Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 852

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 505

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Quản lý trang trại (1)

Quản lý trang trại (1)

Ma Vương đang bỏ 400 vàng trấn lột được từ chỗ Phi Tường vào một con lợn tiết kiệm màu vàng.

"... Cô đang để dành tiền đấy à?"

Nghe câu hỏi của tôi, cô ta liền ôm chặt lấy con lợn. Rồi cô ta nhìn tôi chằm chằm đầy cảnh giác như một con mèo đang mang bầu.

"Ngươi mà dám rút một đồng nào từ đây ra là chết với ta."

'... Mình có bị điên đâu mà đụng vào con lợn của cô chứ?'

"Cô định gom tiền để làm gì?"

Tôi bắt đầu thấy tò mò. Một Ma Vương đương nhiệm thì sẽ muốn mua cái gì bằng tiền tiết kiệm nhỉ?

"... Có việc. Bí mật. Sau này ta sẽ nói cho mà biết."

*Lạch cạch, lạch cạch.*

Cô ta vừa lắc lắc con lợn kêu leng keng trước mặt tôi vừa nói:

"Ngươi cũng sẽ thích cho mà xem. Hề hề."

'... Nhảy dù chăng?' (Ý chỉ một món đồ xa xỉ hoặc bất ngờ)

*

Sau khi ăn bữa sáng kiêm bữa trưa vì sự xuất hiện của vị khách không mời, tôi ngồi xuống trước máy chơi game. Chính xác hơn là bị lôi kéo vào. Ma Vương vừa bấm tay cầm vừa chọn trò chơi.

*Bíp, bíp, bíp...*

*Cạch.*

'Không được! Chết tiệt! Cái khác! Cái khác điiii!'

Con trỏ trò chơi dừng lại ở trò Bubble Bobble. Theo bản năng, nỗi ám ảnh bị Ma Vương hành hạ suốt 3 ngày qua ập đến. Chẳng thế mà tôi còn gặp ác mộng bị con khủng long hồng rượt đuổi.

'Ghét lắm rồi, ghét lắm rồi!'

Dù đã trôi qua vài ngày nhưng trong màng nhĩ tôi vẫn như còn vang lên tiếng *toong, toong*. Cứ đà này chắc tôi sẽ đánh mất một phần tâm hồn quý giá mất.

"Ngươi cũng muốn chơi lại trò này đúng không? Ta cũng thế."

Ma Vương cười khúc khích khi thấy khóe mắt tôi khẽ giật giật. Có vẻ như khác với tôi - kẻ chỉ nhìn mặt con khủng long thôi đã muốn nôn, thì với cô ta, đó lại là một kỷ niệm đầy hạnh phúc.

'Nhầm to rồi, nhầm tai hại rồi.'

"Nhưng không được. Hôm nay ngươi có việc phải làm."

Cô ta lướt qua trò Bubble Bobble và kéo xuống một đoạn dài.

....!

'Cái này là...!'

Đó là trò chơi có tên [Little Farm: Chơi cùng những người bạn động vật]. Một kiệt tác bạc mệnh từng bị trò Thiết Quyền lấn lướt trước đó.

- Cùng gieo trồng hạnh phúc và sinh sống với những người bạn động vật tại làng Mầm Xanh.

Một câu giới thiệu khiến tôi bất giác nở nụ cười hiền hậu. Nếu là trò này, tôi có thể vừa chơi vừa cười mà không lo tranh chấp với Ma Vương bạo chúa kia.

Tôi hăng hái nhấn nút tạo nhân vật. Ánh sáng rực rỡ dẫn lối tôi đến làng Mầm Xanh.

- Hãy đặt tên cho nhân vật.

'Tên... Baek...'

Lúc đó, tôi chợt tò mò về tên của Ma Vương. Chẳng lẽ tên cô ta lại là Ma Vương thật sao?

Màn hình chia đôi. Tôi nhìn sang tên nhân vật của cô ta ở phía bên phải.

*666242*

... Chắc là gõ đại rồi.

Thấy mình cũng chẳng cần thiết phải dùng tên thật, tôi cũng nhấn bừa một dãy số giống cô ta.

*956223*

Sau khi gõ xong và nhấn nút tạo nhân vật, hiệu âm thanh tiếng xe bò kéo ở vùng thôn quê yên bình vang lên.

"Ngươi chơi thử cái này đi rồi sẽ thích cho xem. Một trò chơi khiến tâm trạng tốt lên đấy."

"Ừ, chắc là vậy rồi."

"Tạo nhân vật xong rồi thì cùng trang trí làng nào. Ta sẽ chỉ cho."

Trông cô ta lúc này có vẻ hơi xinh xắn. Nếu là trò chơi thế này... có lẽ cũng không đến nỗi tệ.

"Cảm ơn nhé."

*

Đã 3 ngày trôi qua, và tôi vẫn đang đào khoai tây.

Chỉ đào mỗi khoai tây thôi.

'Giết tôi đi cho rồi...'

Thằng cha đạo diễn game này là cái loại khốn nạn gì không biết. Nếu hắn xuất hiện ở đây, tôi sẽ dùng cái cuốc đang cầm trên tay bổ thẳng vào gáy hắn.

Cái trò quản lý nông trang này thực tế một cách chết tiệt. Nó ném cho tôi một mảnh đất không một ngọn cỏ, đưa cho một cái gậy rồi bảo đi làm nông đi.

'... Chết tiệt thật.'

*Cộc! Cộc! Cộc!*

Phải rồi. Trò chơi thì có tội tình gì đâu.

Tội là ở cái đứa dở hơi bắt tôi đào khoai tây suốt 3 ngày, mỗi ngày chỉ cho ngủ 3 tiếng ấy.

Kết quả của việc cuốc đất điên cuồng là số khoai tây tôi đào được đã lên tới gần 4800 củ. Vậy mà tôi đã phải cống nạp cho con mụ Ma Vương khốn khiếp kia gần 3000 củ.

"Sắp đến mốc 6 tiếng rồi đấy. 300 củ đã sẵn sàng chưa?"

Con mụ quan tham này ném cho một thằng lính mới như tôi một cái nhà đất bé như chuồng bò và một mảnh vườn đầy mảnh đá vụn. Sau đó, cô ta yêu cầu một mức sưu thuế phi lý là 300 củ khoai mỗi 6 tiếng. Ma Vương thản nhiên lấy đi những củ khoai trộn lẫn máu và mồ hôi của tôi.

'... Thề luôn, cô có cần đến thế đâu.'

Nhân vật của tôi mặc bộ đồ rách rưới còn thảm hại hơn cả cái giẻ lau chân, trong khi nhân vật của Ma Vương - một "đại gia" chính hiệu - thì dát đầy kim cương khắp người. Nhân vật của cô ta hiện đang nhâm nhi rượu Dom Pérignon trên sao Hỏa.

Tôi rụt rè hỏi qua khung chat:

- Giờ tôi dùng một ít được không? Trông cô có vẻ nhiều tiền mà?

- Không được.

"Hi hít..."

Cô ta vừa nhìn tôi làm nông qua kính thiên văn từ sao Hỏa vừa cười.

'Rốt cuộc là cái quái gì chứ. Bắt ta đào đống khoai tây mà cô chẳng cần đến thì có gì vui? Cái loại như cô... ta thật sự không hiểu nổi.'

À không, dùng từ "hiểu" ngay từ đầu đã sai rồi. Vì cô ta là Ma Vương mà.

"U hu hu. Trò này vui cực kỳ. Giá mà ngươi cũng được lên đây chơi cùng thì tốt biết mấy... Hi hít. Tiếc là ngươi không có tên lửa nhỉ?"

Như để trêu ngươi, cô ta lái tàu lượn siêu tốc xây trên sao Hỏa chạy vòng quanh. Ngược lại, nhân vật của tôi chỉ biết đổ mồ hôi hột, run rẩy đôi tay để cuốc đất.

'.... Chẳng khác gì mấy đứa con gái kia.'

Không, ít ra mấy đứa kia còn có mục đích. Mục đích là ăn bánh ngọt lúc rạng sáng, mục đích là bắt tôi mang giáp đến tiệm rèn, mục đích là xem điệu nhảy lố bịch rồi cười.

'Đây đúng là thuần túy là ác độc.'

Chẳng vì mục đích gì cả, cô ta chỉ tập trung vào duy nhất một việc là hành hạ tôi.

Nhưng hóa ra không phải vậy. Mục đích của cô ta là...

"Ngươi có muốn ta giảm thuế khoai tây từ 300 xuống còn 100 củ không? Ngay cả lúc đi vệ sinh cũng không cần nộp nữa."

Lời đề nghị ngọt ngào của cô ta. Ngọt đến mức muốn sâu răng khiến tôi lập tức vẫy đuôi đồng ý.

"Thật sao? Thật sự được thế sao?"

"Dĩ nhiên rồi. Chúng ta cùng một phe mà."

Được rồi. Thế là từ nay không phải lo chết chìm trong sưu thuế nữa. Cái luật lệ chó má bắt nộp 50 củ khoai mỗi lần tôi đi vệ sinh cũng biến mất.

Đang tự hỏi sao tự dưng cô ta lại ban phát lòng nhân từ như vậy, thì câu nói tiếp theo của cô ta đã phơi bày sự thật.

"Ê hê hế, bù lại thì chuyện ta thua cờ vây lần trước coi như hòa nhé?"

!!!!

Mọi chuyện đã sáng tỏ.

'Oa... Thù dai thật đấy...'

Hóa ra vì vẫn còn hậm hực chuyện thua mấy trò chơi trước, nên cô ta lôi tôi vào cái trò nông trại chẳng liên quan gì này để trả thù.

'Thâm thật... quá thâm.'

Suốt 4 ngày qua cô ta dàn dựng mọi chuyện chỉ vì khoảnh khắc này thôi sao.

Một lần nữa, tôi lại rùng mình trước lòng hiếu thắng và sự chấp niệm kinh người của cô ta. Một kẻ như vậy mà suốt thời gian qua bị tôi đánh bại liên tục, nghĩ lại thì việc cô ta chưa vả tôi cái nào đã là may mắn lắm rồi.

"Hề hề. Có muốn thử ngồi không?"

Cô ta đưa tay cầm chơi game của mình về phía tôi. Cô ta nghĩ rằng tôi đang thèm khát được ngồi cái tàu lượn siêu tốc đó lắm chắc?

'Chẳng quan tâm tí nào.'

Nếu có thời gian rảnh đó, tôi thà bảo cô ta giảm thêm khoai tây cho mình còn hơn. Mà điều tôi mong muốn hơn cả là được nghỉ ngơi, thoát khỏi cái trò chơi chết tiệt này.

"Này!"

Ma Vương đặt tay cầm vào tay tôi như thể đang ban ơn. Có vẻ cô ta muốn tôi cảm nhận được thành quả mà cô ta đã đổ bao công sức vào trò chơi này.

"Nào, nào. Đừng khách sáo, cứ thử đi."

Ma Vương thúc giục, đôi mắt sáng rực chờ đợi. Biểu cảm của cô ta như thể đang mong chờ tôi sẽ phải run rẩy trước những hiệu ứng đồ họa rẻ tiền của một trò chơi indie lỗi thời.

"Cảm ơn."

Câu trả lời khô khốc và cứng nhắc của tôi khiến cô ta nhíu mày.

"... Sao thế? Không muốn ngồi à...?"

*Lạnh sống lưng.*

"Làm gì có chuyện đó! Tránh ra! Ghế đầu là của ta!"

*Vùuuuuuuu!*

Tàu lượn siêu tốc trong trò chơi pixel. Nó đang chạy nhanh trên đường ray mà chắc hẳn cô ta đã xây dựng trong một thời gian dài. Những hiệu ứng rẻ tiền với các chuyển động lặp đi lặp lại lướt qua.

"Tuyệt đúng không?"

Vì không cần phải bấm nút gì nên nó cũng đỡ hơn việc đào khoai tây một chút.

"Tuyệt đúng không?"

"Ừ."

"... Tuyệt đúng không?"

"Ừ."

".......... Tuyệt đúng không?"

"Cảm giác như một con cá kiếm đang bơi lội giữa biển đêm tan chảy những bụi sao vậy."

Tôi đào khoai suốt 3 ngày đã đành, nhưng Ma Vương cũng ngồi cạnh tôi suốt 3 ngày để chơi cái này. Đúng là điên không phải dạng vừa.

Vì cô ta cứ hành động giống con người nên đôi khi tôi vô tình dùng tiêu chuẩn của con người để đánh giá cô ta mất rồi.

"Xong rồi, trả lại cho cô này."

Tôi trả lại tay cầm. Đối với tôi lúc này, việc đồng áng quan trọng hơn. Sắp đến kỳ nộp thuế mà vụ mùa trước lại thất bát vì hạn hán. Tôi không có tâm trí đâu mà ngồi cái thứ này.

"U hu hu. Chắc là tiếc lắm nhỉ. Đó là tàu lượn ta xây suốt mấy chục năm đấy... Hê hế. Ta sẽ cho ngươi ngồi thêm chút nữa. Trong lúc ta đi vệ sinh."

Sau khi ban phát lòng tốt mà tôi chẳng hề mong muốn, cô ta vênh váo bước ra khỏi phòng.

Mấy chục năm?

Cô ta đang nói thời gian thực sao? Hay là thời gian trôi qua trong game?

... Ai mà biết được.

Điều quan trọng nằm ở chỗ khác.

'Khoắng sạch thôi!'

Cũng chẳng cần khoắng sạch làm gì. Đống khoai tây mà cô ta đã trấn lột của tôi suốt ba ngày qua, hãy chuyển chúng về tài khoản của mình. Thế là từ nay về sau không cần lo chuyện thuế má nữa.

Tôi điều khiển nhân vật tóc hồng của Ma Vương vừa bước xuống tàu lượn chạy thục mạng. Rồi tiến vào kho báu mà Ma Vương hết sức trân quý.

*Lấp lánh lấp lánh.*

'Oa... Cái gì thế này... Nhìn màu sắc kìa.'

Nơi đây chứa đầy vàng bạc châu báu và vật phẩm đủ loại. Nhưng mục tiêu của tôi chỉ có khoai tây. Tôi mở thùng khoai tây mà Ma Vương vẫn thường xuyên bỏ khoai của tôi vào.

?

....

Bị lỗi à?

Hàng đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, chục vạn...

Nhiều khoai tây đến mức không thể đếm xuể trong một lần. Con số nhiều đến mức tưởng như muốn tràn ra khỏi màn hình.

'Nhiều thế này mà chết tiệt, cô vẫn bắt tôi phải nộp khoai sao?'

Càng ngẫm càng thấy đúng là con mụ điên.

'Được rồi. Lấy khoảng 1 triệu củ bỏ vào kho của mình. Chắc cô ta không nhận ra đâu. Rồi khi nào cần thì cứ lấy ra nộp là xong.'

Một kế hoạch thực sự hoàn hảo. Cảm giác như dùng tiền trộm được từ cục thuế để nộp thuế vậy, nhưng ngay từ đầu đây đã là sự bóc lột rồi.

'Nào... 1 triệu... Xong. Lấy ra.'

...?

Đột nhiên trò chơi bị khựng lại.

... Ơ?

'.... Gì thế? Bị lag à?'

Ngay khoảnh khắc nhân vật nhấc khối khoai tây ghi số 1,000,000 ra khỏi rương. Như đã hẹn trước, khung hình bị đứng khựng lại.

'Ơ... ơ?'

*Lạch cạch, lạch cạch.*

!!!!!

Tiếng bước chân trần của Ma Vương đang đi tới.

'Cái đệch! Sao lại xui xẻo đúng lúc này thế này!!!'

Chết tiệt thật! Cái này mà bị bắt quả tang là cầm chắc cái chết!!

<Ô kìa, ngươi thèm muốn đống khoai tây quý giá của ta đến thế sao? Đồ quân trộm cướp Alibaba này? Không còn gì để nói nữa. Vĩnh biệt.>

Đoàng!

"Khônggggg!"

Tôi bấm tay cầm điên cuồng. Thế nhưng nhân vật tóc hồng đang cười tủm tỉm bê đống khoai tây ra vẫn không hề nhúc nhích.

"Không được, không được."

*Cạch cạch cạch, bíp bíp, bíp bíp.*

Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, bấm loạn xạ các nút chọn, nút hủy, nút điều hướng.

*Cạch, kít...*

"Ta về rồ..."

Phải chăng là trò đùa của số phận? Cơn lag vừa dứt thì tất cả những nút tôi bấm loạn xạ lúc nãy đồng loạt được xử lý.

Màn hình xoay chuyển chóng mặt. Rương đồ đóng lại. Nhân vật của Ma Vương đang đứng yên bỗng chạy loạn xạ bốn phương tám hướng. Màn hình chính hiện ra. Một nút bấm mà chỉ nhìn thôi đã thấy rụng rời chân tay được nhấn xuống.

- Bạn có muốn xóa nhân vật không?

Lưu ý: Nhân vật đã xóa không thể khôi phục.

Ơ?

Khoan...

- Đã xóa nhân vật.

...

*Cạch cạch... lăn lóc.*

Lon đậu nành mà Ma Vương mang về rơi xuống, lăn đến chỗ tôi.

Tôi không còn can đảm để nhìn vào mặt cô ta nữa.

Trên phần vỏ nhôm của lon thiếc, phản chiếu nụ cười chua chát của một người đàn ông đã buông xuôi tất cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!