Chương 02
Ngày 8 tháng 9.
Sự quyết tâm của vài ngày trước vẫn còn được giấu kín trong lòng cậu, và hội thơ ca của Sukui vẫn tiếp tục hoạt động.
Trong khoảng thời gian đó, dĩ nhiên kỹ năng của Santa không thể tự nhiên mà tiến bộ một cách nhanh chóng được, và thái độ ân cần của Sukui vẫn không thay đổi.
Tuy nhiên, đã gần năm ngày trôi qua kể từ cái đêm hôm đó.
Santa có một kế hoạch mà cậu đã ấp ủ từ lâu.
【Đức mẹ】kênh về Tanka của Shiika Maria【Buổi debut】
Đó là buổi stream đang được phát trực tiếp trên màn hình điện thoại của cậu.
Vài ngày trước, cậu đã bí mật tìm kiếm phương pháp gì đó để có thể luyện tập Tanka, trùng hợp là cậu được biết vtuber này sẽ debut vào hôm nay và cậu đã nóng lòng chờ đợi suốt từ lúc đó. Tất nhiên Santa đã theo dõi hết các tài khoản mạng xã hội của cô, không sai khi nói rằng cậu là một trong những fan kì cựu đầu tiên.
Bây giờ, đang được hiển thị ở chính giữa màn hình stream là tài liệu được trình bày theo từng dòng với tiêu đề "điều muốn làm trong tương lai", vtuber với model được đặt ở góc phải màn hình đang cố gắng giải thích về nó bằng giọng nói trong trẻo của mình.
"Ồ......"
Theo như những gì cậu nghe được, dường như kênh này dự định sẽ chọn Tanka làm chủ đề hoạt động chính.
Vtuber có vẻ ngoài như một người chị xinh đẹp dịu dàng, với đặc trưng là mái tóc vàng bồng bềnh. Một thiết kế độc đáo như được biến tấu từ trang phục kiểu nữ tu để trở nên trông hoạt bát, rất hợp với cách nói chuyện sôi nổi của cô.
Tuy nhiên, đáng tiếc là lượng người xem lại không ăn khớp với ấn tượng tích cực của cậu.
Số người xem hiện tại chỉ nằm đâu đó trong khoảng hai mươi người. Dù Santa không rành về stream đến mức đấy nhưng nhìn vào số lượng comment ít ỏi, không sai khi cậu đoán rằng người này đang có một khởi đầu không được suôn sẻ cho lắm.
Khi nhìn lại lịch sử trò chuyện thì cũng chỉ toàn mấy câu chào hỏi cơ bản như "xin chào" rồi nào là "rất vui được gặp bạn" và hầu hết số comment còn lại cũng chả khác là bao.
Dẫu thế, vtuber ngay trên màn hình kia vẫn tiếp tục trò chuyện với giọng nói cởi mở và đầy khí thế.
"Vậy thì xin được giới thiệu, mình là Shiika Maria, từ giờ muốn được giao lưu mọi người thông qua Tanka. Tất nhiên xen kẽ vào đó sẽ có những buổi trò chuyện phiếm, rồi chơi game hoặc là hát hò nữa."

『Tại sao lại là Tanka?』
"Dĩ nhiên là vì mình thích chớ sao~"
『Ồ ra vậy』
『Đã hiểu』
『Điều quan trọng nhất luôn』
Có lẽ là vì ấn tượng với câu trả lời thành thật, trong số người xem ở kênh chat dần xuất hiện những gương mặt mới. Ngay sau đó, như thể đã chờ đợi đúng thời điểm, cô bắt đầu bằng câu "để mình bổ sung chút nhé" rồi lại nói một cách lưu loát.
"Dù có nói là Tanka nhưng trong các buổi stream này, mình hoàn toàn không hề có ý định theo đuổi điều gì đó tuyệt vời mang tính nghệ thuật. Với cả, mình hi vọng mọi người đừng ngần ngại mà hãy nói chuyện một cách tự nhiên. À phải rồi, câu hỏi có hơi đột ngột nhưng mà hiện tại mọi người đang dùng những mạng xã hội nào thế?"
『Insta, LINE và chắc là X nữa』
『Chắc là đang dùng khoảng tầm năm cái, dù thấy hơi phiền phức』
『Suy cho cùng thì buổi stream này cũng là mạng xã hội mà』
Người xem lần lượt trả lời câu hỏi theo quan điểm cá nhân của mình trong kênh chat.
"Đúng vậy. Theo như mọi người vừa nêu ra, trên đời này thật sự đúng là có rất nhiều công cụ để giao tiếp. Theo nghĩa đó thì buổi stream này cũng vậy. Nhưng một ngày nào đó mình muốn thêm một phương thức mới, và đó chính là Tanka. Bởi vì Tanka thực sự hiệu quả trong việc truyền đạt cảm xúc đến người khác. Và chính vì Tanka đã tồn tại hơn ngàn năm nay cho nên tiềm năng của nó thì không cần phải bàn cãi."
『Ý bạn là gì?』
Ngay lúc đó, một người xem đã đưa ra một câu hỏi trùng với thắc mắc Santa. Hẳn là vì Maria thật sự thích Tanka cho nên cô mới tin vào khả năng của nó mang lại. Thậm chí chỉ qua cái model thôi mà cũng có thể cảm nhận được sự phấn khích ấy, như thể không hề tồn tại dù chỉ một chút nghi ngờ về điều đó, cô bắt đầu nhấn mạnh không chút ngập ngừng.
"Hãy thử nghĩ xem. Hiện tại, điều dễ thu hút sự chú ý nhất trên các mạng xã hội là hình ảnh đúng chứ? Cả Insta và cả X mà mọi người thường dùng, những thứ được nhiều lượt xem nhất luôn là hình ảnh. Nó có thể là điều gì đó thú vị, hài hước, cũng có thể là những bức ảnh xinh đẹp đến ngạt thở, hoặc có thể là những bức minh họa khơi dậy trí tưởng tượng."
『Đúng ha』
『Phải phải』
"Và tiếp theo, sau hình ảnh là những đoạn video ngắn trên Tiktok hay Youtube ghi lại cảnh các cô gái dễ thương đang nhảy nhót."
『Chuẩn đét luôn』
『Nhưng thế thì nói lên được gì?』
"Tóm lại, điều mình muốn nói là. Hiện nay, để thu hút sự chú ý của mọi người, thị giác là yếu tố quan trọng nhất. Minh họa hay hình ảnh thì chỉ cần nhìn lướt qua là có thể hiểu ngay, và ngay cả video sau khi xem cũng có thể đưa ra kết luận. Vì chúng chứa đựng lượng thông tin lớn mặc dù lại rất dễ hiểu, và có còn thể tận hưởng một cách dễ dàng. Hiệu quả thời gian cũng tối ưu, mình cũng hiểu phần nào lí do vì sao nó lại trở nên phổ biến. Thế nhưng chữ viết thì lại khác."
『Sao lại khác?』
"Bởi vì chữ viết thì rắc rối hơn đúng chứ? Lượng thông tin trên một đơn vị thời gian thì ít, nếu là một tác phẩm đúng nghĩa thì để đọc thôi cũng đã tốn rất nhiều công sức. Hiện giờ truyện tranh vẫn đang được bán rất chạy nhưng tiểu thuyết thì lại không được như vậy. Ngay cả khi bản chuyển thể trên các nền tảng trực tuyến phát triển thì số người tiếp cận đến các tác phẩm tiểu thuyết nguyên tác là không đáng kể. Thật ra thì mình có viết tiểu thuyết và vẽ minh họa nữa, nhưng mà lượt đọc tiểu thuyết thì lại không bằng một phần mười lượt xem của tranh minh họa. Chính vì thế cho nên nói thẳng ra thì đây là một thời đại mà chữ viết đang bị ghét bỏ, nó bị xem như là một thứ khó để tiếp cận. Mọi người cũng không ngoại lệ. Hãy thử nghĩ lại xem, từ trước tới nay manga hay là tiểu thuyết, mọi người đọc cái nào nhiều hơn. Chắc hẳn trong đây cũng không ít người có suy nghĩ giống mình."
Lí lẽ của Maria thuyết phục đến mức khiến cho cậu phải lập tức liếc nhìn về phía giá sách trong phòng mình. Đáng buồn thay, ở đó thật sự gần như chẳng có lấy một cuốn tiểu thuyết nào, chiếc kệ gần như là dành riêng cho việc để truyện tranh.
Santa không ghét môn ngữ văn. Nói đúng hơn đây có thể là môn duy nhất cậu giỏi trong năm môn học. Nhưng ngay cả thế, cậu cũng không có thói quen cất công mua những cuốn sách có nhiều chữ về đọc.
『Công nhận đúng thật』
『Chắc chắn là manga rồi』
『Mình cũng thích tiểu thuyết, nhưng để mà so với manga thì đúng là không bằng thật』
Có rất nhiều ý kiến đồng tình được đưa ra trong kênh chat và dường như không có ai phản đối với Maria về điểm này.
Vì thế cho nên Santa cũng như bao người khác, cậu bắt đầu trở nên tò mò với phần tiếp theo câu chuyện của Maria.
"Đúng vậy. Và đã để mọi người chờ lâu, cuối cùng đây cũng là lúc Tanka xuất hiện. Lí do là vì Tanka thực sự hiệu quả trong việc truyền tải cảm xúc một cách ngắn gọn súc tích. Dựa trên việc tối ưu hóa nhịp âm điệu trong tiếng Nhật, nó đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ như là để dành riêng cho việc biểu đạt cảm xúc. Ví dụ như, thật ra Tanka có thể được thoải mái tạo ra câu từ theo ý muốn, miễn là gói gọn trong ba mươi mốt âm tiết theo cấu trúc 5-7-5-7-7. Bằng cách đặt cảm xúc vào một hình thức cố định như vậy, mình nghĩ nó sẽ giúp tiết kiệm công sức cho người đọc."
『Nhưng nếu thế thì Haiku ngắn hơn đấy!』
"Ara~. Một câu hỏi hay. Theo quan điểm của mình, đúng là những gì mình vừa nói cũng có thể áp dụng cho Haiku. Dĩ nhiên Haiku cũng là một thể thơ hay, mình cũng nghĩ rằng nó rất đáng để thử. Nhưng chỉ là chuyện nói ở đây thôi nhé~"
『Chuyện gì cơ...?』
『Haiku thì làm sao?』
"Ừm... Chỉ nói riêng ở đây thôi nhưng... Haiku thì là 5-7-5... Chỉ có mười bảy âm tiết thôi ấy, nên khi thử tự làm thì mình thấy nó ngắn kinh khủng."
『Lí do gì mà kì cục thế!』
『Điều hiển nhiên luôn kkk』
『Ờm...ba chấm...』
"Ara~ Dù các bạn cảm thấy mắc cười nhưng đây là sự thật đấy. Mười bảy âm tiết là quá ngắn đối với những người mới bắt đầu, không hề đủ để thể hiện hết những gì muốn truyền tải. Nếu có thể đối mặt và vượt qua sự hạn chế đó thì chắc chắn sẽ rất thú vị, nhưng với người mới thì có vẻ hơi khó nhằn. Cũng ở điểm đó, Tanka lại có tới ba mươi mốt âm tiết nên có thể truyền đạt những gì muốn nói một cách thoải mái hơn."
『Ồ, ra vậy』
『Đã khai sáng』
Những bình luận trên kênh chat cho tới giờ vẫn luôn hoàn toàn đồng điệu với suy nghĩ của Santa. Nhiêu đó cũng cho thấy những vấn đề và lời giải đáp mà Maria đưa ra đều quá hợp lí dẫn đến khiến cho suy nghĩ của người xem được dẫn dắt một cách khéo léo. Thực tế thì sau khi nghe câu chuyện của Maria, cậu đã phải một lần nữa nhìn nhận lại tự tuyệt vời của Tanka. Và thậm chí cậu còn nghĩ nếu có cơ hội thì nhất định muốn được một lần nghe thử bài Tanka do Maria làm ra.
"Xin lỗi, để mình uống miếng nước đã... Vậy thì mọi người đã hiểu hết tiềm năng của Tanka rồi đúng chứ? Dù phải nói đi nói lại nhiều lần nhưng mà Tanka thật sự rất tuyệt vời đấy! Bằng cách kết hợp Tanka, ngay cả bài đăng chỉ toàn chữ cũng có thể trở thành phiên bản văn chương của Insta. Vừa hợp thời, vừa ngắn gọn súc tích, nội dung dễ hiểu trong giây lát, và còn có thể làm lay động trái tim người đọc. Bởi vì Tanka cũng như những bức minh họa, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể hiểu, chỉ cần xem qua một chút thôi thì tự nhiên nó cũng ngấm vào đầu. Và vì bản thân nó đã giống như một câu khẩu hiệu quảng cáo nên dù kết hợp với ảnh minh họa hay video ngắn thì đều rất hợp. Điều này quan trọng đến nhường nào thì chắc hẳn những người đang xem buổi stream này đều đã biết rất rõ rồi đúng chứ?"
Bài diễn thuyết đầy ấn tượng ngay trong buổi debut là minh chứng cho sự đam mê đầy nhiệt huyết mà Maria dành cho Tanka. Và từ khi nào, lượng người xem giờ đây đã vượt qua con số ba mươi. Dù không biết chính xác có bao nhiêu người đã rời khỏi buổi stream từ lúc nãy nhưng tình cờ Maria đã thu hút được số người vào xem còn nhiều hơn số lượng đã rời đi.
Khi nhìn thấy một vài emoji vỗ tay lướt qua, thật lòng cậu cũng muốn làm điều tương tự. Cái con người tích cực, tỏa sáng lấp lánh đó, ngay cả qua màn hình điện thoại cũng thật tràn đầy sức sống. Ít nhiều thì cậu cảm thấy muốn gửi tặng một hay hai tràng vỗ tay, và nếu có thể truyền đạt sự xúc động này của cậu thì có khi lại càng tốt hơn.
"Ơ khoan... Nếu thế thì..."
Tuy nhiên, ngay khi tìm thấy emoji mình đang tìm kiếm và nhập vào khung chat, Santa dừng tay lại rồi suy ngẫm.
Nếu gửi emoji, ý nghĩa của nó sẽ được truyền tải chính xác đến Maria đúng như những gì cậu nhìn thấy, và trong bối cảnh một buổi stream như thế thì đây rõ ràng là phương pháp truyền đạt hữu hiệu nhất.
Nhưng không phải vậy. Thông qua ngôn từ, Maria đã cố gắng hết mình để truyền tải những thông điệp quan trọng đến người xem. Dù không nói ra một cách trực tiếp nhưng cô đã luôn nhấn mạnh tiềm năng của việc giao tiếp thông qua con chữ chứ không phải chỉ qua hình ảnh.
Chính vì vậy, dù biết rằng việc sử dụng emoji trong tình huống này là không sai nhưng cậu lại cảm thấy không muốn làm như thế. Một lần nữa, cậu xóa hết những gì đã nhập, và thay vào đó là những lời muốn truyền đạt bằng câu từ.
"Ây da, nhưng mà cái này..."
Điều đó thực sự quá khó.
Với một người chỉ mới gặp lần đầu, thậm chí là người mà chỉ biết một phía từ bản thân, việc gửi đi những lời khen ngợi tích cực hóa ra lại áp lực vô cùng.
Chưa kể đến những lời mình viết ra sẽ được công khai trước "toàn thế giới". Và nếu lỡ nói ra điều gì đó kì quặc thì chắc chắn sẽ làm cho bầu không khí trở nên gượng gạo.
Đối với một người không rành về văn hóa trên mạng như Santa thì đó quả thật là một điều kinh khủng. Hơn nữa, việc phá hỏng bầu không khí sôi động vốn có của buổi stream cũng đủ để khiến cho cậu cảm thấy sợ hãi.
"Cảm ơn mọi người rất nhiều. Được khen thế này làm mình thấy vui lắm."
Rốt cuộc, trong lúc cậu còn đang lưỡng lự thì Maria đã kết thúc chủ đề đó và cậu đã để vụt mất thời điểm.
Mặc dù cảm thấy hụt hẫng giống như lúc bỏ lỡ pha đánh bóng quyết định, nhưng cậu cũng phần nào cảm thấy nhẹ nhõm. Và giờ đây, đồng thời cùng tồn tại bên trong cậu là cảm giác muốn tham gia vào buổi stream một cách nhiệt tình và cảm giác lo sợ rằng tốt nhất là nên tránh những điều mình không quen.
Thế nhưng trái ngược hoàn toàn với một học sinh trung học bình thường thiếu quyết đoán như Santa , Maria đang ào ào tiến tới như thể đã quên mất khái niệm do dự từ bao giờ.
"Giờ thì, sau khi đã truyền tải được vẻ đẹp của Tanka đến mọi người, mình sẽ thử thu nhận một chút bài thơ nhé?"
『Hả?』
『Thu nhận? Tức là làm thơ ngay bây giờ luôn á?』
『Để người xem tham gia trò này ngay từ buổi stream đầu luôn? Nghiêm túc à?』
"Tất nhiên là nghiêm túc rồi. Ngay từ đầu mình đã nói là muốn giao lưu với các bạn rồi mà, đúng chứ? Rồi, mình vừa ghim form điền bài trên kênh chat rồi đó, mọi người hãy nghĩ ra một bài Tanka rồi gửi lên đây cho mình nhé~"
『Ây da, game này căng à...』
Như comment đầu tiên hiện lên trong khung chat đã chỉ rõ, việc Maria yêu cầu người xem làm thơ rõ ràng là một hành động ngẫu hứng.
Santa cũng nghĩ như vậy, và chắc hẳn hầu hết những người trong này đều có suy nghĩ giống cậu.
Bằng chứng là kênh chat vốn đang sôi nổi bỗng dưng chậm hẳn lại, tạo nên một bầu không khí nặng nề như thể mọi người đang dò xét lẫn nhau.
Cậu cảm thấy thật kỳ lạ khi mọi người ai cũng đều đang ở những nơi hoàn toàn khác nhau, chỉ đơn giản là nhấp vào cùng một đường link nhưng bầu không khí bây giờ lại trở nên giống hệt như lớp học ở trên trường.
Sự thật là buổi stream của Maria giờ đây giống như một tiết toán, nơi mà không ai biết mình sẽ bị bốc đầu lên bảng vào lúc nào. Để không bị gọi tên, ai ai cũng cố gắng để không trở nên nổi bật và cầu nguyện hôm nay không phải là một ngày có liên quan đến số thứ tự của mình. Cái cảm giác khó chịu và bầu không khí căng thẳng này quả nhiên rất giống với lúc đó.
"À ừm, mình sẽ rất vui nếu có ai đó gửi bài lên đây..."
Và điều còn khó xử hơn nữa là Maria dường như không hề có ý định từ bỏ việc làm thơ ngẫu hứng này. Có vẻ như cô đã không chuẩn bị thêm phương án dự phòng nào khác. Cho đến giờ, mặc dù cô đã chiếm được trái tim người xem bằng cách nói chuyện và phân bổ thời gian một cách hoàn hảo, nhưng lúc này đây dường như đã phát sinh một vấn đề nghiêm trọng trong tính toán của cô.
"Ch-chắc là... không có ai rồi ha...?"
Cô lên tiếng với giọng điệu khó xử, nhưng chẳng dễ dàng gì mà có thể khôi phục lại bầu không khí đã bị nguội lạnh về lại như ban đầu.
Thậm chí điều còn tệ hơn là số người xem sắp chạm mốc bốn mươi đang tụt không phanh, trong khi chưa đến mười phút đã giảm xuống dưới hai mươi người. Mặc dù là nội dung chính như Maria đã nói nhưng số người đã giảm xuống còn chưa bằng một nửa so với lúc đỉnh điểm, điều này thực sự khiến cho người ta không khỏi cảm thấy xót xa.
"Này này. Chẳng phải cậu ta nên chuẩn bị sẵn vài người làm nền hay gì đó cho những lúc như thế này sao...?"
Santa lẩm bẩm thành tiếng, cậu đứng ngồi không yên như thể đây là vấn đề của mình.
"A ưm, giờ phải làm sao đây..."
Bóng dáng Maria vừa che giấu giọng nói run rẩy vừa cố gắng duy trì bầu không khí, đang chồng lên hình ảnh của cậu trong quá khứ.
Để mà ví dụ thì nó như một trận đấu đang thua với một cách biệt quá lớn.
Cái cảm giác như khi khán giả đứng dậy khỏi ghế rồi lần lượt rời khỏi sân.
Những tiếng cổ vũ đang dần nhỏ lại, nỗi sợ hãi lấn át đến mức không thể diễn tả thành lời.
Thứ còn lại sau cùng không phải hy vọng mà tuyệt vọng, cảm giác bất lực đến tột cùng.
Bị thôi thúc bởi nỗi đau trong quá khứ mà cậu vừa hồi tưởng sau một thời gian dài, Santa đột nhiên bật dậy khỏi giường. Sau đó cậu nhớ đến một bài Tanka mà mình đã làm trước đây, dù có chút do dự nhưng cậu vẫn gõ nó vào form điền.
Hiện lên trong đầu là một khoảnh khắc của sân Koshien mà cậu từng kể với Sukui.
Chính cái khoảnh khắc người cầu thủ chạy về đích thực hiện cú trượt đầu trong pha squeeze play, đứng trong làn khói bụi mù mịt ngước nhìn về phía trọng tài.
Với áo quần thường phục,
Tôi lặng lẽ đứng nhìn.
Người chạy về gôn ấy,
Nhuộm màu Koshien.
Dù có vụng về, dù số lượng chữ bị dư thừa, hay phần lớn bài thơ là do Sukui gợi ý. Dẫu thế, nếu được bảo phải chọn một bài thơ mà người khác nhìn vào có thể thấy ngay lập tức, thì với Santa đây là bài thơ duy nhất mà cậu có thể nghĩ ra.
Sau khi một lần nữa xác nhận với chính mình, cậu dứt khoát lấy hết can đảm để nhấn nút gửi.
"Ah!"
Ngay lập tức, Maria đã để ý và thốt lên một cách bất ngờ.
Cả kênh chat dường như cũng lập tức hiểu ra ý nghĩa đằng sau tiếng hét đó.
『Ô?』
『Không lẽ?』
『Anh hùng cuối cùng cũng xuất hiện rồi à!?』
Ánh đèn vốn đang lụi tàn của buổi stream đã lấy lại được chút sinh khí.
Thế nhưng Maria hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi đó. Không hề để ý đến xung quanh, cô im lặng một lúc mặc cho những ánh nhìn đầy tò mò của người xem.
"Ahh, xin lỗi nhé. Nãy giờ mình mãi lo đọc bài Tanka được gửi đến quá."
『Hơn một phút luôn à?』
"Ừm. Tại mình muốn suy nghĩ chút... Mình đọc nó lên nhé?"
"Oi oi. Đừng có nói điều gì kì quặc đấy nhé...!"
Mặc dù đây là bài đầu tiên, nhưng vì cô làm quan trọng hóa nó lên nên kỳ vọng bị đẩy lên cao quá mức khiến cho Santa cảm thấy đứng ngồi không yên. Tuy nhiên, ngay từ thời điểm nhấn nút gửi đi, đồng nghĩa với việc cậu đã giao phó cho cô quyền công khai trước mặt mọi người. Và giờ chẳng còn đường nào để rút lui nữa rồi.
Một lần nữa, cậu đã chuẩn bị tinh thần chăm chú lắng nghe Maria đọc bài Tanka mà do mình sáng tác một cách chậm rãi trong tâm thế của một tử tù đang chờ lệnh thi hành án.
Quả nhiên cuối cùng cậu vẫn nghĩ nếu lúc đó mình không nên gửi thì tốt hơn, nhưng giờ thì đã quá muộn để hối hận. Phản ứng từ kênh chat cũng không như mong đợi, khiến cho cậu muốn tắt buổi stream ngay lập tức rồi biến mất trong tức khắc.
Dù vậy, Maria trông rất phấn khởi, cô lên tiếng với giọng điệu như đang tận hưởng sự vui sướng.
"Ưn, đúng vậy... Mình rất thích bài thơ này."
"Ể?"
Quá bất ngờ, Santa phản ứng lại câu trả lời của Maria như thể muốn hỏi lại, dù biết chắc rằng nó sẽ chẳng bao giờ truyền đến được cô.
"Để mình nói trước không phải vì đây là bài Tanka được gửi đầu tiên đâu đấy! Mà là vì nó trong sáng, chân thành, và mình có thể cảm nhận rõ cảm xúc muốn truyền tải. Chính vì thế đó là lí do mình rất thích nó."
『Àa, cũng hiểu hiểu rồi』
『Thật luôn~? Nó hay đến thế à?』
"Đúng vậy, đúng thật là mình đã phải tưởng tượng rất nhiều mới có thể hình dung ra được ý nghĩa. Thứ làm mình để ý đầu tiên đó là tác giả của bài Tanka này rất chú tâm đến 'trang phục' mà không phải là dáng vẻ nỗ lực của các cầu thủ, cũng không phải là những người hâm mộ cổ vũ ở sân bóng, mà tập trung nhấn mạnh vào hình ảnh bản thân trong bộ đồ thường ngày."
『Đúng thật』
『Có lẽ thế thật』
"Chính vì thế, dù chỉ là suy đoán của mình thôi nhưng chắc hẳn người này từng là thành viên của câu lạc bộ bóng chày. Thế nhưng cậu ấy đã thua và không thể đến được giải Koshien. Điều đó đã khiến cho cậu ấy cảm thấy tiếc nuối, luôn mang trong mình cảm giác luyến tiếc về nơi mà mình không thể đặt chân tới. Bởi vì pha cross play đúng chứ? Mình thì không rành về bóng chày lắm nhưng đó là khi cầu thủ bên đội tấn công lao thẳng về phía homebase đúng không?"
『Người ta cũng gọi là lối chơi giao cắt đấy nhỉ?』
"Đúng rồi, cảm ơn nhé! Nhưng nếu thế thì chắc hẳn đồng phục của người cầu thủ sẽ bị làm bẩn bởi đất. Nhưng mà cái màu đen xì ấy không chỉ là vết bẩn thông thường. Mà đối với các cầu thủ nó giống như một huân chương minh chứng cho những gì bản thân họ đã làm được. Chính vì thế, bộ đồng phục bị bẩn ấy trong mắt người làm ra bài Tanka này mới trở nên cực kỳ sáng chói. Bởi vì cậu ấy so sánh bản thân, người không thể đặt chân đến nơi ấy với các cầu thủ trẻ, người đã làm được chuyện đó. Và chính bởi bộ đồ thường ngày trắng tinh của bản thân đã nhắc nhở rằng mình đã không đạt được gì cả. Vì thế nên mình mới muốn truyền đạt điều gì đó với cậu bạn này."
Maria nói một mạch đến đó rồi dừng lại một lúc, sau đó cô hướng thẳng người về phía trước.
Mặc dù không thể nào nhìn thấy nhưng trông cô hệt như đang nhìn thẳng vào mắt Santa rồi nói chuyện.
"Chắc hẳn cậu đã nỗ lực hết sức mình rồi. Tuyệt thật đấy!"
"......"
"Mình nghĩ rằng việc có thể cảm thấy nuối tiếc một điều gì đó chính là nhờ bản thân đã dồn hết tâm huyết vào nó. Vì thế, mình tin rằng người đã gửi bài thơ này cảm thấy tiếc nuối đến thế, chắc chắn là một người thật sự đã chơi bóng chày một cách rất nghiêm túc."
"Đương nhiên rồi..."
Suốt từ khi còn là học sinh tiểu học, cậu đã vứt bỏ hầu hết thời gian vui chơi chỉ để dồn hết tâm huyết vào bóng chày.
"Vì vậy, cho dù có thua cuộc nhưng mình mong bạn đừng phủ nhận những nỗ lực trong quá khứ. Kể cả thời gian và công sức mà bạn đã bỏ ra, nó đã trở thành một phần trong trong con người bạn. Bởi chính vì thế nên 'nó' mới có thể truyền đến được tận đây. Mình nghĩ rằng những ai có thể trở nên nghiêm túc hết lòng vì một điều gì đó quả thật rất tuyệt vời. Và một ngày nào đó, mình cũng muốn trở nên giống như vậy."
"Ha, haha... sao mà. Quái gì vậy chứ..."
Dù không biết những suy đoán của Maria nắm bắt chính xác cậu đến mức nào, nhưng nhiêu đó là quá đủ để chạm tới trái tim của Santa.
Phần quan trọng nhất là Maria đã thấu hiểu ý nghĩa bài thơ và nói ra những gì mà cậu muốn nghe nhất.
Là những điều mà cậu luôn ngoan cố không chịu thừa nhận với người thân xung quanh rằng cậu yêu thích bóng chày, rằng cậu vẫn còn lưu luyến với nó, rằng cậu buồn bã tới mức không thể làm gì được.
Cậu không thể tưởng tượng được rằng những điều đó đã bị đọc thấu từ bài thơ kém cỏi và vụng về chỉ vỏn vẹn hơn ba mươi từ của mình.
『Khóc mất』
『Tôi đã khóc TT』
『Có lẽ từ giờ tôi sẽ bắt đầu chơi bóng chày』
Tích cách của Maria dường như đã được thấu hiểu bởi phần lớn người xem, và kênh chat đang hoạt động với tốc độ nhanh nhất trong ngày hôm nay.
Và hơn nữa, chính bản thân Santa cũng ngạc nhiên khi những tâm tư trong lòng mình lại một lần nữa được hiểu thấu. Nếu lần trước cậu bị thuyết phục đơn thuần bởi đó là do sự tài giỏi của Sukui, nhưng giờ cả Maria và người xem đều cảm nhận được thì quả nhiên cậu chỉ còn cách nghĩ rằng đó là do chính bản thân bài Tanka.
Điều đó khiến cho cậu có cảm giác hệt như khi mình vừa đánh trúng tâm bóng trước cú ném quyết định của con át chủ bài đội bạn.
Vừa thấy tiếc vì chỉ có thể nhấn được một lần, Santa vẫn bấm vào nút đăng kí và nút like. Cậu định sẽ ủng hộ cô hết sức trong khả năng để cho vtuber có tên là Shiika Maria có thể tiếp tục hoạt động một cách tích cực từ giờ trở đi.
◇◆
Ngày 17 tháng 9.
"Chào mọi người, một thời gian không gặp. Đã ba ngày trôi qua rồi nhỉ~?"
『Chào buổi tối』
『Kon Maria』
『Kon Mari~』
Đó là vào mười giờ tối thứ ba, những câu chào hỏi không đồng nhất của người xem vẫn đang chầm chậm trôi qua.
Vừa xem buổi stream đã trôi qua sau ba ngày kể từ đó đúng như lời Maria nói, Santa vừa cố gắng giải quyết cho xong đống bài tập môn tiếng Anh.
Dù sao cậu cũng đã rời khỏi câu lạc bộ cho nên kể từ học kì này cậu không còn được hưởng chế độ đặc cách thể thao nữa. Chính vì thế cậu không thể cứ mãi bỏ bê việc học như trước đây được. Hoặc tệ nhất thì cũng phải tránh được điểm liệt nếu không muốn có cái khả năng sẽ rơi vào tình thế ác mộng là phải học chung khối với Sukui.
Thế nhưng sự quyết tâm của cậu bị dập tắt sau khi nghe thấy giọng nói của Maria.
"...Vậy thì, đã đến lúc giới thiệu những bài Tanka do các bạn gửi đến rồi nhỉ? Vì có thể sẽ có người mới vào xem lần đầu nên mình xin phép được nhắc lại một chút nhé. Chủ đề cố định của những buổi stream của mình là giới thiệu và phân tích những bài Tanka do mọi người sáng tác và gửi đến. Về chủ đề thì sẽ được công bố vào mỗi cuối buổi stream, còn chủ đề của hôm nay chính là 'Cuộc sống học đường'."
"Đây rồi..."
Lí do cho phản ứng đó của Santa là bởi vì cậu cũng đã từng gửi Tanka của mình cho Maria một lần rồi. Dù thế không có nghĩa là cậu tự tin vào bài thơ do mình sáng tác, mà ngược lại còn tự nhận thức được sự non nớt của bản thân. Tuy nhiên, có một sự thật là mỗi ngày cậu đều được cô sư phụ của mình kèm cặp. Hơn nữa, cậu đã từng công khai bài Tanka của mình trước "toàn thế giới", hành động đó đã khiến cho cậu không còn cảm thấy e dè mỗi khi gửi bài nữa, và đó cũng chính là điểm lợi thế của cậu.
"Dù không thể giới thiệu hết những bài Tanka do mọi người gửi đến, nhưng mình vẫn đọc hết toàn bộ chúng đấy. Gọi là đọc thì cũng không sai, nhưng nói là cảm nhận từng chữ thì đúng hơn."
『Nghe thế bọn tôi vui lắm』
『Thật không đấy?』
『Nếu có 10000 bài gửi đến thì sao?』
"Nếu nhiều đến mức không thể đọc hết thì mình sẽ tính sau. Nhưng nếu đã nói thế thì mình rất mong chờ vào số lượng bài gửi của mọi người trong lần tới đấy nhé?"
『Xin lũi』
『Bọn tui lỡ mồm』
『Sẽ cố, nhưng 10000 thì chịu』
"Fư fư~, được rồi."
Nhìn Maria trò chuyện một cách vui vẻ với người xem trong kênh chat, một lần nữa cậu lại bị ấn tượng bởi sự lanh lợi của cô.
Thế nhưng, Maria không hề biết cậu nghĩ những điều như vậy ở phía bên kia màn hình, cô tiếp tục nói ra một chuyện kinh ngạc ngoài sức tưởng tượng.
"Vậy thì, bài Tanka đầu tiên mình sẽ giới thiệu trong ngày hôm nay là của một người đã có mặt ngay từ buổi stream đầu tiên."
Đàn anh bắt bóng cạnh ai,
Chính người bạn cũ tháng ngày của tôi.
Nửa năm cách biệt xa vời,
Nhìn mà lòng dạ bồi hồi vấn vương.
Ngay khi ý nghĩ "không lẽ nào" thoáng qua đầu cậu, Maria đã bắt đầu đọc lên bài thơ của Santa.
Đây là bài Tanka dở tệ mà cậu đã làm trong buổi học đầu tiên với Sukui, là thứ mà cậu vừa phải sửa đi sửa lại và được chỉ lỗi một cách rất chi tiết.
『Ồ-』
『Gì đây, Nghe buồn dữ』
『Là từ bỏ hay là bị cướp chỗ?』
Tuy nhiên, có thể nói những nỗ lực đã bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp, phản ứng của người xem rõ ràng tốt hơn rất nhiều so với lúc trước. Không giống như việc được khen từ ai đó, cảm giác mang lại một chút tự tin khiến cho đầu óc cậu trở nên lâng lâng.
Thế nhưng, câu nói của Maria lần này lại chua chát hơn hẳn so với lần trước.
"Ừm, để xem. Nhưng mình không thích bài Tanka này cho lắm."
『Không ngờ thật』
『Tôi thấy hay hơn bài trước đấy chứ』
『Tôi thì thích cái này』
Mặt khác, lần này thì những người trong kênh chat đứng về phía Santa mà không phải Maria.
"Bởi vì bài Tanka này... Cảm giác người cộng sự trong này khá là nữ tính... Nói thẳng ra là nó có mùi của một đứa con gái khác mà không phải mình."
『Hả? Đáng sợ vãi kkk』
『Cười xỉu』
『Yandere kinh thiệt』
"Fư fư. Đùa thôi đùa thôi. Nhưng lần trước là sáng tác ngẫu hứng tại chỗ, còn bây giờ thì có nhiều thời gian suy nghĩ hơn rồi. Sự khác biệt có lẽ nằm ở chỗ đó."
『Đúng thế thật』
『Làm thơ ngẫu hứng thì khó thật』
『Bữa trước thì không kịp gửi nhưng lần này tôi đã làm và gửi rồi đấy!』
Cuộc trò chuyện giữa Maria và kênh chat tiếp diễn trong bầu không khí vui vẻ, hòa hợp. Sau bài thơ của Santa, Maria tiếp tục giới thiệu và phân tích các bài Tanka theo cách hiểu riêng của bản thân một cách trơn tru. Cuối cùng cũng ra dáng của buổi stream đúng nghĩa, và hầu hết người xem đều có thể cảm nhận được sự thành công của kênh này.
Thế nhưng chỉ có một mình Santa là toát hết mồ hôi hột trước khả năng đọc hiểu vô cùng nhạy bén của Maria. Cậu vô thức quay mặt ra khỏi màn hình rồi lẩm bẩm.
"Ây da... trực giác của con gái, đáng sợ vãi..."
Nhất là cái đoạn nói về mùi của đứa con gái khác phải khiến cho cậu cảm thấy lạnh sống lưng. Chỉ là cách phân tích của Maria vô cùng chính xác, đến mức khiến cho cậu đồng thời vừa cảm thấy nể phục, vừa cảm thấy sợ hãi.
Sau khi chuyên mục dành cho Tanka kết thúc thì tiếp đó là các cuộc trò chuyện phiếm kéo dài khoảng hai tiếng đồng hồ cho đến khi buổi stream kết thúc.
Dù Santa đã nhiều lần cố gắng biến cảm xúc đó thành lời và gõ nó vào kênh chat, nhưng cuối cùng cậu lại không đủ can đảm để nhấn nút gửi. Tuy không thể nói rõ ra nhưng cậu cảm thấy có một rào cản tâm lý khác xa so với việc gửi đi bài Tanka. Hơn nữa, vì kênh chat luôn có dòng chảy của nó nên dù là bình luận nào thì cũng cần phải có thời điểm thích hợp.
"Thôi chắc để lần khác vậy..."
Trong khi đang thề rằng nhất định lần tới sẽ không để vụt mất cơ hội đó, cậu nhận ra mình vẫn chưa giải quyết được chút nào trong đống bài tập tiếng Anh.
"Toang rồi!!"
Bài Tanka để gửi cho Sukui vẫn chưa làm xong mà một ngày nữa lại sắp trôi qua.
Dù vậy, Santa tin chắc rằng nếu là Maria thì cho dù có rơi vào tình thế như nào thì cô vẫn sẽ hoàn thành hết những việc cần làm rồi mới đi ngủ. Sau khi nghĩ vậy, cậu không còn tâm trạng để kêu ca nữa.
◇◆
Ngày 18 tháng 9.
Muốn đáp một câu, chẳng dám lời,
Chỉ trao một thích, lặng lẽ thôi.
Nhưng tim nặng trĩu, buồn không nói,
Có gì vui đâu, chỉ rối bời.
Lời phản hồi của Sukui cho bài Tanka được gửi đi vào hơn một giờ sáng, như thường lệ sẽ đến vào thời điểm khi đang ở trên trường vào buổi sáng hôm sau.
『À ừm... Em chưa được anh nhấn like lần nào cả...』
『Hả? Em đang nói gì thế...?』
Việc cậu gửi Tanka vào đêm muộn và nó được đọc vào buổi sáng thì đã trở thành thủ tục hằng ngày của cả hai dạo gần đây. Cảnh tượng Sukui đưa ra cảm nhận cho bài thơ khi đang trên trường cũng chẳng còn xa lạ gì. Thế nhưng chỉ riêng hôm nay thì lời nói của Sukui lại trở nên khó hiểu.
Một Santa thường kiểm tra màn hình điện thoại mỗi khi đứng đợi đèn đỏ, đang trả lời tin nhắn của một Sukui có lẽ đang ở một nơi xa xa nào đó, đang phồng má lên vì nổi giận.
『Bài thơ này đang nói về người mà anh ngưỡng mộ đúng không? Nhưng mà em đã được anh nhấn like lần nào đâu?』
『Vậy thì hỏi cái nhé, em có thường đăng thơ lên mạng không?』
『Cũng không nhiều lắm. Nhưng mà bây giờ em có thể cảm nhận được rằng anh chả tôn trọng em tí nào...!』
Đã biết đến mức đó rồi thì còn cái gì mà không hiểu nữa cơ chứ, Sukui liên tục gửi các icon trong sự bất mãn. Tuy nhiên, sự thật là cảm xúc của Santa đối với Sukui có chút khác biệt so với ngưỡng mộ.
Trong khi đang nghĩ cách lãng tránh mà không gây khó chịu, cậu bắt đầu gõ vào màn hình điện thoại. Nhưng kết quả là chẳng nghĩ ra phương án nào đặc biệt và cậu quyết định phó mặc hết cho Sukui.
『Đừng nói là em nghĩ anh hơi ngốc đấy nhé?』
『Em có nghĩ thế đâu...』
『Này. Chính vì thái độ coi thường anh như thế nên em mới bỏ sót ý nghĩa đằng sau đấy!』
『Ể!?』
『Hãy thử đặt mình vào vị trí của anh mà nghĩ xem. Nhất định em sẽ tìm được câu trả lời』
『Thế nghĩa là... Hả? Không lẽ anh là kiểu người hay ngại à?』
『Đương nhiên là không rồi』
Đối với Santa, việc một câu từ không phù hợp xuất hiện ở đây hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Mặc dù câu "Đương nhiên là không rồi" không mang ý nghĩa đó, nhưng nhờ cách diễn đạt khéo léo nên nó cũng không thể coi là một lời nói dối.
Thế nhưng đối với một người không biết gì về điều đó như Sukui, thì cô hoàn toàn hiểu sai ý nghĩa và tự suy diễn ra một cách giải thích hoàn toàn mới.
『Hiểu rồi, ra vậy... Tức là anh thấy buồn vì em ít dùng mạng xã hội nên chẳng có cơ hội để nhấn like... Vì anh muốn thấy em trong cuộc sống thường ngày, muốn biết thêm nhiều khía cạnh khác của em. Và bài Tanka này được sinh ra từ mong muốn đó?』
『Đỉnh thế』
Tất nhiên từ "Đỉnh" trong trường hợp này cũng không mang ý nghĩa là bị nói trúng tim đen đến mức kinh ngạc, mà là để chỉ trí tưởng tượng cực kì phong phú của Sukui. Nhưng dĩ nhiên dù là lúc này cậu cũng không nói ra điều thừa thãi ấy.
『Fưfư...fưfưfưfư... Em hiểu rồi, lần này em sẽ cho qua... Không sao đâu, vì em sẽ sẵn sàng đón nhận cho dù là một người đàn anh nhút nhát mà~!』
『Thế thì tốt quá』
Trong lúc đang nghĩ rằng hóa ra cô bé này lại nhẹ dạ cả tin đến thế, Santa dừng cuộc trò chuyện ở đó. Cũng vừa lúc đèn vừa chuyển xanh và người qua đường cũng bắt đầu di chuyển.
Cậu tin chắc rằng nếu cứ tiếp tục phản hồi những dòng tin nhắn của sukui thì cuộc trò chuyện này sẽ chẳng bao giờ đi đến hồi kết.
Nói đúng hơn, khi chạm vào những suy nghĩ mơ mộng của Sukui, không hiểu sao ngay cả bản thân cậu cũng cảm thấy xao động.
"Cơ mà ý nghĩa đằng sau là gì cơ chứ?"
Mặc dù chính miệng cậu nói ra nhưng Santa không hiểu vì sao trong đầu mình lại nảy ra một từ như vậy.
Trong khi còn đang nghiêng đầu suy nghĩ thì cậu cũng đến nơi và liền xuống khỏi xe đạp trên con đường cạnh khuôn viên trường. Gần đó, dường như có một đám học sinh đang đi bộ và xúm lại cùng nhau xem một đoạn video ngắn. Cậu cũng từng thấy những video như vậy trước đây. Cụ thể đó là video các cô gái trạc tuổi mình diện những bộ đồ dễ thương và thực hiện những điệu nhảy đang thịnh hành trên mạng xã hội.
Thế nhưng khi nghe thấy những âm thanh đó, không hiểu sao thứ hiện lên trong đầu cậu là hình ảnh của các cô gái kia đang được thay thế bởi Sukui.
Phải chăng là do trí tưởng tượng của Santa mà hình ảnh Sukui trong đó với khả năng vận động kém cỏi tới nỗi một điệu nhảy đơn giản thôi cũng khiến cho cô gặp khó khăn. Nếu chỉ xét về chiều cao thì đúng là thấp bé, nhưng với khuôn mặt nhỏ bé và dáng người cân đối thì lại bù đắp phần nào. Và nếu phải chọn giữa "Yes" hay "No" thì cán cân đã nghiêng hẳn về phía "Yes" từ đời nào rồi.
"...Chậc, mình đang nghĩ cái gì thế này?"
Ngay khi hình ảnh đó sắp bắt đầu phát lại trong đầu, cậu tát mạnh vào hai má rồi trở về thực tại.
Nhưng nếu cậu định làm thế thì đáng ra nên làm trước khi đến trước trường.
"Này! Ootani, đứng lại! Trông em có gì bất thường lắm."
Santa không nhận ra rằng mình đang đứng trước cổng trường. Như một lẽ thường tình, cậu bị một giáo viên đang đứng đó gọi lại. Phiền ở chỗ là không gì tệ hơn khi người đảm nhiệm ca trực sáng nay lại là thầy dạy thể dục và là giáo viên chủ nhiệm của cậu. Nếu không phải thầy ấy thì cậu đã không phải bị gọi lại chỉ vì một chuyện cỏn con như thế này.
"Ch-chào buổi sáng thầy em! Không có gì đâu ạ!"
"Mới sáng sớm ra mà mặt đã đỏ chét như vậy rồi còn làm mấy cái hành động kì lạ nữa mà bảo là không có gì à? Hôm nay thì em không được vào lớp đâu."
"Thầy vô lí quá! Em chỉ đang mãi suy nghĩ chút thôi chứ có gì bất thường đâu."
"Cứ làm theo đi. Đừng có đến tủ cất giày mà đi vòng ra phòng y tế rồi nhờ cô y tế đo nhiệt độ cho. Nếu không phải bệnh gì lạ thì tôi sẽ cho vào lớp."
"Ểhh?"
"Rồi muốn sao?"
"Vâng, em hiểu rồi..."
"Tốt, giờ thì đi đi."
"Chậc... quê vãi!"
Nếu nói điều gì là quê thì chính là khuôn mặt đỏ bừng của cậu ngay lúc này đây. Vì đã nghỉ hoạt động câu lạc bộ nên cậu thở dốc khi đạp xe đến trường là điều đương nhiên rồi. Mặt cậu mà đỏ lên thì chắc chắn chỉ có vì lí do đó chứ cậu không thể nào nghĩ ra được cái nguyên nhân thuyết phục nào khác.
"Sao cứ như mình vừa thua trận vậy?"
Dù không thể nói rõ ra là thua trước cái gì, nhưng có lẽ là bởi rất nhiều thứ.
Vừa ôm trong mình cảm giác thua cuộc không thể diễn tả bằng lời, Santa vừa bước về phía phòng y tế.
Từ bãi đất trống ở đằng xa, cậu thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng của các thành viên câu lạc bộ bóng chày vừa kết thúc buổi tập sáng hiện ra rồi nhanh chóng khuất dạng.
◇◆
Ngày 19 tháng 9.
Tiếng hô vang vọng khắp sân,
Tiếng gậy chạm bóng vang hòa trời xanh.
Riêng ta lặng lẽ độc hành,
Thở dài theo gió lặng rơi bóng chiều.
Hôm nay là một ngày hiếm hoi khi Santa gửi bài Tanka của mình cho Sukui vào lúc chiều tối.
Trong khi đang thong dong bước đi rồi đẩy chiếc xe đạp của mình trong sân trường, đột nhiên bài Tanka này từ đâu nảy ra trong đầu cậu.
『À ừm...』
『Sao thế?』
Phải chăng là do mỗi khi đến giờ tan trường là Sukui luôn dán mắt vào vào điện thoại mà lại phản hồi tin nhắn nhanh đến bất ngờ.
Santa dừng chân rồi ngồi xuống cạnh bồn hoa, và trên màn hình đã hiển thị dòng tin nhắn tiếp theo.
『Anh hãy tươi tắn lên đi』
『Chuyện gì cơ?』
『À không. Em chỉ nghĩ là có khi nào anh đang buồn chuyện gì không thôi』
『Hiểu nhầm rồi. Vẫn như mọi khi thôi mà』
『Vậy thì tốt rồi. Em cứ nghĩ là học trò cưng của mình đang một mình ngồi khóc ở góc nào đó chứ. Mặc dù khi làm thơ là anh hay dựa dẫm lắm, thế mà ngoài đời lại chẳng chịu nhờ vả ai bao giờ』
『Anh trong mắt em là kiểu người như nào vậy hả?』
Trước lời nói bất ngờ của Sukui, Santa ngán ngẩm đáp lại.
Thực tế là trong nhận thức của cậu, cho đến bây giờ cậu đã dựa dẫm vào Sukui rất nhiều lần rồi. Dù cả hai mới chỉ quen biết nhau được khoảng một tháng, nhưng dưới sự chỉ dạy nhiệt tình đó của Sukui, cậu làm sao mà không trở nên dựa dẫm cho được.
Nhưng nếu nói ra điều này, chắc chắn Sukui sẽ lại được đà lấn tới.
Cảnh tượng cô bắt đầu nói mấy câu như "Hãy kính nể em hơn đi!" hay "Hãy coi trọng em nữa đi!" hiện rõ mồn một lên ngay trước mắt. Nhưng Santa cố không đề cập đến nó mà tiếp tục câu chuyện đang còn dang dở.
『Tạm gác chuyện đó qua một bên. Khi làm thơ, anh thực sự dễ dãi với bản thân đến thế à?』
『Tất nhiên rồi. Đến mức như em bé ấy』
『Cụ thể hơn chút đi』
『Hmm để xem. Căn bản là câu từ của anh bị thừa quá nhiều. Quá lười chỉnh sửa』
『Tệ vậy hả?』
『Đúng vậy. Không phải là em phủ nhận việc thừa chữ hay lệch nhịp gì đâu, nhưng việc thừa từ đối với một người mới như anh thì chỉ là cái cớ để lười biếng mà thôi. Hãy cố mài gọt từng chữ cho dù phải hi sinh giấc ngủ. Nếu được thì ngay cả khi đang ngủ cũng phải tìm từ nào hay hơn so với hiện tại. Chỉ sau những nổ lực tới mức đổ máu đó thì sự thừa từ mới được chấp nhận』
『Cảm giác như hôm nay trông em trưởng thành hơn hẳn ấy』
『Đúng chứ đúng chứ. Dù sao thì em cũng là sư phụ của anh mà~』
『Vậy mà người gì có bé tí ha』
『Hả?』
Sau câu nói cuối cùng, Sukui trông như đang giận mà không thấy lời phản hồi nào từ cô cả. Trong lúc cả hai cùng trò chuyện, dường như thời gian trôi qua nhanh hơn cậu nghĩ và chẳng mấy chốc xung quanh đã chẳng còn bóng người.
"Sao mày toàn nói mấy điều thừa thãi vậy hả tôi ơi..."
Bình thường thì chắc chắn sẽ không xảy ra những chuyện như thế này vậy mà. Santa đứng dậy trong khi đang thất vọng về lời nói và hành động của mình.
Thế nhưng vào ngay lúc đó, đột nhiên cậu lại thấy lạnh sống lưng. Giống như hiện tượng động vật chạy trốn trước khi xảy ra động đất, trực giác nhạy bén của một học sinh cấp ba đang mách bảo rằng có một mối nguy hiểm đang đến gần.
Ngay sau đó, tiếng bước chân của sự hủy diệt đã áp sát ngay sau lưng cậu.
"Ô, đúng lúc lắm. Ootani, em vẫn chưa về à?"
"Ặc... Thầy!?"
Khi quay đầu lại, người đang đứng ở đó không ai khác chính là thầy giáo thể dục và cũng là giáo viên chủ nhiệm của cậu.
"À nếu rảnh thì giúp thầy chút được không? Ngày mai câu lạc bộ kèn đồng tổ chức một buổi biểu diễn nhỏ nhưng việc bố trí hội trường vẫn chưa làm xong."
"À dạ... Hôm nay thì có hơi..."
Tốc độ suy nghĩ của Santa nhanh gấp cả trăm lần so với lúc đối đáp với Sukui, trông như cậu đang cố kiếm cớ để trốn thoát bằng mọi giá. Nhưng thật không may là hôm nay cậu không có buổi điều trị hồi phục nào cả, nói trắng ra là giờ đây cậu đang rất rảnh. Và điều còn rắc rối hơn là Santa có thể lực hơn hẳn những nam sinh bình thường khác chứ chưa kể đến là đi so sánh với các nữ sinh trong câu lạc bộ kèn đồng. Nghĩ đến điều đó, quả nhiên cơ hội trốn thoát của cậu là bằng không, và tất nhiên là thầy giáo sẽ không để cho chuyện đó xảy ra.
"Hàaa... Em đi thay đồ chút được không?"
"Ừ đi đi. Xong thì đến hội trường ngay nhé, mọi người đang đợi đấy!"
"Vơngg~~"
Vì mãi nhắn tin với Sukui nên cậu mới phải gặp chuyện xui xẻo ngoài ý muốn. Santa thở dài rồi quay lại nhà xe trong miễn cưỡng.
"Mà nghĩ lại thì hình như cũng từng có vụ này rồi."
Dù chỉ là trùng hợp nhưng cậu có cảm giác giác rằng gần đây mình toàn gặp những chuyện xui xẻo. Cậu nghĩ rằng biết đâu "con bé" đó là thần linh hay quái vật gì đó, và nếu đối xử tệ bạc thì sẽ bị trừng phạt không chừng.
"Chắc phải cúng biếu gì đó thôi..."
Thay xong bộ đồ thể dục trên người, Santa lại gõ phím trên màn hình điện thoại.
Sau khi xóa đi viết lại nhiều lần, cuối cùng cậu quyết định tắt màn hình rồi tiến về phía hội trường.
『Thứ bảy, đi ăn, anh đãi』
Ngày hôm đó, dòng tin nhắn vụng về ấy mãi cho tới nửa đêm mới được gửi đến chỗ Sukui.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
5 môn học chính trong chương trình giáo dục phổ thông tại Nhật, bao gồm: quốc ngữ(ngữ văn), toán, khoa học tự nhiên(bao gồm lý, hóa, sinh), xã hội(sử, địa, công dân), tiếng Anh. Ngoài ra còn có 4 môn thực hành: thể dục, âm nhạc, mỹ thuật, kinh tế gia đình Hành động va chạm giữa các cầu thủ để lấy bóng Viết tắt của konbanwa Maria, nghĩa là chào buổi tối Maria