Chương 259 - Đêm lễ hội pháo hoa (2)
Trans: Arteria
-----------
Lần cuối tôi gặp Riku-san là khi về quê Umi khoảng ba tháng trước. Trông anh ấy khác hẳn với lúc đó luôn.
Đầu tiên, trông anh ấy lớn hơn hẳn. Không phải do cao lên, mà là do cái dáng lưng cong mọi khi giờ đã thẳng tắp. Không chỉ thế, cơ thể mảnh khảnh ngày trước giờ vạm vỡ hơn, khiến ảnh trông khá giống Daichi-san.
Mái tóc dài lòa xòa cũng đã được cắt tỉa gọn gàng, đem lại vẻ sáng sủa hơn hẳn.
“Em không biết phải nói sao, cơ mà… anh trông khác thật đấy, Riku-san.”
“Nhỉ? Thật sự luôn, em còn không nghĩ anh ấy có thể thay đổi đến vậy chỉ trong ba tháng thôi. Gớm thật.”
“Hai đứa đang nói gì vậy chứ?...Gần đây anh thấy ai cũng bảo thế…”
Thấy bọn tôi ngạc nhiên, anh lảng mắt đi, gãi má ngượng ngùng.
Dù vẻ ngoài thay đổi nhưng bên trong vẫn là Riku-san ngày xưa.
“Từ khi chuyển đến nhà bà Mizore, ngày nào anh ấy cũng làm việc ở chỗ bố chị từ bôn giờ sáng đến tận khuya luôn. Giỏi chứ?”
“Shi-cha- Nào… Shizuku, đừng có trêu anh thế. Em nói quá rồi.”
“Gì chứ, đâu có nói quá đâu. Quả thật là anh đã thay đổi rất nhiều mà, Reiji nhỉ?”
“Vâng ~”
Liếc nhìn Riku-san, Reiji gật đầu đồng tình.
Chỉ mới một khoảng thời gian ngắn kể từ khi Riku-san quyết định làm việc ở quán trọ nhà Shizuku-san, ‘Shimizu’ nên tôi không biết quan hệ giữa anh ấy và Reiji-kun giờ như thế nào. Nhưng nhìn em ấy không còn trốn sau tôi và Shizuku-san nữa thì có lẽ là đang tiến triển khá tốt.
Là một người ngoài cuộc đã từng cố đẩy thuyền cho hai người họ, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
“Thế sao anh lại ở đây? Em biết là ngày nghỉ nhưng từ Shimizu đến đây cũng xa lắm chứ.”
“Dạo trước anh mới được cho nghỉ hai ngày, là hôm nay với ngày mai. Sau khi xin phép sếp – ý anh là mẹ Shizuku, ba người bọn anh bàn xem đợt nghỉ này nên làm gì, rồi thế nào đó lại đến lễ hội pháo hoa.”
“Chị nhớ ngày xưa đi chơi với Rikkun nhiều lắm, nhưng chưa bao giờ đi lễ hội pháo hoa, hay bất cứ lễ hội nào khác cả. Vì được nghỉ hai ngày nên chị nghĩ mình nên đi. Cả Reiji cũng mong lắm.”
“…Vâng. Với lại, mẹ bảo là anh cũng sẽ đi nữa.”
Dù vẫn còn hơi hoang mang trước cuộc hội ngộ bất ngờ này, nhưng sau khi nghe giải thích thì tôi đã hiểu.
Tóm lại là, họ bàn kế hoạch xem nên làm gì trong hai ngày nghỉ, rồi chốt đi xem lễ hội pháo hoa. Và vì thế nên tiện thể đến đi cùng bọn tôi hôm nay luôn.
…Ra là vậy.
“Thế Umi này, mấy người lớn mà em nói là…”
“Đúng rồi. Hôm qua Shizuku-san đã gọi báo cho em trước. Vì thế nên em mời họ đi chung luôn. Yuu với Nina không phiền nếu em thêm người đâu. Cả Seki cũng thế.”
Phải, nhóm tôi làm gì quan trọng mấy chuyện này. Vả lại, có Riku-san đi cùng sẽ an toàn hơn nữa. Còn Reiji-kun thì… Tôi cảm giác hội Amami-san sẽ xung phong trông thằng bé cho xem.
“Anh ơi, mình chơi đi ~ Chơi game lần trước ấy ~”
“Giờ anh phải đi thay đồ rồi, nên để khi nào xong nhé… Riku-san, lát cho bọn em mượn máy trong phòng được không?”
“Anh chả bảo là thích dùng lúc nào cũng được à? Mà thằng bé bám em thật đấy nhỉ? Anh vẫn còn phải cố gắng dài dài đây…”
Thấy Reiji-kun cứ theo tôi, Riku-san có vẻ hơi buồn một chút. Không biết thằng bé có tính theo tôi lúc ở lễ hội không nữa… Mà, chắc là không đâu, vì Shizuku-san cũng đi nữa mà.
Sau đó, Umi và Sora-san giúp tôi lên đồ, rồi ba người Riku-san, Reiji-kun và tôi cùng ngồi chơi game. Còn Umi, Sora-san và Shizuku-san bắt đầu sửa soạn.
“Ôi chà, vậy nghĩa là con sẽ sớm đính hôn với Riku à.”
“Vâng. Bố mẹ con vẫn chưa chính thức công nhận, nhưng cũng không hề phản đối, nên là… Hehe~”
“Aww, tốt rồi nhỉ? Anh của em tuy thế, nhưng nếu là chị thì em tin chị sẽ biến anh ấy thành kẻ ra dáng con người được.”
“Hehe, đâu cần lo chuyện đấy, Rikkun luôn là một người chăm chỉ mà, em biết không? Mà, còn Umi-chan thì sao? Chắc chuyện với Maki-kun vẫn tốt đẹp nhỉ? Chị biết hỏi trước mặt mẹ em thế này không hay lắm, nhưng mà, hai em đã đến bước đó chưa?”
“Hehehe, kể cả mẹ nghe nữa Umi.”
“Em á? Ừ-Ừm thì, chị biết đấy, bọn em cũng như các cặp đôi cấp ba bình thường khác thôi- Mà khoan, sao cả mẹ cũng tò mò nữa chứ?! Đây đáng lẽ đâu phải lúc nói về con, đang nói chuyện Shizuku-san cơ mà! Thế còn chị thì sao?”
“Chưa. Với chị thì Reiji luôn là ưu tiên hàng đầu, nên những chuyện khác để sau. Nhưng nhìn phản ứng của em thì, chắc là khác chị rồi ha, Umi-chan~”
“Ugh, phiền ghê-!”
Hiện giờ bọn tôi đang ngồi chỗ cách ba người (có lẽ) đang thay đồ kia chỉ một tấm cửa giấy. Họ có vẻ đang vui.
Nếu quả thật Riku-san đính hôn với Shizuku-san, thì việc trò chuyện thế này của họ cũng sẽ trở nên thường xuyên hơn.
“…Xin lỗi vì ồn ào thế nhé Maki. Mấy người này chẳng biết tiết chế gì cả.”
“Có gì đâu, em cũng quen rồi mà.”
“Mẹ đang vui kìa ~”
Sáu người bọn tôi, sau này có thể sẽ gặp nhau nhiều lúc hơn nữa.
Không phải như bạn bè, mà như một gia đình lớn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
