Áo mới thì tốt, người cũ thì hay (8)
“Này cái đồ kia!! Cô đang làm cái trò gì thế hả!!!”
Tôi gào lên giận dữ với Ma Vương.
“... Ơ? Sao thế?”
“Cái điệu bộ vừa rồi là sao!? Hả?”
Sáng ra vừa mở mắt, tôi đã thấy Ma Vương đang tập luyện tư thế khêu gợi quyến rũ của Nine ngay cạnh giường.
Cứ ngỡ là mình nhìn nhầm, nhưng vừa gọi tên cô ấy một tiếng...
- Hú hu!
...
Ma Vương quay đầu lại, một tay vuốt ngược tóc ra sau để lộ đường cong của cổ, gửi tới một ánh nhìn sâu thẳm. Và tiếp sau đó là một cú nháy mắt đầy "thuốc nổ". Không sai vào đâu được, đây chính là tác phẩm của Nine.
“Đỏ bảo làm thế này thì đàn ông... đặc biệt là ngươi sẽ thích lắm...”
*‘Nói nhăng nói cuội.’*
Hồi trước, mỗi lần thấy Nine làm cái dáng vẻ "sexy chết người" đó, tôi chỉ muốn lấy đôi đũa chọc mù mắt mình cho xong. Cơn ác mộng trong quá khứ bỗng chốc hiện hình và sống dậy trong đầu tôi.
*
- Hú hu!
- ... Oẹ.
Tại một quán rượu, khi phải hứng chịu trực diện những động tác và hành động làm nũng như chó con của Nine, tôi cảm giác như thể thể xác và linh hồn mình sắp lìa khỏi nhau ở chốn ma giới vậy. Mà thôi, trách ai được bây giờ. Chỉ vì nghe lời rủ rê đi ăn gà xiên nướng mà tôi hớn hở đi theo, đúng là đồ ngốc. Mà dù sao tôi cũng chẳng có quyền từ chối.
- A, chết tiệt, cô ta làm cái quái gì thế không biết.
Gã đàn ông mặt mày bặm trợn ngồi bàn bên cạnh có vẻ cũng không chịu nổi nhiệt nữa, tay cứ mân mê cán chiếc rìu chiến đeo sau lưng. Thôi nhịn đi ông anh. Nếu ông không phải là người sở hữu năng lượng của trái ác quỷ "Phân tách" thì tuyệt đối không thắng nổi cô ta đâu.
- Dong-ha à. Anh chàng kia cứ liếc nhìn ta suốt kìa? Nhìn ta bằng ánh mắt rực lửa luôn. Ngươi cũng thấy ta cực kỳ quyến rũ đúng không?
- ... Oẹ... oẹ.
- Không trả lời à? Muốn ăn đòn không?
- ..... Rồi, quyến rũ lắm.
Tôi tự hỏi nếu cứ nôn thốc nôn tháo hết ra thế này thì việc đi theo ăn gà xiên nướng còn ý nghĩa gì nữa.
*
“Rắc rắc (tiếng nghiến răng), cái con mụ tóc đỏ chết tiệt đó...”
Ma Vương đã học thói xấu mất rồi.
Bởi vậy mới nói môi trường xung quanh quan trọng đến thế nào. Cảm giác giống như ai đó vừa đổ cả bát mì tương đen lên tấm chăn trắng tinh mới giặt xong vậy.
Ma Vương lại tiếp tục tạo dáng lộ cổ. Gạt chuyện cô ấy xinh đẹp sang một bên, cái trò này thì không được.
“Cô đừng làm thế nữa được không?”
Tôi nắm lấy tay Ma Vương, khẩn thiết cầu xin với gương mặt nghiêm túc.
“... Ơ? Tại sao? Đỏ bảo ta phải tập luyện cả đêm đó... Có gì lạ sao? Hay là cú nháy mắt hơi kỳ?”
“Cứ đừng làm là được. Nếu còn làm nữa thì tuyệt giao.”
“Á á á! Tuyệt gi...!”
Ma Vương bịt chặt tai lại và hét toáng lên. Đó là từ ngữ mà cô ấy sợ nhất. Đồng tử và đôi môi của Ma Vương run rẩy dữ dội, rồi cô ấy lao đến ôm chầm lấy tôi.
“Ta xin lỗi! Ta sai rồi!! Ta sẽ không bao giờ làm thế nữa đâu!”
*
Lý do hôm qua tôi đào một cái hố sâu...
Không phải để chôn sống mấy đứa ngốc kia, mà là để chôn hũ kim chi. Chắc chắn trên đời này chẳng có Ma Vương nào lại tự đi trồng cải thảo rồi muối kim chi chờ mùa đông như cô ấy đâu.
Dorothy, người vốn chịu lạnh kém, được giao nhiệm vụ rửa cải thảo bằng nước lạnh và rắc muối vào từng kẽ lá để ngâm.
Yuria, người vốn ghét tỏi, thì phải giã tỏi, thêm bột ớt để làm gia vị.
Rebecca, người chẳng có chút năng khiếu nào, thì phụ trách khâu vận chuyển nguyên liệu.
Còn Nine, kẻ đã dạy hư Ma Vương, thì nhận nhiệm vụ đào hố.
- Xúc! Xúc!
“... Dong-ha à. Đào xong rồi nè.”
Nine cầm xẻng nói.
“Thế à? Vậy lấp lại đi.”
“Ơ, sao lại đối xử với mỗi mình tôi như thế...? Đây là lần thứ năm rồi đấy...”
“Thế sao cô lại dạy bạn tôi mấy thứ kỳ quặc hả? Hử? Cái mặt kia là sao? Không được rồi, đào thêm cái hố nữa đi.”
*
“Hô... tay lạnh vãi chưởng luôn.”
Đôi tay rửa cải thảo bằng nước lạnh của Dorothy đỏ ửng lên như chân gà cay.
- Chát, chát (tiếng bước chân trên nước)
Ma Vương tiến lại gần Dorothy.
“Bàn tay gấu Bắc Cực.”
Cô ấy nắm lấy đôi tay đang đóng băng của Dorothy và thi triển ma pháp.
*‘... Bàn tay gấu Bắc Cực?’*
Nghe tên là biết hàng tự chế rồi. Dạo gần đây tôi cứ nghi ngờ Ma Vương đang tùy tiện đặt tên cho bất cứ loại ma pháp nào cô ấy nghĩ ra...
“Bàn tay gấu Bắc Cực, cảm ơn Ma Vương nhé. Thế này thì tay tôi sẽ có thêm khả năng kháng băng, không còn thấy lạnh tí nào nữa.”
...
Hóa ra là ma pháp có thật.
*
“Ư... thật thảm khốc...”
Yuria đang giã tỏi với gương mặt đầy đau khổ.
- Chát, chát.
“Vàng ơi. Này.”
Ma Vương mang đến một chiếc kẹp quần áo và kẹp lên mũi Yuria. Đúng là một ý tưởng đậm chất Ma Vương.
“Hết ngửi thấy mùi rồi đúng không?”
... Liệu có ổn không đây.
Những tộc Elf trắng đầy lòng tự trọng cực kỳ bài xích việc tiếp xúc thân thể với người khác. Chỉ cần chạm vai nhau khi đi đường thôi là họ đã phải xin lỗi đến hai, ba lần rồi. Việc bị kẹp cái kẹp quần áo lên mũi thế kia thì dù cô ta có rút súng ra bắn nát gáo đối phương ngay lập tức cũng chẳng có gì lạ.
“Ra vậy. Không còn ngửi thấy mùi gì nữa. Thật sự cảm ơn cô.”
Yuria gửi lời cảm ơn với chất giọng nghẹt mũi.
...
Phải chăng Yuria cũng đã nhận ra rồi? Rằng trong những hành động của Ma Vương không hề chứa đựng một chút ác ý nào.
“Cái kẹp này cừ thật đấy.”
... Hoặc có lẽ cô ta chỉ đơn giản là thích cái kẹp quần áo đó thôi.
*
- Choảng!
“...”
“... Ơ?”
Rebecca, người vốn rất chăm chỉ làm những việc được giao, trong lúc chạy đôn chạy đáo bê hũ sành thì chẳng may vấp ngã làm vỡ tan tành.
...
Ma Vương bảo là phải vào kho một lát. Chắc giờ này đang quay lại rồi. Rebecca hoảng loạn nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu. Thế là tôi đưa ra cho cô ta một giải pháp đầy lý trí:
“Tôi nghĩ tốt nhất là cô nên nhảy ra ngoài cửa sổ ngay bây giờ đi.”
“Cái gì!? Tại sao?”
“Trước đây tôi... à không, có một tên tên là Kurdan Kẻ Hủy Diệt đã xông vào đây và làm vỡ cái bình gốm mà Ma Vương yêu quý. Sau đó, hắn bị lôi vào kho. Và suốt một thời gian dài, những tiếng thét bi thiết vang vọng khắp lâu đài Ma Vương. Chắc chắn là đã bị tra tấn cực kỳ khủng khiếp.”
“... K-Không được!”
Mặt Rebecca cắt không còn giọt máu. Chắc cô ta đang tưởng tượng ra cảnh mình sẽ bị đối xử thế nào bởi người đầu tiên đã dạy cho mình biết thế nào là nỗi đau.
“D-Dong-ha à, không còn cách nào để thoát khỏi tình cảnh này sao?”
“Ừ. Không có.”
“... Ưaaa. Thôi xong đời tôi rồi.”
Rebecca ngồi bệt xuống, cố gắng gắn lại những mảnh vỡ của hũ sành nhưng dĩ nhiên là không thể. Cô ta đặt những mảnh vụn xuống, quay sang nhìn ba người kia và nói:
“... Đã đến nước này rồi, chỉ còn cách chiến đấu và đánh bại Ma Vương thôi. Mọi người sẽ giúp tôi chứ?”
- Ngoảnh đi.
- Ngoảnh đi.
- Ngoảnh đi.
Nhưng cả ba đều quay ngoắt đi và tiếp tục công việc của mình. Gương mặt họ lộ rõ vẻ "việc của ai nấy lo".
“Lũ phản bội này! Xì... Vậy thì một mình tôi cũng...”
“Một mình cô cũng làm sao?”
Rebecca quay lại thì thấy Ma Vương đã đứng ngay sau lưng nhìn mình từ bao giờ. Rebecca giật mình ngã ngửa ra sau.
- Choảng!
Thế là đầu cô ta lại đập vỡ thêm một cái hũ nữa. Lần này thì chết chắc rồi. Vĩnh biệt nhé.
“C-Cứu tôi với! Làm ơn đừng búng trán tôi mà...”
“Này! Cô có sao không?”
Trái với dự đoán về việc Ma Vương sẽ bắn ra tia nhìn sát khí, cô ấy lại ân cần xoa sau đầu cho Rebecca.
“... Ơ? Cô không giận sao?”
“Hử? Sao phải giận?”
“... Tôi làm vỡ tận hai cái hũ cơ mà?”
“Ưmm, không sao đâu. Cô cũng chỉ muốn giúp thôi mà. Lại đây nào. Hồi phục (Heal).”
Rebecca đâu phải hạng người dễ bị thương chỉ vì va đầu vào hũ sành. Nếu mà chết vì mấy thứ này thì ngày xưa tôi đã dùng chai rượu Soju đập vào đầu cô ta rồi.
Dù vậy, biểu cảm của Rebecca lúc này trông đúng kiểu của một người đang được chữa lành tâm hồn.
*
Công việc muối kim chi đã xong. Kim chi được cho vào hũ và chôn hết xuống đất.
Ma Vương nói rằng sẽ giặt sạch quần áo cho cả bốn người vì họ đã bị lấm bẩn trong lúc làm đồng. Nghe vậy, cả bốn đều vô cùng vui mừng.
“V-Vậy thì nhờ cô nhé? Trên áo tôi cứ có mùi của Rebecca ấy.”
“Này! Dorothy! Cô nói cái gì thế hả!”
“Ha ha ha!”
Thế rồi họ lần lượt cởi đồ. Tôi vội vàng quay mặt đi trước khi thị lực bị "tấn công".
“Dong-ha à, nhìn là chết đấy nhé~.”
Nine vừa cởi đồ vừa nói bằng giọng nhừa nhựa đầy dầu mỡ.
“Cô mà cho tôi xem thì cô mới là người chết đấy.”
...
Lạ thật.
Tại sao lũ đó lại đang cười một cách chân thành như vậy?
Sống chung mấy năm trời nên tôi biết rõ. Đâu là nụ cười xã giao giả tạo, và đâu là gương mặt khi họ thực sự vui vẻ.
Hiện tại, biểu cảm của họ thiên về vế sau.
...
Tại sao chứ.
Sao các người lại trưng ra cái bộ mặt đó.
Ma Vương mang quần áo ra ngoài. Tôi đã bảo cô ấy cứ để họ tự giặt đồ của mình, nhưng cô ấy nói vì mấy đứa ngốc này đã vất vả rồi nên cô ấy sẽ làm giúp.
...
“Cô không cần làm áo mới nữa thật à? Trước đây cô thèm muốn lắm mà.”
Tôi đã từng hứa với cô ấy. Rằng sẽ lột đồ của các thành viên tổ đội cũ để làm cho cô ấy một bộ đồ mới.
“Ừm. Với ta thế này là đủ rồi.”
“...”
Ma Vương, người từng ngày đêm chờ đợi áo mới, giờ đây không còn tham lam đồ của người khác nữa.
“... Hề hề. Ta mặc bộ này hợp lắm đúng không?”
Cô ấy nắm lấy tà của bộ váy cũ kỹ vẫn mặc hàng ngày, cười và hỏi tôi.
“Ừ. Hợp lắm.”
“Cảm ơn nhé. Hi hi.”
...
Rõ ràng là vẫn muốn có áo mới mà.
Có lẽ trong mấy ngày chung sống với lũ ngốc kia, Ma Vương đã nảy sinh chút tình cảm chăng. Thế nên cô ấy mới không nỡ để họ trần truồng trở về nhà.
- Phẩy, phẩy.
Ma Vương phủi phủi bộ đồ cũ nát của mình. Rồi cô ấy chỉnh đốn trang phục, đứng thẳng trước mặt tôi. Trông có vẻ hơi căng thẳng.
“Này, bộ đồ này đẹp không?”
Ma Vương đột nhiên yêu cầu tôi đánh giá về bộ đồ của cô ấy.
Đây là lần đầu tiên cô ấy làm vậy.
*‘... Mình cũng chưa từng nghĩ kỹ về nó.’*
Tôi đã vô số lần nghĩ rằng Ma Vương rất đẹp. Nhưng về quần áo của cô ấy thì tôi chưa để tâm lắm.
... Ừm.
Bộ đồ đen này, giờ nhìn kỹ thấy cũng khá đẹp. Chắc là do "ma-nơ-canh" quá xuất sắc thôi.
“Đẹp. Đẹp lắm.”
“... Hề hề. Sau này cũng thế chứ? Sẽ mãi mãi đẹp chứ?”
“... Ừ. Chắc là vậy rồi.”
“Tốt quá! Ta chỉ cần thế thôi. Ừm. Giờ không cần áo mới nữa cũng được.”
*
Áo mới, chăn mới lúc nào cũng mang lại cảm giác dễ chịu. Với bốn người trong tổ đội anh hùng cũng không ngoại lệ.
Vì Ma Vương đã dùng ma pháp để sấy khô nên trong chớp mắt, quần áo đã khô ráo và thơm tho như mới. Thêm vào đó...
- Từ hôm nay hãy ngủ ở phòng ta đi.
Nếu cứ ngủ ở ruộng cải thảo thì quần áo vừa giặt xong chắc chắn sẽ lại bẩn thôi. Ma Vương đã cho phép tổ đội anh hùng ngủ trong phòng mình. Dĩ nhiên, đống bom ở lối vào thì vẫn còn đó.
Sau khi ăn món cơm phủ trứng đậu của Ma Vương một cách ngon lành, cả bốn người nằm trên tấm chăn cũ trong phòng Ma Vương và ngắm nhìn mô hình nhà bằng giấy. Ma Vương đã cho phép họ ngắm, nhưng cấm chạm vào. Cô ấy bảo ai chạm vào sẽ cho ăn một cú Meteor Drive ngay lập tức.
“Đúng là tay nghề của Dong-ha rồi. Một tạo hình không chút tì vết.”
“Nhìn này, bên trong cửa sổ còn có cả con thỏ nữa.”
“Mọi người xem cái này đi. Trông giống Rebecca quá!”
“Này Dorothy. Tôi thấy nó giống con lợn rừng hơn đấy.”
Cả bốn người lại ồn ào náo nhiệt sau một thời gian dài.
Trong mấy tháng kể từ khi Baek Dong-ha rời đi, tổ đội chưa bao giờ náo nhiệt như thế này. Dù có thuê ai vào làm phu khuân vác cũng chẳng thấy vui, đi phiêu lưu ở đâu cũng không thấy hào hứng.
Dĩ nhiên hiện tại ở đây, trong căn phòng của Ma Vương này không có Baek Dong-ha, nhưng chỉ cần được sinh hoạt cùng không gian với anh ấy một lần nữa thôi cũng đủ để sức sống của họ trỗi dậy.
... Và.
Nếu bảo rằng cuộc sống với Ma Vương không thú vị thì đúng là nói dối.
“Ơ, ở đây có một cuốn sách này?”
Dorothy phát hiện ra một cuốn sách duy nhất được cắm trên cái giá gỗ xộc xệch.
“Chữ của Dong-ha nè... ? Là câu chuyện do chính Dong-ha viết sao?”
“Mở ra xem mau đi.”
Cả bốn người mở cuốn sách ra mà chẳng thèm xin phép chủ nhân. Với bốn kẻ cả đời chỉ sống theo ý mình thì làm gì có chuyện học được cái gọi là lễ nghĩa này. Họ nằm sấp trên tấm chăn mà Ma Vương đã trải cho, cùng nhau đọc cuốn sách do Baek Dong-ha viết.
- Sột soạt (tiếng lật trang)
...
- Sột soạt
...
“Lật nhanh lên chút đi.”
“Tốc độ đọc của cô đúng như lời Dong-ha nói, chậm vãi chưởng.”
“A, chóng mặt quá. Cô không được đi học à?”
“Gì thế này. Là tôi lấy nó ra mà. Này! Đừng có lật! Tôi chưa đọc xong!”
Rebecca thầm nghĩ, có lẽ mình không phải là một Tanker (người đỡ đòn) chặn đứng các đòn tấn công của kẻ địch, mà chỉ là một Tanker hứng chịu mọi lời chửi rủa của lũ này thôi.
...
Một lát sau.
- Bộp.
Cả bốn người đã đọc xong cuốn . Ngay lập tức, trong đầu mọi người đều nảy ra cùng một suy nghĩ.
Cô bé đáng yêu và đầy sức hút trong cuốn sách...
Cô bé đó giống hệt Ma Vương.
Trong khi Nine, Yuria và Dorothy còn đang ôm nỗi niềm khó chịu trong lòng thì Rebecca vô tư đã tung ra cú chốt hạ:
“Chắc là Dong-ha viết tặng Ma Vương rồi.”
...
Cả bốn người đều vô cùng ghen tị với Ma Vương.
...
Sau một thời gian khá dài chung sống với Ma Vương, họ đã hiểu thêm rất nhiều về cô ấy. Thế nên, phần nào họ cũng thấu hiểu được tâm ý của Baek Dong-ha khi viết cuốn sách này.
... Nhưng.
Đồng thời, sự đố kỵ cũng trỗi dậy. Họ cảm thấy hậm hực.
Dù biết rõ những việc ác mà mình đã gây ra cho Baek Dong-ha trước đây, nhưng họ vẫn không thể ngăn nổi cảm xúc này.
...
Gương mặt ai nấy đều không tốt. Đó là một tâm trạng phức tạp và tinh tế khó có thể diễn tả bằng lời. Chỉ có Rebecca là vẫn tiếp tục luyên thuyên:
“Chắc Dong-ha thích Ma Vương lắm. Mà cũng đúng thôi nhỉ? Ma Vương đối xử tốt với cả chúng ta, thì chắc chắn phải đối xử tốt với Dong-ha hơn nhiều rồi. Chẳng giống chúng ta chút nào.”
...
Dù là lời nói của con ngốc Rebecca, nhưng chẳng ai có thể phản bác được. Sự thật đó càng khiến họ thêm bực bội.
“Hàaa.”
- Chộp.
Dorothy cầm cuốn <Thư viện> nhét mạnh vào giá sách một cách bực dọc.
“Tôi đi ngủ đây.”
“Tôi nữa.”
“Tôi cũng mệt rồi.”
Cả ba người bỗng trở nên u sầu và đi nằm.
“Ừm... Hóa ra Dong-ha không chỉ tặng mỗi hạc giấy ma pháp thôi đâu.”
Nghe thấy lời lẩm bẩm của Rebecca, Dorothy liền hỏi:
“Hạc giấy ma pháp? Cái đó là cái gì cơ?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
