Quản lý trang trại (3)
Tôi vốn là kẻ cực kỳ giỏi chơi game. Ngoại trừ cái trò Bubble Bobble chết tiệt kia ra.
Sau hàng kiếp thời gian trôi qua, sau những chuỗi ngày lao động đổ mồ hôi hôi hột, máu và nước mắt.
Tôi đã trở thành đại phú hào của Ngôi làng Mầm Xanh.
Việc đếm số lượng khoai tây giờ đây đã trở nên vô nghĩa. Trên những mảnh đất màu mỡ, hệ thống vòi phun tự động cao cấp thay tôi tưới nước mỗi ngày. Dù vẫn còn thiếu hụt rất nhiều để có thể lên được sao Hỏa, nhưng ít nhất tôi không còn phải sống cảnh chật vật lo tiền thuê nhà và đóng thuế nữa.
Đâu chỉ có vậy.
- Cậu chính là 956223 sao! Ngôi làng trở nên trù phú thế này tất cả là nhờ công của cậu đấy!
Lão trưởng làng với chiếc răng cửa bịt vàng, trưng ra bộ mặt đôn hậu đến nịnh bọt. Để ghi nhận công trạng của tôi, lão đột ngột tặng cho tôi một con Xích Thố. Dĩ nhiên, nó ngay lập tức bị Ma Vương trấn lột.
Tôi là ai cơ chứ?
Là người đã nâng tầm chất lượng cuộc thi bình chọn nông sản của làng lên một tầm cao mới qua từng năm.
Là người đã khai thông đường xá, kết nối giao thương giữa cái xóm nhỏ heo hút chẳng ai thèm ngó ngàng này với thành phố.
Là người đã xây dựng trường học và trung tâm lao động, mang lại mục đích sống và một cuộc đời khỏe mạnh cho dân làng.
Và cũng là kẻ đang phải đi mua kem Caviar (trứng cá tầm) theo sai bảo của con khốn Ma Vương.
Tất cả đều là tôi.
- Liếm, liếm.
Nhân vật màu hồng của Ma Vương đang cầm kem Caviar bằng cả hai tay và ăn một cách ngon lành. Bộ đồ lụa là cô ta đang khoác trên người đáng giá bao nhiêu củ khoai tây nhỉ? Chết tiệt. Những gian khổ vừa qua đã hình thành cho tôi cái thói quen quy đổi giá trị mọi vật ra đơn vị khoai tây.
"Muốn mua bê con."
Ma Vương, kẻ đang cưỡi Xích Thố đi lững thững sau lưng nhân vật của tôi, lên tiếng.
"Mua đi. Bao nhiêu?"
"20 triệu won."
"Cái gì! Chết tiệt! Bê vàng à? Bê kiểu gì mà tận 20 triệu?"
"Đúng là bê vàng đấy."
"..... Không mua không được sao?"
"Nhân vật cũ của ta có tận 200 con bê vàng cơ."
"...... Đi mua thôi."
Lý do tôi chưa thể lên sao Hỏa.
Chẳng phải gì khác, mà chính là vì thói tiêu xài hoang phí của Ma Vương.
Cô ta xây một dinh thự lộng lẫy ngay sát vách nhà tôi, nhưng ngày nào cũng sang nhà tôi ở. Cứ mỗi khi thu nhập tăng lên, Ma Vương lại đòi hỏi những món đồ xa xỉ hơn. Cô ta cứ liên tục lôi cái "đặc quyền nhân vật cũ" ra làm lá bài tẩy.
'Con mụ này có thực sự muốn lên sao Hỏa không vậy?'
Cứ mỗi khi tiền bạc dư dả một chút định đem đi đầu tư, cô ta lại nhảy vào phá đám một cách thần kỳ.
'... Chắc không phải đâu.'
Điều Ma Vương muốn là tiếp tục sống cùng tôi ở cái xóm nhỏ này. Việc cô ta thiết kế để xóa sổ thành phố sao Hỏa đã xây dựng suốt mấy chục năm chính là bằng chứng.
'Liệu mình có làm được không đây...'
Vừa phải đáp ứng những yêu cầu của cô ta, vừa phải trở thành đại gia mới nổi để tống khứ cô ta lên sao Hỏa. Có thế thì địa ngục này mới kết thúc.
'Sẽ mất thời gian lắm đây.'
Dù cuộc sống đã dễ thở hơn đôi chút, nhưng cùng lắm cũng chỉ ở mức giàu nhất làng. Biết đến bao giờ mới chế tạo được tên lửa, rồi xây dựng thành phố trên sao Hỏa? Những ngọn núi thử thách chồng chất khiến tương lai trước mắt tôi tối sầm lại.
- Ôi trời! Là ngài 956223 kìa!
- Thật đấy, sao ngài ấy lại toát ra vẻ quý phái thế nhỉ?
- Ngài 956223! Làm ơn nhìn sang bên này một lần thôi!
Mấy bà cô trong làng cứ gào thét ầm ĩ mà chẳng thèm để ý đến tâm trạng của tôi. Này, các người không nên làm thế đâu.
- Vúuuuuuu~
Bộp. Lăn lông lốc.
- Ơ kìa? Cái gì thế nà...
- ĐOÀNG!
Những người phụ nữ tan biến không dấu vết sau quả bom khoai tây mà Ma Vương ném ra. Chẳng hiểu cái quái gì mà trong một trò chơi nông trại lại có bom, nhưng bất cứ NPC nào dám để mắt đến tôi, dù là nam hay nữ, đều bị quả bom đó biến thành tro bụi.
'Con điên.'
Chẳng cần nhìn cũng biết cô ta đã đưa nhân vật cũ lên sao Hỏa bằng cách nào. Chắc chắn là bằng bạo lực và chiến tranh. Đúng là phong cách không lẫn vào đâu được của Ma Vương.
"Đến nơi rồi. Xuống đi."
Đến trang trại bê, tôi giúp nhân vật của Ma Vương xuống ngựa như thường lệ.
Nhân vật của Ma Vương, kẻ đã nốc đủ loại linh dược và trái cây đắt tiền, chắc chắn còn khỏe hơn cả tôi. Việc được hộ tống như một quý bà đối với cô ta là chuyện đương nhiên.
'Đến cả trong game mình cũng phận hèn mọn thế này.'
Dù kiếm được nhiều tiền, dù có năng lực hay không, việc bị Ma Vương trấn lột và đánh đập như chó vào ngày hạ chí chẳng khác gì ngoài đời thực.
- Cạch, kẽo kẹt.
- Ôi trời, ngài 956223! Mời vào, mời vào!
Thấy khách quen đến, lão chủ tiệm xoa tay lia lịa như ruồi. Chắc dạo này làm ăn khấm khá nên cái thân hình gầy gò ban đầu giờ đã béo múp míp.
- Hôm nay ngài muốn mua gì ạ?
- Bê con
- Ngựa
- Lợn
-...
Ma Vương giật lấy tay cầm của tôi rồi kéo con trỏ xuống tận cùng.
- Bê vàng
- Tít.
- Hả?! Bê vàng sao ạ?
Lão chủ tiệm nhướng đôi lông mày sâu róm lên làm trò.
- Nếu là bê vàng thì... hừm...
Nói đoạn, lão lấy ra một tấm bản đồ cũ nát rồi ấn vào tay tôi.
'Nhìn là biết lão định bảo nguyên liệu cần thiết nằm ở đây, hãy đi lấy về đi. Rồi sẽ kể lể một câu chuyện lâm li bi đát nào đó cho xem.'
- Bê vàng đang bị chôn vùi tại "Cánh đồng ớt lạnh giá" ở ngọn núi sau làng. Nhưng... nơi đó...
Đừng có đặt cái danh xưng kêu như thế cho một cánh đồng ớt chứ.
Đang nói dở, mặt lão chủ tiệm bỗng tái mét. Lão run rẩy cả người như thể vừa nhớ lại một điều gì đó kinh hoàng lắm. Dù cái lối diễn xuất cũ rích và sến súa này, Ma Vương vẫn nuốt nước bọt ừng ực, chăm chú vào lời nói của lão chủ tiệm trên màn hình.
- Nơi đó có...
Các lựa chọn hiện ra:
1. Có cái gì ở đó?
2. Không sao đâu. Cứ nói đi.
... Cả hai chẳng phải đều như nhau sao... Thằng cha đạo diễn game này đúng là đồ ngốc.
Tôi bấm đại một cái.
- Nơi đó có Tử thần "Ryuk"... Hắn chính là kẻ canh giữ con bê vàng bị chôn vùi trong cánh đồng ớt.
Cái tên Tử thần nghe quen thuộc làm sao. Mà tại sao hắn lại đi canh giữ cái cánh đồng ớt cơ chứ? Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến mấy cái thiết lập vụn vặt của cái trò chơi nông trại rác rưởi này nữa. Quan trọng là lựa chọn của Ma Vương.
Ma Vương hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng:
"Ryuk mạnh lắm. Ngươi thắng nổi không?"
"... Không. Hay là đi về nhé?"
"Nhân vật cũ có tận 200 con bê vàng..."
'Thế thì hỏi làm cái quái gì hả con khốn này!'
Tôi nhấn vào lựa chọn <Đi đến cánh đồng ớt>. Nghĩ lại thì tình hình này cũng không tệ lắm. Coi như tiết kiệm được 20 triệu won tiền mặt. Với số tiền này, tôi lại tiến gần thêm một bước tới sao Hỏa...
- Phí bản đồ là 20 triệu won.
"A, chết tiệt."
*
Sớm muộn gì cũng phải tống khứ Ma Vương lên sao Hỏa. Nhưng chắc không cần phải là ngay lúc này đâu nhỉ.
'Tiến triển đến tầm này thì...'
Tôi thận trọng đề nghị với Ma Vương. Rằng sau khi lấy được bê vàng, chúng ta hãy dừng lại ở đây và đi ăn tối.
"Đạt được mọi thứ cùng một lúc thì còn gì là vui nữa. Tôi muốn ở đây với cô thật lâu."
Hy vọng cô ta có thể thấu hiểu cho tôi. Người xóa nhân vật không phải là tôi, mà là cô. Làm đến mức này rồi thì cũng phải biết điều một chút chứ. Nếu cô còn có lương tâm.
"..... Thôi được, cũng tốt."
'Yoshiiiii!!!' (Tuyệt vời!!!)
Ánh sáng mặt trời cuối cùng cũng chiếu rọi vào mắt người tù nhân bấy lâu nay vẫn dùng thìa đào đường hầm thoát hiểm.
'Chết tiệt... mình đã chơi bao nhiêu ngày rồi nhỉ...'
Đến ngày thứ bảy, tôi thôi không đếm nữa. Cuối cùng cũng đến lúc hạ màn vở kịch chán ngắt này rồi.
- Cạch, kẽo kẹt.
Tôi mạnh dạn đẩy cửa bước vào tiệm vũ khí. Lão chủ tiệm chống nạng bước ra.
- Nếu đã tìm đến cái tiệm cũ nát này... hẳn là cậu đã tìm thấy thứ mà một người đàn ông muốn bảo vệ rồi.
Lão chủ tiệm bỗng dưng ra vẻ ngầu lòi rồi liếc nhìn Ma Vương.
- Là cô ấy sao... đóa hoa nở trên vách đá.
Cô ta còn mạnh hơn cả tôi đấy lão già...
- Hãy chọn một món đi.
Trên màn hình hiện ra hàng loạt vũ khí. Không có súng phun lửa hay shotgun à?
Đã là Tử thần thì khả năng cao mang thuộc tính bóng tối. Tôi chọn thanh kiếm đắt nhất có chứa thần lực rồi thanh toán. 1500 triệu won... Tại sao lão già này bán được thanh kiếm thế này mà cái tiệm vẫn rách nát như vậy? Chắc chắn là lão chơi tiền ảo rồi.
Bước ra khỏi tiệm, tôi hỏi Ma Vương:
"Này."
"Hửm?"
"Cô có thể giúp tôi đánh Tử thần không?"
"Tất nhiên rồi. Chúng ta là đồng bọn mà."
Cái từ "đồng bọn" dạo này hay phát ra từ miệng Ma Vương quá. Có vẻ cô ta cực kỳ thích từ đó.
"Lấy được bê vàng xong thì đi ăn nhé. Ta sẽ nấu món gì đó thật ngon cho ngươi."
"Được thôi."
"Và ta cũng sẽ thực hiện một điều ước của ngươi."
'... Chỉ cần cô dừng cái trò này lại là tôi mãn nguyện lắm rồi.'
"Ta cũng có thể cho ngươi ra khỏi đây."
!!!!
... Là bẫy. Nghĩ tôi là ai mà dễ bị lừa thế?
"Không sao đâu. Tôi thích sống ở đây với cô..."
"Biết rồi, biết rồi. Nhưng thỉnh thoảng cũng cần đổi gió chứ? Thế nên ta sẽ cho ngươi ra ngoài."
.... Cái này nghe có vẻ thật lòng?
Thật sao?
".... Thật chứ?"
"Ừ. Chỉ cần lấy được bê vàng."
?
Được ra ngoài dễ dàng thế này sao?
"... Kì kít."
Chẳng hiểu sao cái điệu cười khúc khích của Ma Vương khiến tôi thấy hơi gai người, nhưng đây là cơ hội có một không hai.
*
Cánh đồng ớt lạnh giá chỉ cách đó 5 phút đi bộ. Hóa ra bấy lâu nay tôi sống sát vách với Tử thần.
'Hắn kia rồi.'
Một gã Tử thần mặc quần yếm, tay cầm liềm, đang mồ hôi nhễ nhại thu hoạch ớt. Cùng là phận nông dân với nhau nên tôi cũng thấy hơi cắn rứt, nhưng đành phải đánh lén thôi. Tôi đang đặt cược quá nhiều thứ vào đây. Ít nhất tôi sẽ chôn cất hắn ngay tại cái ruộng này.
- Rón rén, rón rén.
Sau khi tiếp cận cẩn thận, tôi đâm thẳng một nhát kiếm vào lưng Ryuk.
- Phập!
Ngay lập tức, Ryuk bay vọt lên không trung và tuôn lời thoại:
- Khà khà khà. Lũ chuột nhắt mờ mắt vì vàng. Đúng là thiêu thân lao vào lửa!
Nói rồi, hắn vứt cái liềm đi và bắt đầu bắn ớt liên thanh từ trên không trung.
- Vút! Vút! Vút! Vút!
- Bùm! Đoàng! Oàng oàng oàng!
....!
Cái mô thức tấn công điên rồ gì thế này?
Những quả bom ớt trút xuống vô tội vạ như những trò chơi bắn máy bay không chút khoan nhượng của thập niên 90. Gần như không có góc chết để né tránh.
"... Hi hi... Ư hi hi."
!!!
'Hóa ra là vậy! Con khốn này!'
Ma Vương chẳng hề có ý định để trò chơi này kết thúc. Với kinh nghiệm của một game thủ, tôi biết chắc chắn cái mô thức này không thể né bằng mắt thường được. Đây là loại boss yêu cầu phải dùng kỹ năng "Save & Load" liên tục để ghi nhớ và phá giải.
"Hi hi hi. Ư hi hi."
Thanh HP tụt dốc không phanh. Trong cơn mưa ớt xối xả, tôi thấy nhân vật của mình đang ho sặc sụa trong đau đớn.
Hình ảnh đó giống hệt tôi bấy lâu nay, luôn phải tìm cách luồn lách qua những cái bẫy giăng sẵn của Ma Vương. Trong khoảnh khắc bận rộn này, khuôn mặt của cô ta bỗng hiện lên trong tâm trí tôi.
Ma Vương đang đỏ mặt vui sướng khi nghĩ đến việc sẽ tiếp tục giam cầm tôi, ở bên tôi thêm nhiều ngày đêm nữa.
...
'.... Cô nghĩ tôi không làm được sao?'
- Vút
- Lạch cạch, lạch cạch.
Kể từ khi đến đây, tôi đã vượt qua vô số lằn ranh sinh tử, nhưng chưa bao giờ tôi nghiêm túc như lúc này. Tên Tử thần này chính là Boss cuối.
'Phải rồi... Boss cuối không phải là Ma Vương ở tầng 100, mà chính là thằng cha này. Chỉ cần hạ được hắn, mọi chuyện sẽ kết thúc.'
- Lạch cạch. Lạch cạch.
Riêng về khoản chơi game, tôi tự tin mình là một thiên tài xuất chúng.
Thử xem nào.
Thanh HP đã mất một nửa vì trúng bom ớt của Tử thần.
Nhưng đó không phải là những cú trúng đòn vô ích. Tôi dồn hết mọi giác quan để áp sát vách tường, vừa né tránh vừa quan sát quỹ đạo đạn của hắn.
"... Ngươi không tấn công à?"
Dù đã cố né tránh, nhưng thanh máu vẫn vơi dần như "mưa dầm thấm lâu".
"... Ngươi bỏ cuộc rồi sao?"
Ma Vương, kẻ đang mong chờ tôi chết ngập trong đống ớt, hỏi với giọng đầy tò mò.
'Một chút nữa thôi... một chút nữa thôi...'
- Vút!
'Tìm thấy rồi!'
Ngay khi thanh HP sắp chạm đáy, Tử thần lặp lại mô thức di chuyển ban đầu. Có nghĩa là một chu kỳ đã kết thúc. Tôi đã nắm thóp được toàn bộ quỹ đạo của đống bom ớt đó.
- Xoẹt!
Nhân vật của tôi nhảy vọt lên, chém xối xả vào gã Tử thần đang lơ lửng trên không.
- Gào ooo!
Tử thần rú lên đau đớn. Nhưng một con Boss trong game indie thì chẳng đời nào thay đổi mô thức tấn công giữa chừng cả.
Việc còn lại chỉ là di chuyển và tấn công theo đúng những gì đã ghi nhớ. Không được phép sai sót dù chỉ một lần.
"... Ơ? Ơ?"
Giọng nói đầy sửng sốt của Ma Vương vang lên. Chắc chắn cô ta đã phải tốn hàng chục lần thử mới vượt qua được chỗ này. Cô ta chắc mẩm rằng tôi sẽ bị đo ván ngay lập tức.
'Tài năng không phải chỉ mình cô mới có đâu.'
Nếu cô có tài năng thiên bẩm về sức mạnh ngoài đời thực, thì game chính là lãnh địa của tôi. Tôi sẽ dùng tài năng đó để thoát khỏi nơi này.
- Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
- Phập! Phập! Phập!
Khi thanh HP của Ryuk chỉ còn khoảng 1/5.
- Vúuuuuuuu... Lăn lông lốc
- ĐOÀNG!
!!!!
Ma Vương bắt đầu ném bom khoai tây vào tôi.
'Cái trò quái quỷ gì thế này. Đồ đàn bà độc ác Rainbow Ultimate!'
Suýt chút nữa tôi đã định "PK ngoài đời thực" với Ma Vương luôn rồi. Con mụ xấu tính chết tiệt này. Thấy tôi sắp thắng nên định ra tay giúp Tử thần đây mà.
- Vút! Vút!
'A, thật là!'
Trận oanh tạc dữ dội khiến tôi phải quay sang nhìn Ma Vương và gắt lên:
"Này, cô đang làm cái trò gì..."
"Xin lỗi. Hình như phím của ta bị hỏng rồi."
Khuôn mặt Ma Vương tái mét. Cô ta trông có vẻ cuống cuồng, tay bấm nút lạch cạch liên hồi.
Thế này thì...
'Dù là tôi đi chăng nữa...'
...
'Cô tưởng tôi không né được chắc?'
Bấy lâu nay tôi đã chứng kiến cô ta ném bom khoai tây vào dân làng không biết bao nhiêu lần rồi. Dù mô thức có khó hơn một chút, nhưng không phải là không thể né.
- Vút! - Vút!
Vì mải né bom khoai tây nên tôi hoàn toàn không thể tấn công. Tuy nhiên.
'Số lượng bom khoai tây tối đa có thể mang theo là 20 quả.'
Đã né được 18 quả. Chỉ còn 2 quả nữa thôi...!
- Vút! - Vút!
- Xoẹt!
- ĐOÀNG
Xong rồi. Né sạch. Cô ta không còn phương tiện nào để cản trở tôi nữa.
'Kết thúc ở đây thôi.'
Tôi tiếp cận Tử thần trong khi né tránh những quả bom ớt giờ đây đã trở nên quá quen thuộc.
- Phập! Phập!
Tử thần đã cạn máu. Chỉ cần một nhát nữa thôi, một nhát nữa thôi...
"Hây!"
!!!!
"Cái, cái quái gì thế này!"
"Iiiiiii!"
Ma Vương chồm lên người tôi, định cướp lấy tay cầm. Con mụ đáng bị trời đánh này! Đến phút cuối cùng rốt cuộc cũng lộ bản chất thật!
Tôi chẳng đời nào thắng nổi cô ta về sức mạnh cơ bắp. Tay cầm ngay lập tức bị giật mất.
"Hà... hà... À, không. Ý ta là... cái này là..."
Đúng là kẻ hiếu thắng, đã chơi bẩn rồi mà vẫn còn mặt dày định bao biện. Cô ta ngồi đè lên người tôi, khuôn mặt đỏ bừng, cố tìm lý do gì đó trông thật thảm hại. Tôi đáp lại:
"Xong rồi."
"..... Cái gì?"
Đôi đồng tử đang rung rinh của Ma Vương hướng về phía màn hình. Ở đó, nhân vật của tôi với thanh máu chỉ còn một tẹo đang đứng hiên ngang, tay giơ cao con bê vàng sau khi đã hạ gục Tử thần.
"... Ơ...?"
Vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi đã kịp nhập lệnh trong gang tấc. Thật là nguy hiểm quá đi mà.
"......"
"......"
Cô đã từng nói rồi đấy nhé. Rằng cô không bao giờ nói dối.
Ma Vương run rẩy đôi môi nói:
".... Ý, ý ta nói là được ra ngoài là ra khỏi cái phòng chơi game này thôi."
"Oa, vãi thật."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
