Bức tranh tôi vẽ Lamia
Dù đang trong thời gian bị đình chỉ học, việc tập luyện buổi sớm vẫn không thể bỏ qua. Tập luyện được vài ngày, nó đã dần trở thành một thói quen.
Lamia đã nghĩ ra một ý tưởng khá hay.
Nếu chạy chậm, cô ấy sẽ không đủ cường độ tập luyện; còn nếu chạy nhanh, Regret tôi đây chắc chắn sẽ kiệt sức mà chết mất.
- Như thế này chắc là ổn rồi ạ.
Cô ấy buộc hai túi cát nặng trịch vào hai cổ chân. Chạy như vậy thì sự chênh lệch giữa hai bên mới tạm gọi là cân bằng.
Chúng tôi ghé qua bồn nước công cộng. Vì nhân viên vệ sinh của Excel bảo trì định kỳ nên cơ sở vật chất ở đây rất sạch sẽ, lại vắng vẻ nên đây là nơi nghỉ ngơi quen thuộc của chúng tôi.
Tôi giải khát tại bồn nước. Đây cũng là khoảng thời gian tôi tập trung cao độ nhất trong ngày.
“…”
Tôi tự thấy mình là một tác giả hạng nhất, nhưng có vẻ trong vai trò nhà thiết kế, tôi thuộc hàng siêu cấp. Dạo gần đây, sáng sớm nào tôi cũng nảy ra ý nghĩ đó.
...
“Tôi không có nhìn đâu.”
“Vâng.”
“Đã bảo là không nhìn mà.”
“Tôi hiểu mà.”
Ánh mắt đó rõ ràng là chẳng tin chút nào.
Vì thói quen hay nhìn trộm bộ đồ tập mà tôi đã hoàn toàn biến thành một kẻ biến thái trong mắt cô ấy.
Thật sự là vì thiết kế bộ đồ đó quá đẹp mà? Không hề có ý đồ gì khác đâu? Với tư cách là một tác giả, đây là quá trình kiểm chứng quan trọng để đặt hàng minh họa sau này, hoặc đại loại thế. Thật sự, thật sự đấy.
“Không sao đâu ạ... Một kẻ tầm thường như tôi... chẳng có ai nhìn mà thấy vui vẻ nổi đâu….”
…
Thấy một cô gái không biết trân trọng bản thân mình, lòng tôi cứ thấy nặng nề sao đó. Nhất là khi cô ấy lại xinh đẹp đến nhường này.
“Cái cô này hay thật. Sao cứ thích nói vậy thế?”
“...Dạ?”
“Nếu vậy thì hôm qua tôi liều mạng đánh nhau vì một kẻ tầm thường chắc?”
“...A.”
Lamia vừa lau mồ hôi bằng khăn, vừa thốt lên “Chuyện đó cũng…” rồi khẽ ngước nhìn tôi.
“…Thú thật là tôi vẫn không hiểu. Tại sao với một kẻ như tôi… m- con người như tôi mà ngài lại...”
Cô nàng này, suýt chút nữa là lỡ miệng nói ra từ "ma nữ" rồi. Sơ hở thế này mà sao đến giờ vẫn chưa bị lộ nhỉ.
“…Tôi thật đáng ghê tởm… tính cách cũng chẳng ra gì… lại còn xấu xí nữa. Tại sao… một kẻ như tôi lại được…”
Lại tự ghét bỏ bản thân à? Cô dùng chiêu này hơi bị thường xuyên rồi đấy nhé? Định theo chân Chloe luôn hay sao?
“Trong mắt tôi, cô rất đẹp mà.”
“...Không phải đâu ạ. Tuy khó nói thành lời nhưng… tôi thực sự… rất xấu xí và kinh tởm….”
Cô ấy tự giễu bằng một giọng cay đắng.
Cô ấy đang ở vị trí tuyệt đối không thể nói ra rằng: ‘Anh thấy tôi đẹp là nhờ Polymorph đấy. Vì ở Excel này, anh là người duy nhất có ma lực thấp hơn tôi nên mới thấy vậy thôi. Thực tế tôi chẳng đẹp đẽ gì đâu.’ Nếu nói ra điều đó, không chỉ là bị đuổi khỏi học viện mà cô ấy sẽ phải lên thẳng đoạn đầu đài.
...Polymorph?
‘Thì đã sao chứ.’
Nếu tính kiểu đó thì chắc 70% phụ nữ hiện đại đều là người xấu cả. Trang điểm để đẹp hơn thì vẫn là đẹp mà? Phẫu thuật thẩm mỹ cũng cùng một logic đó thôi.
- Hê hê, mau mau muốn gặp Lamia quá đi…! Đúng không Regret?
- Oẹ! Oẹ oẹ oẹ!!!
…
Rốt cuộc là đến mức nào mà ngay cả Min Su-ji, người ủng hộ nhiệt thành nhất của cô ấy, cũng phản ứng như vậy?
‘Mà nhắc mới nhớ, Min Su-ji... dạo này có vẻ ổn nhỉ?’
Thích nghi rồi sao? Hay là...
“Dù sao thì, cô Lamia cần phải yêu thương bản thân và trân trọng giá trị của mình hơn. Cứ thế này thì có ngày gặp họa đấy? Biết đâu ngay lúc này, có một ông chú 27 tuổi nào đó đang nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng thì sao?”
“…Nhìn tôi ư…? Trừ khi đầu óc người đó có vấn đề, chứ làm gì có ai kỳ quặc đến mức ấy.”
Có khi người đó ở gần hơn cô tưởng đấy.
“Được rồi. Vậy để tôi cho cô thấy Lamia xinh đẹp đến nhường nào.”
Để tôi vẽ lại Lamia trong mắt tôi cho cô xem.
Biết đâu khi đó Lamia sẽ thốt lên: ‘Ôi trời… mình trông như thế này sao? Đẹp tuyệt vời... Mấy đứa trông như mực ống kia… dám dùng cái bản mặt đó để đánh giá ngoại hình mình bấy lâu nay à? Thật không biết lượng sức.’ Và rồi cô ấy sẽ tìm lại được sự tự tin.
- Bốp!
- Sột soạt.
Tôi ấn Lamia ngồi xuống ghế đá rồi hì hục vẽ.
“Cô Lamia. Sao mặt cô càng lúc càng hầm hố thế. Đã bảo là ngồi yên mà.”
Lần đầu tiên trong đời làm người mẫu, cô ấy tỏ ra vô cùng bồn chồn.
“...Chuyện này... ngài đùa quá trớn rồi. Với một kẻ xấu xí như tôi mà lại vẽ chân dung…”
“Đừng có tránh ánh mắt của tôi nữa. Hay là muốn tôi vẽ thêm một con mắt khổng lồ giữa trán?”
- Quẹt quẹt.
“Dừng lại đi ạ… Đừng lãng phí mực và giấy cho kẻ như tôi. Nếu có ai nhìn thấy….”
“Còn động đậy nữa là tôi vẽ cô trông ngốc nghếch như Nil Leone đấy.”
- Khựng lại.
Mọi cử động của cô ấy lập tức dừng lại như thể vòi nước bị khóa chặt.
Có vẻ cô ấy sợ bị vẽ giống Nil Leone còn hơn cả việc bị vẽ thêm mắt trên trán.
“Oa, dừng lại ngay lập tức luôn kìa. Hi hi. Để tôi đi mách lẻo với Nil Leone mới được.”
“…Không được đâu ạ…!”
Sau khoảng 15 phút hì hục, bức tranh cũng hoàn thành.
“...Xong rồi ạ?”
“Ừ.”
Vâng, xong rồi.
Nhưng có vẻ không nên cho cô ấy xem thì hơn.
‘Cái… bàn tay thối này.’
Tôi thầm oán hận đôi tay chậm chạp của mình, đôi tay vốn chỉ biết đánh đấm và nhào nặn con gái nhà người ta.
‘Phải rồi.’
Từ xưa tôi đã vẽ xấu như ma cấu rồi. Hồi mẫu giáo, tôi vẽ con hải âu mà đứa ngồi cạnh dám bảo là kiếm Bastard Sword rồi khinh bỉ tôi, thế là tôi dùng luôn bức tranh hải âu đó tẩn cho nó một trận. À, giờ nghĩ lại, chắc lúc đó Gia hộ của Lưỡi bén đã kích hoạt rồi. Xin lỗi nhé bạn cũ.
Dù sao thì, có vẻ Gia hộ của Lưỡi bén không áp dụng cho bút màu và cọ vẽ, nên tôi vẽ xấu tệ hại. Đánh người giỏi và làm nghệ thuật đúng là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt.
Thật lòng mà nói, tôi cũng chẳng có tư cách gì để chê bức tranh con sư tử của Aria trong giờ kiếm thuật cả.
Dù vậy, thấy Lamia thiếu tự tin quá nên tôi mới xắn tay áo thể hiện… Nếu đưa cái này ra rồi bảo "Đây là cô đấy", chắc chắn cô ấy sẽ hỏi "Nước sông Hàn có ấm không?" rồi nhảy xuống tự tử mất.
“Cái này hủy bỏ. Để lần sau tôi cho xem.”
“...?”
Tôi định dùng cú lên gối để tiêu hủy cái "quái tác" tội lỗi này, nhưng Lamia đã tiến lại ngăn cản.
“…Đừng làm thế… xin hãy cho tôi xem.”
Lúc nãy thì bảo đừng vẽ, giờ vẽ xong lại muốn xem.
Cũng đúng thôi. Phụ nữ nào trên đời mà chẳng tò mò khi có người vẽ mặt mình chứ.
“A, đã bảo là không mà. Không cho xem đâu! Đây chỉ là bản nháp thôi.”
“...Đừng thế màaaa.”
- Vút vút.
Tôi vung vẩy bức tranh né tránh đôi tay của Lamia, chạy qua chạy lại.
Hiếm khi thấy Lamia rơi vào trạng thái kiên trì thế này. Hôm qua nếu tôi từ chối để cô ấy bôi thuốc, chắc cô ấy cũng dựng lều đợi trước cửa phòng cho đến khi bôi được mới thôi.
Lamia nghiến răng.
“Tôi xin ngài. Hãy cho tôi xem đi. Tôi không muốn làm ngài bị thương đâu.”
“Đến mức đó luôn sao!?”
Cô ấy khao khát đến mức đánh mất luôn cả bản tính sợ gây phiền hà cho người khác...
“Ngài Regret. Chẳng phải ngày nào sau khi tập thể dục, lúc uống nước ngài cũng nhìn tôi sao.”
Giờ lại còn vạch trần chuyện bấy lâu nay vẫn giả vờ bị lừa nữa à?
“Không phải...! Tôi không có ý đồ gì với cô cả, chỉ là tôi thích bộ đồ tập đó nên mới nhìn thôi!”
“?”
Ơ kìa... Thốt ra xong mới thấy câu này nghe còn biến thái hơn. Trong khoảnh khắc tôi lơ là, Lamia đã bật nhảy, vươn tay giật lấy bức tranh rồi ôm vào lòng chạy biến đi.
“Này… đã bảo là đừng xem mà…”
“...”
Lamia ngồi xuống băng ghế bên cạnh, cúi đầu nhìn bức tranh.
“...”
‘Hỏng bét rồi.’
Cô ấy vốn đã mặc cảm ngoại hình nặng nề. Nếu xem xong cái đó mà từ tuần sau cô ấy đội túi giấy đi học ở Excel thì chẳng cần hỏi cũng biết lỗi tại ai.
Tôi tiến lại gần cô gái đang cúi gầm mặt sau làn tóc đen rối bời để ngắm tranh.
“...Cô Lamia. Cô xinh đẹp hơn bức tranh đó nhiều… Xin lỗi nhé. Tại tôi vẽ như hạch-”
“...Cảm ơn ngài.”
“Hả?”
“Ngài đã thấy… tôi… như thế này sao…”
Cô ấy ngước nhìn tôi. Trong đôi mắt đen thẳm như đại dương sâu thẳm, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một ngôi sao lấp lánh.
“Đẹp quá… Đây là lần đầu tiên tôi…”
…
Cái đó mà đẹp á?
‘Rốt cuộc cô ấy trông như thế nào mà lại thấy thế…’
Lamia, người vốn dĩ chẳng màng vật chất, lần đầu tiên nói với tôi về thứ cô ấy muốn có. Và tôi đã tặng bức tranh đó cho cô ấy.
*
“C-Cái cây lau nhà!”
Khi tôi hỏi nên mua gì đi thăm bệnh Tania, từ miệng Nil Leone thốt ra cái thứ đó.
“Cây lau nhà để làm gì?”
“Để vào đó đánh chết cô ta luôn… Cái đồ xấu xa đó, phải kết liễu luôn mới được…”
Cô nàng này luôn giữ vững niềm tin rằng bất cứ ai dính dáng đến vụ bạo hành Lamia đều phải nhận án tử hình.
“Ơ, cô Lamia kìa!”
Nil Leone reo lên khi thấy bóng lưng Lamia đang ngồi trên ghế ở sảnh tầng một. Cô ấy đang cúi gầm mặt. Một ma tộc như cô ấy thì đang cầu nguyện với ai được chứ?
Chúng tôi tiến lại ngay sau lưng cô ấy.
“C-Cô Lamia!”
“!”
Bị gọi tên bất ngờ từ phía sau, cô ấy luống cuống che vội thứ đang xem lại.
“Hửm?”
Lông mày của Nil Leone nhướn lên đầy nghi hoặc.
“Gì thế ạ!? Kh-Không lẽ là thư tình?”
“L-Làm gì có chuyện đó… Thư đe dọa giết chóc thì tôi nhận được nhiều rồi, chứ còn...”
“...Cô có nhất thiết phải thêm chi tiết đó vào không?”
Nghe tôi nói, Lamia khẽ rên rỉ một tiếng rồi đứng dậy, giấu cuốn sổ phác thảo tôi tặng lúc nãy ra sau lưng.
‘Vẫn còn xem cái đó à.’
Có vẻ cô ấy thực sự rất thích nó.
‘...Đây là lần đầu tiên mình thấy tự hào sau khi vẽ tranh đấy.’
Được rồi. Giờ có đông người rồi, hỏi ý kiến chút xem sao. Phụ nữ chắc sẽ hiểu tâm lý phụ nữ hơn.
“Mua quà gì đi thăm bệnh thì tốt nhỉ? Cả hai cho tôi xin ý kiến với.”
“...”
“...”
À.
Phải rồi...
Đúng là tôi nên chọn người mà hỏi chứ.
*
Trước cửa phòng bệnh, tôi đọc bảng danh sách bệnh nhân.
Phòng 405, Rokotov Tania… Hiển nhiên là phòng đơn rồi.
Tôi đã đứng chần chừ trước cửa khá lâu mà không dám vào. Đơn giản là vì tôi không có bằng cấp để bước vào chuồng thú dữ.
‘Đến thì đến rồi nhưng mà…’
Thú thật là tôi cũng hơi rén. Bên trong đó là một con khỉ đột đang dưỡng thương. Khí thế của kẻ săn mồi từng nghiến răng định cắn chết tôi vẫn còn in đậm trong tâm trí.
‘...Cô ta sẽ phản ứng thế nào nhỉ.’
- Thằng khốn. Tự vác xác vào hang cọp à? Giờ thì không cần chấp nữa nhé? Bùng cháy đi!
Biết đâu cô ta lại đòi quyết đấu, giật phăng kim truyền dịch rồi lao vào đấm túi bụi vào mặt tôi. Để đề phòng, tôi đã giấu sẵn một cây gậy trong lưng quần, đây là bí mật nhé.
Hoặc là.
- Nhìn mặt ngươi là ta đổi ý rồi. Ta vẫn muốn xử tử ngươi.
Vì là một đứa trẻ có cảm xúc thất thường, biết đâu cô ta lại đổi ý muốn tiêu diệt Regret này.
Còn không thì.
- C-Cút đi! Cút ngay! Đồ thú vật!
Sau sự cố lần trước, có khi cô ta vừa thấy mặt tôi đã hét lên đuổi đi, hoặc là run rẩy vì sợ hãi. Dù khả năng này gần như bằng không.
…
Nhưng điều tồi tệ nhất lại là một chuyện khác.
- ...Làm ơn ra ngoài đi.
Cô ta trở nên chán nản, và bản sắc của cô ta hoàn toàn thay đổi.
Dù sao thì đây cũng là thất bại đầu đời của cô ta mà.
‘...Mong là không phải như vậy.’
Gạt chuyện Tania là nhân vật quan trọng trong tiểu thuyết của tôi sang một bên. Cô ta không phải là một đứa trẻ xấu. Tất nhiên là phải rất lâu sau này cô ta mới chịu sửa đổi tính nết. Nhưng việc cô ta bị suy sụp tinh thần là điều tồi tệ nhất đối với tôi. Thà rằng cô ta cứ lao vào đánh tôi còn hơn.
…Phù.
- Gãi đầu gãi tai.
‘…Mình đứng ngẩn ngơ ở đây làm gì thế này? Nữ sinh trung học đang tuổi dậy thì chắc? Cứ vào đại đi.’
Tôi dứt khoát đẩy cửa phòng bệnh bước vào.
‘À mà.’
Tôi đã quên mất hai việc.
Một là xấp bài tập mà Harvey nhờ tôi chuyển cho cô ta.
Và hai là gõ cửa.
Ánh mắt tôi chạm phải đôi mắt đỏ rực của Tania khi cô ta đang thay quần áo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
