Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 337 -Yggdrasil (3-45)

Chương 337 -Yggdrasil (3-45)

Bọn zombie vừa bị ánh sáng trắng bao trùm liền bắt đầu la hét thảm thiết.

Vút! Gréc! Xèooo....

“Có tác dụng kìa!”

Cùng với tiếng hét của Han Bom, một con zombie bốc hơi tan biến một cách vô vọng.

Dù đã kỳ vọng phần nào, nhưng màn thể hiện vừa rồi của Han Bom quả thực vượt xa cả mong đợi.

Khác với các ma pháp thông thường, kỹ năng hồi phục không tiêu tốn quá nhiều ma lực.

Chỉ cần thi triển nhẹ nhàng như vậy mà đã có thể vô hiệu hóa zombie, đây rõ ràng là một khả năng vô cùng phi thường.

Sau khi nếm thử mùi vị sức mạnh của mình, Han Bom hào hứng bắt đầu xả kỹ năng hồi phục vô tội vạ khắp nơi.

Hiệu suất bỏ xa hoàn toàn tài bắn cung của tôi.

Chỉ cần đưa tay ra thi triển kỹ năng, lũ zombie đã bốc hơi không còn một mảnh vụn.

‘Hiệu quả vãi đái thế nhỉ?’

[Trong tình huống nguy cấp, có vẻ như một mình Han Bom cũng có thể dễ dàng giải quyết.]

‘Nếu ẻm mà nghiêm túc chiến đấu thì khéo còn nhanh hơn cả tôi. Công nhận giỏi thật đấy, nhưng...’

Tuy khả năng của em ấy hiện tại rất tốt, nhưng việc dùng bữa bãi thì phải hạn chế.

Tôi nhìn Han Bom và lên tiếng.

“Thế là đủ rồi. Để tôi tiếp tục đối phó cho.”

“Vâng? Nhưng mà em cũng có thể chiến đấu, nếu được thì...”

“Không. Tốt nhất là em cứ nghỉ ngơi đi, đợi khi nào tôi ra hiệu thì hẵng tham chiến. Cho đến lúc đó, em phải bảo toàn tối đa sức lực.”

“À...”

Dù nghe theo lời tôi ngay lập tức, vẻ mặt Han Bom vẫn lộ rõ sự tiếc nuối.

Lý do khiến em ấy tiếc nuối khi nghe tôi nói cũng rất đơn giản.

Thực tế từ trước đến nay, vị trí của Han Bom cũng chẳng khác gì Han Yeoreum, gần như không giúp ích được gì nhiều.

Trong lúc chiến đấu, hầu như chẳng có thành viên nào bị thương, đã thế sau mỗi đợt chống cổng lại còn được hồi phục tự động nữa chứ.

Đối với một cô gái như vậy, việc đột nhiên có cơ hội tỏa sáng hẳn nhiên sẽ khiến khát khao thể hiện dâng trào mạnh mẽ.

“Em nhìn là thấy rồi đấy, số lượng đang tăng lên nhiều hơn hẳn lúc nãy. Cứ cố nhịn đi cho đến khi tôi ra hiệu nhé.”

“Vâng!”

Lúc này em ấy mới chấp nhận nghe theo lời tôi, gật đầu đầy kiên định.

‘Đến đợt cuối phải nhường đất diễn cho em ấy mới được.’

Dù một cô gái như Han Bom sẽ không dễ bị sụt giảm lòng tự trọng chỉ vì cảm giác vô dụng, nhưng thi thoảng cũng cần những khoảnh khắc để em ấy thấy mình đóng góp được sức lực.

Và hệ quả là, kẻ phế vật nhất ở đây giờ chỉ còn lại duy nhất một người.

“Grrr...”

Không biết ngay lúc này tên Han Yeoreum có đang sợ hãi zombie hay không, hắn ta vứt bỏ cả lòng tự trọng, bám riết lấy nhóm ba cô gái ở sau lưng tôi để cảnh giác xung quanh.

Thực ra cái bộ dạng đó của Han Yeoreum dù có ngứa mắt cũng chẳng phải là vấn đề to tát.

Vấn đề là, hắn cứ im lặng mà cảnh giác là được, đằng này...

“Nó đang tới đằng sau kìa! Nó đang tới đằng sau kìa!”

“Haa...”

“Nó đang tới! Nó đang tới!!”

Gái xinh mà có làm lố tí thì còn thanh lọc được tâm hồn, chứ cái thằng chó này giở trò đó thì chỉ tổ chuốc lấy bực mình.

Hơn nữa, khi tôi quay lại kiểm tra con zombie đang tới mà hắn nói, thì nó đang lếch thếch bò tới từ tít đằng xa.

Còn khướt mới tới nơi được.

“Làm ơn trật tự giùm cái đi! Anh Suho đã tự lo liệu hết rồi, anh làm ầm ĩ lên thế để phá đám hả!?”

“P-phá đám cái gì! Nó đang tới đằng kia kìa!”

“Haa... Đáng ghét thật đấy.”

“Cái gì!? Đệt...”

Giữa lúc Han Yeoreum đang hoảng loạn toan văng tục, tôi lập tức bịt miệng hắn lại.

“Mày câm mồm vào.”

“Ưm...”

Nghe tôi nói vậy, hắn im bặt như hến.

Tôi lập tức tung những mũi tên ra, không ngừng tập trung vào việc săn quái vật.

Thấy bộ dạng đó của tôi, Park Jinhee liếc nhìn Han Yeoreum và bắt đầu mỉa mai.

“Thấy chưa. Anh cứ ngậm miệng lại thì anh Suho mới càng tập trung được.”

“...”

Dù ánh mắt Han Yeoreum chứa đầy oán hận, nhưng hắn cũng không dám thốt ra một lời chửi bới nào.

Từ lúc đó, chuyện Han Yeoreum ồn ào cũng không còn tiếp diễn nữa.

..

..

Sau đó, quá trình phòng thủ diễn ra khá suôn sẻ.

Min Hayeon, người ban đầu không dám buông tên vì hình thù giống người của chúng, đến một lúc nào đó cũng đã bắt đầu ghim mũi tên thẳng vào đầu và trực tiếp tiêu diệt chúng.

Han Bom đứng chờ sẵn phía sau thỉnh thoảng cũng tung kỹ năng hồi phục để thanh tẩy những tên đã rút ngắn khoảng cách.

Ba cô gái kia có lẽ vì sốt ruột trước dáng vẻ chậm chạp của lũ quái vật nên cũng ngỏ ý muốn ra tay, nhưng tôi đã bác bỏ.

(Bọn tôi cũng sẽ chiến đấu. Cỡ này chắc không bị cắn đâu.)

(Không được. Nhỡ đâu bị cắn thật thì tình hình sẽ cực kỳ nghiêm trọng đấy.)

(Nhưng mà...)

(Trước hết hãy nghĩ cho sự an toàn của tất cả chúng ta. Đó là điều quan trọng nhất.)

(Ư ư... Vâng.)

Nghe đến hai từ an toàn, ba cô gái liền đồng tình và ngoan ngoãn đứng yên.

Thế nhưng, cụm từ an toàn đó cũng đang dần trở nên mỏng manh khi thời điểm ấy đang cận kề.

=====

04:59:43

=====

“Cái quái gì thế! Chẳng lẽ lần này là hai tiếng đồng hồ sao!?”

Tình trạng bộ đếm thời gian không dừng lại mà tiếp tục chạy, chúng tôi đã từng trải qua trước đây.

Giống hệt như lúc thời gian tăng từ 30 phút lên 1 tiếng.

Trong tình cảnh ai nấy đều mệt mỏi rã rời và sắp gục ngã đến nơi, việc thời gian đột ngột kéo dài tất nhiên sẽ khiến người ta bất an.

Thêm vào đó, hình thái của bọn quái xuất hiện cũng bắt đầu có nhiều sự biến hóa.

“H-hình như bọn chúng di chuyển nhanh hơn lúc nãy thì phải, hay là do tôi ảo giác?”

“Không đâu... Chúng nhanh hơn rồi đấy.”

Thực tế là tốc độ lao tới của bọn chúng đã tăng lên gấp đôi so với ban nãy.

Tôi vừa xả tên liên tục vừa hét lên với Han Bom.

“Han Bom! Từ giờ trở đi hễ có tên nào vượt qua vạch đỏ thì em dùng kỹ năng hồi phục lên chúng nhé!”

“Vâng!”

Trước khi đợt tấn công bắt đầu, để phòng hờ, tôi đã vạch sẵn một đường màu đỏ trên mặt đất.

Tử tuyến.

Đó là ranh giới được vẽ ra để Han Bom ra tay, phòng trường hợp tôi và Min Hayeon không thể cản nổi.

Dù đang trong tình huống nguy cấp, nhưng nghĩ đến việc mình có thể tỏa sáng, Han Bom cất giọng hoạt bát và bắt đầu sử dụng kỹ năng hồi phục.

“Chết đi!”

Vút! Kéccc!

Nhìn kiểu gì cũng không giống câu thoại thốt ra từ miệng của một Healer, nhưng tôi chỉ cười xòa và tiếp tục chiến đấu.

Và trận chiến tưởng chừng vô tận ấy cuối cùng cũng đến hồi kết.

Tôi và Min Hayeon ngã phịch xuống tấm thảm do ba cô gái chuẩn bị sẵn phía sau, bắt đầu thở dốc.

“Hộc... Hộc... Hộc... X-xong rồi...”

“Hộc... Khủng khiếp thật đấy.”

=====

03:59:41

Vượt qua Đợt 13.

Đợt 14 sẽ diễn ra sau 1 giờ 59 phút 43 giây.

=====

“Hai người thực sự vất vả rồi.”

“Chị ơi, chú ơi. Thực sự vất vả rồi ạ.”

Bốn người liên tục đưa ra những lời động viên khi chỉ còn lại đợt phòng thủ cuối cùng.

Đó không chỉ là những lời sáo rỗng.

Mà chứa đựng sự chân thành.

Con người khi cùng nhau trải qua khoảnh khắc sinh tử thì sự gắn kết sẽ càng bền chặt hơn.

Thời gian cứ thế trôi đi, thời điểm đợt phòng thủ cuối cùng cũng sắp bắt đầu.

“Nào... Đợt cuối cùng rồi. Mọi người tập trung nhé.”

“Vâng.”

Tất cả đều gật đầu, dồn ánh nhìn vào viên ngọc màu xanh lục đặt ở giữa.

Con số 2 đứng đầu cùng số 0 theo sau, và hai con số đang giảm dần một cách nhanh chóng.

10... 09... 08....

Những con số cứ giảm mãi cho đến khi không thể giảm thêm được nữa, và rốt cuộc...

02:00:00

Ngay khi đồng hồ điểm, chúng tôi lập tức rời mắt khỏi viên ngọc và bắt đầu dáo dác nhìn quanh.

Thế nhưng....

“...Sao vậy?”

Bộ đếm đã qua mốc 2 giờ nhưng xung quanh chẳng có bất kỳ phản ứng nào.

Tuy nhiên, mọi người đều nhận thức được.

“...Mọi người cẩn thận. Chắc chắn sẽ có thứ gì đó đến.”

Nghe Han Bom nhắc nhở, các thành viên khác gật đầu, cảnh giác quan sát xung quanh.

Và đúng vào lúc mọi người đang đề cao cảnh giác.

Ầm ầm ầm....

Mặt đất bắt đầu rung chuyển, mọi người lại hét lên trong hoảng loạn hệt như lúc gặp zombie ban nãy.

“C-cái gì thế! T-tự nhiên động đất!”

“Ch-chú ơi!”

“A-anh Suho!”

“Mọi người bình tĩnh đi!”

“Áaaa!”

Cả năm cô gái, bao gồm Min Hayeon và Han Bom, bắt đầu bám rịt lấy tôi.

‘T-thế này còn nguy hiểm hơn đấy!’

Dù biết là do hoảng sợ nên họ mới hành động theo bản năng, nhưng với tình thế này, lỡ kẻ địch bất ngờ nhảy bổ ra thì sẽ rất khó xoay xở.

May mắn thay, chấn động nhanh chóng lắng xuống và sự tĩnh lặng lại bao trùm.

“C-cái gì vừa xảy ra vậy?”

“Mọi người nhìn quanh xem. Chắc chắn sẽ có thứ gì đó xuất hiện.”

Tôi cùng các cô gái đang bám dính lấy mình bắt đầu quan sát xung quanh.

Ngay khoảnh khắc chúng tôi đang quan sát.

Đột nhiên, Han Yeoreum hét toáng lên bằng giọng kinh hãi tột độ.

“A... A! AAAAA!”

“Gì thế? Chuyện gì vậy?”

Tôi nhìn Han Yeoreum với vẻ bực dọc, và các thành viên khác cũng vậy.

Bởi lẽ những hành động hoảng hốt thái quá của hắn từ trước tới nay đã khiến giọng nói của hắn trở nên chói tai đến bực mình.

Nhưng tôi nhanh chóng xốc lại tinh thần và nhìn theo hướng hắn chỉ.

Bao gồm cả tôi, ánh mắt của những cô gái khác cũng bắt đầu di chuyển theo ngón tay của Han Yeoreum.

Và hướng mà hắn đang chỉ là...

“M-mọi người tránh xa ra!!”

Viên ngọc màu xanh lục mà chúng tôi đang đứng quay lưng lại.

Rắc rắc rắc....

Viên ngọc khổng lồ đó bắt đầu co rút một cách kỳ dị và phình to ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!