Kẻ thổi sáo Regret
"Ơ. Regret."
Tôi định vờ như không quen biết mà đi thẳng, nhưng Ed đã lạch bạch chạy theo.
"Regret?"
"Không phải Regret đâu."
"Đúng mà. Rồi cả mấy bạn lớp mình nữa... cậu là... Công thức truy hồi số 2 của lớp B...?"
"Hả? Công thức truy hồi?"
Nil Leone nghiêng đầu thắc mắc.
Khi Frida và Chloe ra hiệu bằng ánh mắt, Ed liền đặt ngón trỏ lên môi.
"Harem-let... cậu đào hoa với đám con gái thật đấy... đúng là phong độ vẫn cứ là phong độ mà..."
"Nói nhảm gì thế... nhức đầu quá. Biến đi."
"Mọi người đi đâu đấy?"
Trước câu hỏi của Ed, Chloe khoanh tay lại, định buông lời sắc mỏng.
"...Hừ. Bọn tôi đi đâu thì liên quan gì đến cậu? Cậu ta bảo sẽ bao sườn nướng nên bảo bọn tôi đi cùng đấy?"
...
Mình bảo thế bao giờ! Bao giờ hả cái đồ tồi này! Tế bào lương tâm của cô không nằm ở não mà dồn hết xuống ngực rồi à?
"À, thế sao? Tớ cũng chưa ăn gì, may quá."
May cái nỗi gì! Về nhà mà ăn đi!
Nil Leone > Frida
Frida > Chloe
Chloe > Ed
Cứ như đã hẹn trước, người mới cứ thế lôi kéo thêm người mới.
Chuyện Nil Leone chơi xỏ tôi thì ai cũng nhận ra, nhưng tại sao ánh mắt cầu xin "làm ơn biến đi" của tôi lại bị tất cả phớt lờ một cách triệt để thế này? Hình như họ cố tình thì phải.
Từ trước đến giờ khi đi riêng với Lamia thì chẳng có ai bám theo cả...! Sao hôm nay lại lòi ra lắm kẻ thế này không biết.
"Sườn nướng cái nỗi gì, đi ăn canh gấu bò (Dwaeji-gukbap) đi. Cho phép gọi thêm cơm trắng đấy."
"À..."
Nil Leone thốt lên một tiếng thở dài ngắn ngủi trước lời tôi nói.
"...Canh gấu bò? Đó là món gì? Nghe có vẻ hơi yếu thế nhỉ?"
Frida mở to mắt hỏi.
"Là... là món hầm bỏ vài miếng thịt lợn vào đun lên... giá rẻ... một bữa ăn tiết kiệm... màu trắng đục..."
- À...
Trừ Chloe ra, những người còn lại đều lộ vẻ thất vọng, giống như biểu cảm của những đứa trẻ ở cô nhi viện khi thấy ông già Noel và tuần lộc tháo sừng, tháo mũi giả ra vào đêm Giáng sinh rồi bảo rằng trên đời này làm gì có những thứ đó...
"..."
- Ỉu xìu.
"Đi ăn sườn thôi."
- Vạn tuế!
Giữa lúc đó.
"Canh, canh gấu bò!? Regret! Cậu vừa nói là canh gấu bò đấy à?"
Ed hớt hải túm lấy vai tôi lắc mạnh.
"Không biết, thằng quỷ này."
"Lần này tớ không bỏ qua đâu! Chẳng phải lần trước tớ đã gọi xe cấp cứu và cả 'vì cậu' (bài hát) đến sao!?"
Lại làm tôi ngứa mắt rồi... Tôi ghé sát tai cậu ta, hát một câu trong bài nhạc phim hoạt hình bắt đầu bằng "Cơn gió lốc mạnh mẽ". Sau đó tôi tuyệt đối vờ như không quen biết, mặc kệ cậu ta đang ôm ngực cười sặc sụa đến mức muốn ho ra máu.
*
"...Ơ? Kia chẳng phải là bạn cùng lớp cậu sao?"
"A xì! Câm miệng đi! Chút thôi!"
Thôi đi mà! Đội hình đầy chỗ rồi! Tôi dùng cạnh bàn tay chặt nhẹ vào yết hầu của Nil Leone. Cái tên này chính là nguồn cơn của mọi rắc rối. Cảm ơn vì đã dạy ma pháp thật đấy, nhưng thế này là quá đà rồi.
Nơi ngón tay cô ấy chỉ tới là Michael, đang ngồi một mình trên chiếc xích đu ở công viên.
'Sao lại ngồi thẫn thờ ở đó một mình thế kia... cái thằng đó.'
Nghĩ lại thì dạo gần đây cậu ta toàn đi một mình. Đám bạn lớp thường ngổ ngáo hay đi cùng cũng không thấy đâu nữa.
'...Chắc là vì chuyện lần trước.'
Cái ngày cậu ta bị tôi dùng khay cơm nện cho tơi bời rồi bị khiêng đi. Chắc là tên béo đi cùng đã rêu rao với cả nhóm rồi. Thế nên mới bị tách đàn.
'...Dù sao cũng là đám con trai ở độ tuổi đó mà...'
Chỉ cần ai đánh nhau với ai, ai thắng ai, là vị thế có thể thay đổi ngay lập tức, hoặc có thể bị hắt hủi hoàn toàn như Michael. Điều đó cũng chứng minh rằng mối quan hệ của họ nông cạn đến nhường nào.
Ngay cả đám người đang đòi đi ăn sườn nướng này cũng chẳng có lấy một ai bắt chuyện với Michael. Thậm chí đến cả Frida, người luôn yêu quý tất cả mọi người, cũng ít khi nói chuyện với cậu ta.
'Căn bản là vì cái tính khó ưa.'
Thú thật là tôi cũng ghét cậu ta. Nhớ lại những gì cậu ta đã làm với Lamia, giờ tôi vẫn muốn vả cho mấy phát.
"Này. Ăn cơm chưa?"
"...Ơ, ơ?"
"Đi cùng bọn này một chuyến đi?"
*
Chúng tôi ngồi vào một chiếc bàn hình chữ nhật.
Vị trí chỗ ngồi như sau:
Frida - Regret - Ed
Michael - Nil Leone - Chloe
"Quý, quý khách dùng đồ uống gì... ạ?"
Có vẻ như không quen với việc đông người, Nil Leone lúng túng gấp đôi bình thường hỏi.
"Tôi dùng rượu vang."
"Tớ cũng thế là được."
"Bớt điên lại đi."
Tôi cắt ngang lời họ một cách dứt khoát.
"Rượu chè gì. Đám nhóc chưa có chứng minh thư mà đòi uống rượu à, điên hết rồi. Tất cả thống nhất uống nước cam."
"Cái gì cơ...?"
Trước sự can thiệp của một "ông cụ non" đến từ thế kỷ 21, Chloe và Ed định cãi lại. Ở thế giới này có lẽ điều đó không phạm pháp. Hồi cấp ba tôi cũng thỉnh thoảng uống một chút... nhưng tóm lại là không được.
"Nói nhiều quá."
Tôi cầm chiếc kẹp gắp bên cạnh lên, dùng "Gia hộ của Lưỡi bén" để đe dọa. Những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía tôi. Kiểu như "Cậu thực sự mạnh đến thế sao...?". Duy chỉ có Michael là run cầm cập như cầy sấy.
"(Re, Regret. Tớ đúng tròn hai mươi tuổi rồi mà, chắc là được chứ...?)"
"Chưa qua sinh nhật đâu. Mực trên con dấu cá nhân còn chưa khô kìa."
Sau khi gọi món, chúng tôi đợi thức ăn được mang ra. Nhưng mà... cái đám này...
"Regret. Tớ mới học được một kiếm thuật mới, mai cậu xem giúp tớ nhé?"
"Re, Regret. Cái dép lê trong nhà tắm lắp ghép cứ bị gãy suốt... cứ thế này chắc chắn sẽ bị thương nặng mất. Hôm nay sửa giúp tớ đi."
"Regret. Tuần trăng mật của chúng mình sẽ đi đâu?"
"...Cũng có ngày được cậu bao ăn cơ đấy. Này. Tôi nói trước là không phải vì tôi không có tiền nên mới để cậu bao đâu nhé? Đúng không?"
Lũ này vì chẳng thân thiết gì với nhau nên cứ bám lấy Regret mà bắt chuyện. Tôi cảm thấy mình như nhân viên tổng đài với hàng tá cuộc gọi nhỡ. Tự dưng muốn xử đẹp tụi này quá.
"À, tôi đi vệ sinh một lát..."
Ngay lập tức, Nil Leone cuống cuồng đá vào ống chân tôi. Ed thì chộp lấy cổ tay tôi.
Frida dù thân thiện với tất cả nhưng cũng chỉ bắt chuyện với mỗi mình tôi.
Duy chỉ có Michael là cứ khép nép. Trông như sắp bỏ chạy đến nơi.
'Michael sao lại ngồi đó như tội đồ thế kia?'
Ngồi cạnh Nil Leone, cậu ta nép ra tận rìa ghế, suýt chút nữa là ngã xuống đất.
- Rót nước.
"Của bạn đây."
Nil Leone đưa ly nước cho Michael. Ngay lập tức, mặt cậu ta đỏ bừng lên.
"...Ơ, ơ... cảm ơn."
"...Bạn thấy không khỏe à? Mặt đỏ quá..."
Nil Leone ngây thơ hỏi rồi ghé sát mặt lại gần, khiến mặt cậu ta đỏ thêm gấp mười lần rồi quay ngoắt đi. À, ra vậy. Là do nhát gái. Trước mặt là Frida, bên phải là Nil Leone. Michael không dám ngẩng đầu lên.
'Cái thằng này... cũng hám gái gớm.'
Cái kẻ hay liếc trộm đám con gái, vậy mà khi ngồi cạnh thật thì lại chẳng nói được câu nào.
"..."
Nil Leone cũng có vẻ không thoải mái. Dù có ngốc nghếch đến đâu thì con gái cũng có những thứ họ nhận ra rất nhanh. Đó là mùi vị của kẻ "ế bằng thực lực". Và dấu hiệu cho thấy đối phương đang quá để tâm đến mình.
...Không...
Khoan đã. Thấy ngứa mắt thật đấy?
Bên cạnh Nil Leone và Frida thì thẹn thùng như cậu bé vùng cao, vậy mà với Lamia xinh đẹp nhất thế gian thì lại thản nhiên gây sự sao?
Lamia không phải là con gái à?
"Này. Michael. Trên má Nil Leone viết cái gì kia?"
- Thót tim.
"Hả? Ơ...?"
"Tôi ở xa quá không nhìn rõ. Cậu xem thử đi."
Ngay lập tức, tim Michael như rụng rời. Nil Leone cũng đưa mặt về phía cậu ta hỏi: "Má tớ... có gì cơ?". Michael lộ rõ vẻ mặt muốn đào đất trốn đi cho xong.
*
Một lát sau, thịt được mang ra. Dù nói này nói nọ, nhưng nhìn đám nhóc trạc tuổi em mình ăn ngon lành, cảm giác ấm lòng trong tôi còn lớn hơn cả nỗi lo về hóa đơn.
"Chao ôi, cái con bé này sao ăn dính đầy ra thế."
Tôi đưa tay lau miệng cho Frida.
"Tớ thích cảm giác này."
Càng lúc Frida càng để nước sốt dính đầy quanh môi, lát sau cô nàng còn bôi xương sườn lên môi như thể đang đánh son.
"(Regret. Regret.)"
Nil Leone thì thầm, lén dùng khăn giấy gói vài miếng sườn đưa cho tôi.
"(Cái này... lát nữa mang về cho cô Lamia đi. Chắc chắn cô ấy sẽ thích lắm...!)"
"Lamia là chó con hễ bấm chuông là chạy ra à? Với lại đừng có làm cái trò đó ở nhà hàng."
Vừa ăn, bọn họ cũng bắt đầu nói với nhau vài câu. Dù chỉ là những lời chào hỏi vụng về ban đầu, nhưng cứ thế này thì rồi cũng sẽ thân nhau thôi.
"...Mọi người ăn khỏe thật đấy. Ăn chậm thôi chứ. Thật là thô lỗ..."
Chloe, người ăn uống như thể ở một thế giới khác, lên tiếng.
- Cắt, cắt.
Chắc là lễ nghi học được từ hoàng gia.
Cô nàng tiếp tục bữa ăn một cách đầy tính nghệ thuật với những đường dao sang trọng. Từng cử chỉ đều toát lên khí chất quý phái. Nhưng mà sao cái đống xương trên đĩa của cô là nhiều nhất thế kia?
"Chloe. Nghe bảo cô có chuyện muốn nói với tôi. Chuyện gì thế?"
Tôi hỏi cô ấy.
Lần cuối mình gặp cô nàng này là khi nào nhỉ.
"...Không. Lát nữa khi chỉ có hai người tôi sẽ nói."
*
"Vậ, vậy tôi đi vệ sinh một lát nhé...?"
'Cái con bé hư hỏng này. Lại chứng nào tật nấy rồi.'
Nil Leone, người mắc căn bệnh cứ đến lúc thanh toán là phải đi vệ sinh, đứng dậy khỏi chỗ.
"Này. Tôi đã bảo là tôi bao rồi mà. Không cần làm thế đâu."
"Nói, nói gì thế. Tôi chỉ là muốn đi vệ sinh thật thôi mà?"
*
"Dạ, sao cơ ạ?"
"Bàn số 6 đã được thanh toán rồi ạ. Trên má quý khách có Công thức truy hồi số 2..."
"Dạ?"
"À không có gì ạ."
Nil Leone quay lại nhìn Regret đang ngồi ở bàn. Cậu ấy lại đang lau miệng cho Frida.
"...Hôm, hôm nay mình đã định bao một bữa vậy mà...
*
"Dạ?"
"Bàn số 6 đã thanh toán rồi ạ."
- Leng keng leng keng.
Frida đang bày những đồng xu lấy ra từ chiếc ví hình mũi lợn lên quầy thu ngân.
Cô nhìn về phía Regret đang ngồi tại chỗ. Cậu ấy đang lắp lại miếng sườn bị gãy cho Nil Leone.
"Mình đã muốn đáp lễ chuyện cậu ấy bao ở quán cà phê lần trước."
*
"...Cái, cái gì cơ?!"
"Bàn số 6 đã được thanh toán rồi ạ."
Chloe ngoắt đầu nhìn về phía bàn ăn. Cô thấy Regret đang nhét xương sườn vào miệng Frida để xem cô nàng chứa được bao nhiêu cái.
"Dám giành trả tiền trước mặt ta sao...?"
Vì chuyện lần trước nên cô đã thấy rất có lỗi. Giờ cậu ta lại coi cô như kẻ nghèo kiết xác nữa sao.
'...'
Nếu là bình thường, Chloe đã nói mấy lời kỳ quặc rồi lao vào túm tóc, nhưng giờ cô chỉ thở dài rồi lắc đầu. Cô đút tay vào túi áo, mân mê thứ mà cô đã định tặng cậu ấy bao nhiêu lần.
*
"Dạ?"
"Bàn số 6 đã được thanh toán rồi ạ."
Michael ngơ ngác nhìn Regret đang trò chuyện với Chloe.
- Đi cùng bọn này một chuyến đi?
"...Không phải cậu dắt tôi theo để bắt tôi trả tiền sao...?"
*
"Dạ?"
"Bàn số 6 đã được thanh toán rồi. Này quý khách. Tôi bảo là đã thanh toán rồi mà. Dạ?"
...Nhân viên gì mà thái độ lồi lõm thế nhỉ? Làm như mình hỏi đến năm lần không bằng.
Mà quan trọng là ai đã trả tiền? Chắc chắn không phải là đứa mặt dày như Nil Leone rồi.
"Vì có yêu cầu không được tiết lộ danh tính... tôi rất xin lỗi."
"...?"
*
Khi ra ngoài, đám trẻ đều chào tạm biệt và nói đã ăn rất ngon. Chloe cũng nói: "...Ăn cũng được." Đó là cách thể hiện sự cảm ơn lớn nhất của cô nàng rồi.
Ed, Frida và Michael nói còn có việc trên phố nên đi trước.
...
"Cô cũng đi được rồi đấy."
"Đã, đã bảo là có chuyện muốn nói mà!"
"Vậy sao? Giờ nói đi."
Chloe liếc nhìn Nil Leone đầy cảnh giác rồi bảo:
"...Lát nữa, khi chỉ có hai người."
"Tùy cô. À... tôi quên ví rồi. Đợi tí."
Tôi quay lại vào trong quán. Lúc nãy không để ý, nhưng giờ tôi thấy Baria đang ngồi ăn ở phía trong.
Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cậu ta nở một nụ cười rạng rỡ.
'...Là cậu ta sao.'
Cầu chúc cho đế quốc phồn vinh vĩnh cửu...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
