Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 335 - Yggdrasil (3-43)

Chương 335 - Yggdrasil (3-43)

Con quái vật hình con dơi đang bay lượn trên không bỗng trúng phác mũi tên của tôi, lảo đảo rơi xuống theo đường parabol, buông tiếng rên rỉ ngắn ngủi.

Kieeek…. Phạch.

Con dơi rơi phịch xuống đất rồi tan biến nhanh chóng như một hình ảnh ba chiều.

Ngay khi con quái vật cuối cùng bị hạ gục, viên ngọc sau lưng tôi bỗng phát ra một luồng sáng xanh lục rực rỡ.

“Hả!? Gì vậy?”

“Kyaaak!”

Mọi người giật mình quay lại nhìn chằm chằm vào viên ngọc.

Đằng sau tôi, viên ngọc khổng lồ màu xanh lục to bằng người thật vẫn đang sừng sững, cùng với đó là chiếc đồng hồ đếm ngược vẫn đang đều đặn nhảy số.

Tuy nhiên, điểm khác biệt là giờ đây bên dưới đồng hồ đếm ngược đã xuất hiện thêm những thông tin chi tiết.

=====

23:29:28

Hoàn thành Đợt 1.

Đợt 2 sẽ bắt đầu sau 29 phút 28 giây nữa.

=====

Nhìn vào bảng thông báo này là đủ để nắm bắt ngay bản chất thực sự của nơi này.

‘Phòng thủ….’

Một nhiệm vụ mà chúng tôi phải bảo vệ cứ điểm trước sự tấn công dồn dập của vô vàn kẻ địch.

Đơn giản thôi, nhưng chính sự đơn giản đó lại báo hiệu rằng chúng tôi sẽ phải đối mặt với chiến thuật lấy thịt đè người.

Nếu chỉ xét riêng lũ quái vật ở Đợt 1 vừa rồi, chúng chỉ ở mức có thể bắt gặp ở tầng 0, nên việc đối phó với chúng chẳng tốn chút sức lực nào.

Nhưng một đội quân quái vật kéo đến ròng rã suốt 30 phút cũng đủ khiến những người khác ngoài tôi phải kiệt sức.

“À… Hóa ra đó chỉ là tín hiệu báo kết thúc thôi. Giật cả mình….”

“Mọi người không sao chứ?”

“Phù… Vâng.”

Bắt đầu từ Park Seonhee, mọi người lần lượt điều hòa nhịp thở rồi đáp lời tôi.

“Tôi cứ tưởng là phải đánh liên tục không ngừng nghỉ nên lo quá trời, may mà giữa chừng còn được giải lao.”

“Đánh 30 phút rồi nghỉ 30 phút à?”

“Nếu thế thì đến cuối sẽ mệt mỏi lắm đây? Không lẽ chúng ta thức trắng 24 tiếng sao?”

“Nhưng mà vẫn còn may. Trước khi vào hầm ngục, chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng rồi.”

Đúng như lời Min Hayeon nói, nhờ sự chuẩn bị chu đáo của mọi người mà nỗi bất an đã vơi đi đáng kể.

Mọi người rải bạt ra sàn, ngồi nghỉ ngơi và lấy đồ ăn vặt ra nhâm nhi.

“Trước mắt, chúng ta cứ nghỉ ngơi một chút trước mỗi đợt đi, để xem tình hình rồi chợp mắt cũng chưa muộn đâu, mọi người thấy sao?”

“Vâng, làm vậy là hợp lý đấy.”

Kinh nghiệm từ Đợt 1 vừa rồi cho thấy, các trận chiến phòng thủ kiểu này thường có xu hướng tăng vọt cả về số lượng lẫn sức mạnh của quái vật về những giai đoạn sau.

Vì vậy, bước khởi đầu là vô cùng quan trọng.

Nếu lơ là ngay từ đầu, phần lớn đều sẽ gục ngã giữa chừng trong những trận chiến phòng thủ như thế này.

Và liên quan đến chuyện nghỉ ngơi, có một sự thật cực kỳ quan trọng.

“Này, Han Yeoreum.”

“…Gì?”

“Mày ra kia nhặt mấy món đồ rớt ra đi.”

Vừa nghe tôi ra lệnh, trán Han Yeoreum đã nổi đầy gân xanh, hắn ta lầm bầm.

“Tình huống này mà mày còn định sai bảo tao à? Đáng lý ra phải để tao giữ sức chứ? Mày không thấy nãy giờ tao cũng chiến đấu cực khổ lắm sao?”

“Nếu mày mà có ích thì tao đã sai mày rồi, cái thằng nhãi này….”

“Khức….”

Suốt trận chiến, Han Yeoreum chẳng giúp được tích sự gì mà chỉ toàn gây cản trở.

Lảng vảng lóng ngóng trước mặt tôi, rồi lại chạy ra chỗ bộ ba kia làm vướng tay vướng chân họ….

Vấn đề là hắn ta không giống kiểu người đang cố gắng chiến đấu nhưng lại vô tình cản trở, mà giống như đang cố tình phá đám thì đúng hơn.

Ngoài Min Hayeon và Han Bom, bộ ba kia đều nhăn nhó bày tỏ sự bất mãn.

“Đúng đấy. Thà anh cứ đứng im một chỗ còn hơn.”

“Có vẻ như anh muốn lao vào kiếm điểm, nhưng vì chúng ta đã chung một tổ đội nên điểm sẽ tự động chia đều thôi. Cứ đứng yên đó đi.”

“Đúng vậy. Chỉ sợ anh lại bị thương thì khổ… Bọn này lo cho anh lắm đấy.”

Nghe Park Jinhee nói, mọi người đều bật cười thích thú.

“Cái loại….”

Nghe bộ ba nói vậy, tôi mỉm cười lên tiếng.

“Này, nghe thấy chưa? Bây giờ nhiệm vụ của mày không phải là chiến đấu.”

“…Thế thì bắt tao làm gì?”

“Ra kia gom hết đống vật phẩm lũ quái vật rớt ra rồi mang về đây. Nếu dám thó mất dù chỉ một món thì hợp đồng hủy bỏ ngay lập tức. Rõ chưa?”

“Khức….”

Han Yeoreum lết cái cơ thể đang run lên bần bật đứng dậy, đi quanh nhặt nhạnh đống vật phẩm do quái vật đánh rơi theo đúng lời tôi dặn.

Nhìn hắn ta cặm cụi, tôi cố tình cười lớn để hắn ta nghe thấy.

“Dù sao thì hắn cũng có ích đấy chứ.”

“Phụt.”

Bộ ba mỉm cười rạng rỡ đáp lại.

Thực ra, người vất vả nhất trong trận chiến vừa rồi không phải tôi hay Min Hayeon, mà chính là bộ ba kia.

Mặc dù tôi và Min Hayeon thuộc hệ tấn công tầm xa có năng lực rất mạnh, nhưng đối với những con quái vật yếu ớt này, để những người hệ cận chiến càn quét một loạt thì hiệu quả hơn nhiều.

Vì là quái vật cấp độ tầng 0, nên chỉ cần bộ ba vung kiếm một nhát là đã có hai ba con chết tươi.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ đã phải cày cuốc rất vất vả.

“Trước tiên ba người cứ nghỉ ngơi thoải mái đi. Tầm 3 phút trước Đợt 2 tôi sẽ gọi, mọi người cứ ngủ đi cũng được.”

“Hehe, cảm ơn anh nhé.”

Bộ ba hồ hởi nói lời cảm ơn rồi thảnh thơi nằm nghỉ ngơi.

Trong lúc mọi người đang nghỉ ngơi, Han Yeoreum đã gom sạch đống vật phẩm vương vãi xung quanh rồi ném phạch xuống đất.

Rào rào rào.

“Này, đặt xuống nhẹ tay chút.”

“Gì? Toàn đồ rác chứ gì. Đâu cần phải nhẹ tay….”

“Mày không thấy mọi người đang nghỉ ngơi à? Nhìn sắc mặt người khác chút đi.”

“Mẹ kiếp….”

Tôi bắt đầu kiểm tra đống vật phẩm mà Han Yeoreum nhặt về.

‘Toàn rác rưởi không à.’

Đúng như Han Yeoreum nói, toàn là mấy món đồ rác chỉ đáng đem phi shop.

Xét đến mức độ của quái vật ở Đợt 1 thì kết quả này cũng là điều đương nhiên.

Sau khi kiểm tra toàn bộ số vật phẩm, tôi hạ giọng nói với Han Yeoreum.

“Này, từ giờ lúc chiến đấu thì mày cứ đứng im đó, đừng có nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.”

“Tao cũng biết chiến đấu mà?”

“Đồ hàng vớ vẩn của trẻ con thì gọi gì là chiến đấu?”

“Mẹ kiếp….”

“Đừng có ra vẻ tự ái hão nữa, cứ ngoan ngoãn mà đứng yên. Chiến đấu xong thì lo mà dọn dẹp vật phẩm. Ok?”

“Rắc rắc….”

Bác sĩ nha khoa mà nhìn thấy mấy cái răng của mày chắc cũng phải khóc thét lên đấy nhãi ranh ạ….

Từ đó trở đi, Han Yeoreum chẳng dám ho he phản kháng cãi nửa lời, chỉ lầm lì ngồi trên tấm bạt, trân trối nhìn về phía trước.

‘…Chắc lại đang ủ mưu gì đây?’

[Hắn ta đang tỏa ra mùi âm mưu nồng nặc đấy.]

Một kẻ lúc nào cũng mang vẻ mặt nhăn nhó cáu bẳn để thể hiện sự bất mãn như Han Yeoreum nay lại ngồi ngoan ngoãn nhìn đăm đăm vào thứ gì đó như đang chìm đắm trong suy tư, chắc chắn là đang nghĩ ngợi chuyện mờ ám rồi.

Nhưng rốt cuộc, hắn ta cũng chỉ là một con rối bị nhốt trong lòng bàn tay tôi mà thôi.

‘Dù sao thì hiện tại có Hayeon và Bom ở cạnh, lỡ hắn ta có hồi quy thì mình cứ kéo họ đi theo là xong.’

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi liếc nhìn thời gian hiển thị trên đỉnh viên ngọc màu xanh lục.

=====

23:03:12

Hoàn thành Đợt 1.

Đợt 2 sẽ bắt đầu sau 03 phút 12 giây nữa.

=====

“Nào, mọi người chuẩn bị nhé.”

Giọng nói của tôi vang lên như một hiệu lệnh, tất cả đồng loạt đứng dậy, nắm chặt vũ khí trên tay, hướng ánh mắt đăm đăm về phía không gian tối tăm vô tận.

Chẳng bao lâu sau….

Kieeeek! Kuek!

Tiếng quái vật ùa đến dồn dập lại chào đón chúng tôi một lần nữa.

***

Vừa lúi húi nhặt nhạnh mấy món đồ rác vung vãi xung quanh, Han Yeoreum vừa đổ mồ hôi hột.

‘Mẹ kiếp… Không lẽ lại là một trận chiến đánh Boss nữa sao?’

Lúc đầu, Han Yeoreum cứ ngỡ đây lại là một màn đánh Boss như ở tầng 0 khiến hắn ta sợ hãi đến phát khiếp, nhưng khi thấy lũ lính lác yếu ớt ùa ra, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm.

So với Shock Bee, lũ quái vật xuất hiện ở đây yếu kém đến mức thảm hại, có khi ngáp một cái là xong.

Đương nhiên đó chỉ là sự so sánh với trận đánh Boss tầng 0 mà thôi….

Nhưng sự chủ quan trước màn chiến đấu phòng thủ nhẹ nhàng này nhanh chóng biến mất khi các đợt tấn công liên tiếp ập đến, Han Yeoreum bắt đầu nắm được tình hình.

Khác với sự khởi đầu tràn ngập quái vật tầng 0, khi vượt qua Đợt 6, lũ quái vật tầng 1 đã dần dần xuất hiện chen lẫn vào.

Đứng ngoài quan sát Đợt 7, Han Yeoreum cũng đủ sức nhận ra.

‘Đợt này thực sự khốc liệt.’

Độ khó đã tăng lên chóng mặt.

‘Từ Đợt 7 trở đi, đánh một tiếng rồi nghỉ một tiếng…. Lại còn độ khó tăng lên nữa chứ….’

Có thể thấy rõ quy mô và cấp độ của quái vật đã thay đổi khác hẳn khi phải đối đầu ròng rã trong suốt một tiếng đồng hồ.

Thay vì lao vào tấn công điên cuồng vô tổ chức như trước, lũ quái vật giờ đây đã biết dàn trận bài bản, né tránh những đòn cận chiến để nhắm thẳng vào vị trí của Min Hayeon và Seong Suho.

Tuy nhiên, không rõ là may mắn hay bất hạnh, thực lực của Seong Suho và Min Hayeon lại vô cùng đáng gờm. Bất cứ con quái vật nào dám bén mảng tới gần đều lập tức biến thành bia đỡ đạn.

Kế đến là kỹ năng hồi phục của Han Bom.

Công thủ vẹn toàn, lại thêm sự bình tĩnh tự tin, quả thực đây là một tổ đội sở hữu đội hình hoàn mỹ nhất.

Chỉ trừ một người duy nhất….

‘Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp! Cứ đà này thì tiêu tùng. Nhỡ đâu đây đúng là trận đánh Boss tầng 1 thì sao….’

Han Yeoreum chẳng hề động tay vào việc chiến đấu, chỉ ngồi nghỉ xả hơi rồi đi nhặt đồ, thế mà trông hắn ta còn rũ rượi thê thảm hơn cả những người trực tiếp xông pha.

‘Mình vẫn chưa xem được đoạn video đó.’

Theo giao kèo, hiện tại hắn ta vẫn chưa được phép động đến đoạn video ghi trong viên ngọc.

Dù có muốn lén xem thì ở cái chốn đồng không mông quạnh này, chuyện đó là bất khả thi.

‘Giờ thì chuyện nội dung bên trong thế nào không còn là vấn đề nữa! Nếu cứ thế này mà tiến lên tầng 2 thì….’

Hơn hết, thời điểm nhiệm vụ phòng thủ này kết thúc cũng chính là thời điểm bản hợp đồng đáo hạn.

Điều gì sẽ xảy ra nếu họ bước lên tầng trên trước khi khoảng thời gian đó kết thúc?

Chuyện đó tuyệt đối phải ngăn chặn bằng mọi giá.

‘Phá đám hay là lén đâm lén thằng khốn Seong Suho một nhát? Mẹ kiếp, thằng chó đó đã chặn luôn cả việc tự sát lẫn tấn công nên cũng đéo làm gì được!’

Ngay khi vừa lập giao kèo, Seong Suho đã ra lệnh cho hắn ta một cách dứt khoát như một lẽ đương nhiên.

Đó là lệnh cấm tấn công gã và cấm tự sát.

Chẳng biết tại sao gã lại cấm tự sát, nhưng hắn ta ngầm hiểu rằng gã đang có ý định tống hắn ta vào địa ngục.

‘Trước tiên, hắn ta có lên tầng hay không cũng đéo quan tâm, chỉ cần mình không lên là được… Khoan đã….’

Trong lúc đang chìm trong suy nghĩ, ánh mắt Han Yeoreum tình cờ lướt qua hai hình bán nguyệt phản chiếu trong hành trang lúc hắn ta đang nhét đống đồ linh tinh vào.

Nếu ghép hai cái vào nhau, chúng sẽ khớp lại thành một chiếc chìa khóa hình tròn hoàn chỉnh.

‘…Cái này có được không nhỉ?’

Bàn tay Han Yeoreum liên tục mân mê hai hình bán nguyệt trong hành trang, rồi hắn ta lại chìm đắm trong suy nghĩ miên man.

***

Tôi đảo mắt nhìn quanh xác nhận không còn con quái vật nào lảng vảng nữa, rồi ra hiệu cho các thành viên trong nhóm.

“Có vẻ chúng ta diệt sạch rồi. Mọi người nghỉ ngơi đi.”

“Haa… Haa… Chà, không đùa được đâu.”

Mọi người đều ở trong tình trạng hồn xiêu phách lạc, người thì ngồi phịch xuống tấm bạt, kẻ thì nằm dài ra thở dốc.

Sau khi hoàn thành Đợt 9, đã có tổng cộng 11 giờ trôi qua.

=====

12:59:43

Hoàn thành Đợt 9.

Đợt 10 sẽ bắt đầu sau 59 phút 43 giây nữa.

=====

Dù mọi người đã chớp lấy chút thời gian nghỉ ngơi giữa các đợt để hồi phục thể lực, nhưng như thế vẫn chẳng thể nào cản nổi cơn mệt mỏi đang tích tụ.

Nhẩm tính thời gian trôi qua, giờ đã là lúc mặt trời lặn, phải đi ngủ rồi.

Trái lại, chúng tôi mới chỉ đi được nửa chặng đường của màn phòng thủ này, và vẫn phải tiếp tục đối mặt với nó.

Tôi chậm rãi ngồi xuống tấm bạt, nhìn các thành viên khác rồi lên tiếng.

“Mọi người tranh thủ nghỉ ngơi đi nhé. Còn 3 phút nữa tôi sẽ báo.”

“Không sao đâu. Giờ chú cũng nên nghỉ ngơi chút đi.”

Han Bom xung phong khuyên tôi nên chợp mắt.

Thực tình mà nói, cơ thể tôi lúc này cũng chẳng lấy gì làm nhẹ nhõm.

Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ nghề bắn cung chỉ cần giương cung bắn tên, nhàn hạ vô cùng, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Cơ bắp cánh tay bị vắt kiệt sức lực, hình phạt do bắn trượt đòi hỏi sự tập trung cao độ.

Và điều quan trọng nhất là không được phép bắn trúng đồng minh.

Cơ bắp cánh tay căng cứng liên tục, áp lực phải bắn trúng mục tiêu, cùng với nỗi ám ảnh không được bắn nhầm đồng đội.

Chính sự kết hợp của tất cả những điều đó khiến tôi phải đánh đổi bằng sức lao động khủng khiếp chẳng kém gì nghề cận chiến.

Hiểu rõ điều đó, Han Bom luôn quan tâm đến tôi và Min Hayeon, khuyên hai chúng tôi nên nghỉ ngơi.

“Tôi không sao đâu. Ngược lại, Han Bom phải sử dụng kỹ năng hồi phục liên tục mới mệt chứ. Vậy nên…”

“Em đã bảo là em không sao mà. Nếu chú gục ở đây là hỏng bét chuyện đấy, chú biết không? Nào, mau nghỉ đi.”

“Ừm… Cảm ơn em.”

Tôi giả vờ lép vế rồi chấp nhận lời đề nghị của em ấy.

Sự thật là, dù Han Bom có liên tục sử dụng kỹ năng hồi phục, vai trò của em ấy cũng chưa hẳn là gian khổ.

Không phải là sự hiện diện của em ấy không cần thiết.

Chỉ là so với những nỗ lực mà Han Bom bỏ ra, tôi chưa cảm thấy nhu cầu cấp bách đến mức không có em ấy thì không xong.

‘Lạ thật nhỉ?’

[Đúng vậy. Dù lũ quái vật tỏ ra rất hiếu chiến, nhưng thay vì có cảm giác chúng đang tấn công con người….]

Armonia, người vẫn luôn giữ im lặng nãy giờ, đã nói ra suy nghĩ của mình.

[Dường như chúng tập trung nhiều hơn vào viên ngọc ở giữa.]

Rõ ràng là chúng vẫn tấn công các thành viên trong tổ đội.

Thế nhưng, xét theo phương thức tấn công của chúng, tôi không thể gạt bỏ suy nghĩ rằng tâm điểm thực sự mà chúng nhắm tới chính là viên ngọc khổng lồ ngự trị ở giữa kia.

Nhờ vậy, ngay cả bộ ba cận chiến cũng không bị thương tích gì đáng kể, và quan trọng hơn cả, mỗi khi kết thúc một đợt tấn công, hệ thống lại tự động trị liệu thương tích một cách hoàn hảo.

‘Chắc chỗ này được thiết kế dựa trên giả định là không có Healer rồi.’

Cứ mỗi khi một đợt sóng kết thúc, luồng sáng xanh lục lại tỏa ra, chữa lành mọi thương tích cho các thành viên trong nhóm.

Dẫu vậy, chỉ riêng sự tồn tại của một Healer cũng đã mang lại cảm giác an tâm vô ngần.

Dù chỉ là một vết thương nhỏ nhặt, một khi đã xuất hiện cũng dễ dàng khiến sự tập trung bị phân tán.

Hơn nữa, với chiến thuật lấy thịt đè người của kẻ thù, việc dùng bình thuốc chữa thương giữa trận chiến có khi lại khiến bản thân dễ trở thành bia đỡ đạn hơn.

‘Quý tộc thì lúc nào cũng là quý tộc.’

Suy cho cùng, đây cũng là nơi minh chứng cho tầm quan trọng thiết yếu của nghề Healer.

Và rồi, thời gian giải lao 1 tiếng đồng hồ đã trôi qua.

“Chỉ còn một nửa chặng đường nữa thôi. Mọi người cố lên nhé.”

“Vâng.”

Mặc dù nét mệt mỏi đã hằn rõ trên gương mặt, bộ ba vẫn cố gắng không để lộ ra ngoài mà xốc lại đội hình.

Và đúng khoảnh khắc Đợt 10 bắt đầu.

Lũ quái vật cứ ngỡ sẽ ùa đến như thác đổ… lại chẳng thấy bóng dáng đâu.

“Gì vậy?”

Lúc Min Hayeon đảo mắt quanh nhìn ngó đầy cảnh giác.

Kueee… Kieee….

Tiếng rên rỉ kỳ quái vang lên từ bốn phía, cùng với đó là tiếng bước chân lê lết chậm chạp trên mặt đất….

Và khi những sinh vật đó lọt vào tầm nhìn của chúng tôi, không cần ai phải cất lời, tất cả đều nhận ra thân phận của bầy quái vật ấy.

Dẫu biết, nhưng chẳng ai muốn tin đó là sự thật.

Mọi người đều mở to mắt, trưng ra vẻ mặt như muốn chạy trốn khỏi thực tại.

Nhưng một con, rồi hai con, số lượng ngày một tăng lên, và người đầu tiên trong số chúng tôi thoát khỏi ảo mộng trốn tránh thực tại là Park Seonhee, cô nàng há hốc miệng, thức tỉnh chúng tôi trước tình cảnh hiện tại.

“Cái, cái kia, đừng nói là… Zombie… đấy nhé?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!