Trans: Arteria
Ngày hủy
----------
Bọn tôi vừa đi vừa trò chuyện, đến một khu vực khá lớn, dường như là đỉnh đồi. Một hàng rào được dựng lên ở đây đề phòng người không may ngã xuống.
Ở đây không có ghế hay chỗ nào ngồi cả. Umi bảo rằng người ở đền cũng không cấm lên đây, trừ khi gây rắc rối như kiểu xả rác lung tung hay làm ồn chẳng hạn.
“Nhìn đi Maki. Giờ tối rồi nhưng đứng đây vẫn ngắm trời được này.”
“Em nói phải… ở đây cũng nhìn ra bờ song được này…Huh, có lẽ nào? Hôm nay đến đây là để chuẩn bị ngày mai đấy hả?”
“Em bảo rồi mà ~ Khi nghe em bảo sẽ đến lễ hội pháo hoa, mẹ đã chỉ em chỗ này, còn nói đây là nơi mẹ thường đến cầu nguyện trước khi sinh em ra nữa.”
Tôi nhìn về hướng Umi chỉ. Phía bên đó là mặt sông rộng lớn đang phản chiếu lại ánh đèn từ những tòa nhà, cũng là nơi sẽ tổ chức lễ hội pháo hoa.
Lễ hội này là sự kiện lớn duy nhất mà vùng này tổ chức, nên tôi đã chuẩn bị tinh thần để bị chìm giữa biển người rồi. Thế nhưng, nếu xem từ đây… do khá xa bờ sông, nên sẽ không lý tưởng lắm cho những người muốn quan sát pháo hoa ở gần, nhưng ở đây vẫn có thể thấy được tất cả. Và vì sẽ chẳng ai đến đây nên nhóm bọn tôi có thể thoải mái xem trong yên bình.
Với lại, khi tôi cùng Umi đi ngang qua đền, tôi thấy có rất nhiều chỗ bán các loại bùa, gồm cả bùa cầu thi cử nữa. Tranh thủ lúc đấy mua cũng không phải ý tệ.
“Hơi lạnh nhỉ… Maki, em đứng gần lại nhé?”
“Ừ. Em mặc áo của anh cũng được. Áo tay lỡ thôi nhưng có còn hơn không.”
“Cảm ơn nhé… Hehe… Không ngờ lại được mặc áo của anh ở chỗ này ~ Dù trông hơi chán chán nhỉ ~”
“Anh cũng đâu nghĩ bọn mình lại lên đây. Còn không thích thì trả đây.”
“Em có bảo là không thích đâu ~”
Vì tối nên tôi không biết biểu cảm của Umi hiện tại ra sao, nhưng nghe giọng là biết đang vui rồi.
…Chỉ ước là em ấy đừng có ngửi cổ áo nữa… Nhìn vậy khiến tôi thấy nổi da gà lắm…
“Umi này, chỗ này được đấy chứ.”
“Nhỉ? Đây là lần đầu em đến đây nên cũng bất ngờ lắm. Không khí trong lành lại còn yên tĩnh nữa chứ ~ Mà, mai không chỉ có bọn mình ở đây, nên sẽ không được yên tĩnh thế này đâu.”
Ngắm pháo hoa ở nơi đông người không tệ, nhưng nói thật những nơi yên lặng như vậy hợp với tôi hơn.
Ngày mai, nhóm năm người bọn tôi sẽ ở đây, nên ai biết được sẽ ồn hơn lúc này bao nhiêu chứ.
Tôi tưởng tượng nơi đây chỉ có tôi và Umi ngắm pháo hoa… Không, từ đã, nếu cứ nghĩ nhiều thì lại thành ra hướng đó mất.
“Ah, anh lại mới nghĩ gì đó hư hỏng đúng không.”
“Sao mà em-? Em có chắc mình là người duy nhất để ý được không vậy? Thật là không có ai khác biết thói xấu của anh không đấy?”
“Đừng lo mà, trừ khi ngày nào họ cũng soi anh thì không ai biết đâu. Nếu vẫn nghi ngờ thì hỏi mẹ anh đi? Mẹ anh sẽ biết đấy, chỉ là không rõ chi tiết thôi.”
“…Chi tiết…?”
Dường như vấn đề này sâu hơn tôi nghĩ.
…Chẳng biết Umi có thể đọc tâm trí tôi đến mức nào nhỉ?
Nói thật thì tôi chẳng giấu Umi chuyện gì cả, nhưng nếu sau này có thì cũng sẽ khó giấu đây.
Quả nhiên tôi không thắng được em ấy mà.
Cùng nhau ngắm sao thêm một hồi nữa, bọn tôi quay lại khu đền chính.
Đã nửa tiếng trôi qua, đống lửa trại cũng nhỏ đi hẳn rồi, và bầu không khí đã dịu lại.
“Maki này, đang ở đây rồi thì đi cầu nguyện luôn nhỉ? Năm nay anh bị ốm nên mình không đi hatsumode được mà?”
“Được đấy. Mua bùa cầu may luôn. Anh vẫn còn tiền, nên bọn mình mua được cả cho hai mẹ luôn đấy.”
“…Vậy bọn mình sẽ mua gì? Học tập? Tình duyên? Sức khỏe? Hay là, sinh nở?”
“Một trong ba thì khó chọn thật đấy… Bọn mình cũng không mua hết được…”
“Này, đừng có bỏ qua cái đó chứ! Đừng có coi thường giá trị của lá bùa đó với các bà mẹ nhé!”
“Em nói gì kệ em.”
…Sau cùng thì, tôi cũng phải chuẩn bị cho điều đó thôi…
Cả về tài chính lẫn tinh thần…
“…Dù sao thì, bọn mình mu aba lá bùa cầu sức khỏe đi. Sức khỏe là quan trọng nhất mà.”
“Được thôi. Vậy cầu nguyện xong mua rồi về nhé.”
Bọn tôi bắt đầu việc cầu nguyện hatsumode rất, rất muộn. Tôi chắp tay, nhìn qua bên Umi. Nhờ ánh sáng lễ hội, mà em ấy trông còn xinh đẹp hơn bình thường nữa.
“Hm? Sao thế Maki? Anh xong rồi à?”
“À, ừ, xong rồi. Cũng lâu rồi mới làm nên anh không biết phải làm gì trong lúc chờ cả.
“…Cứ nói thật là anh đang tận hưởng việc ngắm em đi.”
“…Là vậy đấy.”
“Hehe, anh vẫn dễ thương như mọi khi ha Maki ~ Nào, nào ~”
“Đừng có chọc má anh nữa mà!”
Dù đã hẹn hò được một khoảng thời gian, vẫn có những thứ không thay đổi. Sau đó bọn tôi mua bùa theo kế hoạch rồi rời khỏi đền.
Chỉ một tiếng thôi, nhưng đây là lần đầu tiên đi hẹn hò ở ngoài sau bao lâu.
Cùng nhau dành thời gian thư giãn ở nhà mà chẳng cần bận tâm gì khác có thể là điều tuyệt nhất, nhưng ra ngoài tận hưởng khí trời, nắm tay nhau cùng ngắm cảnh cũng không tệ.
Vẫn còn thời gian cho đến giờ giới nghiêm, nhưng nếu về nhà tôi tiếp tục thì sẽ quá giờ mất, nên sẽ đến nhà Umi luôn.
Bọn tôi lên chuyến xe bus cuối cùng trong đêm. Lúc này trên xe đông khách hơn hồi chiều. Dù còn nhiều chỗ trống nhưng không có chỗ nào để bọn tôi ngồi cạnh nhau cả, thế nên tôi đứng nắm lấy tay cầm và Umi tựa vào tôi.
“Thế nào Maki? Em biết là mình đột nhiên kéo anh ra ngoài như thế này, nhưng mà vui chứ?”
“Ừ. Đây là lần đầu tiên anh đến lễ hội với người khác, vui lắm…”
Vì công việc của bố mà chúng tôi phải liên tục chuyển chỗ ở. Mẹ và tôi cũng không thường cùng nhau ra ngoài, nên cảm giác giữa đám đông ở lễ hội thật mới mẻ.
Mùi khó chịu và sự rung lắc của xe bus đã lâu không cảm thấy. Ánh sáng dịu nhẹ soi sáng lễ hội. Hương vị của yakisoba và sốt takoyaki…
Và quan trọng hơn hết, là hơi ấm từ cô gái bên cạnh tôi. Đây sẽ là kỷ niệm mà đến sau này tôi vẫn sẽ trân quý.
…Nhưng, vẫn có một điều lảng vảng trong tâm trí tôi. Một suy nghĩ ích kỷ tôi chẳng thể bỏ đi được.
“…Umi này, về lễ hội ngày mai ấy…”
“Hm?”
“…Bọn mình ngắm từ khu lễ hội nhé?”
“Huh?”
Vẻ bất an thoáng hiện lên gương mặt Umi.
Cũng dễ hiểu thôi. Em ấy đưa tôi đến đây để kiểm tra trước chỗ cho ngày mai, tôi cũng đã đồng tình rồi, vậy mà lại nói thế này.
“Ah, xin lỗi, ý anh không phải chỗ này tệ hay gì cả, đúng hơn là còn quá tốt ấy chứ. Chỉ là… anh không thích việc tất cả mọi người cùng đến đó lắm…”
“…Ý anh là muốn độc chiếm chỗ đó cho riêng bọn mình thôi ấy hả?”
“Kiểu kiểu vậy.”
Chắc chắn sẽ rất tuyệt nếu cùng mọi người đến đó xem pháo hoa. Bọn tôi có thể tránh khỏi nơi đông đúc, chẳng gặp phải chuyện gì rắc rối cả. Khách quan mà nói thì đến đó tốt hơn là đến hẳn khu lễ hội.
Nhưng, khi cùng Umi ngắm sao hồi nãy, tôi chợt nghĩ…
Rằng mình muốn giữ bí mật về nơi đó cho chỉ hai đứa thôi.
“Vì đã có kế hoạch với mọi người rồi nên mai không được nữa, nhưng vẫn còn năm sau, rồi năm sau nữa…”
“Nếu anh đã nói vậy thì được thôi Maki, nhưng cũng có nghĩa là phải chuẩn bị cho nhiều chuyện khác đấy. Tàu chắc chắn sẽ chật ních, rồi cả khu lễ hội nữa, không cẩn thận thì lạc nhau mất, rồi có thể không ngắm được pháo hoa do đám đông nữa.”
“…Em nói phải…”
Nếu bọn tôi không cẩn thận thì dễ gặp rắc rối lắm. Đây là một sự kiện lớn nên chắc chắn sẽ có an ninh, nhưng có nhiều chuyện không phải việc họ cần xử lí.
Nhất là ba cô gái, họ chắc chắn sẽ bị tán tỉnh như hồi đi bể bơi cho xem.
Nếu có Nozomu ở đó thì chắc sẽ không sao, nhưng nếu có ai đó lạc khỏi đoàn thì là chuyện khác.
“…Xin lỗi nhé, cứ quên những gì anh vừa nói đi.”
“Thôi mà, em chỉ đang giả định thôi. Cẩn thận là được mà.”
“Biết vậy nhưng mà anh thấy mình đang ích kỷ quá.”
Dù thời gian với Umi là quan trọng nhất, cũng không có nghĩa là tôi có thể lờ đi cảm xúc của mọi người vì sự ích kỷ của mình được.
“Vậy à. Thế thì mai em sẽ bảo mọi người đến đây nhé, được chứ?”
“Ừm. Xin lỗi vì đã nói vậy nhé.”
“Có gì đâu, em là người biết rõ nhất anh là một đứa nhóc ích kỷ mà Maki-chan~”
“…Giờ lại coi anh là con nít đấy à.”
“Có sai không nào? Như hôm trước anh bám vào ngực em mà-“
“Chuyện này để xuống xe rồi nói tiếp nhé?”
Buổi hẹn hò đầu tiên sau một khoảng thời gian kết thúc với sự xấu hổ của tôi. Và đêm đầu tiên của cuối tuần cũng dần tàn.
Chẳng biết lễ hội ngày mai sẽ có những chuyện gì nữa?
Mong là sẽ không gặp sự cố gì hết.
