45
Vì dù có chết tôi cũng không chịu mở cửa, nên cô ta định leo đường ống bên ngoài để lẻn vào qua cửa sổ. Thấy tội nghiệp quá nên tôi đành mở cho vào.
“Phòng cậu… càng ngày càng khó vào nhỉ… Chắc là do tớ cảm thấy thế thôi đúng không…?”
“Không phải do cậu cảm thấy thế đâu. Tại vì tớ càng ngày càng ghét cậu đấy.”
— Rầm!
“Này, này!”
“Gì.”
“Sao cậu cứ chỉ đối xử tệ với mỗi mình tớ thế hả?”
Nil Leone khoanh tay, lườm tôi đầy giận dỗi. Có vẻ cô nàng đang định trút hết nỗi uất ức tích tụ bấy lâu nay.
“Tớ thật sự… vì thấy quá hèn hạ và rẻ tiền nên đã định không nói rồi…”
“Thế thì đừng nói nữa. Biết hèn hạ rẻ tiền rồi còn nói làm gì.”
“Ơ, không? Tớ sẽ nói! Sao cậu đối xử với mấy đứa con gái khác ngọt ngào thế, mà chỉ có với tớ là nói năng độc địa vậy hả!?”
“Vì tớ ghét cậu.”
“Hự… đau lòng quá…”
“Biết ngay là lại đến để nói nhảm mà. Biết thế nãy không mở cửa cho xong.”
Nghe vậy, cô ta đập hai tay xuống bàn rầm rầm như con khỉ vừa nhận được thông báo từ nay sẽ phải ăn dưa chuột thay vì chuối.
“Không phải nói nhảm đâu. Regret, cậu ấy! Cậu đối xử tốt với Frida còn gì!”
“Tớ bảo cô ta cút đi suốt mà? Tốt hồi nào.”
“...”
Cô ta trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi lại thốt lên:
“Thế, thế còn Chloe! Cậu đối xử tốt với Chloe mà!”
“Tớ vừa trấn lột của cô ta 300 triệu xong. Hôm nay là hạn chót mà cô ta đang lặn mất tăm đây.”
“Cậu… định lấy thật à?”
“Điên à? Tớ biết thừa nước của cô ta dạo này đang khó khăn. Tớ cũng đang nghĩ cách đây.”
Hừm…
“Thế, thế còn Bianca!”
“Tớ vừa tỏ tình xong là cô ta đi chơi lén lút với đứa con gái khác trong học viện đấy.”
Hừm…
“...Ta, Tania…?”
“Mai tớ phải đi thăm bệnh cô ta. Cậu biết lý do rồi đấy.”
Hừm…
“...Lamia?”
“Giờ cậu định lôi cả lý do cốt lõi khiến tớ có mặt ở đây ra nói luôn đấy à?”
Nil Leone vừa bấm đốt ngón tay vừa tổng hợp lại các ví dụ, rồi tự kết luận: “Hóa ra mình cũng được đối xử bình thường à…”
“Dù sao thì… tớ có nghe tin đồn về chuyện hôm nay… Có thật không?”
“Mọi chuyện là vậy đấy.”
“...Thế à…? Hóa ra đúng là Tania bị đánh vì không giải được bài tập toán thật à…”
“Rốt cuộc là cái tin đồn quái quỷ gì đang lan truyền thế hả!?”
Có vẻ không hẳn là tin đồn rộng rãi, mà chỉ là mấy lời nhảm nhí của vài kẻ ngốc thôi. Trong khi người bị ăn đòn mỗi giờ toán là tôi mới đúng chứ.
Tôi kể cho cô ta nghe toàn bộ diễn biến vụ ẩu đả, bao gồm cả những bạo lực mà tôi và Lamia đã phải chịu đựng. Nghe xong, cô ta chẳng những không lo lắng mà còn cười rạng rỡ đầy phấn khích.
“Ôi trời, ôi trời! Vì Lamia! Cậu đã đứng ra vì Lamia của chúng ta sao!?”
Nil Leone nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc như thể thấy tôi đáng yêu lắm, rồi đưa cho tôi một bức tượng con voi hình thù quái dị.
“U hu hu! Làm tốt lắm! Chàng hiệp sĩ của Lamia! Tớ tặng cậu cái này này! Tớ tự làm trong giờ mỹ thuật đấy!”
“Cậu làm á?”
Làm đẹp vãi chưởng nhỉ? Nhìn cứ như nó sắp vung vẩy bùn đất mà bước đi trong rừng rậm đến nơi ấy. Hóa ra cậu cũng có tài lẻ đấy chứ.
“Thôi đi. Không cần đâu. Mang về đi.”
“Hi hi! Thích quá đi mất. Đúng chuẩn vì nữ chính luôn! Tác giả ơi, cứ thế này mà phát huy nhé!!”
“Này, người ta bị thương đấy? Tania đang nằm viện kìa. Cậu bị biến thái à?”
“Bị thương cũng đáng! Hãy nghĩ đến việc Lamia của chúng ta bị đánh xem! Sao cậu không đánh mạnh hơn nữa! Đánh cho cô ta không bao giờ dám bén mảng đến gần Lamia nữa luôn…”
Con điên này… đúng là con điên…
Sau khi nghe kể về những trận đòn mà Lamia phải chịu, cô ta trợn ngược mắt lên ủng hộ hành động của tôi hết mình.
‘Việc Lamia bị Tania bắt nạt… lỗi lớn là ở chúng ta.’
Trong tiểu thuyết gốc, Lamia vốn ở lớp B. Tất nhiên ở đó cũng có những kẻ bắt nạt cô ấy, nhưng không đến mức như ở lớp A.
Chính vì sự can thiệp đột ngột của tôi và Nil Leone mà Lamia mới bị đẩy vào lớp A — nơi tập trung toàn những kẻ có tính cách thối nát. Điều đó làm tăng tần suất va chạm với Tania…
“Cái con khốn đó! Dám đánh con chim xanh của tớ à!?”
“Trước mặt thì không dám ho một tiếng, sau lưng thì nói xấu kinh thế…”
“Tớ đã không ưa cô ta từ hồi còn là nguyên tác tiểu thuyết rồi! Đồ hãm tài! Cậu tưởng tớ vô duyên vô cớ mà cứ chương nào có cô ta là tớ lại bình luận trù Tania chết đi, rồi copy-paste link web đen tràn ngập khung bình luận à? …Hả!”
“Hóa ra là cậu à?”
“Em xin lỗi! Em xin lỗi...! Tác giả đại nhân.”
Trong khi các độc giả khác chẳng nói gì, thì ra luôn có một phần tử phản động chuyên để lại những bình luận phá đám chết tiệt. Danh tính của kẻ suốt ngày bị ăn “gạch đá” (dislike) cuối cùng cũng lộ diện.
“Hôm nay tớ tha cho cậu đấy. Tớ cũng chẳng còn sức mà cử động nữa.”
“Cám, cám ơn cậu.”
Dù sao thì tôi cũng không muốn mang danh là thằng tồi chuyên dùng bạo lực với phụ nữ.
“Mà này Regret. Có khi nào cậu thật sự rất mạnh không? Dù không dùng ma pháp nhưng đến cả Tania mà cũng…”
“...”
Tôi cũng không rõ nữa.
Khoảnh khắc tôi cầm cây lau nhà định vung về phía cô ta, phim trong đầu tôi như bị đứt đoạn. Sau đó mọi thứ cứ mờ mờ ảo ảo, cảm giác thoải mái như đang ngồi trên ghế bập bênh vậy. Chỉ đến khi có ai đó xốc tôi dậy khỏi cái ghế bập bênh ấy, tôi mới bừng tỉnh thì mọi chuyện đã kết thúc rồi.
“Nghe nói cậu bị đình chỉ học 10 ngày à? Thế còn kỳ thi thì sao?”
“Biết đâu được. Giờ tớ còn tâm trí đâu mà lo điểm chác. Thôi về đi. Mai tớ còn phải huấn luyện với Lamia, rồi còn đi thăm bệnh Tania nữa.”
Nil Leone cứ đòi ở lại dạy tôi học sau giờ trường, tôi đành túm cổ áo sau của cô ta lôi xềnh xệch ra ngoài. Vừa mở cửa ra, một nhân vật không ngờ tới đang đứng chết trân với tư thế chuẩn bị gõ cửa.
“Có chuyện gì thế?”
“...”
Là Chloe.
*
‘Mệt chết đi được mà cứ thay phiên nhau đến làm phiền là sao…’
Cho tôi ngủ tí đi. Bình thường cứ đúng tám giờ là tôi đi ngủ rồi mà.
“Hừ, cái phòng trống huếch trống hoác… Đúng là phòng của lũ tiện dân.”
“Cậu đến đây không phải để chỉ trích nội thất phòng tớ đâu nhỉ. Có chuyện gì?”
Tôi bảo cô ta nói thẳng vào vấn đề.
Đây chắc hẳn là một đề nghị hấp dẫn với cô ta. Dù cố tỏ ra không quan tâm, nhưng gương mặt cô ta có chút căng thẳng khi lần đầu tiên bước vào phòng con trai.
“...Đây, cầm lấy.”
Cô ta dùng ma pháp viễn tải đặt một cái bao tải xuống bàn. Nặng trịch. Bên trong đầy ắp những món bảo vật rực rỡ.
“30.000 vàng đấy. Được rồi chứ?”
“...”
Vẻ mặt cô ta khi đưa tiền không được tốt cho lắm.
Chẳng cần hỏi cũng biết để mang được số tiền này đến đây, cô ta đã phải trải qua những chuyện khó xử thế nào.
“Chloe. Chuyện đổi chỗ lần trước, lúc đó tớ xin lỗi nhé.”
“...Cái gì?”
Tôi đã xin lỗi.
Suốt thời gian qua tôi cứ trêu chọc cái khối tự trọng di động này, nên cuối cùng cô ta cũng phải xoay cho bằng được 30.000 vàng mang tới.
Là do tôi không đủ trưởng thành.
‘...Biết thừa tình hình đất nước cậu không tốt mà.’
Tất nhiên, dù thế nào đi nữa thì chỉ vì 300 triệu mà một quốc gia gặp vấn đề tài chính thì hơi quá…
Dù sao thì, cứ khéo mồm cho cô ta về đã.
“Cậu là công chúa cao quý mà? Thế nên tớ mới bày trò 3.000 vàng này nọ để làm quen thôi. Lúc chạy bộ tớ cũng chạy cạnh cậu vì lý do đó. Chuyện thường tình mà? Muốn thân thiết nên mới hay trêu chọc ấy.”
“...”
Dù người gây sự trước là cậu, nhưng chắc cậu cũng chẳng nhận ra đâu nên thôi bỏ qua đi.
“Nhưng đến nước này rồi… tớ bắt đầu thấy sợ hậu quả về sau.”
“...Thế à?”
Tôi không muốn trở thành thằng khốn nạn đi trêu chọc bố của bạn cùng lớp để đòi 300 triệu.
Hơn nữa hôm nay tôi mệt quá, không còn sức để đấu khẩu nữa.
— Cậu tưởng tôi không đưa nổi ngần này tiền chắc?
Để cô ta không phản ứng như vậy, tôi sẽ dùng những lời lẽ lịch sự khác hẳn mọi khi, nhanh chóng trả lại tiền để kết thúc cuộc đối thoại này, cũng như chấm dứt mối quan hệ với cô ta luôn.
Và từ hôm nay, chấm dứt luôn với cái cô nàng nữ chính nhạt nhẽo, “bức tường trường tồn”, kẻ xếp bét bảng bình chọn nhân vật được yêu thích, đến cả chị y tá cũng không bằng này. Kết thúc. Hết.
“Chloe. Làm sao tớ dám nhận số tiền đó chứ? Nhận xong chắc tớ mất ngủ vì lo lắng mất. Làm phật lòng cậu — trái tim của vương quốc Levena hùng mạnh ư? Thà tớ tự sát còn hơn.”
“...Hừm, ừm… Chà, cũng đúng thôi.”
Chloe — huyền thoại sống của giới tự tôn dân tộc — gật đầu, dần dần bị thuyết phục bởi những lời tôi nói.
“Liệu công chúa có thể… tha thứ cho những sự vô lễ mà tôi đã gây ra suốt thời gian qua không ạ…?”
“...”
Khi những lời kính cẩn thốt ra từ cái miệng vốn nổi tiếng là xấc láo nhất nhì lớp S của Regret, khóe môi của nàng công chúa gà mờ bắt đầu nhếch lên đầy đắc ý.
“...Hừm, hừm… Được thôi…! Ta sẽ tha thứ cho ngươi.”
“Ôi trời. Đa tạ ơn đức của người nhiều lắm. Người có thể thu hồi lại túi tiền này được không? Chỉ nhìn nó thôi là chân tay tôi đã run rẩy trước tiềm lực tài chính như thái sơn của vương quốc Levena rồi.”
“...N-Nếu ngươi đã muốn thế thì…!”
— Phụt.
Cô ta nhanh tay chộp lại túi tiền.
Chloe có vẻ rất vui mừng vì mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ. Chà, đuổi khéo đứa trẻ này cũng mệt thật đấy…
“Từ giờ cậu sẽ đối xử tốt với tớ chứ? Nhỉ?”
Cô ta chống cằm lên bàn hỏi.
“Vâng vâng. Từ giờ tôi sẽ không bao giờ bắt chuyện, trêu chọc hay làm phiền với danh nghĩa muốn làm quen nữa đâu ạ.”
“...Hả?”
…
Hử?
Sao tự nhiên im lặng thế?
Sao cái mặt lại như kiểu vừa lấy trán đập trứng mà hóa ra là trứng sống thế kia?
“Tớ nói gì sai à…?”
“...À, không? Ừ, thế à…? Ha! Tốt quá rồi! C-Cái đồ tiện dân này. Từ giờ cậu… đừng có mà bắt chuyện với tớ đấy nhé…?”
“Ấy, đương nhiên rồi. Đừng lo, giờ cậu về đi.”
“...”
Chloe lủi thủi đứng dậy.
Ôi trời, kiệt sức quá. Cuối cùng cũng xong được một người. Đúng là một mối nghiệt duyên đeo bám dai dẳng. Từ giờ chắc mỗi lần chạy bộ sẽ không còn cảm thấy lạnh gáy nữa rồi.
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã êm xuôi.
— Rầm rầm rầm!!!
Tiếng đập cửa chát chúa vang lên.
Đúng là mấy kẻ phá đám luôn biết cách xuất hiện vào phút chót để phá hỏng mọi thứ mà.
— Regret ơi! Tớ nghĩ ra cách trả lại tiền mà vẫn giữ được thể diện cho Chloe rồi! Nghe nói nước cô ấy hết tiền mà! Thế nên là…!
— Xoẹt.
Chloe quay lại. Vẻ mặt mơ hồ lúc nãy biến mất sạch sành sanh. Cô ta đưa tay túm lấy tóc tôi.
“Hả... Không chỉ coi ta là kẻ nghèo hèn... mà giờ ngươi còn đi rêu rao với cả học sinh lớp khác nữa à?”
Lại bị tóm rồi.
A.
Trò này làm nhiều quá rồi mà…
Thôi đi được không? Hả?
“Gì mà dám, một đứa nghèo hèn như ngươi mà dám!!”
— Lắc, lắc!
Mẹ kiếp!
Lại nữa! Lại thành ra thế này à!?
“Lại nữa, lại nữa! Lại bắt đầu giở quẻ rồi đấy. Cái con mắm này cứ đến tầm này là bắt đầu lên cơn đúng không!?”
“Cái-cái gì? Con mắm!? Giở quẻ!? Ngươi thật là...! Hóa ra mấy lời lúc nãy toàn là giả dối hết đúng không? Ngươi diễn kịch đúng không!?”
“Thì không diễn kịch chẳng lẽ là thật à? Công chúa cái nỗi gì. Đồ~ ngu.”
Nghe những lời vô lễ và chửi thề chưa từng có tiền lệ một cách đầy phi thực tế, một cái gì đó trong Chloe đã “rắc” một tiếng — gãy vụn.
“Á á á!!! Ngươi chết chắc rồi!”
Giờ thì tôi cũng thấy quen dần rồi.
Cảnh tượng này bình yên như thể vùng thôn quê với những cánh đồng lúa mạch trải dài vậy.
Chloe lại túm tóc tôi mà lắc. Tại sao đúng vào cái ngày tôi kiệt quệ về thể xác thế này, mà cả Nil Leone lẫn Chloe — hai đứa tôi ghét nhất — lại cứ thay phiên nhau đến phòng tôi quậy phá thế hả?
“Buông ra! Cái đồ mặt dày như thớt kia!”
Cậu cũng nếm thử đi mẹ kiếp! Tôi cũng túm lấy tóc cô ta.
“G-Gám! Tiện dân mà dám chạm vào tóc ta...! Ngươi có biết mình đang đứng trước ai không!! Chết đi nàyyy!”
Chúng tôi cứ đứng đó túm tóc nhau mà lắc qua lắc lại hồi lâu. Một ngày hai trận đánh nhau, mà đối thủ toàn là con gái. Thật sự muốn chết quách cho xong. Từng này tuổi đầu rồi còn đi túm tóc đánh nhau với con gái…
“Cái đồ, cái đồ này…!”
“Thôi đi con mắm này! Muốn tớ cho đi viện luôn không? Tớ đánh cả con gái đấy nhé! Lúc nãy không thấy à?”
Muốn chết quá.
Mấy đứa con gái này đứa nào cũng mạnh hơn tôi nhiều.
Nhưng tôi vẫn muốn chết.
“Làm đi! Làm thử xem nào! Cái đồ chẳng ra gì kia!”
Giờ đến cả trong phòng mình mà tôi cũng không được nghỉ ngơi nữa… Cái gọi là ranh giới giữa công việc và cuộc sống bị xóa nhòa chắc là để chỉ tình cảnh này đây.
Không biết trong Cửa hàng Thành tựu có bán gậy ba khúc không nhỉ?
Chắc phải sắm một cái để trong phòng quá.
Trong lúc giằng co, Chloe vô tình vung tay gạt trúng thứ gì đó trên kệ.
— Choảng!
“...”
“...”
Tiếng đồ sứ vỡ luôn có tác dụng thu hút sự chú ý cực lớn.
‘...Là con voi Nil Leone tặng lúc nãy.’
Chloe định buông tay khỏi tóc tôi một lát, nhưng khi thấy thứ bị vỡ chẳng có gì to tát thì định bắt đầu hiệp hai ngay.
‘Được rồi. Tận dụng con voi đó vậy.’
— Phịch.
Vừa né được cú tóm của cô ta, tôi vừa quỳ sụp xuống sàn, gào khóc thảm thiết bên trên những mảnh vỡ của bức tượng voi.
“...Mẹ ơi… Di vật cuối cùng của mẹ…”
!!!!!!!
“………Cái gì?”
“Mẹ ơi… Mẹ ơi…? Mẹ tỉnh lại đi mà…”
Tôi vừa nắm chặt mảnh vỡ con voi vừa gọi mẹ, gào khóc như một thằng điên.
“...Hức… hức…”
“...”
Chloe đứng lặng thinh, không nói được lời nào. Tôi hé mắt nhìn trộm. Cô ta đang đứng thẫn thờ nhìn xuống tôi.
Tôi vừa nức nở vừa cất lời:
“...Chloe…”
“...”
“…Giờ thì cậu vừa lòng chưa…?”
“…T-Tớ, tớ chỉ là…”
“Tớ… tớ sai rồi. Vì tớ xấu xa, nên cậu mới giết mẹ tớ đúng không…? Có phải không? Hức…”
Thịch!!!
“……K-Không phải. Tớ… tớ chỉ là….”
Tôi lại liếc nhìn sang bên cạnh. Cô ta đang phân vân không biết có nên đưa bàn tay đang run rẩy ra chạm vào tôi hay không.
“...Về đi. Tớ muốn được ở bên người mẹ mà cậu đã đập nát… lần cuối cùng…”
“...”
Cô ta lững thững bước ra khỏi phòng như một con búp bê bị đứt dây. Không ngờ cô ta lại mắc mưu cái trò diễn xuất rẻ tiền này. Đúng là muốn lột áo lữ khách thì phải dùng ánh mặt trời chứ không phải gió.
“Regret!”
“A mẹ kiếp.”
Cô ta vừa ra thì Nil Leone lại nhảy vào như kiểu thay người trong bóng đá vậy. Chơi trò “một mất một còn” à? Sao hôm nay cứ ám tôi thế hả? Có khi phải đặt bẫy trước cửa thật.
“Ơ kìa! Macao!!!”
Nil Leone lao đến trước những mảnh vỡ của bức tượng voi. Hóa ra cô ta còn đặt tên cho nó nữa.
“Sao lại làm vỡ thế này!?”
“Sorry. Đã bảo mang về đi rồi mà.”
“Không sao. Lắp lại là được thôi mà.”
Nil Leone ngồi xuống, bắt đầu nhặt nhạnh và lắp ráp lại Macao. Hóa ra nó là đồ lắp ghép à.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
