Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

53 54

hắc long pháp điển

(Đang ra)

hắc long pháp điển

Hoan thanh

"Câu chuyện về một con Hắc Long vô năng về ma pháp nhưng lại khuấy đảo phong vân tại dị giới."

290 1458

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

716 11909

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

30 289

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 857

WN - Áo mới thì tốt, người cũ thì hay (9) Cách để khiến Ma Vương bật khóc

Áo mới thì tốt, người cũ thì hay (9) Cách để khiến Ma Vương bật khóc

“Ưm... ưm...”

Tiếng lầm bầm nhỏ xíu của Ma Vương khiến tôi tỉnh giấc. Cô ấy đang lẩm bẩm cái gì một mình thế nhỉ?

“... Thế nên là, mắt của cá voi sát thủ không phải là cái đốm trắng đâu, nó nằm ở ngay phía dưới cơ. Ừm, lạ lắm đúng không? Chính ta cũng giật cả mình đấy.”

... Lại nữa rồi. Hóa ra vẫn như mọi khi, cô ấy đang trò chuyện với con hạc giấy.

“Còn nữa, còn nữa, có một loài gọi là hải cẩu...”

Ma Vương thường xuyên trò chuyện với hạc giấy vì tin rằng nếu cho nó nghe nhiều lời hay ý đẹp, nó sẽ biến thành một trò chơi thú vị hơn. Nhìn cái dáng vẻ ấy, trông cô ấy chẳng khác nào một bà bầu đang thực hiện thai giáo vậy.

...

*Siết chặt*

Tôi vòng tay ôm lấy Ma Vương từ phía sau.

“Á? Ngươi dậy rồi à. Hôm nay chơi trò Bubble Bobble nhé! Nhé? Chơi đi mà?”

“Được thôi.”

Tôi tự nhiên gạt con hạc giấy đang nằm trên tay Ma Vương ra rồi nắm lấy bàn tay cô ấy.

*

“Các cô kia, ra ăn cơm đi.”

Nghe tiếng Ma Vương gọi, cả bốn người bọn họ bước ra khỏi phòng cô ấy.

‘... Hửm?’

Chẳng hiểu sao tâm trạng của cả bốn đứa đều đang hưng phấn tột độ. Là do tôi tưởng tượng chăng? Trông mặt đứa nào đứa nấy cứ như vừa tìm được món đồ chơi mới vậy. Ăn đời ở kiếp với bọn này mấy năm rồi nên tôi lạ gì.

“Này, các cô lại định giở trò gì nữa đúng không?”

“Kìa, anh Dong-ha nói gì thế. Tụi em đâu có dám.”

Dorothy lấy tay che miệng cười một cách đầy nham hiểm. Suýt chút nữa là tôi đã tặng cho cô ta một cú chọc mắt thay lời chào buổi sáng rồi. Cái đôi mắt màu tử đinh hương đó vốn dĩ đã có nội tại khiến người ta phát điên mà.

*

“À này, Ma Vương.”

Đang ăn, Nine bỗng dưng cất tiếng gọi.

“Ơi? Sao thế Đỏ?”

“Con búp bê gỗ hồi trước ấy? Dong-ha đã hứa là sẽ làm cho cô, và anh ấy đã giữ lời đấy thôi.”

“..... À, ừ. Nhưng tự dưng cô nhắc chuyện đó làm gì?”

“Thì thấy Dong-ha nhà mình giữ lời hứa giỏi thật đấy.”

“... Ừ.”

...

Cái quái gì thế?

Tự nhiên như không.

Cô ta đang định giở trò gì đây? Mà thôi, bình thường tôi cũng chẳng bao giờ hiểu nổi trong đầu bọn này đang nghĩ cái quái gì. Dù sao thì tâm tư của lũ này cũng nằm ngoài phạm vi thấu hiểu của con người rồi.

“À, đúng rồi nhỉ, anh Dong-ha.”

“...”

“Anh Dong-ha ơi.”

“Đừng có gọi. Lo mà ăn đi.”

“À, cũng không có gì to tát đâu, chỉ là hồi em chuẩn bị thi Đại Pháp Sư ấy, anh đã giữ lời hứa thức trắng đêm giúp em học bài. Em muốn cảm ơn thôi mà.”

“Cái... chuyện từ đời tám hoánh nào rồi. Tự dưng lại nhắc.”

“Không ạ. Chỉ là em tự hỏi liệu trên đời này còn ai giữ lời hứa giỏi như anh Dong-ha không thôi. Hi hi.”

...

Có gì đó sai sai.

Biểu cảm và hành động của Dorothy và Nine quá sức cường điệu.

Bọn này chắc chắn không phải đang nói nhăng nói cuội theo dòng cảm xúc đâu.

Tại sao tôi lại có cảm giác bọn chúng đang vây quanh và nhắm vào một mục tiêu cụ thể nào đó nhỉ?

“Dong-ha.”

“... Gì?”

“Cảm ơn nhé. Vì lần đó đã tìm lại sợi dây chuyền bị mất cho ta.”

“...”

Sợi dây chuyền được coi là gia bảo của Yuria. Hồi đó cô ta dọa nếu không tìm giúp thì sẽ nhổ sạch răng tôi để làm vòng cổ bằng xương, nên tôi mới đành phải hứa là sẽ tìm cho bằng được.

“... Ừ.”

“Ngươi đúng là kẻ đã nói là sẽ làm. Ta chưa từng thấy ngươi thất hứa bao giờ.”

...

Điểm chung trong lời nói của cả ba đứa này chính là "lời hứa".

...

Cái quái gì đang diễn ra vậy?

Tôi rời mắt khỏi bát cơm và liếc nhìn cả ba. Thật rợn tóc gáy, cả ba đều đang nheo mắt nhìn tôi đầy ẩn ý.

“Này, có gì thì nói thẳng ra đi.”

“... Thật sự được nói sao?”

!

Cái biểu cảm đó của Dorothy. Đó là vẻ mặt cô ta thường lộ ra ngay trước khi tung đòn kết liễu kẻ thù. Cảm nhận được sát khí, tôi buộc phải lùi lại một bước.

“... Cái, cái gì chứ?”

“... Ừm, chuyện là thế này. Thưa Ma Vương, con hạc giấy đó...”

*Keng!*

Những mảnh ghép rời rạc trong đầu tôi bỗng chốc khớp lại với nhau, cảm giác như vừa bị ai đó cầm gậy nhôm phang mạnh vào sau gáy.

“Sau một năm nữa nó sẽ... Ưm ưm!”

Tôi lao tới bịt chặt miệng Dorothy.

“Ưm, ưm ưm!”

“Dorothy, đợi đã! Câm miệng lại một chút đi.”

“Á, các ngươi! Đừng có ôm nhau!”

Ma Vương, người chẳng hiểu mô tê gì, định vào can ngăn để tách tôi và Dorothy ra. Tôi vừa giữ chặt Dorothy vừa né tránh bàn tay của Ma Vương.

Tôi dốc hết sức bịt kín đường thở của Dorothy. Có khi cứ thế này cho cô ta nghẹt thở luôn cũng không phải ý kiến tồi. Thế nhưng, họng súng không chỉ có một.

“Chà, đây là con hạc giấy đó sao? Đẹp thật đấy.”

“Nine, đồ con mắm này! Cái đó... đợi đã!”

“Dong-ha à, làm gì có chuyện đợi đã ở đây. Ma Vương ơi, cô biết không...”

Nguy rồi.

“MA VƯƠNG ƠI!!!!”

Đang vật lộn với Dorothy dưới sàn, tôi gào lên thật lớn khiến cả căn bếp rung chuyển. Ma Vương vốn đang chăm chú nghe Nine nói liền giật mình quay sang nhìn tôi.

“Hả?”

“Cái nhà giấy vẫn ổn chứ?!”

“... Ơ, ừ ừ. Vẫn ổn mà. Sáng nay ta vừa kiểm tra rồi.”

“Không được. Tôi thấy bất an lắm. Cô đi xem lại đi. Xem có chỗ nào hỏng hóc không. Kiểm tra kỹ từng ngõ ngách vào.”

“Không sao đâu mà. Rõ ràng ta đã...”

“Thật không? Cô chắc chắn chứ? Lỡ như trong lúc đó có chuyện gì xảy ra thì sao? Thật ra đêm qua tôi mơ thấy điềm gở. Đi xem đi.”

“... Ơ, ừ. Ngươi nói đúng! Để ta đi xem lại lần nữa.”

*Lạch bạch, lạch bạch*

Ma Vương đặt thìa xuống rồi chạy biến về phía căn phòng có đặt ngôi nhà giấy.

*

“Vừa nãy anh nói dối cũng dẻo miệng gớm nhỉ? Mơ thấy điềm gở cơ đấy... Ha ha ha.”

“Phép thuật biến hạc giấy sau một năm á? Loại phép đó đến em còn chưa nghe thấy bao giờ luôn!”

Dorothy, kẻ vừa mới lăn lộn dưới sàn nhà, giờ đang nở một nụ cười đầy đắc thắng.

“...”

Dù tôi đã dặn dò Ma Vương kỹ lưỡng, nhưng có vẻ như trong lúc tôi vắng mặt hoặc đi vệ sinh, bọn này đã kịp thẩm vấn cô ấy rồi. Kẻ gặng hỏi về con hạc giấy chắc chắn là Rebecca.

“Coi như bỏ qua chuyện này được không?”

Tôi cố bám víu vào tia hy vọng mong manh, hạ giọng khẩn cầu.

Thế nhưng, bốn đứa bọn họ trông có vẻ còn khó chịu hơn.

“Hừ, tình bạn vĩ đại gớm nhỉ. Anh không muốn làm Ma Vương thất vọng đến thế cơ à?”

“Đúng là làm màu.”

... Phải rồi.

Lũ này không phải hạng người bảo đừng nói là sẽ không nói. Mà kể cả tôi có tỏ ra thờ ơ bảo chúng muốn nói gì thì nói, thì chúng cũng sẽ nói thật thôi.

“... Được rồi. Hết cách rồi sao?”

“Ha ha ha. Phải thế chứ, ngoan ngoãn... Á!”

Tôi rút khẩu súng robot tia lazer bên hông ra, nhắm thẳng vào đầu Nine. Tuy không bằng Yuria, nhưng hồi ở trong quân ngũ, lần nào kiểm tra bắn súng tôi cũng đạt loại xuất sắc. Ở khoảng cách này thì không đời nào trượt được.

“Xin lỗi nhé. Chết hết đi cho rảnh nợ.”

...

“Anh Dong-ha! Anh điên rồi à!?”

“Dong-ha! Thế này là không được đâu nhé!”

“Này! Cất cái đó đi.”

“Dong-ha à, nãy giờ em có nói gì đâu? Anh sẽ tha cho em đúng không?”

...

Hầy.

*Từ từ hạ súng*

Tôi hạ robot xuống. Nếu Ma Vương đi kiểm tra nhà giấy về mà thấy xác chết nằm la liệt thì cô ấy sẽ cảm thấy thế nào đây.

“... Không còn cách nào khác sao?”

Tôi khẩn khoản yêu cầu với giọng điệu nghiêm túc hơn. Dù biết với lũ biến thái này thì cảm xúc chẳng có nghĩa lý gì, nhưng đây là tất cả những gì tôi có thể làm lúc này.

“... Tôi xin các cô đấy.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt bốn cái đứa đáng ghét kia. Chẳng hiểu sao, đồng tử của lũ khốn này lại rung động dữ dội. Không biết là do phẫn nộ hay đau buồn nữa.

“... Được rồi. Nhưng với một điều kiện.”

Hóa ra lũ này đã chuẩn bị sẵn phương án đàm phán để tống tiền tôi từ trước.

Yêu cầu của bọn chúng thực sự là quá sức nhảm nhí. Chúng muốn từ giờ cho đến lúc rời khỏi đây, tôi phải đối xử với chúng giống như cách tôi đối xử với Ma Vương.

Giống như Ma Vương?

... Cái quái gì thế? Lũ đần này.

Tôi cứ ngỡ chúng sẽ đòi tôi giúp tìm cách trốn thoát, hay tiết lộ điểm yếu của Ma Vương, nhưng không, chúng lại đưa ra một yêu cầu trên trời dưới đất như vậy.

Khi tôi hỏi đối xử như Ma Vương là phải làm thế nào, chẳng hiểu sao mặt đứa nào đứa nấy đều đỏ bừng lên. Chúng tránh ánh mắt của tôi rồi mới tiếp lời.

“Thì cứ coi tụi em là Ma Vương mà làm thôi. Cái đó ấy, mấy cái hành động đó.”

“... 'Cái đó' là cái gì mới được chứ? Muốn gì thì nói mẹ nó ra đi.”

Thế là từ bốn phía, từng đứa một bắt đầu đưa ra những ví dụ cụ thể.

“Chẳng phải sao... À, truyện cổ tích. Viết một cuốn sách có tên tụi em trong đó.”

“Cách xưng hô, cũng gọi tụi em bằng biệt danh đi. Anh gọi Ma Vương là bạn mà. Còn em thì...”

“Em cũng muốn được xoa đầu như Ma Vương.”

“Dạy tôi chiêu 'Thiết Quyền' đi.”

...

*Cạch*

Tôi lại giơ robot lên.

“Thôi, bắn chết hết cho xong. Chôn ở ruộng bắp chắc cũng tốt cho phân bón nhỉ?”

Lũ dở hơi.

*

Cuối cùng, tôi cũng phải đặt bút ký vào cái bản điều ước quái đản đó.

‘... Chỉ vài ngày thôi. Nhịn vài ngày thôi.’

Tôi thực sự không tài nào hiểu nổi tại sao chúng lại muốn những thứ này.

“Dong-ha à, anh có thích em không?”

Nine đang ngồi chễm chệ trên đùi tôi hỏi.

“Có.”

“... Thích thật không?”

*Gật đầu*

“...... Có thích không hả?”

“Thích. Đồ khốn này. Lỗ tai cô bị nhét xúc xích rồi à?”

“Này! Ma Vương ơi!! Con hạc giấy...”

“Thích bằng sáu lần cuồng phong luôn! Nine của tôi là nhất!”

Mẹ kiếp. Cảm giác buồn nôn dữ dội ập đến như thể đang chơi trò xoay đầu trên thuyền đánh cá vậy. Tôi nghiến răng chịu đựng, đưa tay vuốt ve mái tóc đỏ của Nine. Cái đống tóc xơ xác này, chỉ muốn nhổ sạch quách cho rồi.

“Dong-ha à, hình như tay anh đang gồng hơi quá thì phải?”

“Làm gì có.”

Đúng là một lũ đồng bọn, đâu chỉ có mình Nine tấn công. Dorothy ngồi bên cạnh, chống cằm hỏi:

“Anh Dong-ha, cuốn <Thư viện 2> viết đến đâu rồi? Như đã nói lúc nãy, anh đã viết đoạn nam chính va phải 'cô gái xinh đẹp tóc tím' ở góc thư viện chưa?”

“... Rồi.”

Đó là cuốn cấm thư mà tôi muốn đem đốt ngay lập tức.

“Giờ thì anh... à không, người đàn ông trong sách ấy, hãy viết là anh ta đi mua hoa tặng cô ấy đi. Hoa dạ lan hương nhé.”

“... Nhổ!”

Tôi vô thức nhổ một bãi nước bọt ngay vào trang sách đang viết dở.

...

“Ma Vương ơi, em có chuyện muốn nói!!”

“Tôi lau ngay đây! Dorothy xinh đẹp ơi!”

*Chùi chùi*

...

Hà.

Thật sự. Chắc tôi phát điên mất.

Cái trò này đã đủ tởm lợm rồi, nhưng còn một vấn đề khác nghiêm trọng hơn gấp bội.

“.... Ư hức, ư hức. Hừm...”

Ma Vương đang phồng má, môi trễ xuống hết cỡ. Cái khuôn mặt đang cắn chặt môi dưới ấy... trông như thể nước mắt sắp lã chã rơi đến nơi rồi.

“... Chỗ đó... là của ta mà. Chỗ đó... của ta...”

Ma Vương chỉ tay vào đùi tôi, nơi Nine đang ngồi, và nói.

Thôi xong. Sắp vỡ đê đến nơi rồi.

“Này, Nine. Thế này là đủ rồi chứ? Nào, bạn nhỏ ơi. Đây đúng là chỗ của cô rồi, đúng là chỗ của cô rồi. Lại đây mau.”

Tôi vội vàng nói với Ma Vương trước khi cô ấy kịp òa khóc. Ngay lập tức, khuôn mặt đang mếu máo của Ma Vương bừng sáng, cô ấy bật dậy lao nhanh về phía tôi.

Thế nhưng, Nine đột ngột vòng tay ôm chặt lấy tôi. Dĩ nhiên là cô ta khỏe hơn tôi rồi. Tôi không thể nào đẩy cô ta ra được. Có vẻ cô ta chẳng có ý định buông tha. Tôi cố kìm nén cơn giận, nói khẽ với Nine.

“N-Nine... thế này là đủ rồi chứ? Nhỉ?”

“Dong-ha à? Anh cũng thích mà đúng không? Da em mịn lắm đúng không? Cứ thành thật nói ra đi.”

Rồi cô ta ghé sát tai tôi, phía ngược lại với tầm nhìn của Ma Vương, thì thầm nhỏ xíu:

- Hạc giấy.

... Đồ ác quỷ.

“... Thích.”

Câu nói đó nương theo làn gió lọt tọt vào tai Ma Vương.

“... Ư hức...”

*Lạch bạch, lạch bạch*

Ma Vương lủi thủi bước ra khỏi bếp. Nhìn bóng lưng ấy, ba đứa kia trông có vẻ hả hê như vừa trả được mối thù thâm sâu đại hận vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!