Áo mới thì tốt, người cũ thì hay (11)
“...”
“...”
Tôi chẳng muốn đôi co dài dòng chút nào, nhưng những lời vừa nghe được quá đỗi hoang đường khiến tôi không thể không hỏi lại.
“Cô vừa nói cái gì cơ?”
“... Bọn tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, Ma Vương có vẻ là một đứa trẻ tốt.”
“...”
Thế thì sao.
“Thế thì liên quan gì đến tôi?”
“... Bọn tôi cũng muốn thử chung sống hòa bình xem sao.”
Hừ.
Chà, hay thật đấy.
...
Tôi chẳng biết phải bắt đầu chỉ trích từ đâu và như thế nào nữa.
Tình cảnh này khó khăn chẳng khác nào việc đặt một con cá thu mua ngoài chợ lên thớt, rồi bắt đầu giảng giải công thức tính thể tích của cái thớt đó vậy.
Mẹ kiếp, thật sự.
...
Thôi bỏ đi.
Tôi chẳng buồn nói thêm lời nào nữa. Càng không có ý định giáo hóa mấy con mụ này. Cứ để họ sống cả đời mà không biết mình là thứ rác rưởi phế thải, rồi cứ thế mà chết đi là được.
“Vậy sao. Thế là không định nói chuyện con hạc giấy nữa chứ gì?”
Chẳng biết cơn gió nào thổi qua khiến họ đổi tính, nhưng tôi hiểu được một điều là họ định ngậm miệng lại.
“Ừ. Nếu Ma Vương biết, cô ấy sẽ tổn thương...”
“Ờ.”
Bỏ lại bốn người họ vẫn còn định nói thêm gì đó, tôi quay lưng định trở về với Ma Vương.
- Chộp!
Đúng lúc đó, Nine nắm lấy tay tôi.
“... D-Dong-ha à.”
“Lại gì nữa đây. Buông ra rồi nói.”
“... Chuyện là.”
Và rồi.
Một lời mà ngay cả nói đùa tôi cũng chẳng muốn nghe lọt vào tai.
“Thật sự xin lỗi anh.”
“Xin lỗi nhé.”
“Tôi xin lỗi, anh Dong-ha.”
...
“Cái gì cơ?”
“...”
“Tôi nghe nhầm à. Vừa nãy các cô nói cái gì?”
“... Bọn tôi nói... xin lỗi.”
...
À.
Đang xin lỗi sao?
Chẳng phải từ "xin lỗi" là dùng khi người ta hối lỗi sao?
...
Câu nói vừa rồi.
Là dành cho ai nhỉ?
...
Không phải chứ?
Không phải nói với tôi đúng không?
Là đang xin lỗi Ma Vương đúng không?
Phải rồi.
Chắc chắn là thế.
Dù mấy con mụ đó có ra sao đi nữa.
Làm sao họ có thể xin lỗi tôi được.
Con người sao có thể làm thế.
Tuyệt đối không phải là xin lỗi tôi đâu.
...
Nhưng dù là lời xin lỗi dành cho Ma Vương, tôi vẫn thấy buồn nôn.
“Xin lỗi thì thay đổi được gì à?”
“...”
“Đâm cô ấy bằng kiếm, đốt đồ nội thất cô ấy trân trọng, bắn tên vào tấm thảm duy nhất của cô ấy, thậm chí cướp đi cả trò chơi – thú vui duy nhất của cô ấy. Các cô tưởng tôi không biết các cô đã chửi rủa Ma Vương thậm tệ sau lưng sao?”
“...”
“Trên đường đến đây, các cô đã quét sạch đám ma tộc. Tìm thấy cầu thang rồi, những kẻ không nhất thiết phải giết các cô cũng giết sạch. Các cô có biết tất cả bọn họ đều là bạn của Ma Vương không?”
“...!”
Tôi trút hết nỗi lòng mình ra một hồi lâu rồi dừng lại.
Phải dừng lại thôi.
Vì chính tôi cũng chẳng phải kẻ vô tội.
“...”
... Thôi được rồi.
Dừng lại ở đây đi.
Tôi định rời đi lần nữa, nhưng Nine lại càng siết chặt tay hơn.
“Buông ra.”
“... Dong-ha à.”
... Gì đây.
Tay của Nine đang run rẩy.
“Nghe này. Thật ra.”
Thôi đi.
Dù cô định nói gì.
Thì làm ơn im miệng lại đi.
“Bọn tôi xin lỗi anh, Dong-ha. Thật sự, thật sự xin lỗi anh. Tất nhiên, cả với Ma Vương nữa.”
“... Sau khi anh Dong-ha biến mất, tôi mới nhận ra anh tốt đến nhường nào...”
“Tính cách bọn tôi vốn dĩ hơi tệ như vậy mà...”
Và như để đóng đinh cho những lời vừa nói, tất cả đồng loạt lộ ra vẻ mặt đầy tội lỗi.
...
Cuối cùng cũng nói ra rồi nhỉ. Lời xin lỗi.
...
Tòa lâu đài Ma Vương u tối dường như nhuốm một màu vàng vọt. Tôi cảm thấy có thứ gì đó vừa đứt phựt trong đầu.
“... Chuyện đó, anh Dong-ha. Trước đây...”
“Oa. Các cô đúng là lũ khốn nạn thật sự.”
Bốn người họ định nói gì đó liền câm bặt trước lời chửi thề của tôi. Máu trong người tôi như sôi ngược lên. Dù ghét họ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy căm thù đến mức này.
“Xin lỗi tôi và Ma Vương? Tính cách các cô vốn dĩ là thế? Các cô đang giỡn mặt với tôi đấy à?”
“...”
“Còn gì nữa? Đến giờ mới thấy quý tôi sao? À~ Phải rồi! Phải rồi! Các vị anh hùng cao quý đây đã hạ mình nói là quý tôi rồi, nên những nạn nhân chịu khổ bấy lâu nay như bọn tôi phải quỳ lạy cảm tạ, tha thứ tất cả và chung sống hòa bình đúng không? Lũ khốn nạn ngu ngốc này?”
“... Không, không phải thế...”
Tôi hất mạnh bàn tay đang run rẩy của Nine ra.
“Buông ra. Sao nào, thấy nóng mặt à? Bị thằng cu li này chửi thẳng mặt nên thấy nhục nhã chứ gì? Nếu thấy ngứa mắt thì cứ lao vào mà đánh đi? Như ngày xưa ấy.”
“.....”
“Đó là lý do tại sao tôi cực kỳ ghét các cô. Sống trên đời này sướng quá nhỉ? Cứ hành xử như chó thì vẫn có kẻ bưng bô, còn đống cứt nợ đời thì cứ tống hết cho thằng cu li này dọn, các cô thích làm gì thì làm chắc?”
“......”
“Nine, Yuria, Dorothy, Rebecca. Những gì tôi nói sau đây hoàn toàn là sự thật. Tôi thề với thần linh. Ngày nào tôi cũng cầu mong cho các cô chết đi. Không phải nói đùa đâu, tôi thật lòng muốn các cô biến mất khỏi cõi đời này luôn đấy. Tại sao à? Vì dạo này các cô vẫn thường xuyên hiện về trong mơ hành hạ tôi đấy.”
“.....”
“Đừng có trưng ra cái bộ mặt đó. Cũng đừng có dùng ngôn ngữ của con người nữa. Lũ sâu bọ này.”
Vừa nói, tôi vừa cảm thấy bản thân thật thảm hại. Tôi đang làm cái quái gì mà lại đi phí lời, làm tăng huyết áp vì lũ ngốc này cơ chứ.
- Cộp, cộp.
Khi tôi tiến lại gần, Nine co rúm người lại. Dáng vẻ đó trông rất giống thái độ của một người đang cầu xin sự tha thứ, khiến tôi càng muốn nôn mửa hơn.
“Sau khi tôi biến mất mới thấy tôi tốt sao? Đúng là xàm ngôn...”
- Vút.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy muốn đấm một người phụ nữ. Tôi nắm chặt nắm đấm đến mức xương tay như muốn vỡ vụn, rồi vung tay ra sau.
“...”
- Tí tách, tí tách.
Nine nhắm nghiền mắt, nước mắt lã chã rơi. Những người còn lại cũng vậy.
...
Tôi hạ tay xuống.
...
Tuyệt đối không phải vì tôi nảy sinh lòng trắc ẩn hay nguôi giận. Chỉ là tôi sợ rằng nếu mình vung nắm đấm lúc này, tôi sẽ vô tình cho họ một cái cớ để chuộc lỗi. Tôi không muốn trở thành phương tiện rẻ tiền để họ thỏa mãn tâm lý muốn đền bù bằng bạo lực.
“...”
- Cộp, cộp.
Lần này, không ai giữ tôi lại nữa.
...
Cảm giác thật tồi tệ.
- Cộp, cộp.
Tôi không thể trở về phòng Ma Vương trong trạng thái này. Tôi vào nhà vệ sinh, rửa mặt bằng nước lạnh. Tôi cứ để nước chảy và đứng đó mãi. Tôi đợi cho đến khi hơi nóng trong người tan biến và cơn giận dịu xuống. Vì tôi phải đối xử với cô ấy như bình thường.
Tôi đã đứng như thế rất lâu, rất lâu.
*
“Sao vậy? Ngươi đi nói chuyện gì mà lâu thế?”
Có lẽ vì tôi về muộn nên Ma Vương hỏi với giọng lo lắng.
“... Không có gì đặc biệt đâu. Mà lúc nãy cô bảo có thứ muốn đưa cho tôi là gì thế?”
“À, ừ.”
Ma Vương đưa cho tôi một chiếc tất.
Tất gì đây nhỉ. Đúng là dạo này trời lạnh hơn thật, nhưng nếu là tất giữ ấm thì nên đan bằng len chứ. Vả lại sao chỉ có một chiếc?
“Ngươi hãy viết điều mình muốn vào đó rồi treo lên cửa sổ. Hì hì. Dù còn lâu mới đến Giáng sinh.”
“... À, tất Giáng sinh sao?”
“Đúng rồi, đúng rồi.”
... Đúng là phong cách của Ma Vương.
Thế nhưng.
“Này. Cô đã bao giờ nhận được quà chưa?”
Ma Vương dường như nhớ lại những ngày đã qua, giọng nói trở nên thiếu tự tin.
“... Ưm. Vẫn chưa... Chắc là chỗ này cao quá nên ông già Noel không thấy.”
... Có mới là lạ đấy.
Ông già Noel đương nhiên là không có thật, và cũng chẳng có "ông già Noel đại diện" nào tặng quà cho Ma Vương cả.
“Nhưng mà... năm nay chắc ông ấy sẽ đến thôi. Năm nay ta làm được nhiều việc tốt hơn năm ngoái mà.”
...
Tính cách tốt bụng đến mức phi lý của Ma Vương có lẽ bắt nguồn từ chính những điều này.
“Hy vọng ông già Noel sẽ đến.”
“Ừ... Phù...”
“Hử? Sao lại thở dài?”
“Chuyện là... có khi ông già Noel chỉ tặng quà cho mỗi mình ta thôi. Vì bạn của ta đã làm rất nhiều việc xấu mà. Toàn đánh ta, làm ta khóc nữa.”
“Phải rồi. Từ giờ tôi sẽ không làm thế nữa.”
Tôi xoa vầng trán nhỏ nhắn của Ma Vương và mỉm cười.
“Hi hi hi. Chỉ có thế thôi sao? Ngươi còn suốt ngày nhào nặn, sờ mó ta nữa. Dạo này còn chẳng thèm xin phép đã sờ rồi. Với lại hôm qua ta đã cất công tập luyện cả đêm tư thế gợi cảm quyến rũ mà ngươi không cho ta diễn, còn dọa tuyệt giao nữa. Ngươi tiêu đời rồi! Tính sao đây?”
“Không được rồi. Để tôi đi mách ông già Noel là sáng nào cô cũng lén bỏ thêm nhiều cà rốt vào bát cơm của người khác nhé.”
“...”
“...”
“Ưm, bạn của ta biết quá nhiều rồi. Phải thủ tiêu thôi.”
Cô ấy bắt chước cao bồi, dùng ngón tay tạo thành hình khẩu súng. Trông chẳng khác gì một khẩu súng thật cả.
*
Sáng hôm sau.
Vừa mở mắt ra, tôi đã đi xem kết giới đã biến mất chưa như thường lệ.
Chắc chắn là nó đã trong suốt hơn trước rất nhiều. Có vẻ như sắp biến mất đến nơi rồi. Tôi chỉ mong cái thứ đó mau mở ra để tất cả bọn họ biến khuất mắt cho rảnh nợ.
- Cộp, cộp.
Tôi đi về phía nhà bếp.
Tôi định ăn sáng một mình rồi ra đồng làm việc luôn.
Hôm nay tôi thực sự không muốn ngồi cùng bàn ăn với lũ đó chút nào.
- Vút.
Nhưng vừa rẽ qua góc bếp, những thứ tôi không muốn thấy nhất lại đang tụ tập một chỗ.
Cái gì đây?
Nine, Yuria, Dorothy và Rebecca đang bận rộn trong bếp, giúp Ma Vương nấu nướng. Yuria nhìn thấy tôi liền nở nụ cười rạng rỡ.
“Ơ, Dong-ha. Anh dậy rồi à!”
“Anh Dong-ha. Ngồi xuống đây đi. Anh thích trứng bác (scrambled eggs) đúng không?”
...
- Cộp, cộp.
Tôi tiến lại gần Ma Vương. Tôi cố gắng trưng ra bộ mặt hiền lành nhất có thể. Tôi chỉ mỉm cười với cô ấy. Để Ma Vương không hiểu lầm.
“Ơ? Sao thế? Hôm nay trông ngươi có vẻ vui nhỉ.”
“Này bạn nhỏ. Sáng nay bụng tôi hơi khó chịu nên chắc không ăn sáng được rồi. Tôi ra đồng làm việc trước nhé?”
“... Ơ...”
Tôi không muốn để lộ cảm xúc trước mặt Ma Vương. Nếu làm vậy, Ma Vương – người đang vui vẻ nấu ăn cùng họ – có thể sẽ chạnh lòng.
“... Ưm. Vậy sao. Ngươi không sao chứ?”
“Tất nhiên rồi. Lát nữa bữa tối cô nấu tôi nhất định sẽ ăn.”
“Ừ ừ. Bữa tối mà không ăn là biết tay ta đấy.”
“Biết rồi.”
- Xoa đầu.
Tôi xoa đầu Ma Vương rồi hướng ra phía cánh đồng.
- Cộp, cộp.
Khi bước ra khỏi bếp, tôi nghe thấy tiếng của các thành viên tổ đội vang lên từ phía sau.
“A, a-anh Dong-ha. Cái này ít nhất cũng...”
“Có cả thịt viên chiên nữa này, Dong-ha à.”
Tất nhiên, tôi coi như không nghe thấy gì.
*
Hôm nay, các thành viên tổ đội không làm điều gì chướng tai gai mắt cả.
Họ cũng không đe dọa tôi suốt cả ngày như hôm qua.
“Thưa Ma Vương. Chỗ này vẫn chưa tưới nước đúng không?”
Họ chăm chỉ giúp việc đồng áng.
*
“Rebecca, làm ơn đừng kéo chăn mạnh thế...”
“Nếu còn kéo mạnh nữa, ta sẽ dùng chăn quấn ngươi lại như cái kén rồi giẫm lên đấy.”
“Ờ, tất nhiên rồi.”
- Xoẹt!
- Rầm!
“Ư... Ngươi chết chắc rồi... Ơ! Rebecca chạy rồi! Bắt lấy cô ta!”
“Xử cô ta đi!”
Họ cũng theo Ma Vương dọn dẹp nhà cửa.
*
“Này, cô đưa đi.”
“Cung thủ Elf luôn có thói quen nhường nhịn mà.”
“Hay là Dorothy đưa đi. Cô là người làm chăm chỉ nhất mà.”
“... Kh-không phải đâu? Cứ để chị Rebecca đưa đi.”
“Không đâu. Dong-ha đáng sợ lắm.”
“Nếu đưa, lát nữa tôi sẽ mua kẹo sao cho.”
- Cộp, cộp.
Rebecca mang một món ăn nhẹ tự làm đến bảo tôi ăn đi. Tôi chẳng thèm đáp lại, lẳng lặng tránh đi chỗ khác.
*
Dù họ có nói gì, tôi vẫn nhất mực phớt lờ.
Tôi chỉ mỉm cười mỗi khi có Ma Vương nhìn thấy.
*
Sau khi kết thúc công việc trong ngày, tôi đang tắm rửa.
Tôi cũng muốn bỏ luôn bữa tối, nhưng vì đã hứa với Ma Vương hồi sáng nên không thể làm vậy. Mà dù không hứa, nếu tôi bỏ bữa hai lần liên tiếp, chắc chắn Ma Vương sẽ lo lắng phát sốt lên.
‘... Cứ lờ đi. Lờ đi.’
Đừng để tâm quá nhiều. Đừng bận tâm nữa. Từ trước đến giờ mình vẫn làm tốt mà.
- Cạch.
- Kít...
Mở cửa phòng tắm ra, tôi thấy một lá thư đặt dưới sàn.
<Lúc nào rảnh anh hãy đọc nhé>
...
Là chữ của Dorothy.
- Vò nát.
Tôi vò nát lá thư rồi ném đại vào xó nào đó.
*
“... Gì vậy.”
“Họ bảo mệt nên không ăn đâu.”
...
Quả nhiên chẳng có điểm nào vừa mắt cả. Nhưng dù sao không phải nhìn mặt họ cũng là một điều đáng mừng.
“... Ơ? Đống kia là gì thế?”
Tôi chỉ tay vào những chiếc tất sặc sỡ treo trên cửa sổ. Tất cả đều là của Ma Vương sao? Cô ấy tham lam ở những chỗ thật kỳ lạ.
“À, ừ. Đó là tất của Đỏ, Hồng, Vàng và Xoay Xoay. Nếu nhìn vào bên trong thì sẽ không được nhận quà đâu, nên không được nhìn. Ta đã hứa với các bạn ấy là tuyệt đối không xem rồi.”
...
“Làm mấy cái đó... để làm gì chứ.”
“... Hử?”
“... Không có gì.”
Đúng là làm trò.
Lũ rác rưởi các người đừng có xen vào thế giới tuổi thơ trong sáng của Ma Vương.
“Mau ăn thôi.”
“Ừ. À đúng rồi, ta quên chưa cất bình tưới nước với cái cuốc vào kho.”
“Ăn xong rồi đi.”
“Không được. Việc hôm nay chớ để ngày mai, nếu không con chó đuổi theo con gà sẽ đuổi theo ta mất.” (Cách nói ngây ngô của Ma Vương)
Ma Vương lạch bạch chạy ra phía cánh đồng.
...
‘...’
- Sột soạt.
Mấy con mụ đó mong muốn điều gì nhỉ?
Hay là trong đó viết đầy những lời lăng mạ Ma Vương? Những thứ mà sau này khi họ rời khỏi tòa tháp, Ma Vương nhìn thấy sẽ bị sốc.
- Nếu nhìn vào bên trong thì sẽ không được nhận quà đâu, nên không được nhìn.
...
Mặc kệ các người. Quà cáp gì cái lũ các người chứ.
- Cộp, cộp.
Tôi lộn ngược những chiếc tất trông có vẻ mới tinh kia lại. Những mẩu giấy gấp gọn rơi ra từ bên trong.
Tôi mở từng tờ, từng tờ một ra xem.
...
<Người bạn như Dong-ha>
Là chữ của Rebecca.
<Sự tha thứ>
Chữ của Yuria.
<Phép thuật có thể quay ngược thời gian>
Chữ của Dorothy.
<Dong-ha và Ma Vương. Hạnh phúc nhé.>
Chữ của Nine.
...
Tôi nhét những mẩu giấy lại vào tất rồi treo chúng về chỗ cũ.
“... Đến cuối cùng vẫn cứ làm theo ý mình.”
...
Thật đáng ghét.
Cái lũ các người.
- Trượt.
Tôi đứng dậy.
Vì hình như tôi cũng để quên thứ gì đó.
*
Tôi tìm lại mẩu giấy đã vứt lúc nãy ở hành lang. Trời tối nên tìm khá vất vả.
‘... Đây rồi.’
- Xoạt.
Mở tờ giấy ra, bên trong là nội dung được viết bởi bốn nét chữ khác nhau trộn lẫn.
*
<Gửi anh Dong-ha - Dorothy viết
Hôm qua bọn tôi đã không biết cách diễn đạt nên đã làm anh Dong-ha tức giận. Bọn tôi xin lỗi. Bọn tôi không nên làm thế. Đúng như anh nói, dù có xin lỗi thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Dù vậy, bọn tôi vẫn phải nói ra. Thật sự, thật sự xin lỗi anh. Anh không cần phải chấp nhận cũng được. Chỉ mong anh hiểu cho lòng bọn tôi.
Nghĩ lại thì, thật ra bọn tôi vừa quý anh nhưng cũng vừa rất ghét anh. Vì anh lúc nào cũng trông như một người đang gượng ép ở bên cạnh bọn tôi chỉ để tìm đường trở về nhà. Chính vì thế mà bọn tôi lại càng bắt nạt và hành hạ anh nhiều hơn. Tôi hối hận quá.
Kết giới của vật tế đang yếu dần rồi. Chắc là ngày mai sẽ biến mất thôi. Anh Dong-ha, mong anh sống tốt. Còn chuyện con hạc giấy... thôi thì, với một người năng lực như anh, chắc anh sẽ có cách giải quyết thôi.
Từ trước đến nay, cảm ơn anh rất nhiều, và tôi đã rất quý anh.>
<Gửi Dong-ha - Yuria viết
Xin lỗi cậu, Dong-ha. Mong cậu tha thứ cho sự thảm hại của tôi khi lôi chuyện tính cách ra bao biện vào hôm qua. Tôi đã lỡ lời mất rồi. Tôi không hề có ý định bào chữa cho bản thân mình theo cách đó...
Trước đây, tôi từng lỡ tay bắn tên làm cậu bị thương ở ngón tay đúng không. Không ngờ tôi lại mắc sai lầm như thế... Dù sao thì, có thể cậu không tin... nhưng lúc đó tim tôi đã thắt lại vì lo lắng không biết cậu có bị thương nặng không.
Không, tôi sẽ không nói dối đâu. Tôi viết thư này không phải để làm việc đó. Tôi đã rất sợ rằng vì chuyện đó mà cậu sẽ vĩnh viễn đoạn tuyệt với tôi, hoặc rời bỏ tổ đội. Chẳng phải cậu là người luôn ở lại dù cho bọn tôi có đáng ghét đến mức nào sao.
Ưm, viết một hồi lại thành ra như đang bao biện mất rồi. Dong-ha. Vì cảm thấy cậu như sắp rời bỏ bọn tôi, và vì thấy cậu thật đáng ghét, nên tôi mới hành hạ cậu nhiều như thế đúng không? Tôi thậm chí còn có ý nghĩ ngu xuẩn rằng thà cậu bị hiến binh bắt vào tù, để ngày nào tôi cũng có thể đi thăm nuôi cậu...
...
Xin lỗi cậu. Rất nhiều. Thật sự xin lỗi cậu. Chính tôi cũng thấy mình thật trơ trẽn. Tôi không có khiếu viết lách. Thật ra đây là bản thứ sáu rồi... nhưng bản này có vẻ là ổn nhất. Viết dài hơn chắc chỉ làm cậu ghét thêm thôi... nên tôi dừng ở đây nhé. Đừng để bị ốm và sống tốt nhé.>
<Gửi Dong-ha - Rebecca đây
Dong-ha ơi! Từ khi anh biến mất, chuyến phiêu lưu chẳng còn gì vui vẻ cả! Lúc anh còn ở đây tôi chẳng hề nhận ra điều đó! Dù tôi có đi chơi với bao nhiêu người khác thay thế anh thì cũng chẳng thấy vui gì cả. Ngày nào tôi cũng chỉ nghĩ đến anh thôi! Giá mà lúc anh còn ở đây tôi đối xử tốt với anh hơn. Xin lỗi vì ngày xưa lúc anh ngủ tôi đã ngồi đè lên người anh nhé.
Nếu anh quay lại, anh có ngồi đè lên người tôi mỗi ngày cũng được, nên anh quay lại đi mà? Lần này tôi hứa sẽ đối xử thật tốt với anh! Làm ơn đi mà!>
<Gửi Dong-ha - Nine viết
Xin lỗi anh. Lỗi của tôi là lớn nhất trong số tất cả mọi người.
Với tư cách là trưởng nhóm, lẽ ra tôi phải ngăn cản họ. Giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy toàn những điều hối tiếc.
Hôm qua, tôi đã ước gì anh cứ đánh tôi đi cho rồi. Nhưng làm vậy thì có vẻ hèn nhát quá, giống như bọn tôi đang cố chuộc lỗi một cách rẻ tiền vậy.
Xin lỗi anh, Dong-ha. Xin lỗi cả anh và Ma Vương.
Lần đầu tiên anh đến, chính tôi là người đã mở cửa đúng không? Thật ra trước khi mở cánh cửa đó, tôi đã chuẩn bị để giải nghệ rồi. Mọi thứ đều trở nên nhàm chán. Nhưng người cuối cùng tìm đến lại là anh. Kỳ lạ thật nhỉ?
Lúc đó tôi không biết mình lại có thể quý một người đến thế. Thật ra đối với bọn tôi, con người chỉ giống như một công cụ tiện lợi mà thôi. Anh nói đúng. Dù sao thì ai cũng tâng bốc bọn tôi... nên bọn tôi cứ giữ nguyên cách hành xử đó. Từ rất lâu rồi.
Nhưng có lẽ với người mình thực sự quý trọng thì không được làm như thế. Mà, chuyện tôi quý anh, cũng phải đến khi anh đi rồi tôi mới nhận ra.
Cách đối xử với người mình yêu quý. Giờ bọn tôi cũng đã biết rồi. Nhìn Ma Vương – người bạn vô cùng trân quý của anh – là tôi hiểu. Nhìn sự bao dung và lòng tốt mà cô ấy dành cho bọn tôi, tôi đã hiểu tại sao khi ở bên cô ấy anh lại mỉm cười rạng rỡ đến thế, khác hẳn khi ở bên bọn tôi.
... Đến giờ mới nhận ra thì cũng chẳng thay đổi được gì. Lá thư này cũng không phải viết để cầu xin anh tha thứ. Mọi người chắc cũng vậy thôi. Nhìn những gì Ma Vương làm cho bọn tôi... bọn tôi mới nhận ra mình đã đối xử tệ bạc với anh đến mức nào.
Ngày mai bọn tôi sẽ đi. Nếu sau này bọn tôi còn hiện về trong mơ hành hạ anh, thì anh cứ đánh thẳng tay nhé. À không, bây giờ anh chạy đến đánh luôn cũng được.
Tôi mong anh đừng xóa ký ức của bọn tôi. Vì bọn tôi vốn dĩ là lũ ngốc... lỡ đâu lại quên mất rồi lại kéo đến tấn công anh thì sao.
... Thật ra khoảng thời gian ở đây rất vui. Tính ra thì cũng ở lại đây khá lâu rồi nhỉ.
...
Baek Dong-ha. Xin lỗi anh. Thật sự xin lỗi anh.>
*
...
Bọn họ.
...
Đã thừa nhận lỗi lầm.
Và xin lỗi tôi.
...
Lũ đàn bà hèn nhát và độc ác.
Đến tận bây giờ... đến tận bây giờ mới...
...
Tất nhiên tôi không có ý định tha thứ. Một chút cũng không.
... Tuy nhiên.
Tôi.
Tôi có khác gì họ không?
Khi còn ở bên ngoài, tôi đã nghĩ Ma Vương là kẻ tà ác, và tôi đã định giết cô ấy vì lý do cá nhân ích kỷ là để được trở về nhà. Lần đầu tiên đến tòa lâu đài này, nếu các thành viên tổ đội thắng Ma Vương, thì mọi chuyện chắc chắn đã kết thúc như thế.
Khi các thành viên tổ đội giết hại ma tộc, tôi dù không nhúng tay vào nhưng cũng chỉ đứng nhìn bàng quan.
Và chính tôi, dù chưa gây ra thiệt hại vật chất nào cho Ma Vương, nhưng tôi cũng đã làm tổn thương cô ấy nhiều không kém gì lũ người kia.
...
Tôi cũng là một kẻ tồi tệ y như vậy.
Và.
Đã bao nhiêu lần tôi muốn xin lỗi Ma Vương.
Tôi của quá khứ, kẻ đã không ngần ngại ném ra những tờ "séc trắng" (lời hứa suông) chỉ để bảo vệ cái thân xác rẻ rách của mình.
Vì chuyện con hạc giấy, vì chuyện chiếc máy ảnh, tôi đã hối hận và thấy có lỗi vô cùng.
Nếu một ngày Ma Vương biết được tất cả sự thật.
Dù cô ấy không tha thứ.
Tôi vẫn sẽ muốn cầu xin sự tha thứ từ cô ấy.
Giống như họ lúc này.
...
Tôi nhớ lại bốn người họ đã nỗ lực suốt cả ngày hôm nay.
Vì họ là lũ ngốc. Lũ ngốc hơn cả tôi.
Nên có lẽ họ đã nhận ra hơi muộn một chút.
...
Rồi sẽ có ngày tôi cũng phải cầu xin Ma Vương tha thứ.
Để ngày đó tôi có thể đường hoàng tạ lỗi với cô ấy.
Chính tôi cũng nên kết thúc mọi chuyện tại đây.
Vì hôm nay là ngày cuối cùng rồi.
...
Bảo tôi đến đánh à?
Được thôi, tôi hiểu rồi. Các người tiêu đời với tôi hôm nay.
*
“Ơ, sao ngươi lại ra đây?”
Ma Vương đang định cất bình tưới nước lên kệ trong kho thì thấy tôi, liền hỏi.
“Tối nay thức đêm chơi game không?”
- Bộp, bộp.
Bình tưới nước trên tay Ma Vương rơi xuống đất.
“... Th-th-thức đêm chơi game? Ch-chơi trò gì cơ!?”
“Chơi Cờ Tỷ Phú đi. 3 đấu 3.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
