Làm bạn với cô gái đáng yêu thứ hai lớp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

WN Vol.6 - Chương 258 - Đêm lễ hội pháo hoa (1)

Trans: Arteria

----------

Ngày hôm sau, thứ Bảy. Mặc dù thời tiết không thực sự lý tưởng cho một ngày mùa thu, nhưng dự báo nói rằng sẽ không có mưa. Trên mạng xã hội, ban tổ chức thông báo lễ hội pháo hoa vẫn sẽ diễn ra theo kế hoạch. Dựa trên các phản ứng, có vẻ như sẽ có rất nhiều người đổ về địa điểm tổ chức.

Vì là ngày nghỉ nên tôi dậy muộn hơn thường lệ một chút. Khi bước ra phòng khách, tôi đã ngửi thấy hương cà phê thoang thoảng trong không khí.

rong bếp, Umi đang vui vẻ ngâm nga trong lúc rót cà phê ra hai chiếc cốc. Chẳng biết từ bao giờ, cảnh tượng này đã trở nên quen thuộc trong ngôi nhà này.

"Chào buổi sáng, Maki. Hôm nay anh dậy muộn nhỉ? Chà, vì là ngày nghỉ nên cũng không sao, nhưng nhớ là nếu cứ thế này mãi thì anh sẽ bị mất ngủ đấy nhé."

"Chào buổi sáng, Umi. Anh sẽ chú ý, cảm ơn em vì ly cà phê nhé."

"Không có gì. Thôi, để chuyện để chuyện ngủ nghỉ của anh sau bữa sáng đi. Lại đây nào~"

Bọn tôi ra sofa và bắt đầu buổi sáng như mọi khi. Umi chải tóc và vuốt sáp cho tôi bằng những thứ em ấy mang theo. Vì hôm nay sẽ đi chơi cùng mọi người, nên em ấy chăm chút kỹ hơn mọi ngày.

Tôi vẫn có cảm giác không thích bị người khác chạm vào tóc, nhưng Umi là ngoại lệ của những ngoại lệ. Những cái chạm nhẹ nhàng và bàn tay mềm mại của em luôn khiến tôi cảm thấy thật dễ chịu. Nếu lơ là, tôi có thể ngủ gật ngay tại chỗ mất.

"Hehe, nếu anh vẫn buồn ngủ thì cứ ngủ tiếp đi. Dù sao chúng ta cũng hẹn gặp mọi người vào buổi tối mà, em có thể đợi anh dậy."

"Thôi, giờ mà ngủ lại thì hỏng hết tóc mất. Với lại… Ừm… Em cũng cần chuẩn bị mà, đúng không? Quần áo các thứ ấy…"

"À ừ, thì lễ hội kiểu này mỗi năm chỉ có một lần mà. Vì có cả anh đi cùng nữa nên em cũng phải chỉn chu hơn chứ."

Như hồi Giáng sinh năm ngoái, Umi là kiểu người rất chịu khó ăn diện trong những sự kiện thế này. Lần này chắc chắn cũng sẽ không ngoại lệ.

Tôi từng thấy em mặc yukata vào kỳ nghỉ hè, nhưng đây sẽ là lần đầu tiên tôi thấy em mặc đi lễ hội. Với tư cách là bạn trai, tôi thực sự rất mong chờ điều đó.

"À đúng rồi, nhà em có một bộ yukata cũ đấy. Là của anh trai em, anh ấy từng mặc hồi còn học cấp hai, chắc là vừa với anh đấy. Tiếc là nhà anh không có sẵn yukata nam. Dù sao thì, anh mặc bộ đó nhé."

"Hả? Anh cũng mặc yukata á?"

"Tất nhiên rồi! Gì chứ, chẳng lẽ anh định mặc áo phông, quần jeans với giày thể thao đi lễ hội sao? Trong khi em đã bỏ bao công sức để sửa soạn?"

“…Không được sao?”

“Thật là, chịu đấy nhé ~ Anh thử nghĩ xem có được không ~?”

“…Thôi được rồi.”

Tôi hiểu mong muốn của em là được cùng tôi mặc yukata đi dạo trong lễ hội pháo hoa mỗi năm chỉ có một lần này. Nhất là khi chưa chắc năm sau chúng tôi đã có thể đi cùng nhau.

…Nhưng mà… Tôi toàn mặc áo sơ mi, quần jeans (thi thoảng) và đi xăng đan mỗi khi ra ngoài. Liệu tôi có hợp với yukata không nhỉ?

“Không cần lo đâu, em sẽ giúp anh mặc sao cho hợp mà! Em sẽ giúp anh có một kiểu tóc gọn gàng, mắt đẹp, mũi thẳng, cằm V-line và làn da láng mịn không tì vết! Anh thấy sao?

“Ngoài tóc ra thì em tính đem anh đi phẫu thuật thẩm mỹ đấy à.”

"Hehe, đùa thôi, nhưng anh thực sự không cần lo đâu, Maki. So với năm ngoái thì anh ổn hơn rất nhiều rồi."

Nói thế đấy, mà lại bảo tôi sẽ vừa với một bộ yukata cho học sinh cấp hai. Tôi thực sự muốn cao lớn hơn nữa.

…Ít nhất là đến mức mà để Umi có thể an tâm dựa dẫm vào tôi.

"Tóm lại là hôm nay anh sẽ mặc yukata, chốt thế nhé. Với cả, đừng nói cho ai biết đấy! Để họ bất ngờ đi!"

“Em nói như thể anh mặc yukata là chuyện gì to tát lắm ấy… Mà, sao cũng được, tùy em.”

"Hehe~ Lần đầu tiên em được thấy anh mặc yukata~ Hóng xem anh trông thế nào ghê ~ A, chờ chút, em phải gọi cho mẹ đã."

Có vẻ hôm nay tôi lại phó mặc số phận cho nhà Asanagi rồi. Thôi thì, nhìn Umi vui vẻ như vậy, cũng đành chấp nhận. Dù sao cũng lâu rồi tôi mới thấy em hào hứng đến thế.

Dù tôi khá mong chờ lễ hội sắp tới, nhưng quan trọng nhất vẫn là nụ cười của Umi.

Sau khi ăn sáng xong, chúng tôi quyết định sang nhà Umi để tôi thay đồ. Tôi thấy hơi ngại khi làm phiền, nhưng cô Sora đã dang rộng vòng tay chào đón tôi.

"Chào mừng cháu, Maki-kun~ Hehehe, bộ yukata này nằm trong tủ bao năm nay rồi, cuối cùng cũng có người chịu mặc nó. Cô mua cho Riku, nhưng thằng bé ngại quá không dám mặc."

“Ra là vậy sao ạ…”

…Phải nói là cô ấy quá nhiệt tình. Khi tôi đến nơi, cô Sora đang cầm sẵn bộ yukata cũ của anh Riku với nụ cười giống hệt Umi.

Mỗi khi nhìn thấy cảnh này, tôi lại nhớ ra họ đúng là mẹ con ruột. Chắc họ không nhận ra đâu, nhưng cái biểu cảm khi họ dí bộ yukata vào mặt tôi giống nhau y hệt.

Họ đưa tôi đến phòng khách ở tầng một. Có vẻ họ muốn giải quyết chuyện của tôi trước khi để Umi thay đồ.

"Hưm… Tóc Maki-kun lại dài ra rồi nhỉ, Umi. Hay là chúng ta cắt bớt phần mái và gáy một chút? Trông sẽ gọn gàng hơn đấy."

"Đúng đấy ạ. Dù sao vẫn còn sớm, chúng ta làm kịp mà. Maki, bỏ bộ yukata xuống đi. Ra ngoài này cắt tóc đã."

Tôi cứ tưởng chỉ cần lo quần áo thôi, ai ngờ còn phải làm nhiều thứ hơn thế.

…Điều này khiến tôi tự hỏi mọi người thì sao.

Nghĩ đến đó, tôi bắt đầu thấy hơi lo. Tôi chưa nghe tin tức gì từ nhóm Amami, biết đâu họ lại quyết định đi muộn hơn chúng tôi thì sao.

"Trước khi cắt tóc, cho anh dùng điện thoại một chút nhé, Umi? Anh muốn kiểm tra tình hình mọi người."

"Được thôi. Mà em cũng nên làm thế."

Trong lúc cô Sora đi chuẩn bị kéo và kẹp tóc, tôi mở nhóm chat của nhóm năm người chúng tôi lên.

Vừa nhắn tin, mọi người đã trả lời ngay lập tức.

[Maehara: Chào mọi người.]

[Seki: Yo.]

[Seki: Vẫn kiểu chào hỏi đó nhỉ, Maki?]

[Maehara: Ý cậu là sao? Chẳng phải chào người khác như thế là bình thường à?]

[Nina: Nhỉ? Chủ tịch chả bao giờ thay đổi gì luôn. Cơ mà, hê lô~]

[Amami: Hehe, chào nhé~ Umi có ở cùng cậu không, Maki-kun? Hay ít nhất là ở cùng phòng với cậu luôn?]

[Asanagi: Chào mọi người.]

Maehara: Sao em lại bắt chước anh?]

[Asanagi: Hehe~]

[Seki: Lượn ra chỗ khác dùm.]

[Nina: Lượn ra chỗ khác dùm.]

[Amami: Hai cậu, lượn ra chỗ khác dùm! Hehe, đùa thôi ~]

[Maehara: Xin lỗi.]

[Maehara: Nhân tiện, mọi người có đến lễ hội kịp không? Không có vấn đề gì kiểu như đến muộn hay bị ốm chứ?]

[Nina: Tớ không sao, còn cậu thì sao, Yuuchin?]

[Amami: Tớ cũng vậy. Còn mọi người?]

[Seki: Tớ cũng thế.]

[Asanagi: Đây cũng không vấn đề.]

[Maehara: Vì tớ cũng vậy, nên chắc chúng ta cứ theo lịch trình đã định thôi nhé.]

Hiện tại có vẻ không có vấn đề gì. Nghĩa là chúng tôi có thể gặp nhau đúng giờ.

Theo kế hoạch, chúng tôi sẽ tập trung tại nhà Umi vì đây là nơi gần trạm xe buýt nhất. Trong lúc tôi đang suy nghĩ thì Umi gửi một tin nhắn mới vào nhóm.

[Asanagi: Được rồi, chúng ta sẽ gặp nhau ở trạm xe buýt lúc 5 giờ như kế hoạch. Nếu ai đến muộn thì liên lạc với tớ hoặc Maki nhé. Nhất là mấy cậu đấy. Yuu, Nina, hai cậu chuẩn bị yukata xong hết rồi đúng không?] 

[Amami: Ừ, tất nhiên rồi! Mẹ tớ cứ bắt tớ phải mặc cho bằng được!]

[Nina: Chứ sao, tớ sẽ lạc quẻ lắm nếu là người duy nhất không mặc đấy.]

“Huh?”

Theo những gì xảy ra hôm qua thì, bọn tôi sẽ đến ngôi đền Umi đưa tôi đến, rồi tới địa điểm bí mật để ngắm pháo hoa kia.

Tôi quyết định ngừng nhắn tin và quay sang nhìn Umi.

“Uh, Umi này?”

“À, thì… em nghĩ lại rồi. Có lẽ mọi người cùng xem pháo hoa ở nơi chính thì tốt hơn. Xin lỗi nhé, đáng ra em phải nói cho anh trước, nhưng thú thật là tận sáng nay em mới quyết định được.”

“Là vậy à. Mà, anh cũng đã chuẩn bị tinh thần chen chúc trong biển người rồi nên không sao, nhưng mà… Em đổi ý vì những gì anh nói tối qua à?”

“…”

Nghe tôi nói vậy, đôi má Umi ửng hồng, em gật đầu.

"Tối qua em đã suy nghĩ rất nhiều. Em biết là em đã nói những điều đó, nhưng mà… Cuối cùng, em quyết định rằng tốt hơn là chúng ta nên giữ nơi đó cho riêng mình. Em thấy hơi có lỗi, nhưng mà, anh biết đấy… Những gì anh nói tối qua… Làm em vui lắm…"

Tối qua, tôi cứ nghĩ mình ích kỷ, nhưng có vẻ Umi cũng cảm thấy giống tôi.

Chúng tôi chỉ ở đó tầm nửa tiếng, và thậm chí không phải toàn bộ thời gian là để ngắm sao.

Nhớ lại chuyện đó làm tôi thấy xấu hổ. Cơ bản là, do bầu không khí lúc đó, chúng tôi đã tán tỉnh nhau hơi quá đà… Tóm tắt lại thì chuyện đã xảy ra là…

‘Maki, cái nào đẹp hơn? Em hay bầu trời đêm?’

‘…Ở đây không có ai đâu, Maki. Anh có thể chủ động hơn một chúuuut mà.’

Đại loại thế. Có lẽ là do lâu rồi không đi hẹn hò, nhưng bọn tôi đã hơi quá trớn.

Thế nên là, thành thật mà nói, nếu phải đưa mọi người đến đó, tôi sẽ mải nghĩ về những gì đã xảy ra hơn là ngắm pháo hoa đấy.

"Nhưng mà, ổn không thế? Anh chưa đi bao giờ, nhưng lễ hội pháo hoa thường đông nghịt người mà? Anh cũng đang tập quen dần với đám đông, nhưng vẫn có khả năng xảy ra chuyện không hay…"

"Đừng lo, em có kế hoạch rồi… Vì thế nên chúng ta phải rủ thêm người đi cùng…"

"Rủ thêm người? Có người khác đi cùng chúng ta sao? Như Nitori-san và Hojo-san á?"

“Không, là người lớn cơ. Mà anh cũng quen đấy.”

“Anh cũng quen? Là…?”

Khi nhắc đến những người quen là người lớn và đủ rảnh rỗi để dẫn năm đứa học sinh cao trung đi xem pháo hoa, tôi không nghĩ ra được mấy người. Khi tôi còn đang suy đoán thì cửa trước.

“Con về rồi. Thật đấy, hai tháng rồi chưa được nghỉ ngày nào mà giờ lại phải đi trông trẻ sao?”

“Thôi nào Rikkun, em biết anh đang mong gặp dì Sora và Umi-chan mà."

“Anh không có-“

“Huh, giọng này là…”

Nếu hai người họ là người Umi nói đến thì quả thật là tôi quen.

"Yo, Maki. Lâu không gặp."

"Chào em. Chị nghe nói ở đây có lễ hội pháo hoa, nên nghĩ là đi xem cùng Rikkun cũng vui. Tất nhiên là anh chị mang cả Reiji theo nữa. Nào, chào anh đi con."

"Chào anh trai!"

"Riku-san, Shizuku-san và cả Reiji-kun cũng ở đây sao?"

Chắc Umi sẽ kể chi tiết cho tôi sau. Dù sao đi nữa, có vẻ lễ hội lần này sẽ náo nhiệt hơn tôi nghĩ đấy.

----------

Mới ốm dậy nên sủi hơi lâu, thôi thì sủi tiếp :v