Koisuru Shoujo ni Sasayaku Ai wa, Misohitomoji dake arebaii

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 05

Chương 05

Ngày 28 tháng 9.

"Không phải cái app này chỉ sai đường rồi đấy chứ...? Chỗ này là ryokan hả trời...?"

Vào một ngày thứ bảy, năm ngày sau sự việc ở trường nữ sinh Shirakaba.

Sau khi cuối cùng cũng hẹn được với Sukui để mượn tập thơ, Santa dựa theo địa chỉ được được cho mà tìm đến trước một dinh thự nào đó. Thế nhưng, dù có nhìn chằm chằm vào tấm bảng tên ghi họ "Suzukaze" quen thuộc bao lâu đi nữa, cảnh tượng xung quanh vẫn khiến cậu không sao tin nổi.

Trước mắt cậu là một bước tường cao lớn, trông như đã đứng sừng sững ở đó từ thời Edo. Phía sau bức tường, những cây thông được cắt tỉa gọn gàng và thấp thoáng phía trên là mái nhà của một căn dinh thự đồ sộ ló ra. Trông chẳng khác nào một nhà trọ kiểu Nhật danh tiếng ở vùng quê.

"Nhưng mà rõ ràng trên đó có ghi Suzukaze mà ta."

Bị camera giám sát nhìn chằm chằm, sau khi cứ lảng vảng trước cổng hơn mười phút Santa mới hạ quyết tâm. Cậu rút điện thoại ra, nhắn cho Sukui rằng có lẽ mình đã bị lạc đường. Thế nhưng, dường như lúc này cô không mang theo điện thoại bên người mà đợi mãi vẫn chẳng thấy hiện đã đọc.

Vừa sốt ruột vừa không biết phải làm gì, Santa đang cúi nhìn chằm chằm vào màn hình thì chợt ngẩng đầu lên.

Ngay trước mặt cậu, một cô gái trẻ mặc chiếc tạp dề trắng đơn giản đang chỉ tay về phía cậu với vẻ tràn đầy thích thú.

"Kyaa—, phát hiện có kẻ khả nghi—!"

"Hả? À không, chị hiểu nhầm rồi—"

"Khỏi phải giải thích! Đỡ lấy này, tuyệt chiêu gọi 110!"

"Aa, đợi đã. Không phải như chị nghĩ đâu. Em chỉ là hôm nay tới chơi nhà Suzukaze-san thôi. Thật sự không có làm gì mờ ám hết!"

"Ể—, thật hả? Nói vậy thì hơi thất lễ nhưng mà, nếu là khách của nhà Suzukaze, thì trông cậu có vẻ thiêu thiếu nhiều thứ thì phải..."

"Hả? Thiếu là thiếu gì ạ?"

"Cụ thể là... khí chất chẳng hạn?"

"Ự—"

"Rồi thông thái nữa."

"Hự—"

"Và quan trọng nhất, chắc là dũng khí nhỉ. Thiệt tình, trước cổng nhà Suzukuze làm gì có cái cơ chế nào đi qua đi lại năm chục vòng là kích hoạt được flag đặc biệt gì đâu chứ."

"Ch-chị bắt đầu quan sát từ lúc nào vậy ạ...?"

Cô gái xinh đẹp và tràn đầy sức sống trông chỉ cỡ sinh viên đại học ấy, với bầu không khí đặc trưng của mình đã hoàn toàn lấn át Santa. Chưa dừng lại ở đó, cô còn bất ngờ nắm lấy tay cậu rồi kéo chạy khỏi cổng chính. Rẽ phải ở góc khu đất, tiếp tục chạy thẳng cho đến gần cuối đường thì hiện ra một lối của phụ hơi nhô ra ngoài. Và Santa cứ thế bị lôi thẳng vào bên trong khuôn viên.

Tựa người vào bức tường cạnh cửa phụ, cô gái đỏ mặt nói.

"Không được đâu, chuyện này... Đây là mối tình vượt quá thân phận đó..."

"Ơ kìa chị ơi... chị đang trêu em đúng không?"

Muộn màng nhận ra cô là người trong nhà này, Santa cuối cùng cũng hiểu ra tình hình. Người này ngay từ đầu đã biết cậu là ai, và chính vì thế nên cô mới cố tình nói những lời kỳ quặc để xem phản ứng của cậu.

"Ối chà, cứ hùa theo một chút thì có chết ai đâu. Mà nhìn cậu thực sự khá điển trai đó, tim tôi còn lỡ một nhịp luôn nè."

"Được khen vậy em vui lắm nhưng xin chị đừng nói nữa. Mà giọng điệu đó... thỉnh thoảng giống Sukui ghê. Không lẽ chị là chị gái thật hả?"

"Nào có. Tôi mà cùng máu mủ với tiểu thư thì thật quá mạo phạm. Tôi chỉ là người giúp việc ở lại trong nhà thôi, một cô gái bình thường làm những việc như chăm sóc gia đình hay việc vặt trong nhà. Lại còn được miễn tiền ăn nên tính ra cũng khá hời."

Ngay cả những chuyện Santa còn chưa hỏi cô vẫn vui vẻ kể ra hết, vừa nói vừa mỉm cười nhìn cậu khiến cậu không biết phải phản ứng thế nào. Với một người vốn chẳng quen đối phó với phụ nữ như Santa, việc cứ liên tục bị trêu bằng những chủ đề yêu đương dù chỉ là trò đùa cũng đủ khiến tim cậu chịu không nổi. Huống gì đây còn là một chị gái xinh đẹp nổi bật đến vậy. Và biết đâu cậu lỡ thích cô thật thì nguy to.

"Vậy... rốt cuộc chị biết tới mức nào rồi?"

Nhận ra nếu cứ để bị cuốn theo thế này chắc chẳng có kết cục tốt đẹp gì, Santa hít một hơi thật sâu rồi kéo câu chuyện quay lại quỹ đạo.

"Ừm, để xem nào. Chuyện cậu là Ootani, rồi mạnh miệng dỗ ngọt tiểu thư Sukui để mặt dày mò tới tận đây. Đại khái chỉ biết được tới đó thôi."

"Gọi là đại khái chứ thật ra gần như toàn bộ rồi còn gì. Lại còn sai đúng chỗ quan trọng nữa chứ."

"À mà tiểu thư hiện giờ đang bận rồi, hình như cũng chưa nhận ra là cậu đã tới. Vì thế tôi nghĩ tốt nhất cứ tạm thời bảo hộ cậu ở đây trước khi xảy ra rắc rối gì thì hơn."

"Vậy thì cảm ơn chị nhiều. Thế tiếp theo em nên làm gì đây?"

"Cứ yên tâm mà giao hết cho chị gái này đi. Tôi sẽ dẫn cậu tham quan căn nhà này một cách chỉnh chu luôn. Một tour tham quan nhà Suzukaze!"

"Nhưng mà... à thôi cũng được vậy."

Có lẽ dù có phàn nàn gì với người này thì cũng chỉ bị cô nhẹ nhàng gạt đi cho xong. Santa đành bỏ cuộc, ngoan ngoãn làm theo lời người phụ nữ xinh đẹp trước mặt. Màu tóc sáng của cô có đôi nét giống Sukui, nhưng kiểu tóc đơn giản được chải chuốt gọn gàng thì lại chẳng giống mấy.

Khi vừa bước đi được vài bước, cô bỗng xoay người lại, gương mặt trở nên nghiêm túc. Gấu váy dài dưới lớp tạp dề khẽ phồng lên, để lộ thoáng qua đôi chăn trắng muốt.

"...Cậu có sở thích khá là fetish nhỉ?"

"Chị làm ơn đừng có nói mấy câu kỳ quặc với vẻ mặt nghiêm túc như vậy. Mà rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Chả là, cứ bị gọi là one-san hoài thấy cũng ngại nên tôi muốn nhân tiện giới thiệu lại cho đàng hoàng. Tôi là Fujiwara Shiori. Nếu được thì cứ gọi bằng tên nhé."

"À vâng. Vậy thì... Shiori-san. Em là Ootani Santa."

Việc cô chủ động xưng tên có lẽ cũng xem như đã thừa nhận cậu phần nào. Trước khí thế áp đảo của người phụ nữ tự xưng là Shiori, Santa hơi chùn bước rồi muộn màng cuối đầu chào lại. Khi cả hai cùng ngẩng lên thì ánh mắt chạm nhau. Và trước nụ cười xinh đẹp ấy, cậu vội vã quay mặt đi.

"Nhờ cậu quan tâm tới tiểu thư nhé?"

Dù chỉ là một câu chào hỏi quen thuộc của người lớn tuổi hơn vậy mà trái ngược với tính cách có phần bông đùa của cô, lời nói ấy khi lọt vào tai Santa lại mang theo một cảm giác lành lạnh khó tả.

◇◆

"Tiểu thư vốn từ nhỏ đã không có nhiều bạn bè nên việc được dẫn bạn của tiểu thư đi tham quan thế này đúng là như mơ vậy đó~"

Vừa băng qua câu cầu nhỏ bắc ngang khu vườn kiểu Nhật, Shiori vẫn tiếp tục nói với vẻ hớn hở.

Nội dung hầu hết đều là những câu chuyện ngày xưa của Sukui. Nhìn kĩ thì xem ra cô đã gắn bó sâu sắc với nhà Suzukaze từ trước cả khi cô bắt đầu làm việc ở đây. Với ánh nhìn dịu dàng chẳng khác nào một người chị ruột, Shiori kể lại quá khứ của Sukui xen lẫn vào đó là không ít giai thoại mà đáng ra không nên nói ra. Chẳng hạn như từ hồi mẫu giáo Sukui đã rất nhút nhát, hầu hết thời gian trong ngày đều dành cho mấy quyển sách tranh.

Hay chuyện chuyến đi dã ngoại thời tiểu học chẳng có thích ai nhưng lại uống quá nhiều nước ở thác cầu duyên để rồi đau bụng thê thảm. Rồi cả chuyện ngưỡng mộ hình mẫu phụ nữ trưởng thành nên ngày nào cũng uống sữa với hy vọng cao thêm chút nữa.

Toàn là những chuyện mà nếu để chính chủ nghe thấy thì chắc chắn sẽ phồng má nổi giận, khiến Santa có cảm giác như kho câu thoại của mình đang bị nhét vào cả đống bom hẹn giờ. Dù vậy, bản thân các câu chuyện lại rất thú vị. Đến mức ngay cả khi đã bước vào trong dinh thự, Santa vẫn còn mải mê trò chuyện với Shiori.

"Nghe dần thì em cũng hiểu ra rồi, chị là kiểu người rất thích trêu chọc người khác đúng không?"

Hay nói đúng hơn là kiểu người sống chết vì mấy trò nghịch ngợm.

"Không hề nhá. Nhìn vậy thôi chứ tôi tự nhận mình là người giàu lòng nhân ái nhất nhà Suzukaze đấy."

"Ít ra chị cũng dám thừa nhận đó chỉ là tự nhận nhỉ..."

"Nhưng thực tế thì trong nhà này không ai hiểu tiểu thư bằng tôi đâu. Bằng chứng là đây, Ootani-san. Cậu thử nhìn lén vào bên trong căn phòng xem."

"Chỗ phía tay phải đó ạ? Được thôi."

"Nhớ là len lén thôi thôi nhé. Tuyệt đối đừng gây tiếng động, cũng đừng thò mặt ra quá nhiều...!"

Bị nhắc nhở bằng giọng thì thầm, Santa chỉ hé ra nửa khuôn mặt đúng như lời dặn.

Đập vào mắt cậu là một gian bếp ăn rộng rãi trông chẳng mấy hợp với kiến trúc kiểu Nhật. Ở sâu bên trong, Sukui đang đứng bất động cúi nhìn chăm chú vào một chiếc hộp vuông có lẽ là lò nướng bởi vùng quanh tai cô ánh lên sắc cam nhàn nhạt. Gần hơn một chút là quầy bếp còn vương vãi bột trắng, bên cạnh là những dụng cụ như tô, cây cán bột và phới trộn được xếp la liệt.

"Kia là..."

Chẳng cần hỏi thêm. Nhìn kiểu gì cũng thấy đây là cảnh làm bánh, và rõ ràng là đang hồi hộp chờ mẻ bánh chín.

"Ưfưfưfưfư. Thấy sao thấy sao?"

"Thấy sao à... thì Sukui đang làm bánh thôi. Sở thích này đúng là hơi bất ngờ thật."

"Chộ ôi~. Lại còn giả ngây giả ngô nữa chứ~. Cái người mà đầu óc chỉ toàn tanka như tiểu thư nhà này ấy, thì làm sao mà coi làm bánh như là sở thích được chứ hả cái đồ này~"

"Kh-khoan đã, nhột lắm đó!"

Bị chọc vào hông một cách bất ngờ, Santa vội rụt đầu khỏi chỗ đang lén nhìn. Chỉ thiếu chút nữa thôi là cậu đã bật cười thành tiếng để rồi mọi chuyện sẽ bị Sukui phát hiện hết. Nhưng dù có chậm hiểu đến mấy, Santa cũng thừa biết mẻ bánh kia được làm ra vì lý do gì. Nghĩ vậy thì chuyện bị lộ rõ ràng chẳng phải điều tốt đẹp. Nghĩ tới đó, cậu chỉ biết ôm đầu hối hận vì lỡ nhận ra điều đó quá muộn. Vì cậu hoàn toàn không có chút tự tin nào rằng mình có thể phản ứng cho tử tế khi lát nữa Sukui mang bánh quy ra.

Thế nhưng có lẽ đã hiểu lầm thái độ đó, Shiori vẫn cứ nở nụ cười nham nhở từ nãy tới giờ.

"Tiện nói luôn dù hôm nay là thứ bảy vậy mà tiểu thư dậy sớm lắm đó nhé. Bình thường phải ngủ tới trưa mới chịu dậy cơ. Đoán xem vì sao nào?"

"A-ai mà biết được."

"Đáp án tất nhiên là để vừa đúng lúc siêu thị mở cửa thì liền lao vào mua nguyên liệu làm bánh rồi. Phải chi cậu thấy được cảnh ấy thì hay biết mấy. Cái dáng vẻ tiểu thư cứ thấp thỏm liên tục kiểm tra lại công thức với nguyên liệu đáng yêu như một con thú nhỏ ấy—"

"Nghe như kiểu chị chẳng tôn trọng gia chủ mấy nhỉ."

"Thay cho sự tôn trọng, tôi cất giữ trong lòng một tình yêu to đùng nên cậu không phải cần lo đâu nhé~"

Thứ khiến Santa lo lắng thật ra là không biết bình thường Sukui bị người này trêu chọc tới mức nào nhưng không dám nói ra. Sợ rằng nếu nói hớ thì mũi dùi sẽ quay ngược về phía mình nên cậu đành im lặng. Dù vậy, mức độ thân thiết giữa hai người thì đã quá rõ ràng, và cậu cũng nhận ra rằng cô là một người đáng để tin cậy.

"Haha."

Nghĩ vậy khiến cậu bất giác mỉm cười. Có lẽ cũng cảm nhận được rằng sự đề phòng của Santa đã lỏng đi từ lúc nào không hay, Shiori nhìn cậu rồi nở nụ cười tự nhiên nhất từ nãy tới giờ.

"Tiểu thư ơi~ bánh quy nướng xong chưa thế~?"

Vừa gọi, cô vừa tự nhiên bước thẳng vào trong bếp. Hơn nữa cô còn khéo léo đổi vị trí đứng khiến ánh nhìn của Sukui lệch hẳn khỏi hướng Santa. Nhìn cảnh đó, Santa vừa thán phục vừa thấy cô chẳng khác nào một ảo thuật gia hay ninja thì chợt nhận ra bàn tay giấu phía sau lưng của Shiori đang ra hiệu bảo cậu mau rời đi.

"Ơ, chị Shiori? Có chuyện gì vậy ạ?"

"Còn chuyện gì nữa. Bạn của tiểu thư đang lúng túng trước cổng nên tôi dẫn cậu ấy vào phòng khách đợi rồi."

"Ủa, đã muộn thế này rồi sao?"

"Tôi còn thấy điện thoại bên đó sáng lên nữa, chẳng lẽ tiểu thư lơ luôn tin nhắn người ta à~?"

"Ểể—! Không phải đâu, không phải đâu senpai. Đúng thật này! Em lơ cả cuộc gọi lẫn tin nhắn luôn rồi...!"

Nhận ra ở lại thêm cũng chẳng được gì, Santa quay về căn phòng có chiếc sofa mà cậu đã thấy lúc nãy.

Khoảng mười phút sau, Shiori xuất hiện với một chiếc đĩa đầy bánh quy vừa mới nướng xong, cùng với đó là Sukui trông có vẻ bất ổn hơn thường ngày một chút.

◇◆

Con người ta đôi khi có những khoảnh khắc chỉ vì một chuyện rất nhỏ mà chợt ngoái nhìn lại cả cuộc đời mình.

"X-xin phép đã làm phiền."

Được Sukui và Shiori dẫn đi dọc theo hành lang dài, Santa cuối cùng cũng đến phòng của Sukui. Và khoảnh khắc đặt chân vào phòng đã trở thành một dấu mốc như vậy với cậu. Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên trong đời cậu bước vào phòng của một cô gái trạc tuổi mình. Chỉ riêng sự thật đó thôi cũng đủ khiến Santa run lên bần bật.

Thậm chí còn nảy sinh một ám ảnh kỳ lạ rằng hít thở cũng là điều không được phép. Hương thơm ngạt ngào khác hẳn phòng mình khiến tâm trí cậu không sao bình tĩnh nổi. Nếu bình tĩnh suy nghĩ thì phần lớn mùi hương đó đều từ bánh quy vừa mới nướng xong, nhưng với một nam sinh trung học đang hoảng loạn lên vì phấn khích thì chẳng thể trông mong vào một cái nhìn tỉnh táo như thế.

"Vậy tôi xin phép không làm phiền nữa. Lát nữa tôi sẽ quay lại sau nhé."

"Không cần quay lại đâu ạ. Shiori lúc nào cũng toàn trêu chọc người khác thôi."

"Bái baii~"

Trong khi Santa đang cố hết sức để trấn tĩnh bản thân thì Sukui ở bên cạnh lại đuổi khéo Shiori đang vui vẻ đến mức tưởng như cuối câu còn đính kèm cả một nốt nhạc ra ngoài.

Nhìn cảnh đó, Santa chợt nghĩ giá như cô ở lại thêm một chút thì hay biết mấy.

Dù sao thì cậu căng thẳng quá mức, đến nỗi hoàn toàn không biết phải nói gì. Không khí trong phòng đã trở nên gượng gạo đến mức chẳng thể coi là chuyện đùa được nữa.

"Anh cứ ngồi đại đâu cũng được... Nhưng mà đừng ngồi lên giường của em...!"

"À, ừ."

Vì quá căng thẳng khiến Santa suýt nữa thì hành động như đang ở phòng mình, khiến Sukui hốt hoảng ngăn lại.

Nói đúng hơn thì giữa phòng có một chiếc bàn thấp, rõ ràng đó mới là chỗ cậu nên ngồi. Santa vội vàng chuyển sang đó, lúng túng chẳng kém gì Sukui. Rồi như để che giấu sự ngượng ngập, cậu nhét luôn một chiếc bánh quy vào miệng.

Phần giữa bánh có cảm giác mềm mềm và hơi nguội. Nhưng dù vậy vẫn là hương vị quen thuộc của bánh ngọt làm từ bột mì, đường, trứng và cả sữa. Nhờ thế mà Santa cuối cùng cảm thấy bình tĩnh đôi chút.

"Th-thế nào ạ...?"

Không biết từ lúc nào, Sukui đã ngồi xuống mép giường. Cô dè dặt hỏi, nhưng đôi mắt thì lấp lánh đầy mong chờ.

"Hả? À, ngon mà."

"Thật ạ?"

"Ừ. Anh có lý do gì để nói dối đâu."

Cậu thử ăn thêm hai cái nữa, nhưng ấn tượng vẫn chẳng khác cái đầu tiên là mấy. Với cảm nhận của một kẻ ngay cả bột bánh hotcake trước khi nướng vẫn còn ăn được như Santa thì dù bánh có hơi thiếu lửa thì bánh quy vẫn là bánh quy. Vì thế ngoài việc kết cấu có hơi lạ ra cậu không có thêm nhận xét gì khác, và những gì nói với Sukui hoàn toàn là thật lòng.

"Thật may quá... vậy thì em cũng ăn đây."

"Nghe như đang thử độc ấy."

"Không phải vậy đâu mà... ư~."

"Mà mấy tập thơ được xếp hết ở kệ này à? Ghê thật đó, em đúng là mọt sách ha. Không chỉ có thơ mà đủ loại sách luôn."

"...Anh cứ xem qua thoải mái, thích cuốn nào thì mang về cũng được. À mà, chuyện cái bánh quy này thì... hình như có hơi trục trặc một chút..."

"Hửm?"

Sukui trông như thể ánh sáng trong mắt vừa vụt tắt đi đôi chút. Cô lúng túng xoắn hai tay trước ngực, rõ ràng là khó mở lời. Thế nhưng lời quan trọng thì mãi vẫn chưa chịu thốt ra nên Santa vừa nhón bánh quy vừa kiên nhẫn chờ.

Dù thấy lạ khi Sukui hầu như chưa động đến cái bánh nào nhưng cậu không để tâm lắm. Nếu cô không ăn thì cậu ăn, đã bày ra thì phải ăn. Ăn được thì ăn, không ăn được cũng cố mà ăn. Với cầu thủ bóng chày trung học thời nay, làm cho cơ thể to khỏe là nhiệm vụ tối thượng, và Santa lớn lên trong môi trường giáo dục như vậy. Thế nên dù Sukui có đang ngại ngùng hay chỉ tròn mắt ngơ ngác nhìn mình, Santa cũng không có ý định để tâm đến mấy chuyện đó.

Chỉ là, bỏ chuyện ăn uống qua một bên thì việc liên tục nhai đồ nướng cũng có một nhược điểm rõ ràng.

Bột bánh hút dần độ ẩm trong miệng. Nói cách khác, là khát nước.

"Aa."

Có lẽ nhận ra Santa đang khó nói chuyện vì khát, cô hớt hải bật dậy chạy ra khỏi phòng. Nhưng đi chưa được bao lâu thì đã quay lại, chỉ thò đầu từ hành lang nói vọng vào.

"E-em sẽ gỡ gạc bằng đồ uống nên anh đợi một lát nhé. À mà trong lúc em đi pha trà anh cứ chọn trước mấy tập thơ đi. Hầu hết đều ở kệ sách anh xem lúc nãy đó.

"Ừm, anh hiểu rồi."

"Với cả, anh sẽ phải ở một mình một lúc nên đừng làm chuyện gì thừa thãi nhé. N-nếu làm gì kỳ quặc là em đuổi ra ngoài đó!"

"Biết rồi. Anh chỉ đến để mượn sách thôi mà."

Nghe Santa trả lời vậy, Sukui để lại một câu "vậy thì được" rồi lạch bạch chạy dọc hành lang. Đến khi tiếng bước chân nhỏ dần rồi biến mất, Santa cũng đứng dậy rồi tiến tới trước kệ sách như đã được dặn.

Có lẽ sách được phân loại đại khái theo từng thời kỳ. Ở tầng dưới cùng là những tuyển tập cổ điển như waka, còn càng lên cao thì sách trông càng mới.

"Vậy thì mấy cuốn trên cùng chắc hợp với mình."

Santa liền rút ra một cuốn của nữ thi nhân nổi tiếng mà cậu từng nghe tên rồi lật xoèn xoẹt xem thử. Kế đến là cuốn bìa trắng bên cạnh, rồi tới cuốn bìa hồng nhạt. Cứ như vậy, mỗi cuốn chỉ lướt qua vài trang rồi lại chuyển sang cuốn tiếp theo.

Từ bài thơ tình mang đậm chất nữ tính khiến Santa cũng thấy ngực mình thắt lại, cho đến những bài kỳ lạ đưa cả ký hiệu hay con số vào trong thơ. Mỗi cuốn sách là một thế giới khác nhau, nhiều bao nhiêu thì có bấy nhiêu tác giả. Và quả thật đúng như lời Sukui nói, một cảm giác háo hức khó tả giống hệt như khi xem video của Ichiro, Barry Bonds hay Babe Ruth. Đó là kết tinh của biết bao năm tháng rèn giũa của những con người được gọi là thiên tài.

"Đẳng cấp khác hẳn thật."

Một nhận xét hiển nhiên bật ra khỏi miệng cậu nhưng không phải vì tuyệt vọng trước sự kém cỏi của bản thân. Ngược lại, Santa chợt nhớ lại cảm giác cậu khi còn thời tiểu học cặm cụi bắt chước từng động tác của các tuyển thủ chuyên nghiệp.

"Trí tuệ của người đi trước... đúng là ghê thật."

Vừa xúc động vừa đưa cuốn thứ bảy trở lại kệ, Santa khẽ bật cười trước cái khó của việc phải chọn ra vài cuốn giữa một kho sách đồ sộ như thế.

"Hửm?"

Ngay lúc đó, cậu chợt nhận ra bên cạnh chiếc giường nơi Sukui vừa ngồi còn có một cái kệ nhỏ cỡ chừng một két sắt mini.

Hơn nữa, nếu nhìn kỹ thì cánh cửa có khóa của nó đang hé mở, để lộ trong bóng tối những gáy sách xếp san sát nhau.

Phải chăng đó là những cuốn sách đặc biệt đối với Sukui?

Hay là những tập thơ cô yêu thích nhất được cất riêng ở đây?

Dù nghĩ thế nào thì cánh cửa này trông không giống thứ sẽ được mở thường xuyên. Nghĩ vậy, Santa vừa thấy tò mò vừa đưa tay về phía chiếc kệ ấy.

"Nhắc mới nhớ, hình như hôm nay em ấy còn dậy sớm hiếm thấy thì phải."

Sukui trông có vẻ chững chạc nhưng thực chất vẫn rất trẻ con. Một kịch bản kiểu như tối qua mở kệ ra nhưng sáng sớm còn ngái ngủ nên quên khóa lại. Nghĩ thế nào cũng thấy rất hợp với cô.

『Ôm lấy, trói chặt và thì thầm~ bị giam cầm trong chính đôi tay của anh~』

Cuốn sách cầm trên tay có một cái nhan đề nặng đô hơn cậu tưởng, bìa thì hơi hướng gợi dục.

"Sukui... cũng không trẻ con lắm nhỉ...?"

Vừa ngắm nhìn bìa sách vẽ một mỹ nam mở cúc áo với bên cạnh là chiếc lồng chim, Santa vừa âm thầm sửa lại đánh giá của mình về Sukui trong đầu.

Tiện thể cậu cũng tò mò nội dung bên trong ra sao, nhưng bảo mở ra đọc thì quả thật hơi ngại. Santa đành đặt cuốn sách trở lại kệ với tâm trạng tiếc nuối, và đúng lúc đó một tựa đề khác lại đập vào mắt.

『Là tiểu thư quý tộc bị ruồng bỏ vì em gái quá ưu tú, nhưng chẳng hiểu sao hoàng tử nước láng giềng và dũng sĩ cứu thế lại bắt đầu tranh giành tôi』

"Ra vậy... ra vậy?"

Hoàn toàn không hình dung nổi nội dung sẽ ra sao, nhưng cậu cũng nhớ mang máng đã từng nghe nói mấy cái tựa dài ngoằng kiểu này đang là mốt.

『JUST LOVE Từ tôi hạnh phúc của một năm sau, gửi đến anh của nửa năm trước

"Àa, cái này nghe quen quen."

Đó là một tiểu thuyết tình cảm siêu hot mà ngay cả Santa cũng biết, hình như còn được chuyển thể thành phim với một nữ diễn viên trẻ đang lên và một nam idol nổi tiếng thủ vai chính. Dù vậy, việc nó có nguyên tác, lại còn phát hành cả bản đặc biệt kèm theo voice drama thì đúng là tới tận lúc này cậu mới biết.

"Ra vậy. Nói cho cùng, cái kệ này toàn là tiểu thuyết tình cảm."

Bị những tựa đề quá đỗi ấn tượng thu hút mất sự chú ý, nhưng nhìn kỹ lại mới thấy toàn là yêu rồi yêu. Toàn mấy cái tên quen thuộc của những câu chuyện tình ăn khách trong mấy năm gần đây xếp kín cả một hàng.

Santa ngẩng đầu lên lần nữa đưa mắt nhìn quanh căn phòng, lần này là nhìn cho thật kỹ số lượng sách đồ sộ đến choáng ngợp.

Trong căn phòng của người được cho là rất giỏi Tanka như Sukui, không chỉ có các tuyển tập thơ mà còn đủ loại sách văn học từ tiểu thuyết tình cảm thuần túy cho đến những truyện phiêu lưu vốn là thứ con trai hay đọc. Nhìn vào đó, Santa có cảm giác như thấy được sự cởi mở và linh hoạt trong cách tiếp nhận, khác hẳn với kiểu chỉ dồn hết tâm huyết vào một thứ duy nhất như cậu.

Có lẽ sự nhanh nhạy trong tư duy ngôn từ và cách biểu đạt của cô được nuôi dưỡng từ chính những điều này.

"Quả nhiên là Sukui giỏi thật."

Một lần nữa cậu thấm thía sự xuất sắc của người mà cậu coi là sư phụ.

Thế rồi, ngay khoảnh khắc Santa buột miệng thốt ra cảm nghĩ đầy trầm lắng ấy...

"Aa...... Aa, aaaa......"

Đột nhiên từ phía cửa phòng vang lên một tiếng rên rỉ như của một con zombie vừa mới tỉnh dậy.

"Ồ, về rồi à."

"A-a-anh anh anh......"

"Sao thế? Sắc mặt trông tệ lắm đó."

"Anh... anh đang cái gì vậy hảaa......!"

"Làm gì hả, thì chọn sách như em bảo thôi chứ gì."

Sukui hét lên bằng thứ âm thanh gần như không thành tiếng. Cô đặt vội tách trà vừa pha lên bàn trong lúc làm đổ ra ngoài, rồi giật phắt cuốn sách đang nằm trong tay Santa. Có vẻ như lời giải thích tỉnh bơ của cậu chẳng lọt được vào tai cô chút nào. Trái ngược với dáng vẻ chậm chạp thường ngày, Sukui lúc này di chuyển với tốc độ có thể gọi là thần tốc. Sau đó, bằng những cú đẩy liên hoàn nhanh như đòn tấn công của võ sĩ sumo, cô bắt đầu ép Santa lùi dần về phía cửa.

"Em nói là chọn tập thơ cơ màa! Chứ có nói là được xem cái kệ này đâu—!"

"Ờ, ờ. Là anh sai thật. Nhưng thấy bên này cũng có sách, biết đâu là tập thơ thì ai mà chẳng tò mò liếc thử một cái chứ?"

"Không có liếc lủng gì hết! Với lại làm ơn ra ngoài đi. Em đã nói rồi mà, làm chuyện gì kỳ quặc là em đuổi ra ngoài đó... đúng không!?"

"Ơ, sao lại thế chứ..."

Dù có là Santa đi nữa thì cậu cũng không thể chấp nhận việc chỉ vì xem qua một góc trong tủ sách mà bị kết tội được.

"Thôi nhanh lên. Nếu không chịu ra ngoài thì em khai trừ môn phái đó nhé."

"...JUST LOVE  Từ tôi hạnh phúc của một năm sau, gửi đến anh của nửa năm trước "

" !"

"Là tiểu thư quý tộc bị ruồng bỏ vì em gái quá ưu tú, nhưng chẳng hiểu sao hoàng tử nước láng giềng và dũng sĩ cứu thế lại bắt đầu tranh giành tôi."

"Khônggggggggg!"

Có vẻ như đối với một cô gái đang tuổi dậy thì, việc bị một người khác giới đọc to tiêu đề mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà mình sưu tầm đúng là một đòn chí mạng. Bản thân Santa thì chẳng thấy có vấn đề gì, nhưng vừa thử đọc tên sách lên thì Sukui đã ôm đầu lăn lộn trên giường. Cô trùm chăn kín mình rồi giãy giụa loạn xạ, trông vừa buồn cười lại vừa đáng yêu. Thế nhưng ngay sau đó, cô thò mỗi cái mặt ra khỏi mép chăn rồi ngước lên nhìn Santa bằng ánh mắt đầu oán niệm.

"G-gì chứ hả. Anh tưởng chỉ thế mà nắm được điểm yếu của em sao? Nói trước nhé, em sẽ không đời nào khuất phục trước mấy trò đe dọa kiểu đó đâu!"

"Ôm lấy, trói chặt và thì thầm~ bị giam cầm trong chính đôi tay của anh~"

"Khôngggggggggggg!"

Nếu ví von theo kiểu mấy bộ fantasty có dũng giả cứu thế xuất hiện trong cuốn thứ hai kia, thì Santa lúc này chẳng khác nào đang tung ra một đòn ma pháp công kích tinh thần tối thượng khắc chế tuyệt đối Sukui. Bằng chứng là sau khi hét lên một tiếng thảm thiết y như trùm cuối bị đánh bại, Sukui hoàn toàn gục ngã trên giường.

Nhưng người ngạc nhiên nhất trước uy lực của việc chỉ vô tình đọc lên tên sách lại chính là Santa.

"À thì... xin lỗi nha. Anh thấy thích tiểu thuyết ngôn tình cũng đâu có gì xấu. Ba mẹ anh ở nhà cũng hay xem mấy bộ phim tình cảm trên nền tảng trực tuyến mà."

"Không biết. Đừng có nói chuyện với em. Từ giây phút này trở đi anh sẽ bị trục xuất khỏi môn phái."

Với động tác trông như sắp phát ra tiếng "hừm" một cái, Sukui khéo léo quay lưng lại ngay cả khi đang nằm dài trên giường. Santa thử gọi vài lần, nhưng đến một câu trả lời đàng hoàng cũng không nhận được.

Chỉ định đùa cho vui thôi nhưng không ngờ lại làm cô giận đến mức này khiến cảm giác áy náy dâng lên trong lòng cậu.

Thế nhưng ngay lúc Santa còn đang tự kiểm điểm bản thân và loay hoay tìm lời xin lỗi, Sukui lại buông ra một câu chẳng ai ngờ tới.

"...Không công bằng."

"Rồi rồi, anh xin lỗi mà. Nhưng không công bằng là sao chứ?"

"...Chỉ có anh là biết thêm về em thôi. Như vậy không công bằng. Em cũng muốn biết thêm về anh chứ bộ."

"Nói vậy thì anh cũng chịu. Anh có bí mật hay giấu giếm gì đâu."

"Tại sao..."

"Hửm?"

"Tại sao anh lại từ bỏ bóng chày?"

"À—, chuyện đó..."

"Anh mới vừa nói là không có gì giấu giếm mà."

Bị sự lanh lợi bất ngờ chọc trúng, Santa cười khổ rồi ngồi xuống sàn. Có kể ra thì cũng chẳng thay đổi được gì nên bản thân việc thổ lộ không phải vấn đề lớn. Chỉ là ngại nhìn thẳng vào Sukui, Santa dựa lưng vào khung giường.

Cậu mơ hồ cảm nhận được Sukui đang quấn chăn cựa quậy ngay phía sau đầu mình.

"Do chấn thương thôi. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Bị bóng đập trúng mặt, thế là mắt kém đi."

"Mắt kém thì phải giải nghệ sao? Nhưng mà anh vẫn còn..."

"Không thể chơi cho ra hồn được nữa, lỡ đang vận động mà bị chóng mặt thì nguy hiểm lắm đúng không. Có khi va vào đồng đội làm người ta bị thương, hoặc bóng bay trúng lần nữa rồi lại bê bết máu thì sao."

"Em không muốn như thế."

"Trùng hợp thật. Anh cũng vậy."

Santa vừa nói rồi cười, nhưng không nhận được câu trả lời nào. Thay vào đó là tiếng vải cọ sột soạt cho thấy Sukui đang ngồi dậy từ phía sau.

"Hả—!??"

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh tay của Sukui bất ngờ xuất hiện trước mắt, bất ngờ vòng qua và quấn lấy cổ cậu.

Santa giật mình kêu lên, nhưng như thế cũng chẳng khiến cô dừng lại.

Hơi thở thì thào phả tới từ sát bên tai cho thấy cô đang ôm lấy đầu cậu từ phía sau.

"...Nói trước nhé, anh không còn buồn chuyện đó nữa đâu."

"Em biết chứ. Chỉ tại anh chậm hiểu thôi."

Miệng thì đáp vậy, nhưng Sukui lại càng siết chặt vòng tay hơn.

Santa cũng thấy ngượng, nhưng ý chí của cậu chưa đủ mạnh để gạt ra.

Bởi cậu hiểu rất rõ, Sukui là người có thể đau lòng vì người khác. Điều đó qua quãng thời gian bên nhau cậu đã thấy rất rõ rồi.

Đã thành thế này rồi thì đành để cô ôm cho đến khi thỏa lòng vậy.

Khoảng lặng không lời cứ thế chậm rãi trôi qua giữa hai người.

Một lúc sau, có lẽ vì tư thế bắt đầu mỏi, Sukui khẽ động đậy thân người.

Những chỗ đang áp sát tách ra một chút. Cùng với một nhịp thở lấy hơi, Santa cảm nhận được nơi đó một sự do dự mơ hồ.

Giữa những tiếng sột soạt của vải áo, Sukui nín thở.

"Senpai... em..."

Một cảm giác nặng nề dễ chịu lại chậm rãi đè xuống từ phía sau lưng.

Thế nhưng đúng lúc đó, một tràng gõ cửa thình lình vang lên dội khắp căn phòng.

"Tiểu thư ơi~? Cậu Ootani? Tôi hỏi cho chắc thôi nhé, hai người không làm chuyện nam nữ không lành mạnh gì đấy chứ? Sao tôi chỉ nghe thấy toàn tiếng vải sột soạt thế này."

"Không có!"

"Không hề!"

Trước phát ngôn quá sức tai hại ấy, Sukui bật dậy mở toang cửa. Santa cũng bước theo, lớn tiếng phản bác Shiori. Nhưng khi bình tĩnh lại thì trên giường đã rối tung rối mù, quần áo của Sukui cũng nhăn nhúm hoàn toàn không giống như một cảnh chẳng có gì xảy ra. Đối với người vừa cách đây không lâu còn định gọi 110 báo cảnh sát thì mớ chứng cứ hiện trường này quả thực đầy đủ đến đáng sợ.

"Nhưng nếu đúng vậy thì hai người làm gì trong này mà sao không nói năng gì cả? Tôi còn tưởng là đang làm chuyện gì đó mà không tiện phát ra tiếng cơ."

"Kh-không phải như chị nghĩ đâu...!"

Trước ánh nhìn đã hoàn toàn mặc định theo hướng kia của Shiori, Sukui đỏ mặt lên tiếng phản bác. Dù vậy, việc cô đã quay lại trạng thái thường ngày cũng là tín hiệu đáng mừng đối với Santa. Thành thật mà nói, sau chuyện vừa rồi cậu còn đang không biết phải đối diện với Sukui bằng vẻ mặt nào cho phải.

"Quả không hổ danh là chị Shiori. Rốt cuộc thứ đáng tin cậy nhất vẫn là sợi dây gắn kết của những người luôn ở bên nhau nhỉ...?"

"Ui chao~, cậu Ootani đúng là có con mắt tinh tường thật đấy."

"Em hoàn toàn không hiểu hai người đang nói gì hết...! Nếu là gắn kết mang hình hài của sự bắt nạt thế này thì em xin gói ghém cẩn thận rồi trả lại ngay lập tức!"

"Ừm ừm. Vậy là kết thúc có hậu rồi nhỉ."

"Chẳng thấy có hậu chỗ nào cả...!"

Santa gật gù tỏ vẻ thông suốt, còn Sukui bên cạnh thì phồng má giận dỗi ra mặt. Sau khi xác nhận tình hình xong xuôi, Shiori đột ngột đổi giọng.

"Nhân tiện thì tôi có một chuyện muốn báo với tiểu thư, người vừa bước thêm một bậc trên nấc thang trưởng thành."

"Hưm. Em không muốn nghe đâu."

"Có vẻ như ngài Akihiro sắp về đến nơi rồi."

"Hả, ông á?"

"Vâng. Nghe nói buổi phỏng vấn cho tạp chí kết thúc sớm hơn dự kiến."

"...Em hiểu rồi."

Chỉ với chừng ấy thông tin, Sukui như thể đã hoàn toàn hạ nhiệt, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc.

"Senpai. Anh uống thử một ngụm thôi cũng được."

Cô đưa cho Santa tách hồng trà đã nguội đến nhiệt độ vừa phải, còn bản thân thì đứng trước kệ sách.

"...À mà, anh đã chọn được cuốn nào chưa?"

"Hửm? Tập thơ ấy hả. Ừm, sau khi lật xem qua thì chắc trước mắt sẽ mượn cuốn bìa trắng với cuốn có bìa hoa kia."

"Em hiểu rồi. Hôm nay chỉ hai cuốn này nhỉ. Vậy chúng ta đi thôi."

"À ừ, phải nhỉ."

Bầu không khí lúc này khiến cậu chẳng còn cảm giác dư dả để khen trà ngon kể từ khi cái tên Akihiro được Shiori nhắc tới khiến Santa không khỏi tò mò. Nhưng nhìn dáng vẻ của người trong cuộc là Sukui thì rõ ràng chẳng còn chút tâm trí nào để nói thêm.

"Em sẽ tiễn anh để anh không bị lạc. Tiện thể em cũng đi dạo một chút nên ở nhà nhờ chị Shiori nhé."

"Vâng. Hai người đi cẩn thận."

"Không sao đâu. Em đâu còn là trẻ con nữa."

"Tôi biết chứ. Tôi chỉ muốn nhắc rằng làm hiệp hai ở ngoài trời thì nguy hiểm lắm thôi."

"Đã bảo là không có làm mấy chuyện đó rồi mà!"

Đúng là người này lúc nào cũng rình rập cơ hội để trêu chọc người khác. Như thể tuyên bố phần nói chuyện nghiêm túc đã kết thúc, Shiori buông một câu bông đùa rồi tiễn Santa và Sukui ra ngoài.

Hai người khỏi nhà bằng cửa sau như lúc đến, lặng lẽ bước đi trong tiếng ve râm ran như trút xuống mà không ai nói lời nào. Có vẻ Sukui định tiễn cậu tới tận ga nên cô dẫn cậu băng qua một công viên lớn, bảo rằng đi đường này sẽ nhanh hơn. Dù không thấy khát, Santa vẫn mua đồ uống ở máy bán hàng tự động. Ban đầu sukui còn ngần ngại nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy.

Dù sao thì cũng được cho mượn những cuốn sách mà mua mới phải tốn đến vài nghìn yên nên làm chút chuyện như vậy cũng là điều đương nhiên.

"Về chuyện lúc nãy..."

"Ừm."

"Em chỉ là không muốn ở trong nhà thêm thôi."

Phải đến khi chai trà trong tay đã vơi đi gần một nửa, Sukui mới chịu mở lời.

"Vậy hả?"

Nhưng trong ký ức của Santa, hình như Sukui từng nói mình rất quấn ông.

"Tại cũng có chút chuyện..."

"Anh không ép đâu, nhưng đôi khi có những chuyện nói với người không mấy liên quan lại dễ trút ra hơn đó."

Giống như việc Santa đã không thể nói ra nỗi khổ của mình với đồng đội trong câu lạc bộ bóng chày, mà lại có thể giãi bày với Sukui và Maria thông qua những bài tanka. Có lẽ Sukui cũng vậy, nên cô mới có thể nói ra với một người không quá thân thiết như là Santa.

"...Anh đừng nói là không liên quan chứ."

Lẫn trong tiếng ve kêu càng lúc càng ồn ào vì cây cối dày hơn, Sukui nói.

"Cho nên, em sẽ kể cho anh những gì có thể. Thật ra thì khoảng một năm nay em với ông không còn hòa thuận nữa."

"Hai người cãi nhau à?"

"Cũng gần như vậy... Ông giỏi lắm, giỏi hơn em rất nhiều. Từ nhỏ em đã được ông dạy tanka rồi."

"Ra vậy. Bảo sao ở độ tuổi đó mà em am hiểu tanka thế."

"Về tanka thì ông không bao giờ thỏa hiệp, lại rất nghiêm khắc. Nhưng nhờ vậy em mới có thể tiến bộ, nên em thật sự rất biết ơn ông."

"Nhưng nếu vậy thì sao lại cãi nhau?"

"Cái đó... đại khái là vì khác hướng đi."

"Nghe giống mấy ban nhạc tan rã vì bất đồng quan điểm ghê. Mà nghĩ theo nghĩa đều là người sáng tác thì cũng không sai lắm."

"Hì hì, có lẽ đúng thật."

Cuối cùng Sukui cũng chịu cười, và cậu nhận ra bầu không khí căng thẳng đã dịu đi đôi chút.

Nhưng cậu cũng chỉ có thể làm được đến vậy. Can thiệp sâu hơn vào chuyện gia đình người khác thì có phần ngại ngần, mà cậu cũng chẳng nghĩ ra được lời nào đủ khéo để xoa dịu nỗi lòng của Sukui ngay lập tức. Trong đầu chỉ toàn là những câu kiểu như rồi sẽ làm hòa thôi mà ai cũng nói được.

Thế nên cậu không biết nói gì thêm, lại im lặng bước đi trên con đường trong công viên.

Một lúc sau, hàng cây thẳng tắp thưa dần để lộ ra bên ngoài công viên. Tòa nhà lớn hiện ra phía trước chính là nhà ga của tuyến tàu mà Santa đã đi lúc đến.

"À... ừm, senpai......"

Sukui gọi Santa bằng giọng khàn khàn đúng lúc cậu vừa bước qua hàng rào chữ U ở lối ra vào công viên.

"Hửm?"

Khi quay đầu lại, thứ cậu nhìn thấy là biểu cảm vô cùng bất ổn của Sukui không rõ là đang khóc hay đang cười.

Bên ngoài và bên trong công viên. Ngăn cách bởi một hàng rào quen thuộc, chỉ có hai người đứng đối diện nhau. Bóng cây bạch quả vừa khéo đổ lên người Sukui, khiến thân hình mảnh khảnh ấy trông càng thêm mong manh.

Rồi không biết có phải là di chứng từ chấn thương của Santa hay không mà theo nhịp bóng cây lay động trên người Sukui, cậu có cảm giác như chính cơ thể cô cũng đang nhẹ nhàng chao nghiêng trước mắt mình.

"À ừm... cảm ơn anh. Vì đã nghe em nói."

"Không có gì... mà nếu có chuyện gì anh giúp được thì cứ nói nhé."

"Vâng... cảm ơn anh."

"Anh nói nghiêm túc đó."

"Em cảm nhận được mà, chỉ cần như vậy là đủ rồi. Giờ em sẽ từ từ suy nghĩ, rồi cũng sẽ làm lành lại với ông thôi. Nên là... không sao đâu."

Chỉ cần cô nói ra một câu "giúp em với" hay "em không ổn" thì Santa đã có ngay những lời muốn đáp lại. Nhưng cô lại chọn nói điều hoàn toàn ngược lại, khiến cậu chỉ có thể gật đầu mơ hồ rồi lặng lẽ cúi xuống.

Trong tầm mắt chỉ còn lại mũi giày của chính mình và hàng rào thép sơn màu cam cảnh báo.

Chỉ năm mươi phân, ở khoảng cách mà chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới. Vậy mà với chỉ một chướng ngại như thế, Santa không sao nhúc nhích nổi. Những lời cậu cố gắng nặn ra đều là thật lòng, nhưng Sukui dường như cũng không có ý định dựa dẫm vào đó. Có lẽ không phải vì Santa không được tin tưởng, mà là tính cách của Sukui nhút nhát, không giỏi bộc lộ bản thân. Điều đó đã quá rõ ràng từ chuyện ở trường nữ sinh Shirakaba hôm trước, và Santa cũng đoán được rằng cô vẫn còn những điều đang giữ kín trong lòng.

Ép buộc đào xới ra ngay lúc này là chuyện Santa không thể làm được. Khi cả hai đều không thể bước thêm một bước nào nữa từ ranh giới này, thì cuộc trò chuyện cũng không thể tiếp tục sâu hơn.

"Vậy đổi chủ đề chút nhé... Anh thấy Ootomo hôm trước là người tốt đấy."

"...Vâng. Trước đây cậu ấy thỉnh thoảng có bắt chuyện với em, nhưng em thật sự không ngờ cậu ấy lại xuất hiện đúng lúc như vậy."

"Em ấy nói là muốn làm bạn với em đấy. Nếu có thể thân nhau thì tốt thật."

"Vâng. Em cũng muốn được nói chuyện với Ootomo hơn. Với lại, tuy chỉ có một lần thôi nhưng bọn em đã cùng ăn trưa với nhau. Chắc là... à không, đúng hơn tất cả đều là nhờ anh."

Những thay đổi của Sukui ở trường vốn dĩ là kết quả từ chính nỗ lực của cô, Santa thực sự chẳng làm gì đến mức được cảm ơn như vậy. Thế nhưng mối quan hệ với Kana xem ra đang tiến triển thuận lợi, và Sukui vẫn vui vẻ nói lời cảm ơn với Santa. Đôi mắt to hơi cụp xuống rồi lại ngước lên nhìn Santa, chớp nhẹ mấy lần như đang dõi theo từng phản ứng của cậu.

Ánh hoàng hôn chiếu xuống xuyên qua giữa cành và lá, nhuộm gương mặt Sukui thành một màu đỏ cam.

Không hiểu vì sao lại không thể nhìn thẳng vào trò đùa của ánh sáng lay động trong gió ấy, Santa liền quay mặt đi một cách hơi quá đà.

"Ừ gừ gừ gừ gừ..."

"Senpai? Anh sao vậy?"

"...Là tiểu thư quý tộc bị ruồng bỏ vì em gái quá ưu tú..."

"Hả?"

"Ôm lấy, trói chặt và thì thầm, bị giam cầm trong chính đôi tay của anh—"

"C-c-c-cái gì vậy hả! Em đang đắm chìm trong những kỷ niệm với tâm trạng hạnh phúc vậy mà...!"

"Chả biết nữa. Tự nhiên anh muốn nói vậy thôi."

Ngay cả Santa cũng không hiểu vì sao cậu lại buột miệng thốt ra như vậy. Chỉ là trong lòng bỗng dưng thấy nhớ cảm giác được cãi nhau chí chóe với Sukui như mọi khi, và đến khi nhận ra thì những lời đó đã trượt khỏi miệng.

"Đủ rồi! Em về đây! Hôm nay em sửa bài nghiêm khắc lắm đấy, liệu mà chuẩn bị tinh thần đi! Hưm~!"

Vừa hậm hực bộc lộ cơn giận bằng cả cơ thể, Sukui cứ thế bỏ đi. Nhìn theo bóng lưng ấy Santa không khỏi thở dài, nhận ra dù nhìn kiểu gì thì người trẻ con hơn vẫn là mình.

Lên tàu, cậu đứng ngay dưới luồng điều hòa vừa để đầu óc nguội lại vừa suy nghĩ cho đến khi về tới nhà.

May mắn thay, giữa Santa và Sukui luôn có sẵn một kênh riêng mang tên hội thơ ca. Nghĩ tới việc tối nay phải đi xin lỗi vì đã làm cô nổi giận, Santa lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ đang trôi dần về phía sau.

◇◆

Trong căn phòng tatami rộng rãi của nhà chính nhìn thẳng ra khu vườn kiểu Nhật ở sân trong.

"Ngài đã về rồi ạ. Tôi mang trà đến đây."

Chủ nhân của ngôi nhà này, Suzukaze Akihiro, không phải loại bạo chúa hễ không được gia nhân xếp hàng nghênh đón là sẽ quát tháo om sòm. Mà trái lại, tính cách ông hoàn toàn ngược lại. Hôm nay cũng vậy, đoán được ông cố ý tránh ánh mắt của người khác mà lặng lẽ quay về phòng riêng, Shiori chuẩn bị trà rồi đứng trước cánh cửa kéo và cất tiếng gọi.

"Ừ, cảm ơn."

"Tôi xin phép."

Dù đã xế chiều, những tán lá đỏ vừa mới bắt đầu chuyển màu cùng mặt nước bên cạnh vẫn phản chiếu ánh nắng gay gắt đến chói mắt. Giữa cái nóng dai dẳng cuối hè trong khung cảnh ấy, Shiori mỗi lần bước vào đây đều không khỏi tự hỏi rằng uống trà Nhật lúc này liệu có hợp không. Thế nhưng bản thân ông dường như có một nguyên tắc bất di bất dịch là hễ về đến nhà là phải uống trà nóng nên tuyệt nhiên không bao giờ chịu gọi thứ gì khác.

"Trong cái nóng thế này, ngài đã vất vả rồi ạ."

"Ừ."

"Tình hình bên Tân Hoa Nghệ Xã thế nào rồi ạ?"

"Ừm. Ta thấy ai nấy đều làm việc rất nghiêm túc. Không khí cũng khá sôi nổi."

"Vậy thì thật tốt quá. Nếu không còn việc gì, tôi xin phép lui xuống. Có gì cần xin ngài cứ gọi."

Nói ngắn gọn thì đến từng này tuổi rồi mà ông vẫn còn hay ngại ngùng. Với ông, để thật sự cởi mở với ai đó thường phải mất vài năm, thậm chí cả chục năm, và điều đó không hề thay đổi dù là với người hầu sống trong nhà như Shiori. Giữa họ tuyệt đối không thể trở thành mối quan hệ trò chuyện thân mật, nhưng cũng chẳng phải kiểu chủ nhân kênh kiệu ra lệnh kẻ cả. Như thường lệ, Shiori chỉ trao đổi vài câu xã giao nhạt nhẽo rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

"À... phải rồi. Ta có chuyện muốn hỏi."

"Vâng?"

Nhưng riêng hôm nay, mọi thứ có hơi khác so với mọi khi.

"Ở ngoài hành lang ta nghe nói hôm nay có khách đến gặp Sukui. Chuyện đó có thật không?"

"À, vâng... đúng là có ạ."

"Là có việc gì?"

"Dạ thì, hình như là bạn bè đến mượn sách của tiểu thư. Kiểu như mấy cuốn tiểu thuyết từng rất thịnh hành dạo trước ấy ạ."

"Vậy à."

Sau một thoáng do dự không biết có nên nói thật hay không, Shiori vẫn báo lại với Akihiro bằng một lời giải thích pha chút dối trá nhỏ. Cô hiểu rõ hơn ai hết rằng mối quan hệ giữa ông và Sukui đã trở nên căng thẳng từ năm ngoái, và những chủ đề có khả năng làm dậy sóng thì tốt hơn hết vẫn nên tránh.

Có lẽ vì lời nói dối đó đã phát huy tác dụng, Akihiro liền rời mắt khỏi Shiori mà thong thả nhấp một ngụm trà.

"...Ta nghĩ trong thời gian tới phải nói chuyện lần nữa với Sukui."

"Ể? À, lần trước là đang nói dở thì tiểu thư bỏ chạy mất đúng không ạ. Hình như là vào khoảng cuối kỳ nghỉ hè thì phải."

"Ừm. Càng có tuổi, ta càng cảm thấy thời gian trôi nhanh đến đáng sợ. Trước khi quên mất, ta phải làm rõ những chuyện tương lai hay quyết tâm của con bé."

"Ý ngài là...?"

"Sẽ sống bằng nghề gì, sẽ sống như thế nào. Nếu muốn theo đuổi một điều gì tới cùng, thì đôi khi phải sẵn sàng từ bỏ thứ khác."

"Xin thứ lỗi nhưng... tiểu thư còn chưa vào cấp ba. Bắt tiểu thư quyết định tương lai từ bây giờ e rằng có phần hơi sớm..."

"Ta cũng hiểu ý của Fujiwara. Nhưng việc Sukui lên cấp hai với ta vẫn cứ như mới hôm qua. Nghĩ vậy thì cũng đoán được thời gian còn lại của ta là bao nhiêu. Những mối lo cho tương lai, tốt hơn hết là nên cắt bỏ sớm."

"Chuyện đó.... xin thứ lỗi. Tôi đã lỡ lời rồi."

"Không sao. Fujiwara là người ở gần Sukui hơn ta rất nhiều. Ta muốn tham khảo cách con bé tiếp nhận chuyện này thông qua lời cô nói."

"Vâng. Vậy tôi xin phép."

Cúi đầu cung kính hơn thường lệ, Shiori rời khỏi phòng của Akihiro. Trên đường đi, cô ghé mắt nhìn về phía tiền sảnh, nhưng có vẻ Sukui vẫn chưa về.

"Giờ mà có một diễn biến gì đó đột ngột tới mức không về nhà cho đến sáng thì hay nhỉ."

Lẩm bẩm như vậy, rồi Shiori bật cười khi tưởng tượng ra cảnh Sukui về nhà vào sáng sớm hôm sau.

"Nào~, giờ nên làm gì đây... À phải rồi, mình quên chưa báo chuyện phiếu khảo sát nguyện vọng tương lai của tiểu thư nữa."

Dùng tay áo che miệng, Shiori quay trở về phòng mình.

Chuyện của Akihiro và Sukui. Tương lai của Sukui và các mối quan hệ bạn bè. Rồi thêm một chút nữa là chuyện của chính bản thân cô. Nên nói chuyện này với ai, nói theo cách nào, và cuối cùng là sẽ đưa mọi thứ về đâu. Những điều cần phải suy nghĩ cứ chồng chất lên nhau, nhiều đến mức tưởng như không có điểm dừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

khách sạn, nhà trọ kiểu Nhật chỉ có giọng nói, âm thanh, nhạc nền, không có hình ảnh. Thường phát hành dưới dạng CD đều là những huyền thoại bóng chày, đặc biệt nổi tiếng trong lịch sử giải bóng chày nhà nghề Mỹ 新華藝社(shinka geisha)