Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Trò chơi trên bàn nhậu (1)

Trò chơi trên bàn nhậu (1)

"U-uống cái này đi. Đây là đồ ta cướp được từ mấy tên đột nhập lần trước đấy."

Ma Vương vì quá bối rối mà nói năng lộn xộn. Không biết cô nàng đã vứt cái lối diễn đạt "mượn" hay dùng đi đâu mất rồi mà lại khai tuồn tuột ra là mình đi "cướp" về.

"... Sao cô tự nhiên lại lôi rượu ra thế?"

"Nghe bảo uống cái này vào tâm trạng sẽ tốt hơn. Vì ngươi... đang... h-hơi giận, nên là uống đi nhé, nha?"

Ma Vương sợ hãi như một con lửng vừa nghe tiếng súng săn. Có vẻ việc thất hứa đối với cô ta là một chuyện khá hệ trọng.

'Dù vậy, nếu mình lấy đó làm cớ để hối thúc cô ta thả mình ra thì...'

<Ô hay, ta đã hạ mình ban ơn cho thế này rồi mà? Ngươi có muốn ta giết quách đi rồi nhồi bông cái đầu để treo lên như đầu hươu không. Hết chuyện rồi. Biến đi.>

Đoàng!

Thôi, dẹp đi cho lành.

'Chẳng biết lý do chi tiết là gì, nhưng nếu cô ta đang kiêng dè mình thì tạm thời cứ để yên vậy đã. Hãy bằng lòng với bấy nhiêu thôi. Đừng có dại dột lợi dụng thế thượng phong mà nài nỉ cô ta cho ra ngoài.'

Khác nào mổ bụng con ngỗng đẻ trứng vàng.

"Được rồi. Tôi sẽ uống."

Nếu muốn bắt mình uống rượu, cô ta chỉ cần dùng ma pháp đe dọa là xong. Hỏi han chẳng qua cũng chỉ là làm màu thôi. Nói cách khác, cách hành xử hợp lý nhất là tự giác rót đầy chén khi người ta còn đang nói lời tử tế.

'Bóc!'

Tiếng nút bần bật ra khiến cô nàng giật bắn mình. Cảm giác như mình vừa biểu diễn nhóm lửa trước mặt người nguyên thủy vậy.

"N-này. Uống không thì chán lắm, hay là mình chơi trò chơi đi?"

'Biết ngay mà, con mụ dở hơi này.'

Đúng như dự đoán. Nút chai vừa mở là Ma Vương đã đòi chơi game ngay lập tức. Là một kẻ cuồng game, cuồng thắng thua, đời nào cô ta chịu ngồi yên uống rượu cơ chứ. Kể từ hôm nay, danh sách tính cách của cô ta lại có thêm mục "cuồng chơi bẩn".

"Ừ. Chơi đi."

Nghe tôi trả lời, vẻ mặt bồn chồn như chó con sắp đi bậy của Ma Vương nãy giờ mới giãn ra một chút. Sau đó, cô ta chạy vào phòng và cầm ra một cuốn sổ.

"Th-thế thì chúng ta sẽ chơi những trò mà ta đã sáng tạo ra!"

Trò chơi đầu tiên mà Ma Vương bảo là mình tự chế có tên là 'Mười câu hỏi'.

"Tổng cộng sẽ có mười câu hỏi! Nếu đoán đúng đáp án thì thắng! Ví dụ như là..."

Nói trắng ra thì nó chẳng khác gì trò Hai mươi câu hỏi. Vì không biết tên gọi phổ biến nên cô nàng cứ ngỡ đây là trò chơi độc quyền của mình. Cô ta giải thích luật chơi một cách nhiệt tình đến mức văng cả nước bọt, cứ như đang giới thiệu một cái gì đó sáng tạo lắm không bằng. Hưng phấn đến độ vừa nói vừa nhảy tưng tưng tại chỗ.

"Nếu thế thì mười câu hỏi có ít quá không? Hai mươi câu thì sao?"

"Hả!! Trời đất!! Chao ôi! Ngươi đúng là thiên tài màaaa?!"

Ma Vương vừa reo lên vừa vỗ bồm bộp vào tay tôi đầy phấn khích. Đm, tay mình có bị gãy không đây?

Thực ra chơi cái trò này hay không cũng chẳng quan trọng. Lý do là vì...

"Hình phạt là phải uống cái này!"

Đúng thế, trò chơi trên bàn rượu thì hình phạt còn gì khác ngoài uống rượu đâu. Đằng nào chả phải uống. Thôi thì cứ cá cược rồi nhâm nhi từ từ vậy.

"Vậy thì, hai mươi câu hỏi. Bắt đầu nhé? Phùuu... Hồi hộp quá."

Ma Vương nắm chặt chai rượu, căng thẳng như một võ sĩ sắp lên sàn đấu.

Thắng oẳn tù tì nên tôi là người hỏi trước. Ma Vương mở to mắt chờ đợi, trông nghiêm túc như một sĩ tử đang ôn thi đại học.

'... Ra cái gì dễ dễ thôi.'

Trong bất kỳ trò chơi nào, việc để Ma Vương nếm mùi thất bại cũng không phải là điều tốt lành gì. Tôi quyết định chọn ngay thứ đang đập vào mắt mình.

'Con hạc giấy. Chọn cái đó đi.'

Cô ta đeo nó trên cổ suốt ngày, lẽ nào lại không đoán ra.

"Câu hỏi thứ nhất. Thứ đó có thể chịu được tất cả ma pháp từ cấp 7 trở xuống không?"

!!!!!

'Cái đệch! Cái đồ đần này!!!'

Ai đời câu đầu tiên lại đi hỏi cái thứ dở hơi đó hả!!!!

Nhưng câu trả lời cho cái câu hỏi mang tính tà giáo đó lại đáng ngạc nhiên thay...

"..... Vâng."

Con hạc giấy được buff đủ loại bùa chú cấp thảm họa đó, thực sự là một thần khí có thể gật đầu trước câu hỏi ấy.

"Ừm... Là Daedalus sao... hay là Thanatos? Hay là Bạch Kinh?"

Có vẻ cô nàng chỉ nghĩ đến những con ma thú nghe tên thôi đã thấy kinh hãi rồi. Chắc tại suốt ngày giao du với lũ bất lương đó nên đầu óc cô ta mới thành ra thế này. Chậc.

"Câu hỏi thứ hai. Thứ đó có ở đây không?"

... Ở đây? Chắc là đang ám chỉ cái tháp này. Nếu thế thì.

"Có."

"... Ơ? Có phải đó là thứ mà ta thích không?!"

Đột nhiên Ma Vương trở nên sắc sảo. Nghĩ kỹ thì cô ta không hề ngu, chỉ là thiếu kiến thức thôi. Đáp án sắp lộ diện rồi. Chỉ cần đẩy nhẹ một chút nữa là xong.

"Đúng vậy."

"Ô hay? Thật sao?"

Đột nhiên, một tia sáng xanh lét lạnh lẽo quấn quanh đầu ngón tay Ma Vương. Tách tách, là ma pháp điện trường.

'Xoẹttt ?'

'Đoàngggg!!!!'

"Chết tiệt!!!"

Dorothy đã cứu mạng tôi. Nhờ những lần bị cô ta giật điện khi đang xách đồ mà tôi đã kịp nhìn thấy những hạt sáng để né trước.

'Tách tách!'

Á chết tiệt! Đau vãi chưởng! Đã bảo đừng có làm thế mà!

'Đãe bảu đừng có làm thé ấy mò...'

'Ha ha ha ha!'

Bảo đừng có làm thế mà, con mụ bitch màu tím kia.

Ngươi nói cái gì cơ?

'Tách tách!'

'Á á á!'

Hừ! Con mụ khốn khiếp!

Nghĩ lại chuyện cũ khiến tôi bốc hỏa một lúc, nhưng đó không phải vấn đề chính. Quan trọng là tại sao con mụ Ma Vương đáng sợ kia bỗng dưng đổi tính đổi nết, định giết mình thế này?

"Tại, tại sao chứ! Tự nhiên lại làm thế!"

"Hả? Không, tại ngươi bảo là được nên ta mới thử... Đây là Chain Lightning... ma pháp cấp 5..."

"Có chuyện gì thì giải thích theo đúng quy tắc 5W1H cho tôi nghe xem nào."

"Đáp án không phải là ngươi sao?"

Cái quái gì thế này. Đồ con Pikachu đến từ hư không vặn vẹo khốn khiếp.

"Nhìn đi. Ở đây này, lại còn là thứ ta thích nữa, không phải ngươi thì là ai? Thế nên ta mới dùng thử ma pháp xem sao."

'... Cái gì? Thích á?‘

Tôi hiểu rồi, đối với bọn Ma tộc thì "thích" có nghĩa là bắn tia sét đùng đùng vào người ta để kiểm chứng. Lũ Barbarian điên khùng.

"... Sai bét. Với lại tôi không có miễn nhiễm ma pháp đâu."

"X-xin lỗi. Lần sau trước khi bắn ta sẽ hỏi trước."

'Tốt nhất là đừng có bắn.'

Sau đó, cô ta tiếp tục đưa ra những câu hỏi ngớ ngẩn đến mức kéo dài cái vấn đề dễ ợt này tới tận câu hỏi thứ mười sáu.

Tôi đã quên mất thói quen của người phụ nữ này. Cái thói quen suy nghĩ phức tạp một cách vô dụng dù bản chất thì ngây thơ nhất thiên hạ. Tôi như nhìn thấy lại những dấu chân của chuỗi ngày khổ ải hồi chơi trò đoán tranh vậy.

"Cũng không phải Nemesis sao... Ừm... Đúng là một câu hỏi cấp độ khó..."

'Làm mình tức muốn nổ đốm mắt mà...'

Không được rồi. Phải đập thẳng gợi ý vào mặt cô ta thôi.

"Mà này, hôm nay cô có buff cho con hạc giấy không đấy?"

"Hử? Tất nhiên rồi. Lúc nãy ta vừa... A!!"

Như vừa chợt nhớ ra điều gì, cô ta chắp hai tay lại rồi hỏi.

"Câu hỏi thứ mười bảy, thứ đó là vật sống phải không?!"

Một câu hỏi đáng lẽ phải đưa ra từ đời tám hoánh nào rồi thì giờ Ma Vương mới thốt ra. Dù sao thì, có vẻ cô ta đã tìm thấy đáp án rồi.

"Không."

"Hử? Thế thì không phải hạc giấy rồi?"

!!!!!

Cái đồ dở hơi này đang nói cái quái gì thế?

"Đứa nhỏ này còn sống mà..."

Ma Vương vừa lẩm bẩm vừa vuốt ve con hạc giấy.

Thế giới quan nực cười của cô ta làm tôi đau cả đầu. Cái gì? Hạc giấy mà còn sống á? Quả nhiên phải tống cô ta vào khoa tâm thần mới được.

Cuối cùng, dù nghe hết số câu hỏi còn lại, Ma Vương vẫn không đoán trúng. Thấy cô ta thất vọng tràn trề, tôi mới nói huỵch tẹt ra đáp án là con hạc giấy.

"Nó không phải vật sống đâu."

Trước lời khẳng định gây sốc của tôi, cô ta định phản bác gì đó nhưng lạ thay lại thôi, rồi lẳng lặng chấp nhận. Sau đó, cô ta bắt đầu rót rượu vào ly.

Róc rách...

...

Róc rách róc rách...

...?

Róc rách róc rách róc rách...

?

"Này, làm gì đấy?"

Thay vì ly rượu, Ma Vương lại rót đầy tràn vào một cái cốc uống nước. Chẳng biết tử lượng cô ta ra sao, nhưng nhìn thì có vẻ là một người mê rượu. Thế nhưng thế này thì nhiều quá mức quy định rồi đấy.

Ma Vương định uống thì bỗng khựng lại.

"À, chờ chút. Nghe bảo cái này có lẫn thuộc tính độc nên phải nhâm nhi mới thưởng thức được."

Cồn là chất độc thì cũng đúng thôi. Ngay lập tức, một ma pháp trận hiện ra xoẹt dưới chân cô ta.

"Giải trừ Nụ hôn của Rắn độc, giải trừ Cái ôm của Hydra, giải trừ Vạn độc bất xâm..."

Cô nàng này vốn sống trong sự bảo hộ tận răng của các loại biện pháp phòng độc, vậy là kế hoạch ám sát bằng cách rắc thuốc chuột vào bánh sandwich của tôi chính thức phá sản. Ánh sáng dịu đi, cô ta lại cầm ly lên.

Khà...

"Ụp!"

Vừa nhấp một ngụm, mắt cô ta trợn ngược lên rồi ho sặc sụa đầy đau đớn.

"Khụ! Khụ khụ!"

"Này, sao thế!"

Chẳng lẽ cô ta bị dị ứng nặng với cồn sao? Ngon chim! Chết quách đi cho rồi!!

"Oẹ... Cái... cái vị gì thế này..."

Cô ta nhìn ly rượu với vẻ oán hận.

... Nhưng dựa trên phản ứng từ nãy đến giờ.

Ngươi, chẳng lẽ. Đường đường là Ma Vương mà chẳng lẽ.

Đây là lần đầu uống rượu à?

Một trò chơi chẳng có gì to tát bỗng chốc trở thành trận chiến sinh tử với cô ta. Mà khoan đã, đm. Chẳng phải đây là trò để giúp tôi giải khuây sao?

"Ư ư..."

Vì hình phạt là hình phạt nên Ma Vương vẫn đang cố uống. Mà dùng từ "uống" thì cũng không đúng, cô ta chỉ chạm đầu lưỡi vào rồi liếm láp. Cứ như đang dùng ống nhỏ giọt để ăn vậy, uống chậm thế này thì đến Tết mới xong.

'... Chẳng lẽ nào?'

Trại huấn luyện địa ngục "Quản lý trang trại" dài đằng đẵng vừa mới kết thúc chưa bao lâu, giờ lại định bắt mình chơi cái trò này suốt mấy ngày nữa chắc?

Dáng vẻ nhấm nháp từng chút rượu của Ma Vương làm tôi liên tưởng đến viễn cảnh đó.

'Đừng có mơ. Lần này thì không được đâu.'

"Trò chơi nhậu có một quy tắc bất thành văn là phải uống cạn trong một hơi ."

"Hử? Một hơi? Quy tắc bất thành văn?"

Tôi cực kỳ tử tế chỉ ra rằng hành động của cô ta là sai trái. Ngay lập tức, mặt Ma Vương cắt không còn giọt máu.

"C-cái này mà uống hết một lần luôn sao...?!"

'Biết thế thì sao còn rót nhiều vậy...'

"Có cần tôi san bớt ra không? Nếu nhiều quá uống không nổi thì..."

Lời nói đó có vẻ đã chạm tự ái của Ma Vương. Không biết có phải cô ta nhớ lại bộ dạng thảm hại ở trò quản lí nông trại trước đó không, mà bỗng chốc nổi đóa lên rồi nốc cạn cái ly ngay lập tức.

Ực... ực... ực...

Cạch!

Ma Vương đặt mạnh cái ly đã cạn xuống bàn. Cái bàn này còn cứng hơn cảRebecca, cộng thêm các dụng cụ nhà bếp bao gồm cả cái ly đó đều được buff tận răng nên không hề bị vỡ.

"A gừ gừ... Trong miệng... Trong miệng đắng quá..."

Ma Vương thè lưỡi ra rồi lấy tay quạt lấy quạt để. Với gương mặt nhăn nhó hết cỡ, cô ta trông chẳng khác gì đứa cháu nhỏ ở nhà tổ vào ngày lễ, lỡ tay nốc nhầm rượu vì tưởng là nước lọc.

"... Hừm..."

Vẻ mặt cô ta sau khi nốc cạn cái ly lớn đó đã bắt đầu vương chút hơi men.

Ngay lúc đó.

Rắc rắc...

Choảng!

?

Cái ly rượu vốn dĩ dùng búa Divine Hammer của Rebecca đập cũng không vỡ, bỗng dưng nứt toác. Chuyện này không thể nào xảy ra được.

'... Ơ? Chẳng lẽ?'

Để chắc chắn, tôi cầm cái dĩa lên rồi thử đâm mạnh xuống bàn.

'Ư...ừm...'

Khi dùng hết sức ấn cái dĩa, trên mặt bàn xuất hiện một vết lõm mờ nhạt.

!!!

Bình thường thì tuyệt đối không thể để lại dấu vết được. Cái bàn này được buff ma pháp đến mức hỏa lực thông thường cũng chẳng làm trầy xước nổi.

Điều đó có nghĩa là lớp buff đã bị yếu đi... tức là...

'Kiểu người hễ uống rượu vào là ma lực bị suy giảm... Tôi có nghe nói là có loại người như vậy, nhưng không ngờ lại chính là cô.'

Cơ hội bỗng dưng tự tìm đến cửa rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!