Làm bạn với cô gái đáng yêu thứ hai lớp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2045

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13657

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 842

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2262

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85424

WN Vol.6 - Chương 261 - Đêm lễ hội pháo hoa (4)

Chương 261 - Đêm lễ hội pháo hoa (4)

Trans: Arteria

 --------------

Sau khi đảm bảo rằng đã khóa kỹ cửa ra vào và cửa sổ, tôi cùng Umi đi đến quảng trường gần nhà ga, nơi chúng tôi dự định tập trung.

Hiện tại là 5 giờ chiều. Đến 7 giờ lễ hội mới bắt đầu nên vẫn còn thời gian, nhưng chúng tôi không muốn phải chen chúc vào giờ cao điểm nên đã đi sớm hơn một chút. Cũng vì lý do đó, chúng tôi dự định sẽ về nhà muộn hơn.

Trên đường đi, chúng tôi bắt gặp nhóm của Riku-san và cùng nhau đi bộ ra ga. Ở đó, Nozomu và Nitta đã đợi sẵn rồi.

“Đúng giờ lắm, Maki, Asanagi.”

“Chà, cặp đôi nhà Maehara cuối cùng cũng đến rồi~”

Nozomu mặc thường phục với áo sơ mi và quần jean, trong khi Nitta mặc một bộ yukata màu xanh nhạt đúng như dự định, tạo cảm giác rất 'ngầu'.

Như thường lệ, tôi lờ đi mấy lời trêu chọc của họ.

“Cảm ơn hai người đã đợi. Có vẻ như Amami-san sẽ đến muộn rồi...”

“Ừ, về vụ đó... Tớ đã gọi cho Yuuchin trước khi đến đây rồi, cậu ấy bảo sẽ đến muộn nên chúng ta cứ đi trước đi. Được cái là Rocky sẽ ổn thôi, thế là tốt rồi.”

Thực tế là trước khi đến đây, tôi đã nhận được tin nhắn từ Amami: ‘Vì là cuối tuần nên phòng khám đông người lắm! Xin lỗi nhé, tớ sẽ đến muộn!’. Vì tình hình là vậy, chúng tôi quyết định lên tàu trước mà không có cô ấy.

Mặc dù đây là lần đầu tiên Nozomu và Nitta gặp nhóm của Riku-san, nhưng nhờ kỹ năng giao tiếp tuyệt vời của cả hai, họ nhanh chóng làm quen với nhau. À, ngoại trừ Reiji, vì thằng bé khá nhút nhát. Em ấy cứ nấp sau lưng Shizuku-san hoặc tôi, dù vẫn trả lời đầy đủ các câu hỏi của mọi người.

...Hai người đó quả là khác một trời một vực so với tôi nhỉ?

Tàu rất đông, có lẽ là do ảnh hưởng của lễ hội. Đông đến mức chẳng còn mấy ghế trống xung quanh. Ngoài Umi và Nitta, cũng có những người khác mặc yukata. Tôi cũng có thể nghe thấy mọi người bàn tán về lễ hội ở xung quanh.

“Càng lúc càng đông... Shizuku, đằng kia có chỗ trống đấy, em ngồi xuống đó với Reiji-kun đi. Anh sẽ đứng chắn phía trước cho.”

“Cảm ơn anh, Rikkun. Reiji, lại đây nào.”

“...Con đứng cũng được mà.”

“Mẹ biết, nhưng lát nữa người ta sẽ lên đông hơn, chật chội lắm. Con không muốn làm phiền các anh chị đâu đúng không?”

“Reiji-kun, con có thể làm thế vì t-ta— à không, vì c-chú được không...?”

“Phụt! C-Chú á... Hahaha!”

“I-Im đi, Umi!”

Những lời bất ngờ của anh Riku khiến Umi phá lên cười.

Anh ấy vẫn đang ở độ tuổi đôi mươi, nên trong mắt tôi, tôi vẫn coi anh ấy là một ‘người anh lớn’, nhưng tôi đoán đối với Reiji, anh ấy là một ‘ông chú’ nhỉ?

Tại Umi mà tôi cũng lỡ miệng cười một cái dù đã cố hết sức nhịn.

“Maki, cả em nữa à…”

“X-Xin lỗi, e-em không nhịn được... E-Em hiểu cảm giác của anh mà, nhưng em vẫn không nhịn được...”

“Nhân tiện thì anh trai cậu bao nhiêu tuổi rồi hả Umi? Hai bảy? Hay hai tám? Thế thì đúng là ông già rồi còn gì. Ý tôi là, thay vì gọi là ‘trai trẻ cuối độ tuổi đôi mươi’, thì về cơ bản là ổng sắp chạm ngưỡng ba mươi rồi đúng không?”

“Nitta, cậu... Mà thôi, dù sao thì mười năm nữa bọn mình cũng sẽ như ảnh thôi, mười năm trôi qua nhanh lắm đấy biết không? Tớ thề là cảm giác như mới hôm qua mình vẫn còn học tiểu học vậy.”

“Hưm, chị không chắc về điều đó đâu. Chị sinh Reiji ngay sau khi tốt nghiệp đại học, nên chị nghĩ mấy đứa không cần đợi đến mười năm nữa mới trở thành ‘người lớn’ đâu.”

Khi Shizuku-san – một người bằng tuổi Riku-san, và đã trải qua việc mang thai, sinh nở và ly hôn – nói ra những lời đó, nghe nó thuyết phục một cách lạ kỳ.

Đa phần chúng tôi vẫn đang ở tuổi mười bảy và sang năm mới được coi là người lớn về mặt pháp lý. Một số người có thể bắt đầu đi làm ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba, nên đến lúc đó cũng có thể được coi là ‘trưởng thành’ rồi.

Tôi chuyển ánh nhìn về phía Shizuku-san và Reiji-kun.

Khoảng năm hoặc sáu năm nữa, chúng tôi sẽ chạm đến độ tuổi khi mà Shizuku-san sinh Reiji-kun... Điều đó có nghĩa là, có khả năng Umi và tôi cũng sẽ có con không lâu sau đó...

“Hửm? Sao thế, Maki-kun? Nhìn chị chằm chằm thế là không được đâu nhé? Bạn gái em đang ở ngay bên cạnh kìa~”

“Không, em không có— Á!”

“Sao thế ạ, Anh trai?”

“Hả? K-Không có gì...”

Tôi cảm thấy đau nhói ở bên sườn, nhưng không thể hét toáng lên được vì chúng tôi vẫn đang ở trên tàu.

Khi tôi liếc nhìn sang bên cạnh, tôi thấy Umi đang ném cho tôi một ánh nhìn chết chóc.

“...Maki?”

“L-Là hiểu lầm thôi! Anh có nhìn chị ấy thật, nhưng anh đang nghĩ về em mà, em biết không? Kiểu như, anh đang nghĩ là, chẳng mấy chốc nữa em cũng sẽ trưởng thành như chị ấy, đại loại thế!”

“E-Em á...?”

Umi chuyển ánh nhìn từ tôi sang Reiji-kun.

Sau một thoáng ngập ngừng, má em đỏ bừng lên.

Ngay sau đó, em lại nhéo sườn tôi cái nữa.

“Á!”

“Đồ ngốc! Đây là chỗ công cộng đấy!”

“X-Xin lỗi! Đầu óc anh cứ hay nghĩ linh tinh khi ở trên tàu yên tĩnh thế này. Thói quen rồi, biết sao được?”

Vì bản chất chúng tôi khá giống nhau, nên cuối cùng cả hai lại nghĩ về cùng một chuyện dù phản ứng có khác nhau.

Dù sao thì, cái tương lai mà chúng tôi đang tưởng tượng vẫn còn xa lắm, nhưng tôi biết rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ đạt được nó. Và tôi sẽ cố gắng hết sức để Umi không phải chịu hoàn cảnh giống như Shizuku-san.

“Em không bảo là nghĩ về chuyện đó là xấu. Chỉ là, để lúc nào có riêng hai đứa thôi chứ!”

“Anh biết rồi... Xin lỗi...”

“Anh hiểu là được. Với lại, mọi người đừng có nhìn bọn tớ như thế nữa!”

Thấy nụ cười ranh mãnh của Shizuku-san cùng vẻ mặt ngán ngẩm của Nozomu, Nitta và Riku-san, Umi xấu hổ quay mặt đi chỗ khác. Trong khi đó, Reiji-kun nhìn chúng tôi với vẻ ngơ ngác.

“Ôi chà, có vẻ như hai đứa này sẽ trở thành ‘người lớn’ nhanh hơn mấy đứa còn lại đấy~ Nhân tiện thì, hai đứa có thể đến ‘Shimizu’ để tổ chức tiệc cưới, nên đừng ngại liên hệ với bọn chị nhé~?”

“...Với tư cách là nhân viên, miễn bình luận.”

““Hai người bớt chim chuột đi được không? Vẫn đang ở trên tàu đấy.””

“Em không hiểu lắm, nhưng mọi chuyện sẽ ổn thôi mà, Anh trai.”

“À, cảm ơn em vì đã luôn đứng về phía anh nhé, Reiji-kun.”

“?”

Tôi xoa đầu Reiji, thằng bé đáp lại tôi bằng một cái nhìn khó hiểu. Bầu không khí khá ồn ào ấy cũng không ngăn được đoàn tàu đang đều đặn tiến gần đến ga cạnh địa điểm tổ chức lễ hội pháo hoa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Đang trên tàu đấy hai đứa???