Trò chơi sự thật
"..."
Tôi đã uống quá tửu lượng của mình từ lâu. Có lẽ vì sự tự chủ đã tan biến, ánh mắt tôi cứ vô thức hướng về phía Ma Vương.
Lời đề nghị chơi trò "Sự thật" của cô ấy khiến bầu không khí vốn đang lạnh lẽo bỗng chốc nóng bừng lên.
"Trò chơi sự thật? Ma Vương à! Ý tưởng hay đấy!"
"Thế này mới là tiệc tùng chứ! Trò chơi sự thật đúng là quá chuẩn luôn."
Dorothy dùng ma pháp giúp tôi vơi bớt cơn say đang chực chờ bùng nổ. Cô ấy không thuộc kiểu người bị sụt giảm ma lực nghiêm trọng khi uống rượu như Ma Vương.
"Dong-ha... Ngươi cũng sẽ tham gia chứ?"
Tất cả mọi người đều nhìn vào sắc mặt tôi.
...
Thú thật, tôi muốn bác bỏ lời đề nghị này. Nhưng đây là trò chơi do chính Ma Vương – người vừa mới tắt nụ cười lúc nãy – đề xuất. Tôi không thể từ chối thêm lần nữa.
"... Được rồi. Chơi đi. Mười ván thôi nhé."
"Hai mươi ván."
...
Đó là lời của Ma Vương.
"Dù là ta đi nữa, cũng không thể nhượng bộ thêm được."
"Được rồi, hai mươi ván."
Ngoại trừ tôi, tất cả mọi người đều nở nụ cười rạng rỡ.
*
Luật chơi vẫn giống hệt như luật mà tôi và Ma Vương từng chơi với nhau ngày trước.
1. Dùng tay xoay chai rượu hai lần.
2. Khi chai ngừng quay, người ở hướng miệng chai chỉ vào sẽ là người đặt câu hỏi.
3. Sau khi người bị hỏi trả lời xong, sẽ xoay chai cho ván tiếp theo.
Nếu nói dối, điều kinh khủng sẽ xảy ra.
Nếu không thể trả lời, phải uống rượu.
...
"... Đây là trò chơi may rủi, cô thấy ổn chứ?"
Tôi hỏi Ma Vương.
"Ừ. Cứ phó mặc cho số phận xem sao."
Ma Vương không nói gì thêm ngoài câu đó.
- Vù vù vù!
Ván đầu tiên. Yuria xoay chai. Chai rượu vang màu tím xoay tít trên mặt bàn gỗ.
- Cạch.
Rebecca là người trúng lượt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô ấy. Cô ấy mở lời với gương mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Dorothy, người bôi kem đánh răng vào bộ giáp của tôi một tuần trước là cô đúng không?"
...
Sự im lặng bao trùm bãi biển. Kim Đồng, người nãy giờ vẫn cười hớn hở, bỗng đanh mặt lại.
"Phù... Này. Nine... Cô quản lý thành viên kiểu gì thế? Giờ này mà hỏi câu đó à?"
Bị Kim Đồng lườm, Nine gãi đầu đầy vẻ hối lỗi.
"Xin lỗi, Kim Đồng à. Rebecca... Giờ không phải lúc để hỏi mấy chuyện tào lao đó đâu."
"Trí thông minh của cô bị hỏng rồi à? Lãng phí một ván game quý giá như thế. Sáng mai thức dậy, coi chừng có mũi tên cắm trên ngực cô đấy."
"Haizz, rồi rồi. Là tôi bôi đấy. Được chưa?"
Rebecca mếu máo, vừa rũ bộ giáp vừa than vãn về mùi muối tre nồng nặc.
- Vù vù.
- Cạch.
Ván thứ hai.
Chai rượu do Dorothy xoay lần này dừng lại trước mặt Yuria.
"Hừ hừ, câu hỏi phải như thế này này. Nhìn cho kỹ đây."
"Cho họ thấy đi Yuria!"
"Dong-ha, ở đây có người mà ngươi thích không?"
...
"Ờ. Có."
Câu hỏi quá dễ.
Những người còn lại đang hưng phấn chờ đợi bỗng đồng loạt vỗ trán. Rồi họ quay sang tổng tấn công Yuria.
"Nine. Tôi đã bảo cô quản lý thành viên cho tốt rồi mà?"
"Xin lỗi... Không, Yuria à... Cái chuyện cô vừa hỏi thì cả cô, cả tôi, đến cả con chó nhà bên cũng biết rồi mà."
"Bấy lâu nay tôi lại đi cùng hàng ngũ tấn công tầm xa với cái loại này sao. Ôi, tự trọng của tôi tổn thương quá."
"Mới nãy còn mắng tôi cơ đấy. Thật tình. Cái chai tương cà tôi nuôi chắc cũng hỏi hay hơn cô."
Yuria xị mặt xuống.
- Vù vù.
- Cạch.
Ván thứ ba. Chai rượu dừng lại trước mặt Kim Đồng.
... Thằng cha này vốn dĩ đã chẳng biết nể nang ai, giờ lại còn đang say khướt. Hãy nhìn đôi mắt búp bê đầy vẻ điên dại kia kìa.
"Ma Vương. Ở đây có người mà cô muốn hôn không?"
...
"Đây mới là câu hỏi chứ!"
"Kim Đồng vạn tuế! Kim Đồng vạn tuế!"
Mấy đứa ngốc đang phấn khích chẳng biết có gì vui mà cứ uốn éo, làm loạn cả lên.
"Có."
...
Trả lời ngay lập tức.
Không giống như phong cách thường ngày của cô ấy, không hề ngập ngừng, cũng chẳng hề lắp bắp vì xấu hổ. Có lẽ vì cô ấy đã say đến mức hai gò má đỏ ửng như tô son.
...
Kể từ lúc cô ấy và tôi bốc trúng số 2 và số 7, rồi tôi uống chén rượu phạt, cô ấy đã trở nên khác lạ.
Trông cô ấy vừa như đang giận dữ, lại vừa có vẻ rất bình thản.
"... Nào, vậy thì... Ma Vương đại nhân. Mời cô xoay!"
Ván thứ tư.
Ma Vương cầm chai rượu xoay mạnh.
- Vù vù.
- Cạch.
Lần này dừng lại ngay trước mặt tôi.
...
Thực ra, từ lâu tôi đã có điều muốn hỏi.
"Kim Đồng à."
"... Ơ? Tôi hả?"
Kim Đồng phản ứng đầy bất ngờ, như thể không hề nghĩ rằng mình sẽ bị gọi tên.
"Cậu sẽ tiếp tục sống cùng tôi và Ma Vương chứ? Sẽ không đi đâu cả chứ?"
"... Hả?"
...
Kim Đồng, người cũng đang đỏ mặt vì say, hiện rõ vẻ thắc mắc. Những người còn lại cũng ngơ ngác vì đây là chuyện họ hoàn toàn không biết.
"Tôi hỏi là cậu sẽ ở lại mãi chứ."
"..."
"..."
"Tất nhiên rồi, sẽ ở lại mãi chứ. Vậy giờ đến lượt tôi xoay..."
"Kim Đồng. Nói cho hẳn hoi vào. Cậu không giấu giếm bọn tôi điều gì đấy chứ?"
...
Từ trước đã có những dấu hiệu.
*- Hai người chắc chắn sẽ tiến triển tốt thôi.*
*- Tôi muốn giúp đỡ hết sức trong thời gian tôi còn ở đây.*
Trong lời nói của Kim Đồng đôi khi thoáng hiện lên sự hữu hạn của bản thân cậu ta.
Lúc này, tôi muốn nghe một lời khẳng định từ cậu ta.
Rằng chúng tôi sẽ mãi mãi như thế này.
"..."
"..."
"Tất nhiên rồi! Cái thằng này. Sao thế! Sợ tốn tiền cơm à!?"
"..."
Kim Đồng mỉm cười rạng rỡ, dùng cả hai tay xoay mạnh chai rượu.
- Vù vù.
- Cạch.
Người đặt câu hỏi cho ván thứ năm là Ma Vương.
- Xoay người.
Ma Vương xoay người ngồi đối diện với tôi. Ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào tôi không rời.
"Lúc nãy ngươi bảo có người ngươi thích đúng không...? Người đó là ta à?"
...
"Trời đất."
"Điên mất thôi. Kịch tính quá."
"... Suỵt! Im lặng nào. Để xem Dong-ha nói gì."
...
Câu hỏi giống hệt của Yuria nhưng không hiểu sao tôi lại thấy thật khó để trả lời ngay.
Tuy nhiên, đây là kiểu câu hỏi mà nếu kéo dài thời gian thì sẽ càng trở nên kỳ quặc. Tôi mở lời. Đó là điều tôi đã nói không biết bao nhiêu lần, và giờ có nói thêm một lần nữa cũng chẳng thay đổi được gì.
"Ờ. Ngoài cô ra thì còn ai nữa. Đúng là cô đấy."
...
Tôi trả lời một cách khô khan, không chút đắn đo, giống hệt như những gì tôi đã nói từ trước đến nay. Ma Vương có vẻ không hài lòng lắm với điều đó.
Ma Vương lặng lẽ đẩy chai rượu sang.
Ý bảo tôi hãy xoay đi.
- Vù vù.
Sau đó, lượt của tôi và Ma Vương không bao giờ đến nữa.
Trước sự tấn công dồn dập của phe đối địch – những kẻ trong đầu chỉ có chuyện hôn hít – chén rượu trước mặt tôi liên tục được rót đầy, không lúc nào kịp cạn.
*
"Thanh tẩy... Ơ. Hết mana rồi."
Dorothy, người nãy giờ vẫn dùng ma pháp hỗ trợ tôi khi tôi đang say đến mức không đứng vững, bỗng dừng lại. Có vẻ cô ấy đã cạn kiệt ma lực.
"Tôi phải đi mua thuốc hồi mana thôi. Tôi sẽ ra cửa hàng một lát. Sẽ mua cả nước giải rượu cho anh Dong-ha nữa."
"Ơ, tôi cũng đi."
"Ta cũng đi nữa."
...
- Tiếng bước chân xa dần.
...
...
Đi hết rồi sao...?
Cơn say khiến tôi như muốn lịm đi. Tôi gục đầu xuống cánh tay đang chống trên bàn.
- Râm ran.
Ngay lúc đó, tôi cảm thấy hơi men trong người vơi bớt đi phần nào. Tầm nhìn rõ ràng hơn một chút, tôi quay sang thì thấy Ma Vương đang nhìn mình.
... Giờ mới thấy sống lại một chút.
"... Cô không đi à?"
"Ừ."
...
- Rào rạt.
Trên bãi biển giờ chỉ còn lại tôi và cô ấy, cùng tiếng sóng vỗ rì rào.
"... Này. Ta say rồi."
...
"Tôi biết."
"Ma lực vừa dùng lúc nãy cũng là những chút cuối cùng rồi."
"... Thế à?"
Chắc là vì vừa ra khỏi Tháp, lại còn uống rượu nên mới như vậy.
"... Bây giờ, ta chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi."
"..."
Cô ấy muốn nói gì đây?
Ma Vương nói tiếp.
"... Này. Ta say rồi."
"... Ừ. Cô vừa nói xong mà."
"Chắc chắn ngày mai ta sẽ chẳng nhớ gì đâu."
"... Vậy sao."
Ma Vương đưa bàn tay trắng ngần ra, cầm lấy cái chai rỗng dùng để chơi trò sự thật lúc nãy.
"... Chơi trò sự thật với ta không? Hai ván thôi... không, ba ván."
Ma Vương đưa chai rượu cho tôi. Ý bảo tôi hãy xoay đi.
"... Nếu có gì muốn hỏi thì cứ nói đi."
"Không. Ta muốn hỏi thông qua trò chơi. Vì trong trò chơi, ngươi sẽ không nói dối."
...
"... Chỉ trong trò chơi thôi sao?"
"..."
Tôi chẳng nghĩ ra lời nào để đáp lại.
Dạo gần đây tôi cứ thấy khả năng ngôn ngữ của mình thật tệ hại.
- Vù vù.
Tôi xoay chai rượu, chấp nhận yêu cầu của cô ấy.
"Cảm ơn."
Nhưng trái với lời cảm ơn của cô ấy, cái chai lại dừng lại hướng về phía tôi.
"... Tôi thắng rồi. Phải làm sao đây?"
"... Hi hi. Không sao. Vẫn còn hai ván nữa mà. Hỏi đi."
...
Tôi có điều muốn hỏi. Một điều mà sáng nào, tối nào tôi cũng muốn hỏi.
*'... Tại sao, cứ liên tục nảy sinh những nỗi bất an thế này.'*
Những câu hỏi hiện lên trong đầu cái nào cũng vừa nghiêm túc vừa trẻ con. Mà thôi, cũng chẳng khác gì mấy đứa kia cứ hỏi chuyện hôn hít này nọ.
"..."
Có một điều tôi nhất định phải hỏi cô ấy.
Từ rất lâu rồi. Cứ mãi như thế.
Nếu có thể nghe được câu trả lời vào dịp này thì tốt quá.
"... Câu hỏi cũng giống như câu tôi hỏi Kim Đồng lúc nãy thôi."
"... Hửm?"
"Cô cũng vậy, sẽ không đi đâu chứ? Cô có thể tiếp tục ở bên tôi và Kim Đồng... mãi mãi chứ?"
...
"..."
"..."
Cô ấy chậm trễ trong việc trả lời.
Ngay khoảnh khắc tôi định nói thêm điều gì đó vì sốt ruột.
"Hi hi hi. Ừ. Mãi mãi bên nhau."
Câu trả lời của cô ấy vang lên. Giọng nói ấy ấm áp đến mức khiến tôi lại muốn chìm vào giấc ngủ.
- Vù vù.
Ma Vương xoay chai lần thứ hai. Cơn say vốn đã làm tôi chóng mặt, giờ nhìn cái chai xoay tít lại càng thấy khó khăn hơn.
- Cạch.
"... Là ta."
Ma Vương chỉ vào cái chai đang dừng lại phía mình, giành lấy quyền đặt câu hỏi một cách đầy thuyết phục.
"..."
- Quay ngoắt.
Ma Vương nhìn chằm chằm vào tôi.
Vẫn tư thế ngồi đó, cô ấy nhích lại gần tôi thêm một bước.
Hương trái cây từ người cô ấy nồng nàn hơn thường lệ.
Cô ấy hít một hơi nhỏ, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đôi môi mấp máy, cô ấy cất giọng trầm thấp.
Một sự đối diện trực diện không giống với phong cách thường ngày của cô ấy.
"Người mà lúc nãy ta bảo muốn hôn ấy."
"..."
"Trái tim của người đó... liệu bây giờ có giống với ta không?"
...
Chóng mặt quá.
Ma Vương cũng say rồi.
Chúng tôi đã quyết định rồi. Rằng chúng tôi sẽ duy trì mối quan hệ như thế nào.
Chính cô ấy cũng từng bảo tôi hãy quên hết mọi chuyện trước khi chuyến đi này kết thúc.
...
Nhưng mà.
Chỉ trong khoảnh khắc này thôi, tôi cũng muốn giống như cô ấy lúc này...
Muốn nấp sau cơn say để thành thật một chút.
Vì đúng như lời cô ấy nói, ngày mai tất cả sẽ bị lãng quên.
"... Chắc là giống đấy. Người đó cũng vậy."
"..."
Ma Vương nở nụ cười rạng rỡ. Dưới hơi men, gương mặt đỏ bừng của cô ấy trông thật xinh đẹp.
...
Nhưng tôi phải nói nốt phần còn lại.
"... Nhưng mà người đó ấy à. Là một kẻ rất xấu xa... Thế nên... với cô..."
Bàn tay nhỏ nhắn của Ma Vương bịt miệng tôi lại.
"... Ừm, cảm ơn. Ta mãn nguyện đến mức đó là đủ rồi."
- Vù vù.
Cô ấy kết thúc ván thứ hai bằng việc xoay chai rượu.
Có lẽ cô ấy đã nhận được tất cả những câu trả lời mình muốn nghe.
...
Sắp đến giới hạn rồi. Đầu óc tôi trở nên mông lung.
Chỉ có hương trái cây ngọt ngào và gương mặt của Ma Vương mà tôi nhìn thấy cuối cùng là còn rõ nét.
- Phịch.
Cơ thể lảo đảo của tôi đổ gục về phía Ma Vương.
Gương mặt tôi chạm vào làn da mềm mại đến khó tin của cô ấy.
"Nào."
Ma Vương dùng đôi tay dịu dàng đỡ lấy đầu tôi và cho tôi gối đầu lên đùi. Đây là lần đầu tiên.
Dù trong cơn mê man, tôi vẫn cảm thấy như mình sẽ không bao giờ quên được cảm giác mềm mại đến khó tin này. Đôi mắt tôi tự động nhắm lại.
Những ngón tay trắng trẻo, nhỏ nhắn của cô ấy vuốt nhẹ lên má tôi. Tôi còn cảm nhận được chúng khẽ chạm vào môi mình.
"... Này. Chai rượu dừng lại rồi. Lần này cũng là lượt của ta."
...
Vì đang nằm trên đùi Ma Vương ở dưới gầm bàn, tôi không thể ngồi dậy để xác nhận sự thật được.
.....
Không, đúng hơn là giờ tôi đã quá buồn ngủ, đến mức không thể mở nổi đôi mắt đang nhắm nghiền.
"...... Ừ."
..... Tôi quyết định tin cô ấy.
"... Ta đã thắc mắc từ trước rồi..."
- Sột soạt.
Ngay trước khi chìm vào giấc ngủ.
Tôi nghe thấy tiếng lật sách cuối cùng.
"... Cuốn sách này ngươi viết. Cô gái trong đó là ta đúng không?"
"... Khò..."
...
"Ngủ rồi à. Hi hi hi."
"..."
...
"Xin lỗi vì đã khiến ngươi phải khổ tâm."
"..."
"... Bạn à. Có một câu ta nhất định muốn nói."
"..."
"Không cần nhiều... chỉ một lần duy nhất thôi, có được không?"
"..."
"Ta yêu ngươi."
*
Sau này tôi mới biết được.
Rằng ngày hôm đó.
Người duy nhất tuân thủ luật chơi của trò "Sự thật" chính là tôi.
*
Các thành viên trong nhóm đã quay lại. Họ mang theo đầy sô-cô-la mà Ma Vương thích, và cả những món cay nồng mà Dong-ha cực kỳ ghét để làm hình phạt.
"Bọn tôi về rồi đây. Ơ, Dong-ha ngủ rồi à? Kim Đồng cũng ngủ say nên đang được tôi cõng này."
"Hi hi. Có mua đồ ngon về không?"
"Tất nhiên rồi. Ơ? Ma Vương của chúng ta có chuyện gì vui à? Hay là vừa hôn Dong-ha rồi?"
"Hi hi hi. Không có đâu mà."
"Sao cô không ngủ đi mà còn thức thế này?"
"Ta chờ các cậu mà. Hi hi."
Nhìn Ma Vương cười vui vẻ, mọi người cũng thấy vui lây.
"Này các cậu. Chúng ta là những người bạn tốt của nhau đúng không?"
Ma Vương đột nhiên hỏi một câu bâng quơ.
Nhưng lời nói của cô ấy khiến cả nhóm anh hùng bỗng thấy cảm động.
"Tất nhiên rồi!"
"Hi hi. Vậy thì, làm thêm một ván trò chơi sự thật cuối cùng nữa nhé?"
"Được chứ. Là bạn bè mà. Chuyện đó thì bao nhiêu cũng được."
- Cạch.
- Xoay.
- Cạch.
"...?"
Mọi người đều nảy sinh nghi hoặc khi nhìn thấy hành động của cô ấy.
Cô ấy không xoay chai mà chỉ búng nhẹ ngón tay để miệng chai hướng về phía mình.
...
Đây rõ ràng là gian lận.
Thế nhưng, khác với vẻ mặt lấm lét nhìn sắc mặt đối thủ mỗi khi gian lận như mọi khi, lần này thái độ của Ma Vương lại vô cùng đường hoàng.
...
Không một ai phản đối hành động của cô ấy.
Bản năng mách bảo họ rằng.
Không nên làm thế.
"Đến lượt ta hỏi."
"..."
"Leviathan... là do các cậu giết đúng không?"
Trên bãi biển tĩnh lặng, không còn tiếng trò chuyện nào nữa.
- Rào rạt.
- Bõm bõm.
Tất cả đều không ai thốt nên lời.
Sự im lặng chính là lời thừa nhận tội lỗi.
Họ cũng biết điều đó.
Nhưng không một ai có thể mở lời trước.
...
"... Sao không ai nói gì thế? Các cậu... Nine, Rebecca, Dorothy, Yuria... những người bạn của ta."
...
"Không phải. Bọn tôi không thấy gì cả."
Nine, đội trưởng, đã lên tiếng.
...
- Run rẩy.
Máu rỉ ra từ kẽ tay đang nắm chặt của cô ấy.
Họ sợ hãi. Người bạn mà họ mới chỉ gặp gỡ lần thứ hai.
Họ sợ rằng Ma Vương – người bạn quý giá của mình – sẽ căm ghét họ.
Sợ rằng chỉ vì họ đã từng ở cùng với những kẻ hung bạo, mà hai người đang tốt đẹp như thế kia lại phải xa cách nhau.
...
"Ta, muốn tin. Ta sẽ tin... các cậu..."
- Tí tách, tí tách.
"Nếu căm ghét cả các cậu nữa... thì ở thế giới bên ngoài này, chẳng còn gì để ta có thể yêu thương nữa rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
