Chương 70 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (18)
“...”
“...”
Sau một đêm nồng nhiệt với Công nữ... à không, với Lena, khi tôi tỉnh lại thì những giọt sương sớm đã lốm đốm đọng lại trong phòng.
So với phòng khách nơi tôi đang ở thì căn phòng này thua kém hơn hẳn.
Thế nhưng, sự lạnh lẽo này chẳng hề khiến tôi khó chịu chút nào.
Chỉ việc hai người ôm chặt lấy nhau trên chiếc giường chật hẹp này thôi cũng đủ thấy nơi này có giá trị rồi.
Tuy nhiên, Lena cứ ôm chặt lấy tôi mà chẳng thèm ngẩng lên nhìn, cô ấy chỉ vùi mặt vào ngực tôi.
‘Ừm... Do mình nói mấy lời quá đáng nên cô ấy bị tổn thương chăng?’
[Tôi không nghĩ vậy. Hiện tại Lena de Peron hoàn toàn không biết gì về kế hoạch của anh. Có lẽ điều đó mới là thứ tác động mạnh nhất đến cô ấy.]
‘À ra vậy...’
Nhưng giờ mà nói ra kế hoạch thì cũng dở dở ương ương thế nào ấy...
Lena là một người phụ nữ đáng thương, nhưng mặt khác, tôi muốn ở bên cô ấy như thế này thêm một chút nữa.
Đằng nào thì những phản ứng thế này cùng lắm cũng chỉ kéo dài được chừng 2 ngày nữa thôi.
Khi trải qua các mối quan hệ với Viola, Sonya và Luna, điều tôi cảm nhận được là mỗi người đều có một sức hút riêng.
Còn Lena, trái ngược với sự mạnh mẽ ở vẻ bề ngoài, bầu không khí sau khi làm tình của cô ấy lại y hệt như một đứa trẻ.
Không phải là cảm giác khêu gợi dâm đãng, mà cô ấy chỉ ôm lấy tôi vì thích sự thuần khiết ấy, cứ như một đứa trẻ vào ngay lúc này.
Thế nhưng, một sự tồn tại khác đã phá vỡ bầu không khí ấm áp này.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
“Công nữ!!”
Tiếng gọi thất thanh của thằng nhóc nhãi ranh kèm theo những tiếng đập cửa ầm ĩ khiến cơ thể Lena khẽ giật mình, cảm giác đó truyền thẳng qua da thịt tôi.
“...Em xin lỗi.”
Lena chẳng làm gì sai, thế mà cô ấy vẫn dùng chất giọng cứng đờ xin lỗi tôi.
Tôi nhìn cô mỉm cười và nói.
“Lúc nào em cũng xin lỗi hết nhỉ.”
“...”
Dù tôi có nói mỉa mai, Lena vẫn chỉ cười buồn và tiếp tục ôm tôi.
Thế nhưng cái chuông báo thức rách nát kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
“Công nữ!!”
Chẳng muốn cử động, cũng chẳng cần phải cử động, nhưng cái chuông báo thức đó vẫn cứ reo inh ỏi mà chẳng quan tâm đến hoàn cảnh của chúng tôi.
“Haa... Ngài cứ nằm đây đi, để em ra xử lý rồi sẽ qu...”
“Không, để chúng ta bị nhìn thấy trong hoàn cảnh này thì chẳng tốt cho ai cả.”
“...”
Vị trí của chiếc giường khá sát cửa, nên nếu Lena mở cửa thì rất có thể thằng nhãi đó sẽ nhìn thấy tôi.
Tôi đứng dậy và nấp ra phía sau tủ quần áo.
Nhìn tôi với vẻ mặt ủ rũ, Lena mặc chiếc váy ngủ vào, cài cúc lại rồi bước ra mở cửa.
Rầm! Rầm! Lạch cạch.
“Ơ! C, Công nữ! Người... kh, không sao chứ?”
“...”
Nấp sau tủ quần áo nên tôi không thể nắm bắt được tình hình.
Chỉ là lúc nãy giọng của thằng nhãi kia rõ to, tự nhiên giờ lại xẹp lép đi hẳn.
Từ phía bên kia tủ, tôi nghe thấy chất giọng chứa đầy sự giận dữ của Lena.
“Mới sáng sớm đã có chuyện gì vậy?”
“Vâng... C, Công nữ... Tôi lo cho người nên...”
Có vẻ cô ấy giận thật rồi.
Dù không nhìn thấy vẻ mặt của Lena, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sát khí phừng phừng.
Cô ấy từng là một chiến binh chất xác ma tộc thành núi trên chiến trường cơ mà.
Nếu chỉ bàn về sát khí thuần túy thì ngay cả đám Ma tộc Thượng cấp ở đây cũng phải rét run trước uy lực đó.
“Công nữ! Có phải ở bên trong...”
“Cậu không được vào.”
“Ơ...”
Có vẻ thằng nhãi đó định xông vào để xác nhận cái gì đó.
Và Lena đã cản lại.
“Đến giờ làm việc rồi. Cậu đến để trả chìa khóa cho tôi sao?”
“Chuyện, chuyện đó... Ch, chìa khóa...”
Chìa khóa thì vẫn đang nằm trong tay tôi.
Lúc nào tôi cũng vứt lại rồi đi, nhưng hôm nay không thấy chìa khóa nên nó mới hoảng hốt chạy sang phòng Lena đây mà.
Lena buông một câu đầy ẩn ý.
“...Cậu làm mất rồi à?”
“Không, không phải ạ! Chuyện là!”
“Không sao đâu.”
“...Hả?”
Thằng nhóc hoàn toàn không hiểu Lena đang nói gì.
“Cậu không cần bận tâm đến chiếc chìa khóa đó nữa. Giờ làm việc bắt đầu rồi. Quay về đi.”
“C, Công nữ...”
Rầm.
Lena đóng sầm cửa lại, chẳng thèm nghe thằng nhãi nói hết câu.
Cô ấy đi lại gần chỗ tôi và ngập ngừng hỏi.
“Nếu không phiền... liệu em có thể thay quần áo được không?”
“À, để tôi ra ngoài.”
“Ý em không phải vậy...”
“...?”
“Chỉ là em cảm thấy có lỗi khi để ngài phải nhìn thấy cơ thể của em...”
Có vẻ Lena đang ảo tưởng rằng bản thân không có sức hấp dẫn của một người phụ nữ.
‘Chà, mức độ đó mà còn chê thì không phải đang coi thường những người phụ nữ khác sao?’
[Dựa theo mức độ phát triển cơ thể ở đây, thì Lena de Peron quả thực khó mà nhận được tình yêu từ đám đàn ông.]
Tôi chỉ từng thấy những người ở Làng Krell và Ma Vương Thành, nhưng tầm cỡ như Lena thì thuộc hàng cao kều rồi.
...Trừ mấy ả She-Hulk ra.
Nếu Lena mà sinh ra ở Hàn Quốc thì chắc đám đàn ông đã nâng niu cô ấy như nữ hoàng cả đời rồi.
Tôi bước lại gần và đưa tay bóp lấy bầu ngực đồ sộ của cô.
“Ưm...”
“Cơ thể em là của tôi. Đừng có tự ý đánh giá nó.”
“X, xin lỗi ngài.”
Khuôn mặt Lena ửng hồng và mỉm cười.
“Nhưng nhìn em thay đồ thì cũng vô duyên thật. Tôi về phòng trước nhé.”
“...Vâng, em hiểu rồi. Em sẽ chuẩn bị bữa sáng và mang đến ngay.”
“Ừ, cẩn thận thì cứ chuẩn bị 3 phần nhé.”
“Vâng, em hiểu rồi.”
Lena mỉm cười tiễn tôi ra cửa.
Vừa đi dọc hành lang về phòng khách, tôi vừa thấy người ngợm rã rời.
‘Chà... Mệt bở hơi tai. Thể lực của Lena đúng là không đùa được.’
Thực ra nếu bảo làm tiếp thì tôi vẫn làm được.
Nếu được làm tình với một người phụ nữ như Lena thì làm hơn 10 hiệp tôi cũng dư sức.
[Tôi không ngờ mọi chuyện lại mãnh liệt đến mức này. Dù sao thì cũng thật may mắn. Cuối cùng Lena de Peron cũng đã bị chinh phục.]
‘Thế... tôi có làm được trò trống gì đâu.’
Tôi thực sự tự hỏi không biết mình đã làm được cái gì.
Vốn dĩ cô ấy là một người phụ nữ quá đỗi mong manh.
Tôi chỉ là người tạo ra một chỗ dựa cho cô ấy mà thôi.
Armonia nói với tôi.
[Anh Suho, nếu không có anh thì cuộc đời của Lena de Peron chỉ là một kết cục bi thảm mà thôi. Có lẽ anh nên tự tin vào bản thân mình hơn đi.]
‘Ồ! Quả nhiên là cộng sự của tôi.’
Đang tận hưởng lời khen của Armonia khi vừa ra khỏi khu ký túc xá, thì tiếng xì xào của đám phụ nữ lọt vào tai tôi.
“Haa, tôi chả ngủ được một giấc nào luôn...”
“Hình như đám đàn ông đêm qua đã đè con Lena ra thì phải.”
Nghe nhắc đến tên Lena, tôi không thể cứ thế bỏ đi nên đã nán lại nghe lén.
Chắc là tiếng rên la của tôi và Lena đã vang vọng khắp cả tòa nhà rồi.
Và bọn phụ nữ thì lầm tưởng rằng kế hoạch của đám đàn ông đã thành công.
‘Nghĩ lại thì, thằng nhãi đó ở ngay phòng bên cạnh mà cũng không bị đánh thức à?’
Giờ nghĩ lại mới thấy thằng đó dai thật đấy...
Đám phụ nữ lại tiếp tục chủ đề.
“Cô cũng nghe thấy à? Nghe hệt như mấy con phò...”
“Ai mà ngờ được lại có kẻ dám đè nó ra cơ chứ... Đúng là thứ phụ nữ từng lăn lộn trên chiến trường có khác.”
“Ọe... Cứ tưởng đi tiên phong chiến đấu vì nghĩa cử cao đẹp gì cơ, hóa ra là ra đó để làm mấy chuyện đồi bại à? Dơ dáy...”
‘Lũ điên này...’
[Tốt nhất anh cứ bơ họ đi.]
Nghe mấy lời này, tâm trạng tôi như muốn nhảy bungee xuống đầm lầy vậy.
Chủ đề của lũ phụ nữ tự nhiên chuyển sang đám quý tộc nam.
“Mà này, như thế có khi nào bọn họ chẳng thèm ngó ngàng tới chúng ta không?”
“Làm như bọn ta thèm chơi với lũ chúng nó không bằng.”
“Đúng thế, đúng thế. Tới đây rồi thì mặt mũi đám đàn ông trông chả khác gì lũ bần nông rách rưới.”
“Mấy tên đó lỡ quen mùi con Lena rồi, có khi nào chúng sẽ quay sang đè chúng ta ra không?”
“Má... lo thế nhỉ.”
Một cuộc trò chuyện nực cười.
Có lẽ lúc chưa tới đây, lũ này sống trong nhung lụa nên trông còn có tí da tí thịt, chứ giờ thì cả hai bên cũng cá mè một lứa.
Đám phụ nữ quý tộc thì vẫn còn giữ lại được một chút khí chất, nhưng kết cục thì cũng chẳng khác gì những kẻ làm việc vặt vãnh.
Trong mắt tôi, lũ đàn ông hay phụ nữ đều đang dần trở nên xứng lứa vừa đôi.
Lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ, tôi lại bắt đầu mong chờ đến tối nay.
‘Cũng nhờ vậy mà tối nay hứa hẹn nhiều điều thú vị đây.’
Nhưng cứ nghĩ đến việc phải bắt tay vào làm việc với Beatrice từ tối thì tâm trạng tôi lại vui vẻ trở lại.
Bỏ mặc đám phụ nữ, tôi đi tiếp thì đến gần nhà kho, lại nghe thấy tiếng trò chuyện của đám đàn ông.
Chính là lũ ất ơ từng bàn mưu tính kế hãm hiếp Lena lần trước.
“Ê! Là đứa nào làm hả?”
“Đéo phải tao! Mày à?”
“Cũng đéo phải tao! Haa... Chả lẽ là cái gã mới tới?”
Gã mới tới chắc là đang nói tôi rồi.
“Mẹ kiếp, hại tao đéo ngủ được, nhức cả đầu...”
“Xem ra con ả đó đã bị gã đàn ông kia thu phục rồi. Trùng hợp vãi chó.”
“Này, lỡ rồi tối nay mày có định làm một nháy không?”
“Dùng não tí đi... Tối nay chắc bọn nó lại làm tiếp, đồ ngu ạ...”
“Mẹ... Thế đổi mục tiêu qua mấy con khác thì sao?”
“Này, đừng có hấp tấp thế.”
“Không hấp tấp sao được. Bị nhốt ở cái xó này mấy tháng trời không được giải tỏa, tao sắp phát rồ rồi.”
Chỉ nghe qua thì cũng đủ thắc mắc làm thế quái nào mà lũ này lại có thể sống theo kiểu quý tộc được cơ chứ.
Đành rằng quý tộc thì cũng có ham muốn, nhưng cái kiểu hành xử hạ lưu như vậy thì thật khó mà hiểu nổi.
‘À không, những kẻ tử tế thì chắc đã ra trận và bỏ mạng hết rồi nhỉ?’
[Trừ những trường hợp đặc biệt như Lena, đa số các quý tộc tham gia chiến tranh có lẽ đều đã tử trận cả rồi.]
Do chiến tranh nên chỉ còn sót lại toàn rác rưởi, hay vốn dĩ ngay từ đầu chỉ toàn là rác rưởi nhưng ngẫu nhiên chỉ có lũ này sống sót thì tôi không rõ.
Nhưng cái sự thật chúng là rác rưởi thì không bao giờ thay đổi.
Tôi mặc kệ bọn chúng rồi về phòng.
Khi tôi về đến phòng, Viola đã dậy và đang lục đục mặc quần áo.
“Hửm? Viola lại định đi ra ngoài à?”
“Vâng! Em đi ra ngoài một lát rồi về nha~”
Viola vội vàng thay quần áo rồi phóng ra ngoài nhanh như một cơn gió.
Nhìn bộ dạng đó của em ấy, lòng tôi bỗng dưng rối bời.
“...Đến nước này rồi thì cũng hơi chạnh lòng nha?”
Người phụ nữ từng chỉ hướng ánh mắt về phía tôi nay lại tìm thấy một niềm vui thú khác, khiến tôi có chút buồn bã.
Tuy nhiên, nghe Armonia giải thích thì tôi cũng hiểu được phần nào.
[Có lẽ Beatrice hành động như vậy là do nghĩ rằng cô ấy sẽ không bao giờ được gặp anh nữa sau khi rời khỏi nơi này.]
‘Nói cũng đúng. Nhưng tôi cũng đâu thể mang Beatrice theo được...’
Đưa Beatrice, một nhân vật thuộc phe Ma Vương, lại còn là cán bộ cấp cao, rời khỏi đây một cách đường đột là điều không tưởng.
Nếu có chút gì đó đáng tiếc với cá nhân tôi, thì đó là việc tôi không thể ân ái với Beatrice.
‘Điều tiết ham muốn tình dục với miễn nhiễm kỹ năng tình dục thì hết cách chữa rồi. Haa... Rõ ràng là cô ấy dễ thương như vậy mà.’
[...Anh Suho, nếu anh thực sự muốn, sau khi hoàn thành kế hoạch anh có thể thương lượng thêm điều kiện thì sao?]
‘Tôi không muốn.’
Tôi đáp lại một cách dứt khoát.
Beatrice đồng ý giúp tôi làm những việc lặt vặt rắc rối này là vì muốn có được những bộ quần áo mang mùi hương của tôi.
Tôi không muốn phá vỡ niềm tin của cô ấy chỉ vì cái lý do đơn giản là muốn ngủ cùng cô ấy.
Giả sử tôi có ác cảm cá nhân với Beatrice thì tôi đã vồ lấy cô ấy bất chấp rồi.
Thế nhưng...
‘Tôi thích cô nhóc đó. Một khi đã có thiện cảm, nếu đối phương không phản bội thì tôi cũng sẽ không bao giờ là người phản bội trước.’
[Nhưng nếu là Succubus thì mấy lời nhờ vả về chuyện thể xác chắc cũng...]
‘...Thế cũng chả vui vẻ gì.’
Không phải vì cô nhóc tính tình trẻ con, mà là tôi không muốn làm chuyện đó khi cả hai chưa nảy sinh tình cảm.
Mà dù có muốn công lược thì bây giờ cũng chẳng còn thời gian nữa.
Cái miễn nhiễm kỹ năng tình dục và điều tiết ham muốn lại chặn đứng mọi giải pháp.
‘Làm tình thì sướng thật đấy, nhưng cái kiểu đó không phải gu của tôi. Lần sau có dịp quay lại đây chơi, nhất định tôi sẽ nghiêm túc theo đuổi cô ấy.’
[Nếu đạt được thành quả, anh sẽ lại có dư dả thời gian để nghỉ ngơi thôi.]
‘Dô hò~’
Trong lúc tôi đang reo hò, Lena đã đẩy xe thức ăn vào phòng.
Lena đưa mắt nhìn quanh quất như thể đang tìm Viola.
“À, em ấy lại đi chơi nữa rồi.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Rõ ràng là nét mặt của cô ấy đã thay đổi.
Một Lena với khuôn mặt luôn cứng đờ trước kia, nay lại đối đãi với tôi bằng một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt híp lại cong cong như mảnh trăng khuyết.
Tôi ngăn Lena lại khi cô ấy định bưng thức ăn từ xe đẩy lên bàn và hỏi.
“Lena.”
“...Vâng.”
Chỉ cần được gọi tên thôi mà cô ấy đã trưng ra nụ cười rạng rỡ y hệt như những gì tôi thấy trong mơ.
“Đám con người ở đây nếu có vắng mặt một chút thì cũng không ảnh hưởng lớn đến Ma Vương Thành đâu nhỉ?”
“Vâng, đúng vậy. Công việc hàng ngày của chúng em chủ yếu là dọn dẹp, giặt giũ và các việc vặt khác. Vốn dĩ đây là nhân sự dư thừa được bổ sung vào, nên dù có thiếu vắng thì công việc vẫn không bị gián đoạn.”
Tức là có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Tôi tiếp tục hỏi Lena.
“Ở đây có chính xác bao nhiêu phụ nữ vậy?”
“Tính cả em thì là bảy... người ạ.”
“Tốt, vậy gọi tất cả đám phụ nữ đến đây đi.”
“...Ý ngài là... mấy người phụ nữ đó sao?”
Sắc mặt Lena tối sầm lại, cô tỏ vẻ bất an.
Có lẽ cô ấy hiểu lầm rằng tôi định làm trò xằng bậy với những người phụ nữ khác ngoài cô ấy.
Nhưng tôi cũng chẳng cần phải giải thích để gỡ rối cho cô ấy làm gì.
“Ừ, gọi tất tần tật đến đây. Nếu tôi có rời đi một lúc thì bảo họ nhất định phải đợi ở đây. Khi nào có mặt đông đủ thì tôi mới dùng bữa.”
“......Vâng, em hiểu rồi.”
Lena đáp lời với vẻ mặt rầu rĩ rồi bước ra khỏi phòng khách.
“Đáng yêu thật. Trước tiên phải đi tìm Viola và Beatrice đã.”
[...? Anh gọi phụ nữ đến đây với mục đích gì vậy.]
“À~ Không có gì đâu. Để kế hoạch tối nay diễn ra suôn sẻ hơn thôi mà.”
[...?]
Armonia không hiểu ý tôi, nhưng cô ấy cũng không hỏi thêm lời nào nữa.
Tôi bước ra khỏi phòng để đi tìm Viola và Beatrice.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
