Tiết học Tinh linh thuật
Đây là buổi học Tinh linh thuật đầu tiên. Đúng như nguyên tác, lớp học này được mở ngay sau khi kỳ thi giữa kỳ kết thúc.
Giáo sư phụ trách là Ekne Devian.
“Tôi… có lẽ là giáo sư phụ trách…”
Thái độ thiếu tự tin kia trông cứ như là họ hàng với Nilleone vậy.
“Nơi các em đang đứng đây là hiện thế, còn các tinh linh sống ở mặt bên kia, gọi là nội thế…”
Nội thế là vùng đất của các linh hồn.
Nó không phải là một không gian đa chiều xa xôi nào cả. Nó ở ngay chính tại đây. Ngay trong phòng học này, chỉ cần bước qua một "ô cửa sổ" là sẽ tới nội thế. Giống như việc ở cùng một không gian nhưng nếu đeo kính 3D vào, mọi thứ sẽ trở nên hoàn toàn khác biệt.
Lý do khiến việc chiến đấu với các tinh linh sư trở nên khó khăn không chỉ vì bị đám triệu hồi thú hội đồng, mà còn vì khả năng ẩn nấp thông qua nội thế.
Vì họ có thể di chuyển tương đối tự do giữa nội thế và hiện thế nên việc rút ngắn khoảng cách là điều không hề dễ dàng. Hễ cục diện chiến trận trở nên bất lợi, họ lại lẩn trốn vào nội thế.
Phép dịch chuyển tức thời (Teleport) vốn nổi tiếng là khó nhằn cũng là sở trường của các tinh linh sư. Nguyên lý của dịch chuyển thực chất là một đòn đánh lừa thị giác, ứng dụng quy luật vật lý nơi nội thế – nơi thời gian trôi chậm hơn so với hiện thế.
Riêng tiết học này, ngay cả một kẻ lười nhác như tôi cũng thấy hứng thú.
*- Chộp!*
*- Regret?*
*- Chậc…*
Đó là bởi tôi đang mang trong mình đại nghiệp: phải "xử đẹp" Lamia – kẻ mà dạo này ngày càng khó bị tôi chọc má lúm.
Cũng đã đến lúc tôi cần phát triển kỹ năng mới rồi.
Hãy thử tưởng tượng xem.
*- Chọc.*
*- ?*
*- Chọc.*
*- Ai đấy ạ? Rõ ràng có người đang chọc má mình mà không thấy ai cả. Uầy…*
Đúng vậy. Chỉ cần có thể tự do đi lại giữa nội thế và hiện thế, tôi sẽ được chiêm ngưỡng một Lamia cực kỳ đáng yêu, cứ thế phồng má vùng vẫy vì bị chọc mà không tài nào tìm thấy Regret đâu—
“Regret. Cậu đang tưởng tượng cái gì đấy?”
“Tưởng tượng mấy chuyện nhạy cảm đen tối ấy mà.”
“Vâng.”
“Này. Sao thế? Cái phản ứng kiểu như chuyện đó chẳng có gì lạ lùng nữa là sao?”
“Tôi hiểu mà.”
“Này nhé.”
aHpiK0FrbDVFM2ZDT3l3bitUZFNXSGdHbWh6Qy9JUnREbzVyZXVaSmZFcDUzbkdkNE9QcjlaK3crZnd0emFvQg
*
Đám học sinh bắt đầu xì xào.
- Hồi nhỏ tớ cũng từng thấy ma đấy… Đó, đó có phải là tạp linh từ nội thế bước sang hiện thế không nhỉ?
“Chắc là không đâu.”
Câu chuyện phiếm ai đó vừa lẩm bẩm lập tức bị Ekne phủ nhận một cách dứt khoát.
“Trái ngược với việc đi từ hiện thế sang nội thế, trường hợp tinh linh bước sang hiện thế là cực kỳ hiếm gặp đấy.”
Phải rồi. Thực thể hóa. Đó là điều mà đám tạp linh tầm thường nằm mơ cũng không thấy được. Còn các đại tinh linh có khả năng đó thì thường chẳng mảy may quan tâm đến con người. Vậy nên chắc chắn là nhìn nhầm thôi.
“Vì thế, không cần phải sợ ma quỷ gì đâu. Dù rằng ở nội thế, có lẽ chúng đang ngồi ngay cạnh chỗ các em đấy.”
- Ừm, nghe hơi rợn tóc gáy nhỉ…
- Công nhận…
“Thật là… bọn trẻ vẫn cứ là bọn trẻ thôi. Cứ sợ mấy thứ như ma quỷ. Đúng không Tania?”
Tania không nghe thấy lời tôi nói. Chẳng hiểu sao cô nàng lại đang lấy hai lòng bàn tay bịt chặt tai mình.
Ekne tiếp tục giảng giải bằng giọng điệu thong thả, nhỏ nhẹ.
“Các tinh linh cũng có phân chia khu vực và lấy đó làm lãnh địa của riêng mình đấy… Gần như mọi mảnh đất đều có tinh linh cả đấy… Ngay tại phòng học này cũng có đấy… Tinh linh càng mạnh thì khu vực chúng thống trị càng rộng lớn đấy…”
Nghe Ekne cứ thêm cái đuôi "đấy" (걸요) vào cuối mỗi câu khiến tôi bỗng nảy ra ý nghĩ muốn nói mấy lời độc địa với cô ta.
“Vì là ngày đầu tiên, chúng ta sẽ có thời gian thử lập khế ước với các tiểu tinh linh đấy… Ngay từ đầu mà muốn lập khế ước với tinh linh thổ địa thì khó lắm đấy. Có lẽ dù các em có gọi chúng cũng chẳng ra đâu. Hãy thử trò chuyện với tiểu tinh linh xem. Nếu lập được khế ước, chúng sẽ đưa nhẫn làm minh chứng đấy. Các em cứ nhận lấy là được đấy.”
Nếu cô không đổi cách nói chuyện, có khi cô sẽ bị Regret tát cho một cái đấy.
Cách lập khế ước với tinh linh rất đơn giản. Chỉ cần nhắm mắt lại và thầm gọi tên tinh linh sống ở nơi đó trong lòng.
Dù phương pháp đơn giản, nhưng để đi vào nội thế thì nhất thiết phải có một tinh linh sư cao cấp.
Bởi tinh linh sư cao cấp biết tên của tinh linh cai quản vùng lân cận và có thể mở ra cánh cửa dẫn đến nội thế.
“Tinh linh ở nơi này là ‘Selen’ đấy. Ừm… từ giờ các em có thể đặt câu hỏi cho tôi được rồi đấy.”
*- Giơ tay!*
Một nam sinh giơ tay phát biểu.
“Thưa giáo sư. Em nghe nói tố chất của tinh linh sư là khả năng kết bạn với tinh linh. Sự giao cảm với tinh linh càng sâu sắc thì sức mạnh mượn được càng lớn. Vậy làm thế nào để tăng cường độ thân thiện với tinh linh ạ?”
“Phải đẹp trai đấy.”
“Dạ?”
“Nghĩa là em nên đầu thai lại thì hơn đấy.”
Ekne vừa dùng một tấm kính mang tên "bức tường hiện thực" vả thẳng vào mặt cậu học sinh đang tràn đầy hy vọng với đôi mắt lấp lánh kia. *Choang*— thứ vừa vỡ vụn là tấm kính hay là trái tim cậu ta đây?
“Tinh linh cũng giống hệt con người thôi đấy. Về cơ bản, chúng coi trọng sức hút nhất đấy. Giống như con người nếu xấu xí và không có sức hút thì chẳng thể yêu đương hay kết hôn được, tinh linh cũng sẽ né tránh việc lập khế ước với những người như vậy đấy. Ở hiện thực thì ít ra còn có tiền bạc hay năng lực bù đắp được phần nào, nhưng với những tinh linh vốn chỉ nhìn vào sức hút của cá nhân đó thì ngoại hình và sự lôi cuốn là quan trọng nhất đấy.”
Thôi đi mà.
Cậu ta đã tan nát thành từng mảnh rồi. Chỉ còn giữ được chút hình hài con người thôi đấy.
“Thế nên, nếu muốn trở thành tinh linh sư, các em phải chải chuốt đầu tóc, giảm cân và cắt móng tay sạch sẽ đấy.”
Một vài sinh viên có ngoại hình hơi khiêm tốn bắt đầu thốt lên những lời oán thán ngắn ngủi. Lamia thì cúi gầm mặt xuống.
“Các em có thể hỏi thêm đấy.”
Không nhịn nổi nữa rồi.
“Cô có ý định đổi cách nói chuyện một chút không ạ?”
Cuối cùng tôi cũng nói ra.
Khi Regret – kẻ bất chấp giáo sư hay bất cứ ai, cứ thấy ngứa mắt là nói – lên tiếng gãi đúng chỗ ngứa, đám học sinh vốn đang sôi máu vì sự lặp từ nghẹt thở kia mới thở phào nhẹ nhõm. Cứ đà này chắc cả lũ đột quỵ hết mất.
“…”
Ekne không nói một lời nào.
‘Phải rồi. Quên mất.’
Người phụ nữ này. Cực kỳ hay dỗi.
*- Phùuuu.*
Cô ta phồng má hết cỡ. Tại sao một người phụ nữ có tính cách dở hơi thế này lại là "thần tượng của giới tinh linh", người sở hữu độ thân thiện hàng đầu đại lục và lập khế ước với hầu hết các tinh linh cơ chứ? Có vẻ đám tinh linh cũng là lũ cuồng cái đẹp cả thôi.
Một lúc sau, Ekne đang dỗi tím mặt lầm bầm: “Muốn lập khế ước với Selen hay không thì tùy”, rồi mở ra cánh cửa nội thế. Sau đó cô ta đi xuống ngồi phía sau tôi và ném vụn tẩy vào sau gáy tôi. Con mụ này làm mình muốn sát sinh ghê. Đúng là một chín một mười với Nilleone mà.
Tôi nhắm mắt lại.
‘Selen. Selen. Selen…’
Tôi tập trung, chậm rãi gọi cái tên đó.
‘…Làm thế này là đúng rồi chứ?’
Đợi mãi mà chẳng thấy cảm giác gì, tôi mở mắt ra.
Trước mắt tôi không phải phòng học, mà là một cánh đồng trên núi cao.
*- Vi vút…*
Cơn gió thổi ngược lên sườn núi dốc làm tóc tôi bay phấp phới.
…
‘Oa.’
Một lần nữa tôi lại nhận ra đây đúng là thế giới fantasy.
Trong lúc đang mải mê ngắm nhìn cảnh quan hùng vĩ mà quên mất cả mục đích chính.
“Ngươi là cái thứ gì thế?”
Nghe thấy giọng nói từ phía sau, tôi quay lại. Một người phụ nữ tóc bạc, mặc váy trắng, đội vòng hoa đang nhìn tôi chằm chằm.
“Điếc à? Ta hỏi ngươi là ai?”
…
Mới thấy mặt nhau lần đầu mà đã nói trống không thế à?
“Là Regret.”
“Là Regret? Ngươi đang nói trống không với ta đấy à?”
“Cô cũng nói trống không đấy thôi.”
“?”
“?”
*
Cô ta bảo mình là Selen. Chẳng phải Ekne nói lúc đầu tinh linh thổ địa sẽ không xuất hiện sao? Thế mà mới gọi có 10 giây đã lù lù ra đây rồi.
“Ngươi đến để lập khế ước à?”
“Ừ.”
“Đã bảo đừng có nói trống không với ta mà?”
“Nếu cô cũng không làm thế.”
“Ta đã bảo ta là tinh linh Selen rồi mà.”
“Ta cũng bảo ta là Regret rồi mà.”
“Không.”
“Gì.”
“Ngươi bao nhiêu tuổi mà dám láo nháo thế?”
“Ba mươi bốn mươi lăm tuổi.” (Cách nói đùa của người Hàn khi không muốn nói tuổi thật)
“Đấy là con số gì vậy? Ta đã 350 tuổi rồi đấy.”
“Đồ già khú.”
“Thôi không nói nữa. Ngươi làm ta bực mình rồi đấy. Thế, việc gì? Đến để lập khế ước à?”
“Ừ.”
“Sẽ chẳng có ai thèm lập khế ước với ngươi đâu. Kể cả đám tiểu tinh linh của ta.”
“Tại sao?”
Ơ… chẳng lẽ nào?
Mình… mình…
Xấu trai lắm à?
Michael, Gulvig, Regret – bộ ba thảm họa à?
“Tôi trông xấu xí đến thế sao?”
*- Bừng!*
Vừa nghe tôi hỏi vậy, cô ta – người nãy giờ vẫn đang chăm chú nhìn mặt tôi – bỗng đỏ bừng mặt lên.
“Đúng, đúng, đúng thế!!! Xấu lắm! Trông như cái chùy của bọn Orc ấy!”
“…Ra là vậy. Đến mức đám tiểu tinh linh cũng cực kỳ ghét bỏ.”
Phải rồi. Thảo nào thấy cứ sai sai. Có phải vì thế mà Lamia không dễ dàng mở lòng với mình không?
*- Giờ anh mới biết à? Ngây thơ thật đấy. Mỗi lần thấy anh dùng cái bản mặt đó định giở trò với tôi, tôi đã phải nhịn cười đến khổ. Tỉnh lại đi anh ạ.*
Aaa…
Hồi còn ở Trái Đất mình cũng đào hoa lắm mà…
“…Ngươi. Có mùi.”
“Cái, cái gì…?”
Cú sốc liên tiếp.
‘Vừa xấu lại vừa hôi nữa sao?’
Hóa ra mấy vố tụi nó gây sự với mình bấy lâu nay không phải do "gia hộ" mà là do vấn đề ngoại hình à?
'Xong đời rồi.'
Chẳng còn dũng khí để sống tiếp nữa. Tâm hồn tôi dần nhuốm màu chán đời. Dẹp hết đi.
*- Anh ơi. Em yêu anh.*
Tự dưng thấy Bianca – người đã yêu thương mình một cách thuần khiết – thật là vĩ đại.
“Muốn tự tử ghê. Tôi đánh răng đều đặn lắm mà.”
“Không. Ta không nói loại mùi đó. Một thứ mùi hôi thối. Một thứ mùi hôi thối không thể nghĩ là của con người đang tỏa ra từ ngươi.”
…
“Ý cô là sao.”
“Ta không biết. Với cấp độ tinh linh trung cấp như ta thì chịu. Chỉ là ngay khi ngươi vừa đến đây, cái mùi hôi thối đó xuất hiện khiến ta phải chạy ra ngay.”
…
“Vì thế nên các tiểu tinh linh khác không ra sao? Vì ghét à?”
Hỏng bét rồi. Nếu không mang về được dù chỉ một chiếc nhẫn, phản ứng của lũ trẻ ranh kia chắc chắn sẽ là:
- Oa! Thằng đó đến cả tinh linh thuật cũng không có tài năng à!? Đúng là chỉ có mỗi cái xác không!
- Phụt! Tại vì nó xấu quá mà!!
- Tớ thì không thèm trêu đâu… Tội nghiệp quá… Đến cả tiểu tinh linh cũng né như né tà.
*Lắc đầu.*
Thật kinh khủng.
“…Vì ghét à.”
Selen tiếp lời.
“Không. Chuyện đó hơi khác một chút. Thay vì nói là ghét.”
Đôi mắt cô ta dao động đầy bất an.
“Có lẽ là vì sợ. Sợ ngươi.”
…
Sợ?
“Chắc chẳng có tinh linh nào đủ gan dạ để lập khế ước với ngươi đâu. Ngươi bảo tên là Regret đúng không?”
“…Ừ.”
“Ngươi có đúng là con người không đấy?”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Để ta đổi câu hỏi nhé.”
“…”
“Ngươi có đúng là con người của *thế giới này* không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
