Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành - Chương 67 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (15)

Chương 67 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (15)

“Haa...”

Lena trở về phòng sau khi kết thúc công việc trong ngày.

“...Mình đã mong đợi quá nhiều rồi sao.”

Lena mang theo khay đồ ăn tối bước vào phòng khách với tâm trạng đầy mong đợi.

Việc ăn chung với hắn có chút bất tiện, nhưng ăn uống một cách điềm tĩnh bên người đàn ông đó khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn dự đoán.

Thế nhưng, khi bước vào căn phòng với tâm trạng vui vẻ, cô lại thấy người phụ nữ đi cùng hắn đang ở đó.

Tên cô ta là Viola.

“...Hình như hắn nói đó là em gái của Anh Hùng.”

Bản thân Lena cũng không biết lý do chính xác vì sao Anh Hùng lại biến mất.

Khả năng thu thập thông tin của cô hiện tại là vô cùng hạn chế.

Dựa trên những mảnh thông tin ít ỏi mà cô nghe được, Lena có thể suy luận rằng Viola chính là một trong những nguyên nhân khiến Anh Hùng biến mất.

Nhưng đó cũng là chuyện đã qua rồi.

“Ngay từ đầu, nhìn cách cô ta thoải mái đi cùng hắn, có vẻ như cô ta không hề bị bắt ép...”

Cuối cùng, Lena chỉ còn biết đứng nhìn hai người họ dùng bữa.

Đứng bên cạnh họ, đây là lần đầu tiên Lena cảm thấy ghen tị.

‘Tại người đàn bà đó...’

Cô chợt đâm ra hậm hực với Viola, người đã chen ngang vào vị trí vốn dĩ là của cô.

Trong lòng đầy bực dọc, Lena cố gắng không bộc lộ cảm xúc và lặng lẽ túc trực bên cạnh.

Rồi cô suýt nữa thì đánh mất lý trí khi nghe được cuộc trò chuyện của hai người.

(Anh Suho, chừng nào chúng ta mới về vậy?)

(Ừm... khoảng 3 ngày nữa?)

(...)

Cô biết họ sẽ không ở lại đây lâu.

Nhưng khi nghe đến ngày tháng chính xác, cõi lòng cô bỗng chốc trở nên trống rỗng.

Ánh mắt cô vô tình dừng lại ở cuốn sách đặt trên bàn ăn.

Cô đã rất vui mừng khi bất ngờ nhận được cuốn sách, nhưng người đàn ông lại tỏ thái độ hờ hững rồi đi thẳng vào phòng.

Với một người vừa ghé thăm thư viện hôm nay như Lena, cô ngay lập tức nhận ra đó là cuốn sách vốn phải nằm trong kho lưu trữ của Đại Công Quốc Peron.

Đáng lẽ ra cô chỉ nên giả vờ đi dạo và tránh làm những việc dễ gây sự chú ý.

Thế nhưng, cô không thể nào làm lơ trước cuốn sách đó được.

Đó là một trong những cuốn sách ghi chép về Peron Đệ Tứ.

Dù chỉ là một phần nhỏ trong kho lưu trữ và chỉ chứa đựng những ghi chép về chính trị.

Nhưng ngay cả khi đọc những dòng chữ khô khan, vô tri ấy, Lena vẫn có thể cảm nhận chân thực như đang đối diện trực tiếp với cha mình.

Lena cẩn thận vuốt ve cuốn sách.

“...Ngày mai phải nói lời cảm ơn mới được.”

Rời khỏi phòng, Lena lại đi tìm giám thị để xin thảo dược giấc ngủ như mọi khi.

Công việc của cô đã xong, nhưng đám trẻ quý tộc vẫn đang bận rộn chạy ngược chạy xuôi.

Lena di chuyển một cách cẩn trọng để tránh bị lọt vào tầm mắt của chúng.

Dù cảm thấy tội lỗi vì đã lờ đi đám trẻ, cô vẫn không muốn phá vỡ dòng cảm xúc mà người đàn ông kia đã trao cho mình vào đêm nay.

Thế nhưng, lời mà giám thị nói khi Lena tìm đến lại mang đến một cú sốc thực sự.

“Thật đáng tiếc, nhưng ta không thể phân phát thảo dược giấc ngủ trong thời gian tới được.”

“Cho... hỏi liệu tôi có làm sai điều gì không...”

“Không đâu. Đột nhiên một vị cán bộ yêu cầu thu lại toàn bộ, nên ta đành phải giao nộp cho họ.”

“À...”

Lena vừa thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng đồng thời bắt đầu thấy bất an.

Nếu không có thảo dược giấc ngủ, cô có thể sẽ thức trắng đêm, và điều đó sẽ ảnh hưởng đến công việc vào ngày mai.

“Họ còn lấy đi cả những loại thuốc ngủ mạnh nhất, nên giờ chẳng còn gì cả. Khi nào có hàng lại ta sẽ báo cho cô. Đi đi.”

“...Tôi hiểu rồi. Cảm ơn ngài.”

Lena lịch sự cúi chào rồi quay lại khu ký túc xá.

Dù vậy, những bước chân của Lena về ký túc xá cũng không hẳn là nặng nề.

‘Nếu mang tâm trạng này thì liệu mình có ngủ được không nhỉ?’

Lena mang theo một cốc nước mật ong để đề phòng.

Chỉ là cô hy vọng nó có thể giúp ích phần nào cho giấc ngủ.

Khi đến tòa nhà ký túc xá, cô thấy một nhóm người đang đứng càm ràm ở lối vào.

Đó là những cô gái quý tộc.

Đen đủi thay, họ lại đứng ngay lối vào khiến lối đi bị chặn kín.

‘Tạm thời cứ lảng đi chỗ khác đã. Nghe lén là bất lịch sự.’

Ngay khi cô định di chuyển sang chỗ khác, một cuộc trò chuyện đã níu chân Lena lại.

“Thế này là sao chứ! Suốt mấy ngày nay cứ bị mắng chửi hoài!”

“Không có Lena, cực thật đấy.”

“Cơ mà vì sao lại bị gọi đi thế?”

Lena biết nghe lén là không nên, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ.

“Nghe nói là đi hầu hạ đàn ông trong số những người tới thăm lần này.”

“Đàn ông mà thân thiết với ma tộc thì trên người chắc cũng đầy ký sinh trùng thôi? Tởm quá...”

Lena cắn chặt răng, nhắm nghiền mắt lại.

Cô đang nổi giận.

‘Người đó tốt hơn mấy người gấp trăm lần...’

Thay vì tức giận vì bị lăng mạ, Lena lại thấy cơn phẫn nộ trào dâng khi họ dám buông lời nói xấu người duy nhất đối xử dịu dàng với cô ở nơi này.

Đối với Lena, một người đàn ông mang lại cho cô cảm giác bình yên một cách tĩnh lặng như hắn cao thượng hơn gấp nhiều lần so với những kẻ lúc nào cũng tỏ ra xu nịnh trước mặt cô.

“A! Hôm nọ ta nghe nói. Người đàn ông đó là một nhân vật vĩ đại đến mức ngay cả Ma Vương cũng phải nể nang đấy!”

“Thật á?! Làm sao để tiếp cận được đây?”

“Ta nữa, ta nữa! Đàn ông nhân loại thì ta tự tin cua đổ trong vòng 5 phút!”

Lena nán lại phía sau tòa nhà ký túc, nghe lén một lúc lâu cho đến khi những người phụ nữ kia rời đi.

Khi tiếng xì xào bàn tán của đám phụ nữ không còn nữa, Lena mới cúi xuống nhìn lại cơ thể mình.

‘...Chắc hạng phụ nữ như mình sẽ chẳng ra gì đâu nhỉ?’

Lena chưa bao giờ đánh giá ngoại hình của mình với tư cách là một người phụ nữ.

Lòng bàn tay cô sần sùi những vết chai sần do không biết bao nhiêu lần vung kiếm múa giáo, và vì sở hữu chiều cao nhỉnh hơn so với phái nữ, nên vài người đàn ông cũng cảm thấy e ngại.

Chiều cao của cô rơi vào khoảng 1m72, ở thời hiện đại của Seong Suho thì đó là một vóc dáng đáng mơ ước, nhưng ở lục địa Illunia này thì cô lại thuộc hàng quá khổ.

Ngay cả khi được đàn ông khen ngợi, cô cũng chẳng mảy may bận tâm.

Cô luôn khao khát được cha mình khen ngợi.

Ngày nào được cha khen, cô hạnh phúc đến mức chẳng thể ngủ ngon.

Thế nhưng, từ trước đến nay, chưa từng có một ai ở nơi này trở thành chỗ dựa tinh thần cho cô như cha cô cả.

Việc được những đồng nghiệp sống cùng ở đây khen ngợi chỉ càng làm cô cảm thấy thảm hại hơn mà thôi.

Lena chợt muốn được người đàn ông mà cô thầm nương tựa kia khen ngợi.

Tuy nhiên, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần.

“Haa... Mình đang nghĩ vớ vẩn gì thế này... Vào trong thôi.”

Cô buồn bã tiến vào, xác nhận không có ai ở lối vào rồi cẩn thận bước về phía phòng ngủ của mình.

Về đến phòng, mặt trời ngoài cửa sổ đã khuất dạng.

Đã đến giờ phải điểm danh rồi.

Lena đi gõ cửa từng phòng từ tầng 1, chạm mặt những đứa trẻ sống trong đó và trò chuyện dăm ba câu.

Tất cả đều mỉm cười chào đón Lena.

‘...Lúc ở trước mặt mình, ai cũng tốt bụng như vậy cơ mà.’

Thi thoảng, cô cảm nhận được ánh nhìn của đám đàn ông lướt xuống, nhưng cô cố phớt lờ chúng đi.

Cuối cùng, Lena gõ cửa phòng của Berius.

Cộc, cộc, cộc.

Ngay khi cô gõ cửa, một cậu bé có chiều cao chỉ bằng một nửa Lena đã vọt ra.

“Công nữ!”

“Hôm nay cậu làm việc có chăm chỉ không?”

Lena khéo léo phớt lờ sự chào đón nồng nhiệt của Berius và hỏi.

Berius bắt đầu luyên thuyên kể về những chuyện đã xảy ra trong ngày.

Motip thì luôn luôn đơn giản.

Bị bắt làm mấy chuyện kỳ quái, chống đối và rồi bị mắng.

Chỉ có vậy.

“Mấy gã đó... Thấy Công nữ không có ở đây nên mới chửi rủa tôi thậm tệ hơn đó!”

“...Cực cho cậu rồi. Hôm nay lại nhờ cậu giữ chìa khóa nhé.”

“C, Công nữ! Ch, chìa khóa á! Ơ? Công nữ?”

“Trông cậy vào cậu. Vậy...”

Không muốn nghe Berius nói thêm nữa, Lena theo thói quen giao chìa khóa cho cậu bé rồi quay về phòng.

Lena cúi đầu, nở một nụ cười chua chát rồi thầm nhủ.

“Đúng vậy... Chính mình đã làm hỏng thằng bé đó... Là lỗi của mình...”

Lena chìm trong sự tự dằn vặt rồi bước tới tủ quần áo.

Khi đang thay bộ đồ ngủ, cô chợt nhận ra.

“À... Hôm nay chiếc chìa khóa...”

Đằng nào thì thảo dược giấc ngủ cũng hết, cô chẳng có lý do gì để giao chìa khóa cho Berius nữa.

Chỉ vì muốn tránh sự nhõng nhẽo của Berius mà cô đã đưa nó cho cậu theo thói quen mất rồi.

“...Chắc không có chuyện gì đâu.”

Lena cho rằng đằng nào cô cũng chẳng ngủ được nên chắc sẽ không có rắc rối gì lớn.

Cô mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, thiết kế thô kệch rồi tiến về phía bàn ăn.

Nếu là ngày thường, không có nước thảo dược thì cô đã bồn chồn đến mức không thể nhắm mắt nổi.

Thế nhưng, trong tầm mắt của Lena hiện tại có một thứ khiến cô bất giác mỉm cười.

“...Đọc nốt vậy.”

Đó là cuốn sách chứa đựng những ghi chép về cha cô, với kỳ hạn trả sách vô thời hạn.

Cô châm lửa thắp nến trên bàn rồi cẩn thận lật từng trang.

Nội dung trên trang giấy da cừu cũng chẳng có gì đặc biệt.

Chỉ là những ghi chép liên quan đến quốc sự như việc Peron Đệ Tứ đã làm những gì vào ngày nào, và ra lệnh gì.

Thế nhưng Lena cứ nhìn chằm chằm vào một trang sách mà lòng ngập tràn niềm ân hận.

“Cha... Xin thứ lỗi vì con đã không thể giữ được lời hứa cuối cùng.”

Cô không thể rời mắt khỏi một trang sách, cọ xát vào hốc mắt đã hoen đỏ rồi gấp nó lại.

“...Để sau đọc tiếp vậy.”

Cô đang thấy buồn ngủ.

Cảm xúc đau buồn cùng sự nhẹ nhõm khi cơn buồn ngủ ập đến hòa quyện với nhau, tuôn chảy khắp các mạch máu trên cơ thể cô.

Lena vén mái tóc màu hồng sang một bên, thổi tắt ngọn lửa đang cháy rực trên bấc nến.

Cô cẩn thận di chuyển trong căn phòng tối mịt và nằm lên giường.

Cô uống cốc nước mật ong mang theo từ lúc nãy rồi đặt nó dưới gầm giường.

Lena thì thầm trong cơn buồn ngủ đang dần kéo đến.

“...Cảm ơn.”

..

..

Kítttt....

‘...Hửm?’

Tiếng ma sát chói tai của kim loại vang lên khiến Lena choàng tỉnh nhưng vẫn nhắm chặt mắt.

‘Berius?’

Cộp, cộp, cộp.

Vừa nghe thấy tiếng bước chân, Lena đã ngay lập tức nhận ra.

‘...Không phải thằng bé đó.’

Tiếng bước chân nặng nề, giống như của người trưởng thành hơn.

Khoảnh khắc ấy, tinh thần cô trở nên tập trung cao độ, mọi dây thần kinh trên cơ thể cô đều căng ra.

Việc tình cờ nghe lén đám đàn ông nói xấu sau lưng lúc nãy đã khiến cô đưa ra phán đoán chắc nịch.

‘Không ngờ chúng lại dám làm ra trò này thật... Nhưng nếu bây giờ làm loạn lên...’

Nếu khống chế kẻ đột nhập ở đây thì sẽ không thành vấn đề.

Nhưng rủi mà để xổng mất thì sao?

Sự bất an bắt đầu len lỏi, cô sợ rằng mọi chuyện sẽ biến thành một vụ ầm ĩ và cô sẽ không thể phục vụ người đàn ông đó được nữa.

‘Đợi hắn đến gần là mình hoàn toàn có thể khống chế được.’

Lena định chờ hắn đến gần, khống chế rồi buông lời cảnh cáo.

Cô định sẽ cảnh cáo thật mạnh để sau này hắn không còn ý định làm ra những trò như thế này nữa.

Thế nhưng, khi giọng nói của người đàn ông cất lên, sự căng thẳng của Lena như bị rút cạn.

“...Ngủ say thật đấy.”

“...”

‘G, gì cơ? Giọng nói này rõ ràng là...’

Nghĩ rằng mình nghe nhầm, Lena nằm im thin thít, cố gắng vểnh tai lên để nghe thêm lần nữa.

Ngay khi cô đang cố lắng tai, người đàn ông đột nhiên chui tọt vào trong chăn của cô.

‘Kh, khoan đã!’

Lena luống cuống nhưng lại không dám manh động.

‘Có nên bắt hắn luôn bây giờ không?’

Chỉ cần cô bật dậy bây giờ, cô tự tin có thể hạ gục hắn ngay tắp lự.

‘Không, ch, chờ chắc chắn hơn một chút...’

Tạm thời, Lena không kháng cự vì cô muốn nghe lại giọng nói của đối phương.

Cô hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Một người đàn ông lạ mặt đột nhập vào phòng cô.

Nhưng hắn không làm mấy trò dơ bẩn như cô nghĩ, mà lại ôm lấy cô.

‘Hắn đang làm gì vậy? Rốt cuộc tại sao lại làm thế...’

Trong lúc Lena còn đang bối rối, kẻ đột nhập vòng hai tay ôm lấy đầu cô và nói.

“Haa... Em thực sự rất đẹp.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!