cái chắc.

Trợ giáo thì tốt nhất cứ biết thân biết phận làm tốt việc được giao là xong chuyện.

Và đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

“À… Thầy ơi, em chào thầy.”

“À, ừ. Em đến ăn cơm à?”

“Vâng…”

“…?”

Nhỏ này sao trông thiếu sức sống thế nhỉ.

Bình thường con bé lúc nào cũng tươi rói tung tăng, nay lại cứ xụi lơ lết từng bước chân rệu rã.

Liếc mắt nhìn thực đơn trước cửa nhà ăn…

“Oh yeah! Có thịt!”

Tiếng hét cất lên, nhỏ đó vọt lẹ vào nhà ăn nhanh như chớp.

Hóa ra mình lo hão rồi thành ra một thằng ngốc là thế này đây sao?

Khi tôi đang mải nhìn theo bóng lưng Song Ahra bưng khay cơm đi vào, thì ai đó đưa ngón tay chọc chọc lưng tôi từ phía sau.

“Anh đợi lâu chưa? Vào thôi.”

Seong Suah nở nụ cười tươi rói đầy sức sống, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi.

..

..

Thế là ba người vô tình dùng bữa cùng nhau.

Thật ra gọi là “dùng bữa cùng nhau” thì hơi quá.

Tôi và Seong Suah ngồi đối diện, mắt không thể rời khỏi khay cơm của Song Ahra đang miệt mài gặm nhấm.

Khay cơm của Song Ahra chất cao như núi, cơm và thức ăn nhiều gấp 3 lần ngày thường.

Nhóp nhép, nhóp nhép.

Vừa nhìn Song Ahra, tôi vừa trầm trồ thán phục.

‘Với sức ăn này thì bình thường mấy cô gái khác bị trừ điểm thanh lịch là cái chắc, mà nhỏ này đúng là trẻ con, nhìn đáng yêu ghê.’

Đa số phụ nữ mà ăn ngấu nghiến kiểu đó thì sẽ rất mất điểm, nhưng Song Ahra thì nhìn y chang con nít nên thấy cũng dễ thương.

Dù vậy, vẫn có một điểm khiến người ta hơi ớn lạnh…

“Phải cẩn thận thôi…”

“Tôi cũng chuẩn bị sẵn ma pháp phòng hờ rồi…”

Tôi và Seong Suah bật cười khanh khách, rầm rì thì thầm to nhỏ để Song Ahra không nghe thấy.

“Nhắc mới nhớ, hôm qua tôi có nói chuyện với Ahra, anh nghe chưa?”

“Sao cơ? Chuyện gì thế?”

“Chuyện trợ giáo Suho bảo trước đây từng bị thương ở chân ấy.”

“À…”

Nhắc đến mới nhớ lại vụ tôi từng nói dối như vậy.

Vốn dĩ chỉ là một lời bịa đặt để qua mặt người ta thôi mà.

“Tôi đã dặn Ahra phòng hờ có gì bất trắc thì phải chiếu cố trợ giáo Seong Suho thật tốt đấy.”

“Haha… Thật ra cũng chẳng cần thiết đâu…”

“Anh đừng lo. Ahra tuy vậy chứ kín miệng lắm. Tôi cũng tin tưởng nên mới kể đó.”

Cũng phải, với cái tính cương trực đó, chắc cô bé cũng chẳng thuộc tuýp người chuyên bới móc nhược điểm của người khác rồi đi rêu rao khắp nơi.

Đằng nào chuyện chân cẳng bị thương cũng chỉ là cái cớ mượn tạm, cũng chả sao cả.

Tại ngay từ đầu tôi cũng chỉ vì thể lực yếu kém mà ra…

Nhìn Song Ahra ăn uống vô tư, tôi thầm nghĩ.

‘Làm ơn… Làm ơn đừng để văng hột cơm nào vào người tôi…’

May mà Song Ahra có vẻ đang đói meo, trừ lúc há miệng đón muỗng cơm thì từ nãy đến giờ cô bé vẫn chưa hề mở miệng nói câu nào.

..

..

“…”

“Ưm…”

Cho Seohyun dựng tấm vách ngăn lên, gục đầu xuống bàn ngủ say sưa.

Cứ nghĩ lại xem, ngoại trừ ngày hôm qua, chưa có hôm nào tôi thấy cô ấy đi làm bình thường cả.

Ngày nào tới cũng trưng cái bộ mặt ngái ngủ đó ra…

‘Nói mới nhớ, cô ấy hình như cũng không ăn uống gì… Chơi game cỡ này thì không phải bị nghiện game đấy chứ?’

[Thế nhưng trong giờ học cô ta vẫn làm tròn bổn phận, tôi vẫn đánh giá đây là một người có năng lực.]

Cũng đúng, làm tốt phần việc của mình thì giải trí game gủng là tự do cá nhân mà.

Tò mò thật đấy.

Hôm nay cô ấy đang mơ giấc mơ gì đây?

Trong phòng giáo quan lác đác vài giáo quan đi lại, nhưng nhìn chung vẫn khá thưa thớt.

Cùng với việc còn tận 30 phút nữa mới đến giờ học…

‘Tôi lẻn vào một lát rồi ra ngay.’

[Mong anh hãy cẩn trọng.]

Gửi tin nhắn cho Armonia xong, tôi khẽ khàng triển khai Xâm Mộng.

..

..

“Hử?”

Vừa bước vào giấc mơ của Cho Seohyun, khung cảnh đập vào mắt tôi lại chẳng phải là thế giới trong game.

Đó là một khung cảnh vô cùng thân thuộc.

“Học viện đây mà?”

Khẳng định đây đúng là Học viện mà tôi hằng biết, nhưng lại có một cảm giác dị hòa khó tả dâng lên trong tôi.

‘Dù sao thì đây cũng là giấc mơ, có nhất thiết phải thiết kế kết cấu chi tiết đến vậy đâu.’

Tôi vừa lẩm bẩm trong bụng vừa lững thững dạo bước quanh Học viện.

Việc đầu tiên là phải phi thẳng đến phòng giáo quan để tìm Cho Seohyun.

‘Không lẽ trong mơ mà cô ấy cũng đang ngủ nướng sao?’

Tôi bật cười thích thú, khẽ khàng mở cửa phòng giáo quan.

Thế nhưng, tiến về chỗ ngồi của Cho Seohyun thì…

“…Hử?”

“Ai đấy?”

Một người phụ nữ trạc độ 40, ánh mắt sắc lẹm, diện mạo thoạt nhìn đã thấy khó ở đang ngồi đó.

Dám chắc một điều, tôi chưa từng thấy khuôn mặt này bao giờ.

‘Hoặc là đã từng gặp nhưng do không đáng bận tâm nên quên bén đi rồi chăng?’

Người phụ nữ đó nheo mắt soi mói tôi một hồi, cặp lông mày nhíu lại, khóe miệng nhếch lên.

“Đừng nói là trợ giáo mới đến nhé?”

“À… vâng.”

Đúng như tính cách lộ rõ trên khuôn mặt, vừa mở miệng ra là đã cộc lốc rồi…

Bà cô 40 tuổi liếc xéo tôi một cái, chẳng thèm giới thiệu bản thân mà lôi tuột tôi đi, vừa đi vừa lải nhải dặn dò công việc ngày hôm nay.

“Hôm nay là lễ khai giảng, anh cũng đến sớm gớm nhỉ.”

“Cảm ơn cô.”

“Anh tưởng tôi đang khen đấy à?”

Chứ sao, tôi thừa biết đấy chả phải lời khen rồi. Nhưng mà ở trong mơ cũng không muốn bị đối xử như vậy nên mới bật lại thế thôi.

Dẫu vậy, linh cảm về rắc rối bủa vây sau này khiến tôi vội buông lời xin lỗi.

“…Tôi xin lỗi.”

Lời xin lỗi của tôi dường như đổ thêm dầu vào lửa, nét mặt bà cô lập tức già đi chục tuổi, thành 50 tuổi rồi, và rồi bà ta bắt đầu tuôn một tràng mắng mỏ sa sả.

Phải đến tận khi bước chân vào hội trường, làn da của bà giáo quan này mới khôi phục lại vẻ thanh xuân tuổi 40.

Bên trong hội trường, biển người học viên đang ầm ĩ ồn ào, trên bục giảng là những giáo quan lạ hoắc xếp thành từng hàng.

Tôi lẽo đẽo theo sau bà giáo 40 tuổi bước lên bục giảng, rồi đứng chết trân bên cạnh bà ta.

Bà giáo quan tuổi 40 từ nãy đến giờ chẳng biết bị cái gì mà cứ càu nhàu liên hồi, còn tôi thì cố gắng phớt lờ cho qua chuyện.

‘Phiền phức thật đấy… Rốt cuộc Cho Seohyun trốn đi đâu rồi?’

Tôi đưa mắt quét một lượt các giáo quan trên bục giảng, nhưng đào đâu ra bóng dáng Cho Seohyun.

‘…Seong Suah cũng không thấy đâu?’

Giấc mơ lộn xộn thật đấy…

Thời gian thấm thoắt trôi qua, tôi đang phân vân xem có nên thoát khỏi Xâm Mộng hay không thì.

Một lão già tóc bạc phơ tiến về phía bục giảng, đưa miệng sát vào micro cất giọng.

“Chúc mừng các em đã trúng tuyển vào Học viện Anh Hùng. Ta là…”

Và rồi màn dông dài diễn văn rác rưởi của lão hiệu trưởng bắt đầu… là tôi tưởng thế.

May mà lão hiệu trưởng chỉ giới thiệu ngắn gọn bản thân rồi nhường sân khấu cho tiết mục tiếp theo.

“Nào! Mời tân học viên thủ khoa đầu vào bước lên bục giảng.”

Theo lời hiệu trưởng, một nữ học viên hiên ngang sải bước tiến về phía bục giảng.

Mái tóc dài gợn sóng bồng bềnh, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt rực sáng sự tự tin, và… chiều cao có phần hơi khiêm tốn.

Nhìn chằm chằm nữ sinh đang bước lên bục, tôi vắt óc suy nghĩ.

‘Ai vậy nhỉ? Mình từng gặp ở đâu rồi thì phải…’

Cảm giác quen thuộc len lỏi, nhưng tôi chẳng tài nào gọi tên được.

Khi nữ học viên bước tới và đứng nghiêm trang trước bục, hiệu trưởng kéo micro ra xa, trao cho nữ học viên một tờ giấy, khẽ giọng dặn dò.

“Em đọc lời tuyên thệ ở đây là được.”

“Em cảm ơn ạ.”

Nữ học viên nhận lấy tờ giấy từ tay hiệu trưởng với thái độ lễ phép xen lẫn sự tự tin ngút ngàn, rồi đứng đối diện với ông.

Cô bé vỗ nhẹ vào ngực, giơ cánh tay phải vuông góc lên, khuôn mặt nghiêm trang, dõng dạc cất lời.

“Tuyên thệ! Tôi, với tư cách là một học viên của Học viện Anh Hùng…”

Lắng nghe lời tuyên thệ của học viên, tôi thầm hạ quyết tâm.

‘Thôi… Chuồn lẹ.’

Cứ đà này thì chẳng những không tìm thấy Cho Seohyun trong mơ, mà có khi tôi còn bị gán mác là gã trợ giáo rỗi việc chuyên ngủ nướng trong phòng giáo quan mất.

Ngay cả khi tôi đang cố gắng giải trừ Xâm Mộng, nữ học viên vẫn dõng dạc nói tiếp.

“Tôi xin kiên quyết thề!”

Ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị thoát khỏi giấc mơ mà vẫn chưa tìm thấy Cho Seohyun.

“Đại diện học viên năm nhất! Cho! Seo! Hyun!”

…Hả?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!