Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Kết cục là bị đánh như chó ngày nắng

Kết cục là bị đánh như chó ngày nắng

Lần này không giống như lúc đối đầu với Michael.

Khi đó, tôi gây hấn vì nắm chắc phần thắng trong tay, và có căn cứ rằng việc đấm hắn một trận sẽ có lợi cho sau này hơn là cứ để mặc hắn ta.

Nhưng lần này thì không phải cả hai.

‘...Cuối cùng mình cũng làm liều rồi.’

Bình thường cô ta có búng trán hay làm gì tôi cũng được, tôi chịu được hết. Nhưng với Lamia thì không?

‘...Hóa ra mình cũng bao đồng gớm.’

Từ vụ Bianca, rồi Delequis, Chloe, và giờ là chuyện này, có vẻ tôi thuộc tuýp người khá thích xen vào việc của người khác.

‘Chắc giờ bị đánh như chó luôn quá.’

Tôi đã chuẩn bị tâm lý bị Tania búng trán cả trăm cái rồi.

‘...Nhưng thế cũng được.’

Dù tôi có là quả trứng sắp nát bét, thì khi lao vào đá mà vỡ ra, ít nhất cũng phải để lại cái mùi thối khắm thật lâu chứ.

Ngửi cái mùi thối hoắc đó, biết đâu tảng đá kia lại đổi ý thì sao.

Phải. Thực ra tôi làm liều cũng vì kỳ vọng vào điều đó.

Tania, nữ chính trong tiểu thuyết của tôi.

Cô nàng bị chửi bới vì tính cách tồi tệ ở giai đoạn đầu, và bước ngoặt để cô ta được cảm hóa chính là khoảnh khắc bị nam chính Ed hiền lành tát vào mặt lần đầu tiên.

[Này... cậu... đánh tôi đấy à? ...Hà. Thật là...]

Dưới cơn mưa, cô ta ôm lấy gò má, run rẩy rồi trở về nhà ngâm mình trong nước nóng, tự lẩm bẩm: ‘...Bấy lâu nay... mình đã quá ích kỷ sao...?’ và dần dần hối cải. Một kiểu nữ chính cần được giáo huấn.

Dĩ nhiên... đó là cảnh tượng chỉ xuất hiện ở tận giai đoạn sau của tiểu thuyết, còn tôi hiện tại chẳng có chút điểm thiện cảm nào với cô ta cả.

Trong tình huống này thì khó mà mong đợi đến mức đó, nhưng cô ta chỉ là kẻ lầm đường lạc lối chứ không phải hạng người hoàn toàn không thể giáo hóa.

Hôm nay dù có bị ăn đòn một chút, nhưng nếu Tania cảm nhận được điều gì đó và biết kiềm chế hơn về sau, thì chẳng phải đây vẫn là một vụ làm ăn có lãi sao?

“Đánh người ta mà không nghĩ đến việc mình cũng sẽ bị đánh à? Cảm giác bị đánh thế nào? Khó chịu lắm đúng không?”

Tôi nói với Tania.

“...”

Tania vẫn giữ khuôn mặt như mọi khi, im lặng nhìn tôi.

“Đừng có hở chút là động tay động chân. Đám trẻ ở đây cũng đều là con vàng con bạc của gia đình người ta cả đấy. Không phải chỉ mình cô—”

Tôi không thể nói hết câu.

—Vút!

Ơ kìa…

Một cảm giác thật lạ lẫm.

Tự dưng tôi nghĩ đến siêu nhân Anpanman.

Bởi vì tôi đang bay.

Trong lúc đang bay như thế.

Có thứ gì đó lướt qua trước mắt, bay cùng tốc độ với tôi.

‘...Răng à?’

Rầm rầm rầm—!

‘...Ư hự.’

Tôi đâm sầm vào đâu đó một cách ồn ào.

Tiếng đổ vỡ, tiếng sụp đổ vang lên.

Tiếng xôn xao. Tiếng bước chân.

Những âm thanh đó bao vây lấy tôi, hỗn loạn như đám bụi mù vừa bốc lên.

Tôi cố gắng nhận thức tình hình.

Hiện tại tôi đang nằm trên sàn lớp học. Không, phải nói là đang nằm đo ván. Có vẻ là vậy.

‘...Ư hự.’

Tôi dùng tay chống xuống sàn để cố đứng dậy.

—Trượt.

Thất bại rồi.

Cánh tay đã mất sạch sức lực không thể làm trụ đỡ được nữa.

Ruột gan nhào lộn.

Đầu đau như búa bổ.

Nước miếng ứa ra đầy miệng.

Không, không phải vị nước miếng.

Vị sắt tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.

—Phụt…

Tôi khó khăn lắm mới chống tay xuống đất, gượng dậy phần thân trên rồi ngồi tựa vào tường.

“Phì…”

Tôi nhổ búng nước miếng đầy miệng xuống sàn. Trong đó lẫn đầy máu.

Tôi dời ánh mắt lờ đờ về phía tiếng bước chân hung bạo đang sầm sập tiến lại gần.

“...Oa.”

Đến lúc này tôi mới nhận ra.

“Con khỉ đột điên này….”

Hai bàn tay cô ta nắm chặt đến mức muốn nát vụn, run rẩy như phát cuồng.

“Ư gừ gừ gừ…! Ư gừ gừ…! Cắc cắc cắc… răng rắc…”

Cô ta nghiến răng chặt đến mức phát ra tiếng kêu như máy khoan.

“...Giết… giết… nhất định phải giết…”

Đôi mắt vốn đã đỏ nay càng đỏ ngầu vì tụ máu, gân máu nổi lên như sắp nổ tung, Tania đang điên tiết cực độ.

Và tôi, kẻ vừa bị cú đấm của cô ta hất văng xa tới 5 mét.

‘Búng trán 100 cái… nói cái quái gì không biết…’

Búng trán 100 cái? Đó chỉ là hình phạt lạc quan dựa trên mong muốn của tôi thôi.

Ăn trọn cú đấm đó rồi tôi mới biết.

Hóa ra bấy lâu nay cô ta vẫn nương tay với mình chán.

… Với cái đà này.

Phải đánh lại sao?

‘Bác bỏ.’

Không thắng nổi đâu.

Tuyệt đối không.

—Chuyện đó, tôi nghĩ không phải ý hay đâu.

Aaa, Varia, cô nói đúng rồi đấy...

...

Phù.

Dù tôi thiệt thòi đủ đường.

Nhưng dù sao thì cũng đã “có qua có lại” mỗi người một cái rồi…

“...Này. Coi như huề nhé?”

Nỗ lực đàm phán cuối cùng.

Lời đề nghị chẳng mảy may có tác dụng của tôi như một phát súng hiệu, Tania lao vào như một con gấu xám đang giận dữ.

*

“Ư gừ gừ gừ!!!!!”

‘Đến rồi.’

Tôi lăn người né kịp cú đấm đang giáng xuống.

Chỗ mông tôi vừa ngồi lúc nãy giờ đã lún thành một cái hố.

“!”

Điên thật rồi.

“Ực…”

Cú đó cô ta hoàn toàn không có ý định nương tay.

Sàn gỗ nát vụn.

Nếu không né được, chắc bạn trai của Bianca đã trở thành thái giám rồi.

…Cái nắm đấm quái gì mà kinh khủng thế kia…?

‘Cô là pháp sư cơ mà?’

Này, nếu thế này thì học cận chiến làm gì? Đi làm pháp sư hết cho rồi?

Tất nhiên, sức mạnh đó là hoàn toàn hợp lý. Vì tôi là người hiểu rõ chỉ số của cô ta nhất. Hơn nữa, cô ta mang dòng máu của kẻ thống trị phương Bắc, nơi chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sinh tồn. Có lẽ dù cô ta có làm chiến binh thì cũng thừa sức nghiền nát đối thủ.

Tania rút nắm đấm đang lún trong sàn gỗ ra.

“Hừ hừ…! Hừ hừ… răng rắc…”

Cô ta lập tức đứng dậy, lườm tôi như muốn ăn tươi nuốt sống rồi lao đến điên cuồng.

Lại một cú đấm nữa vung ra.

—Vút!

Tôi ngả đầu ra sau, né được trong gang tấc.

Áp lực từ cú đấm làm tóc mái tôi bay dựng lên.

‘...!’

Chỉ qua luồng gió thôi cũng cảm nhận được.

‘Cái búa tạ.’

Trúng một phát là đi đời nhà ma ngay.

—Vút!

—Vút!

Một con quái vật đang vung búa tạ loạn xạ.

Tôi đang né tránh chỉ trong đường tơ kẽ tóc.

Cô ta nhanh hơn tôi, nhưng có vẻ không quen với việc đánh lộn, động tác thừa thãi quá nhiều và dồn lực quá mức.

Vừa lùi bước né tránh cái búa tạ đó…

“Cô cũng ăn đòn đi! Đồ khốn!”

Chớp thời cơ, tôi tung một cú đấm thẳng vào mặt Tania.

Đấm vào mặt một đứa con gái không chút do dự như thế này, quả thực trong mắt tôi, Rokotov Tania đã được phân loại vào một loài khác rồi.

“...”

Có hiệu quả đấy.

Hiệu quả là làm cô ta điên tiết gấp bội.

“Ư gừ gừ gừ!! Thằng! Chó!!!”

—Bộp!

“Hự!”

Tôi bị trúng một đòn vào vùng bụng.

“!”

—Rầm rầm

Lại một lần nữa tôi lăn lộn rồi đâm sầm vào phía cuối phòng học.

Cảm giác như đang chơi trò cảm giác mạnh vậy.

Điểm chung là dù có bảo cho xuống giữa chừng thì người ta cũng không cho xuống.

Điểm khác biệt là cứ đà này thì chắc chắn sẽ chết.

Không có thời gian để nằm đo đất đâu.

Vì Tania đang tiến lại gần rồi.

—Lảo đảo… lảo đảo…

‘…Đứng dậy được rồi nhưng mà.’

Hỏng bét.

Chắc là va đập vào đâu đó rồi, tôi nhìn một hóa hai. Tania cũng biến thành hai người. Hai con khỉ đột đó ư? Một trò đùa kinh khủng.

‘Đành chịu thôi…’

Trong một cuộc ẩu đả của đám trẻ con mà dùng đến chiêu này thì hơi hèn... nhưng cái mạng sắp lìa khỏi xác đến nơi rồi.

[Chỉnh sửa như sau = Frida xuất hiện tại đây và cứu Regret]

[Thiếu điểm = 4,200]

Lúc nào cũng bảo sẽ cứu mình mà. Đồ nói dối. Chắc chắn cô ta đang ngồi trong quán cà phê ăn bánh madeleine rồi.

[Chỉnh sửa như sau = Tania thừa nhận mình đã quá đáng và dừng cuộc chiến.]

[Thiếu điểm = 475,500]

Hóa ra cô ta đang giận tới mức 48 vạn điểm cơ à.

[Chỉnh sửa như sau = Regret chiến thắng]

[Chức năng chỉnh sửa này không thể sử dụng.]

Có vẻ là hoàn toàn không thể thắng nổi.

Giáo sư, Varia, hay bất cứ ai có thể can ngăn đều không thể gọi đến lúc này. Tôi đã thử mọi cách chỉnh sửa có thể rồi.

Cuối cùng chỉ tổ tốn điểm phạt vi phạm hợp đồng.

“Thôi, thôi dừng lại đi ạ…!”

Lamia đang bồn chồn lo lắng định tiến lại can ngăn Tania.

“Á!”

Nhưng vô ích.

Tania định đè lên người Lamia, có vẻ như muốn giết chết cô ấy luôn.

‘… Dừng lại!’

Tôi vung mạnh hộp bút vào đầu Tania.

—Vút!

—Cốp!

“...”

Trúng ngay đầu cô ta, hộp bút gỗ vỡ tan, bút viết văng tung tóe.

“...”

Đúng như tôi mong đợi, Tania lại điên cuồng lao về phía tôi.

‘Chạy ra cửa sau thôi.’

Nhưng cửa đã bị đám học sinh đứng xem vây kín.

“Tránh ra!”

Lũ đó coi như không nghe thấy gì. Nghĩa là bảo tôi cứ ngoan ngoãn mà chết đi.

“Lũ khốn khiếp này! Tụi mày không có anh em ở nhà à?”

Mỗi lần mở miệng là lại đau. Chắc bên trong miệng rách hết rồi.

“Ư gừ gừ gừ!!!”

“Hự!”

Cuối cùng, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc chơi trò đuổi bắt với con dã thú hung tợn đó ngay trong phòng học.

*

Rõ ràng tôi viết truyện với bối cảnh kiểu Harry Potter, hướng tới thể loại học đường hài hước lãng mạn… thế mà ngày nào cũng biến thành phim hành động bạo lực.

Lý do thì tôi biết chứ. Đám xung quanh thì hở ra là kiếm chuyện, tính cách tôi cũng chẳng hiền lành gì, và xui xẻo thay, bạn tôi lại là cái bao cát luôn bị bắt nạt trong vùng.

À không, giờ cái danh hiệu đó thuộc về tôi rồi.

“Khụ…!”

Chẳng phải kẻ đang bị đấm đến phát thứ tư rồi lăn lộn dưới đất là tôi, cái bao cát của vùng này sao.

“Phù...”

Tôi ngồi tựa vào góc phòng học, thở dốc.

Tania đang tiến lại. Cô ta không biết mệt à?

Tôi cũng đấm trả mấy phát rồi mà chẳng xi nhê gì…

Có vẻ cô ta đang bị Harvey kiểm soát nên không dùng ma lực. Mà chắc cũng chẳng cần dùng. Đánh bằng tay không thôi mà tôi đã nát thế này rồi.

“...Hừ, con điên này. Định làm đến bao giờ nữa…? Phù, định giết tôi thật à?”

Tôi cố vắt kiệt sức lực để hỏi. Chắc là mí mắt trái bị trúng đòn lúc nãy đã sưng vù lên rồi, tầm nhìn hơi bị che khuất.

Tania, kẻ vừa lao vào như con chó dại, nghiến răng trắc trắc.

“… Quỳ xuống dưới chân ta, dập đầu xin lỗi đi, đồ khốn…”

Dù vẫn đang điên tiết nhưng có vẻ cô ta đã bình tĩnh lại đôi chút, đủ để nghe thấy lời tôi nói.

...Hà, chà.

Cái con mụ này...

“...Bảo tôi quỳ xuống xin lỗi á…?”

“Chốt đơn.”

Này, nếu cô muốn thế thì sao không nói sớm.

Chuyện đó có gì khó đâu.

“Chốt. Chốt luôn. Tôi làm.”

“...Răng rắc, trước đó… để ta đánh thêm hai phát nữa…! Vẫn chưa hả giận…”

...Dạ? Lại còn có vụ phát chốt hạ ở đây nữa hả?

Cô ta, người chẳng có chút dấu hiệu mệt mỏi nào, vừa phả ra hơi nóng vừa nắm chặt nắm đấm tiến về phía tôi.

Giờ mà ăn thêm một phát nữa chắc tôi đi theo Min Su-ji luôn quá…?

—Chát!

“...”

Ai đó đã tát vào mặt Tania khi cô ta đang tiến về phía tôi.

Tôi không tin vào mắt mình nữa.

‘...?’

Thật kinh ngạc, đó là Lamia.

Cả phòng học bỗng chốc đóng băng.

Mọi người đều sững sờ trước hành động của Lamia.

Bởi vì một hành động mà không ai dám làm, lại được thực hiện bởi người có vẻ như sẽ không bao giờ làm điều đó nhất.

Chính Lamia cũng có vẻ giật mình.

“...T-Tôi xin lỗi. Giờ thì dừng—”

—Bốp!

Lamia bị Tania vung tay đánh trúng, ngã nhào xuống đất.

Cô ấy ngã xuống nhìn tôi. Khóe miệng cô ấy lại một lần nữa lập kỷ lục mới. Không phải hướng lên mà là hướng xuống.

“Con nhỏ ma tộc kia, tí nữa mày chết chắc với tao… rắc... Này, số 11. Mau xin lỗi đi…”

Tania nói với tôi.

“…Được thôi.”

Tôi chậm rãi đứng dậy.

Cứ thế này cúi đầu là được. Thế là mọi chuyện sẽ kết thúc.

Chắp tay lại thế này, rồi quỳ lạy thật đẹp...

...

"Xin lỗi cái con khỉ. Cút xéo đi nhé?"

Thay vì xin lỗi, tôi giơ ngón tay thối về phía cô ta.

Đồng thời, tôi nhìn thấy ánh mắt đỏ rực đang tiến lại gần với sát khí như muốn giết người thật sự.

—Xoẹt

Tiếp đó, tôi rút một cái cán chổi lau nhà bị gãy phần giẻ từ trong tủ dụng cụ vệ sinh bên cạnh ra.

‘...Dù biết là chẳng có tác dụng quái gì đâu.’

Vì trong phòng học không có gì vừa tay nên tôi mới đánh bằng tay không, chứ có vũ khí chắc cũng chẳng khác biệt là mấy.

Từ trước đến nay, tôi chưa từng được giúp đỡ hay thấy điều gì nổi bật từ "Gia hộ của Lưỡi bén" cả.

—Nắm chặt…

Chỉ còn biết trông cậy vào cái này thôi.

Tôi chĩa đầu cán chổi về phía cô ta đang lao tới.

Có lẽ đây là lần đầu tiên.

Tôi thực sự vung thứ gì đó với ý định đánh bại đối phương.

Để xem có trúng được phát nào không.

*

—...ret.

.

.

.

—Không được rồi…!

—...Mau mời ngài ấy đến đây!

—...Regret!!

Ai đang gọi...

…À.

Phải rồi….

Mình đang bị đánh mà.

Cuối cùng là bị đánh đến mức phải khiêng đi à…

...

...Ais. Chết tiệt. Diễn biến kiểu này sao..?

Ngất đi rồi tỉnh lại trong bệnh viện...?

Mất mặt quá đi mất...

Cái con khỉ đột xấu xa này...

Giờ cô xếp sau Chloe nhé.

Đừng hòng tôi dạy toán cho nữa.

—Xôn xao xôn xao

Ồn ào quá…

Ai lại làm ồn trong phòng bệnh thế này…

A...

Mơ màng quá...

...Sao mà thấy thoải mái thế này.

...Vô cùng... thoải mái.

...Cứ muốn ở thế này mãi thôi.

—Bừng tỉnh

Tôi sực tỉnh táo lại.

Giống như ai đó vừa bật đèn trong một căn phòng tối om.

Ai đó đang lắc vai tôi dữ dội.

“Regret! Dừng lại đi! Cứ thế này cô ta chết mất!”

“...”

“Tỉnh lại đi!”

…Hả?

“Hà, d-dừng lại rồi… đúng không…?”

“Cậu có nhận ra bọn tôi không?”

Varia, Ryan và Ed đang ôm chặt lấy cả người tôi như để giữ lại.

‘...’

Tôi đang giơ cao cái cán chổi lau nhà.

Và dưới chân tôi, Tania, người có bộ đồng phục rách nát thê thảm—

—Run rẩy…

Đang co rúm người lại trên sàn, hai tay ôm đầu run cầm cập.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!