Áo mới thì tốt, người cũ thì hay (7)
Dorothy, người từng quả quyết rằng có chết cũng không làm nổi việc đồng áng, giờ đây đang đội chiếc mũ chóp nhọn tự chế trông chẳng khác gì mũ rơm. Cô nàng không đi giày cao gót như mọi khi mà xỏ ủng, cầm chai nước suối tu ừng ực.
- Ực, ực.
“Khàaa. Phải thế này chứ. Mát quá đi mất.”
...
“Cô là ai thế hả...”
“Hi hi. Sao anh lại nhìn tôi như thế? Anh Dong-ha. Nhìn đường cổ đẫm mồ hôi của tôi quyến rũ lắm sao?”
Nghe cái giọng đó, tôi cảm giác như bát canh kim chi ăn tối qua sắp trào ngược ra ngoài. Thay vì trả lời, tôi bắt một con sâu bắp cải thả tọt vào trong cổ áo sau lưng Dorothy. Ngay lập tức, Dorothy giãy nảy lên, rít lên những tiếng lâm chung y hệt như cảnh phim khi đại chiến binh Toruk Makto bị trúng đạn súng máy. Trông cô ta lúc này chẳng khác gì tôi ngày trước, cái hồi bị trúng ma pháp điện giật rồi lăn lộn trên sàn nhà.
“Phù. Dong-ha. Chúng ta còn phải đào cái hố này đến bao giờ nữa?”
Tôi giao việc đào đất cho Yuria, Rebecca và Nine. Khác với Rebecca và Nine vốn có cơ thể cứng cáp nên cứ lầm lũi đào mà không một lời than vãn, trán Yuria đã lấm tấm những giọt mồ hôi.
“Đào sâu vào. Có việc quan trọng đấy.”
*
“Mọi người ơi. Ăn cái này đi.”
Ma Vương mang đến mấy quả trứng luộc quý giá. Luộc theo công thức lòng đào mà tôi đã dạy.
“Biết ơn ta đi nhé.”
Có vẻ thói quen ăn uống của giới quý tộc vẫn còn sót lại, nên những món ăn tầm thường như trứng luộc chắc họ sẽ chẳng thèm đụng...
“Cái đó là của tôi!”
“Tôi chộp được trước mà! Buông ra đi. Đồ cái loại đến đào đất cũng không xong!”
“Này! Hôm nay tôi là người trồng được nhiều nhất đấy nhé! Sáng nay lúc các người còn đang ngủ trương thây ra, tôi đã cùng Ma Vương dọn dẹp nhà bếp rồi!”
... Chẳng có chuyện đó đâu.
Đúng là con người ta cứ phải bỏ đói mới biết mặt nhau.
Giờ đây chỉ còn lại một lũ chết đói đang tị nạnh, so đo từng li từng tí kích cỡ của những quả trứng mà nhìn bằng mắt thường chẳng thấy khác biệt là bao.
“Chíuuuu!”
Rebecca, kẻ nãy giờ vẫn rình rập thời cơ giữa hiện trường tranh chấp, đã nhanh tay chộp lấy quả trứng đang bị tranh giành rồi tống tọt vào mồm khi còn chưa kịp bóc vỏ. Thấy cảnh đó, những người còn lại vác luôn nông cụ lên định nện cho Rebecca một trận. Cảnh tượng đó làm tôi liên tưởng đến một đàn yêu tinh Goblin.
- Keng, keng!
- Toong, toong!
Cái quái gì thế này, dùng vật sắc nhọn nện vào người mà lại phát ra tiếng kim loại va chạm. Chắc chắn kiếp trước cô ta là robot rồi.
“Rebecca! Cô làm cái quái gì thế! Cô định từ bỏ nhân tính luôn rồi à!”
“Nó vẫn chưa trôi xuống thực quản đâu. Nine! Mau bóp cổ cô ta lại!”
“Ư... cổ gì mà... cứng như khúc gỗ thế này.”
Nhìn họ chẳng khác gì Frodo Baggins và Smeagol đang tranh giành chiếc nhẫn. Thật là thảm hại hết chỗ nói.
...
Hóa ra khi không còn đi bắt nạt người khác và mất đi sức mạnh, bọn họ cũng chỉ là những kẻ ngốc nghếch bình thường mà thôi.
Chắc vì có sức mạnh nên họ mới trở thành kẻ ác.
Nếu không, họ cũng đã sống như những người phụ nữ bình thường rồi.
“Đừng đánh nhau mà. Ta cho các người quả trứng của ta này.”
Ma Vương là người đã đứng ra hòa giải cho lũ ngốc đang giằng co vì quả trứng suốt nãy giờ.
‘Rõ ràng cô ấy cũng thích trứng luộc lắm mà...’
...
Quan sát các thành viên trong tổ đội suốt mấy ngày qua, tôi nhận ra một điều.
Dù đến giờ vẫn khó tin.
Dù thật sự chẳng có lý lẽ nào giải thích được.
Nhưng tôi không còn cảm thấy ác cảm với họ như lúc đầu khi cùng Ma Vương chiến đấu nữa.
...
Mà cũng phải thôi.
Tôi đã bao lần thuyết phục Ma Vương rằng bọn này rất nguy hiểm, phải giết ngay đi. Bốn người bọn họ đã chứng kiến cảnh đó với gương mặt đầy căng thẳng.
Nhưng Ma Vương đã không làm vậy. Cô ấy chọn để lũ ngốc này được sống.
Nói cách khác, đối với bọn họ, cô ấy chẳng khác nào ân nhân cứu mạng.
Họ kéo đến định giết cô ấy nhưng lại được tha thứ, rồi vì sự ngu ngốc của chính mình mà bị nhốt lại nhưng vẫn được cung cấp chỗ ăn chỗ ở. Lại còn được nấu cơm ngon cho ăn, rồi thỉnh thoảng có cả quà vặt như lúc này.
...
Nếu bây giờ tôi đóng vai “chiếc roi” luôn quát mắng họ, thì Ma Vương chính là “củ cà rốt” dành cho họ.
Thế nên, việc sự căm thù mù quáng dành cho Ma Vương vơi bớt đi cũng không có gì lạ...
Tuy nhiên, dù vậy đi chăng nữa, tôi cũng không ngờ lũ biến thái này lại trở nên hiền lành đến thế. Để cảm hóa được bọn này, chắc phải cỡ Rohan Edwock – vị truyền giáo nổi tiếng là bậc thánh nhân – mới làm nổi.
Quả nhiên Ma Vương có một ma lực kỳ lạ, có thể bóc tách bản tính ác độc và giúp con người tìm lại sự thuần khiết.
...
Biết đâu bọn họ sẽ không nhận trứng từ Ma Vương thì sao?
Kiểu như: ‘Không sao đâu, Ma Vương cũng phải ăn đi chứ.’
Thế nhưng.
“Tránh ra! Trứng của Ma Vương là của tôi!”
“Nine, đầu óc cô có vấn đề à? Bỏ cái tay ra ngay!”
Chuyện đó không bao giờ xảy ra. Họ chỉ lao vào đánh đấm túi bụi đến mức chảy cả máu mũi để tranh giành mà thôi.
*
“Dong-ha. Nắm lấy tay tôi với. Tôi định leo lên đây.”
Yuria nói từ dưới cái hố mà cô ta đang đào.
“Không cần đâu. Cái hố đó là để chôn các cô mà.”
“?”
Mắt Yuria và Nine trợn tròn. Rebecca thì vẫn chưa hiểu chuyện gì.
“... Cái gì cơ...?”
“Để chôn sống các cô đấy.”
Nói rồi tôi dùng xẻng xúc một nắm đất hất vào người Yuria, phản ứng của cô ta còn vượt ngoài mong đợi của tôi.
“Đừng, đừng làm thế! Chuyện này hơi quá rồi đấy!”
“Cứu tôi với, Dong-ha ơi!”
“... Đùa thôi. Bình tĩnh đi.”
*
Tôi là kiểu người biết thừa nhận sự thật. Từ khi bọn họ đến, khối lượng công việc của tôi giảm đi nên cũng nhàn hạ hơn đôi chút.
Hiện tại tôi đang khâu nốt đống gấu bông khủng long còn tồn đọng. Việc này thì tôi không thể giao cho bọn họ được. Bởi tôi biết thừa hoa tay của bọn họ thảm hại đến mức nào.
“Ôi chao!”
Quay lại thì thấy Dorothy đang đứng nhìn tôi khâu gấu bông. Mái tóc tím vẫn còn ướt nước. Có vẻ vừa được Ma Vương tắm rửa cho xong.
“Mấy cái này là gì thế?”
“...”
Thấy tôi không trả lời, Dorothy hỏi lại lần nữa.
“... Cái này là...”
“Nhìn mà không biết à? Gấu bông đấy.”
...
Tôi sẽ không nổi giận với họ nữa để tránh làm Ma Vương thấy có lỗi. Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, những tổn thương tâm lý còn sót lại vẫn khiến tôi khó lòng thốt ra được lời nào tử tế với họ.
“... Anh Dong-ha. Con gấu này, anh cho tôi một con không được sao?”
“...”
Dorothy, kẻ có thể thiêu rụi người khác hay biến họ thành cột băng mà không hề chớp mắt, lại có một thói quen kỳ quặc là không ôm cái gì đó thì không ngủ được. Thế nên bây giờ cô ta toàn phải ôm bắp cải mà ngủ.
Nhìn con gấu bông khủng long đang dần hoàn thiện trên tay, những ký ức cũ lại hiện về.
*
- Anh Dong-ha?
Giọng nói của Dorothy khi tỉnh giấc lạnh lẽo như băng.
- ... Ơ? Sao thế?
- Anh điên rồi à?
Sự bất mãn của Dorothy thật sự vô lý hết sức.
Rõ ràng là đang ôm tôi ngủ, thế mà lúc mở mắt ra, tôi đâu chẳng thấy, chỉ thấy một con gấu bông bị nhét vào chỗ đó.
- Không, thì cô bảo khi ngủ phải ôm cái gì đó mà. Nên tôi mới nhét con gấu vào đấy thôi? Có vấn đề gì à?
- Im đi.
- Xẹt xẹt xẹt!
- Á á á á! Con khốn này!
*
Tự nhiên tôi hết muốn cho.
“Hàng để bán nên không cho được. Đi ra chỗ khác đi.”
“... Thế tôi mượn không được sao? Tôi sẽ dùng cẩn thận rồi trả lại...”
“Đã bảo là không được mà? Đi đi.”
Dorothy không nài nỉ thêm nữa. Cô ta vừa đi xa dần vừa không rời mắt khỏi con gấu bông khủng long. Nếu là ngày trước, chắc cô ta đã dùng ma pháp tấn công để cướp bằng được rồi.
*
- Cạch, cạch!
- Tạch, tạch! Tạch!
Tôi đang chơi trò Thiết Quyền với Ma Vương. Mấy ngày nay bận rộn quá nên chẳng chơi bời được gì.
“Hi hi hi.”
Ma Vương đã luyện tập một nhân vật mới. Một nhân vật có biệt danh là “Chai Bia” với những cú đá cực mạnh. Chắc là vì đấu với máy có kết quả tốt nên cô ấy định mang ra để “vùi dập” tôi ngay đây mà.
‘... Mơ đi nhé.’
“Chai Bia” là nhân vật chuyên dùng để bắt nạt lính mới. Nói cách khác, nó chỉ phát huy sức mạnh khi đối đầu với những người chơi có trình độ kém hơn hẳn. Thực tế, nhân vật Ác quỷ hay Ogre của Ma Vương còn khó nhằn hơn nhiều. Thế nên tôi cứ thong thả mà đỡ đòn thôi.
... Thế nhưng. Thứ thực sự gây khó chịu lại là cái khác.
... Không, mẹ kiếp.
“Này Dong-ha. Sao cú đá tầm cao vừa rồi lại trúng thế? Thật thất vọng quá. Chẳng phải chỉ cần cúi xuống là né được sao?”
“Ôi, sốt ruột quá. Dong-ha lại bị đá trúng bụng rồi kìa.”
“Chơi kém thật đấy. Con mèo nhà tôi chơi chắc còn giỏi hơn thế này.”
“Dong-ha ơi. Cho tôi chơi một ván đi. Nhé? Một ván thôi.”
...
Lũ điên này.
Làm việc xong, được cho ăn cho tắm rồi thì biến về phòng mà ngủ đi chứ.
“Cút về nhà các người ngay không? Có tin tôi cho đi chầu ông bà vải hết không hả?”
Tôi rút khẩu súng robot tia sáng dắt ở thắt lưng ra định bắn, cả lũ mới chịu lảng tránh ánh nhìn.
“... Ơ kìa, anh Dong-ha. Ván cuối thôi mà!”
“Biết rồi nên làm ơn biến ra ngoài giùm cái...”
Tỉ số đang là 1:1.
... Tất nhiên tôi không có ý định nhường Ma Vương đâu.
- Tạch, tạch.
Ngay khi bắt đầu, trước những cú đá dồn dập của “Chai Bia”, nhân vật đeo mặt nạ báo của tôi bị đánh cho tơi tả. Thanh máu sụt giảm nhanh chóng xuống còn một nửa.
“Đổi nhân vật đi! Làm gì thế hả!”
“Thật là bực mình quá đi!”
Nine và Yuria chẳng biết gì cứ nhìn thanh máu rồi gào lên.
Không cần phải đổi. Dù sao chỉ cần một cú vật là xong thôi.
- Chộp!
“Á!”
Đang bị dồn vào góc, tôi chớp thời cơ tung ra chuỗi đòn vật liên hoàn của nhân vật mặt nạ báo. Cứ thế, tôi nện nhân vật “Chai Bia” đang đầy máu của Ma Vương xuống sàn liên tiếp. Thanh máu đang đầy ắp của cô ấy biến mất như một phép màu.
- K.O.
“... Ư ư.”
Ma Vương buông tay cầm game, người rũ xuống. Nhân vật “Chai Bia” mà cô ấy âm thầm luyện tập lúc rạng sáng cũng đã bị đánh bại. Ngay lập tức, những tiếng reo hò ầm ĩ vang lên.
“Ồ ồ ồ! Baek Dong-ha! Anh là cái gì thế? Chơi đỉnh vcl!”
“Ha ha ha ha! Không ngờ lại lật ngược thế cờ được! Cú đảo ngược tình thế tuyệt vời đấy!”
“Anh Dong-ha. Sao anh làm được thế!? Không ngờ anh lại có tài năng này đấy!”
“Cho tôi chơi một ván đi mà. Nhé? Một ván thôi!”
...
“Đã bảo im mồm rồi cút về nhà đi mà...”
Vì có Ma Vương ở đó nên tôi cố dùng tông giọng nhẹ nhàng nhất có thể để đuổi họ đi.
Nhưng bốn kẻ lần đầu tiên trong đời thấy trò Thiết Quyền còn phấn khích hơn cả tôi và Ma Vương – những người trực tiếp chơi.
Thậm chí, họ còn vây quanh Ma Vương vừa thua cuộc để lên mặt dạy đời.
“Ma Vương. Tôi thấy điểm yếu của ngài chính là các kỹ năng vật đấy. Tại sao ngài cứ phải lao vào phạm vi tấn công của kẻ địch làm gì?”
“... Đ-điểm yếu? ... Hóa ra là vậy.”
“Không chỉ thế đâu. Mỗi lần đổi nhân vật là ngài lại bị trúng một đòn, những lỗi nhỏ nhặt đó đều dẫn đến thất bại cả đấy.”
“... Ư ư. Ta xin lỗi.”
“Tình thế càng có lợi thì càng phải tập trung đến cùng. Vì đó là lúc đối phương dễ nhe nanh múa vuốt nhất. Chúng tôi nói thế cũng chỉ vì muốn tốt cho Ma Vương thôi. Ngài hiểu ý tôi chứ?”
“... Ừ, ta... ta sẽ ghi nhớ. Ta sẽ ghi vào sổ tay Thiết Quyền.”
...
Đúng là nực cười.
‘Lũ này bị điên tập thể rồi à.’
Đã đến mức dám thốt ra những lời xấc xược như thế với Ma Vương rồi cơ đấy? Tôi đây còn sợ đến mức chẳng dám bật lại suốt mấy tháng trời. Quả không hổ danh là tổ đội anh hùng, gan to bằng trời thật.
... Hơn nữa.
Mấy cái con mụ “game thủ mồm” này. Nếu đưa tay cầm cho chơi, chắc bị Ma Vương đánh cho không còn manh giáp.
...
Mà thôi, kệ đi. Cứ để họ nói vài câu rồi đuổi về sớm cho rảnh nợ. Nói nhiều làm gì.
Thế nhưng đúng lúc đó, Rebecca lại thốt ra một câu mà tôi không thể nào làm ngơ được.
“Ma Vương gà mờ thật đấy. Để tôi chơi chắc cũng đập cho tơi tả.”
“Con bé tóc hồng kia, lại đây ngồi xuống. Cô chết chắc rồi.”
*
Rebecca, kẻ nãy giờ cứ gào thét đòi chơi một ván, hớn hở nhận lấy tay cầm.
Và tất nhiên, cô ta bị Ma Vương băm vằm trong nháy mắt.
Trình độ của Ma Vương chắc chắn nằm trong top 1% người chơi trên Trái Đất. Hơn nữa, cô ấy luôn dùng toàn lực để nghiền nát bất cứ đối thủ nào.
Một đứa tân binh đần độn làm sao mà thắng nổi.
“... Nghiến răng.”
...
Từ nãy đến giờ, tôi đã nhắm sẵn robot tia sáng giết người vào thái dương của Rebecca. Để đề phòng trường hợp Rebecca vì quá cay cú mà bóp nát tay cầm game, tôi sẽ nổ súng tiêu diệt ngay lập tức.
Trận đấu kết thúc, đúng như kịch bản, những lời chê bai từ đám khán giả đần độn đổ dồn vào kẻ thua cuộc Rebecca.
“Kỹ năng tệ đến mức không nỡ nhìn. Thật may là tôi không cùng chủng tộc với cô. Tội nghiệp cho Nine và Dorothy quá.”
“Rebecca. Tôi nhờ cô một việc được không, móc mắt tôi ra giùm cái? Vừa xem cô đấu xong tôi thấy mắt mình như bị thối rữa hết cả rồi.”
“Cô Rebecca? Tôi hy vọng sau chuyến hành trình này cô hãy rời khỏi tổ đội đi. Xem trận đấu vừa rồi tôi đã chắc chắn một điều: Tôi không muốn giao vị trí tiên phong cho cô thêm một giây nào nữa. Thời gian qua cô vất vả rồi.”
Vốn đã bị đánh cho không kịp ngáp, giờ lại còn bị sỉ nhục nhân phẩm nặng nề, dù có là tanker mạnh nhất như Rebecca thì thanh nộ cũng nổ tung.
“Này! Thế các người thì giỏi cái gì? Có giỏi thì nhào vô!”
Mặt cô ta đỏ gay, thở hồng hộc như bò tót.
“Tế tác tười thì tỏi cái gì? Có tỏi thì tào tô?”
“Để con mèo nhà tôi đấu thay được không? Tôi nghĩ nó vẫn thắng được cô đấy.”
Ba người kia bắt đầu vây quanh trêu chọc Rebecca. Đồng thời, họ cũng rục rịch tiến lại gần tay cầm game.
“Này. Đấu đá cái gì. Lũ đần này. Cút ra ngoài hết đi.”
Mới đối xử tốt một tí là định leo lên đầu lên cổ chơi game luôn cơ đấy. Đúng là cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán. Quan trọng nhất là tôi chẳng có chút hứng thú nào để chơi bời cùng bọn họ cả.
Thế nhưng bọn họ tự đẩy không khí lên cao rồi bắt đầu ríu rít với nhau.
“Hay là cá cược cái gì đi? Búng tai? Hay tát vào mặt?”
“Hay đấy. Dù sao dạo gần đây tôi cũng đang muốn nện cho Rebecca một trận.”
“Hay là nhảy từ đây xuống dưới đi? Phải tầm đó thì cô Rebecca mới thấy sợ được.”
“Hừ hừ, nhào vô! Để tôi cho các người biết cái này khó đến mức nào!”
“Ừ! Chơi đi. Cho ta và bạn ta tham gia với nữa.”
...
Lũ ngốc đang đối mặt nhau để chọn môn cá cược, thì không biết từ lúc nào Ma Vương đã chen vào giữa.
...
“... À, không, chuyện này là...”
“... Sao thế? Ta không được chơi à?”
Thấy mình có nguy cơ bị ra rìa, từ đan điền của Ma Vương bắt đầu tỏa ra luồng hắc khí. Chà, gợi nhớ kỷ niệm xưa quá đi mất.
“... Phải... phải chơi cùng chứ ạ.”
Mặt bốn người bọn họ cắt không còn giọt máu. Giờ mới nhận ra là mình sắp tiêu đời rồi. Nhưng đến nước này thì không thể bỏ rơi Ma Vương đang đầy vẻ mong đợi được.
“Giải đấu búng tai nhé. Hi hi hi.”
...
“Dong-ha ơi, hôm nay tôi làm việc nhiều nên mệt quá. Giờ tôi phải về ruộng bắp cải đây...”
Nine, kẻ có trực giác nhạy bén, đã ngửi thấy mùi tử khí và định tìm đường chuồn.
“Đi đâu mà đi. Phải chơi game với bạn tôi chứ.”
Định đuổi bọn họ về sớm nhưng tôi lại thôi.
Vì chơi game quá giỏi nên tôi toàn thắng Ma Vương và chưa bao giờ bị phạt. Tự dưng tôi muốn chứng kiến một thế giới song song, nơi có kẻ thua cuộc trong game và bị búng tai.
Kết quả là chỉ có mình Rebecca bị búng cho đến chết đi sống lại suốt cả buổi.
*
... Mình đang làm cái quái gì thế này.
Không ngờ lại có ngày mình ngồi chơi game với lũ này.
... Chơi đùa sao?
Cảm giác thật kỳ lạ.
Chẳng phải là một cảm giác dễ chịu gì cho cam.
- Cộp, cộp.
Tôi dọn dẹp xong xuôi rồi đi về phòng. Trên đường đi ngang qua ruộng bắp cải. Tôi định không nhìn đâu, nhưng tiếng nói lại vang lên.
“Anh Dong-ha. Ngủ ngon nhé.”
Là Dorothy, người đang ngủ ở phía gần lối vào.
“...”
Tôi định phớt lờ mà đi tiếp. Định không liếc mắt nhìn lấy một cái, nhưng tầm mắt tôi lại bị thu hút bởi con gấu bông mà Dorothy đang ôm.
“... Cái gì kia?”
Đó chính là con gấu bông khủng long mà lúc nãy Dorothy đã hỏi xin tôi.
“À, cái này không phải tôi ăn trộm đâu.”
“... Thế thì sao?”
“... Tôi được tặng đấy. Từ Ma Vương. T-tôi không phải là người chủ động hỏi xin đâu nhé.”
“... Thật không? Không phải cô đe dọa để lấy đấy chứ?”
“Th-thật mà! Cô ấy bảo cô ấy hiểu cảm giác muốn ôm cái gì đó khi ngủ nên mới cho tôi.”
“...”
“... Cô ấy bảo là: ‘Của ta thì không được... nhưng con gấu khủng long này thì ta cho cô’ đấy.”
“..... Thế à, biết rồi.”
Nếu là Ma Vương cho thì thôi, chẳng còn cách nào khác.
*
- Cộp, cộp.
Tôi đi lướt qua Dorothy và trở về phòng. Ma Vương đang nằm sấp, say sưa ngắm nhìn con chuột túi trong cuốn sách <Sở thú>.
- Phịch.
Ngay khi tôi vừa ngả lưng xuống giường, Ma Vương đã từ trong trang sách nhảy bổ ra ôm chầm lấy tôi và nói:
“Hi hi hi. ‘Của ta’ về rồi đây.”
“... Hả?”
“Ưm ưm, không có gì đâu. Hì hì.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
