142
Khi bước ra khỏi quán cà phê, trời đã sập tối. Vừa khéo cũng đến giờ cơm nên chúng tôi ghé vào một nhà hàng gần đó rồi mới trở ra.
““Cảm ơn vì bữa ăn ạ~””
Phong thái của người trưởng thành đặc biệt lộ rõ khi họ bao ăn. Chúng tôi đồng thanh chào Delekis, người vừa hào phóng chiêu đãi một bữa tối đắt đỏ.
“Hôm nay ta vui lắm. Lần sau lại cho ta tham gia cùng nhé.”
Delekis, người vừa được thỏa lòng bàn luận về cuốn “Tôi ghét kiểu thuần ái này” – thứ mà cô vẫn thường lén lút xem dưới cuốn sổ điểm trong phòng giáo vụ – vẫy tay chào với gương mặt mãn nguyện rồi quay lưng đi, có vẻ cô thấy nội dung buổi sinh hoạt câu lạc bộ hôm nay rất bổ ích.
“La, Lamia…! Trên đường về ghé làm thêm ly nữa ở quán bar nào không khí chút đi…”
“Cậu đi đường này.”
Nilleone, kẻ đang gạ gẫm Lamia đi tăng ba, đã bị Roxy túm cổ lôi đi. Nghe bảo hôm nay lớp B có tiệc mừng kết thúc môn.
“Hả! Bu, buổi tụ tập của lớp mình á…!? Khụ khụ! Tớ, tớ cũng phải đi sao?”
“Ừ.”
Cái thằng cha đó rốt cuộc đã làm gì ở lớp mà lại trốn tránh kinh khủng thế không biết…
“Re.gret.cứu.tôi.với.” Cô nàng dùng khẩu hình miệng cầu cứu trong khi bị lôi đi xềnh xệch.
…
“Chúng ta đi chứ?”
“Vâng.”
- Cộp, cộp.
- Lộp bộp, lộp bộp.
Ngày mai đã là tháng Bảy rồi.
Buổi sáng tập thể dục thì trời se lạnh, nhưng ban ngày nắng lại ấm áp. Ban đêm trời khá lạnh nên cần phải mặc áo dài tay.
“…Regret.”
“Vâng.”
“…Anh đang mắc nợ à?”
“Dạ?”
Tôi quay lại nhìn. Lamia đang lộ rõ vẻ lo lắng trên khuôn mặt.
“…Lúc nãy anh bảo muốn bán tiểu thuyết để kiếm tiền… rồi còn đưa cho Roxy và giáo sư rất nhiều tiền bánh kẹo nữa…”
Cô nàng này thỉnh thoảng lại nhạy bén đến lạ.
“…Tôi đang có vài việc cần dùng đến tiền.”
Nghe tôi nói, Lamia lập tức rút ví ra. Tôi vội vàng xua tay. Ngay từ đầu, số tiền đó không phải thứ mà cái ví kia có thể giải quyết được.
“Cảm ơn cô đã quan tâm.”
Hóa ra nãy giờ cô ấy cứ liếc nhìn tôi suốt là vì chuyện đó sao?
Lamia gãi má rồi lạch bạch bước theo sau. Chân thì dài mà bước chân lại ngắn nên trông cô ấy có vẻ rất bận rộn. Hình ảnh đó làm tôi liên tưởng đến nhân vật người tuyết ăn vật phẩm tăng tốc trong trò Snow Brothers.
“Lamia. Nếu tôi trở thành kẻ nghèo kiết xác, cô sẽ không chơi với tôi nữa sao?”
“Vâng.”
Cái gì cơ?
…
Quay lại nhìn thì thấy cô ấy đang trả lời với gương mặt cực kỳ nghiêm túc. Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ cuống quýt bảo “Làm gì có chuyện đó chứ” để mình còn trêu lại.
“…Tôi đùa thôi mà…”
Ai đời lại đi đùa với cái gương mặt lạnh như tiền, đâm không chảy máu thế kia chứ, làm tôi chẳng biết đường nào mà lần… Cứ tưởng cô ấy quen tôi vì tiền không bằng.
*– Anh ngây thơ quá đấy, không vì tiền thì một Ma tộc nóng bỏng như tôi việc gì phải dây dưa với kẻ lăng xăng như anh?*
Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ nói kiểu đó…
“…Tôi nghĩ tiền bạc không quan trọng.”
“Thật sao? Kể cả khi tôi trở thành con nợ?”
“Vâng.”
“Kể cả khi tôi trở thành một kẻ tàn tạ, không thèm cạo râu, suốt ngày la cà sòng bạc, rồi về nhà ném chai rượu vào người Lamia – người đã phải vất vả kiếm tiền ở chợ đến mức tay sưng phồng vì bán càng ghẹ – rồi đuổi cô ra ngoài trời đông giá rét?”
“Chuyện đó…”
Lamia bắt đầu chiếu phim trong đầu, vẻ mặt trở nên tiều tụy hẳn đi…
“Ưm…”
Làm gì mà nhập tâm dữ vậy… Chắc trong đầu cô ấy đang hiện ra cảnh sạp ghẹ ở chợ bị bọn đòi nợ thuê đá văng tung tóe vì liên lụy đến tôi rồi cũng nên.
Thế nhưng, cô ấy vẫn nói.
…
“Vâng. Dù vậy, vẫn ổn ạ.”
- Cảm động quá…
“La, Lamia…”
“Dù sao thì tôi cũng bị ném chai thủy tinh nhiều rồi nên có kinh nghiệm đối phó.”
À, hóa ra là vì lý do đó sao?
“Regret…”
“Hả?”
“…Tôi có để dành được một khoản khá khứ… Nếu anh cần giúp đỡ… bất cứ lúc nào cũng có thể lấy hết đi.”
Nhìn cô ấy chìa ra chiếc ví khâu chắp vá đựng đầy tiền xu, tôi thấy thật đáng quý. Suýt chút nữa tôi đã thất lễ mà xoa đầu cô ấy rồi. Trông cô ấy chẳng khác nào đứa con gái đập heo đất mua quà cho ông bố đang kiệt sức vì công việc.
…
“Bán tiệm bánh của Lamia đi chắc là cũng đủ nhỉ.”
“Á, lúc nãy không phải anh đùa sao…!?”
Vì cảm thấy hơi ngượng ngùng nên tôi nói lảng đi.
*
Vài ngày trước, tôi có đến tìm lớp E năm thứ hai.
Vì tôi có việc cần gặp một tiền bối.
- Chào chị.
- Có chuyện gì…?
Vị tiền bối tóc ngắn này hờ hững đến mức chẳng thèm chào lại tôi lấy một câu. Đó chính là chị gái điều khiển rối lần trước. Người đã đấu tay đôi với Tania trong con hẻm nhỏ.
- Nếu xin lỗi mà được tha thứ hết thì bộ tiểu thuyết này kết thúc ở chương 1 rồi! Xòe tay ra!
- Á á á á!!!
Nói giảm nói tránh thì là một trận thư hùng, còn nói thẳng ra là tôi đã dần cho chị ta một trận tơi bời, nên bầu không khí gượng gạo hiện tại cũng là lẽ đương nhiên… Dù đó là cuộc đấu dựa trên sự đồng thuận của cả hai bên, nhưng bảo không để bụng thì hơi khó.
Nhưng chuyện đó không quan trọng. Điều quyết định là…
- Chuyện đó… Tôi đến để xin lỗi về việc làm hỏng con rối lần trước.
Phải! Chính là nó!
Con rối đó trị giá 60 đồng vàng.
Tương đương với 60 triệu Won tiền Hàn!
‘Mẹ kiếp! Trước khi đánh phải báo trước một tiếng chứ! Thế thì tôi đã biết đường mà nương tay rồi!’
Dù có tranh cãi xem cái giá đó có hợp lý hay không thì cũng vô ích. Tôi từng phát hoảng khi nghe giá của mấy miếng gỗ mà sinh viên nhạc viện hay mang theo bên mình. Nghe bảo bọn họ sau khi tốt nghiệp phải đi làm thêm ở công trường để trang trải cuộc sống. Nếu nhà cháy, chắc chắn họ sẽ ôm cây đàn Violin chạy trước chứ không phải sổ tiết kiệm.
‘Khoan đã… hay là lúc đó Tania ngất xỉu cũng vì chuyện này?’
Phải rồi, Tania đời nào lại sợ mấy con rối trông như ma quỷ đến mức ngất xỉu chứ? Chắc là thấy đồng đội vừa bị chém bay mất con rối trị giá 60 đồng vàng nên mới kiểu “Thằng, thằng… điên này…!” rồi lăn đùng ra xỉu chăng?
- Tiền bối. Em có mua bánh Donut này, chị chia cho bạn bè cùng ăn nhé.
Vậy nên, lý do tôi tìm đến chị ta là để lấy lòng một chút, hy vọng được giảm bớt số tiền bồi thường…
- Chị nghĩ là vẫn phải nhận tiền thôi. Bố chị mắng dữ lắm.
- À.
Bị từ chối ngay từ vòng gửi xe.
*
Phía nhà trường cũng có hỗ trợ, và phía tiền bối cũng có một phần trách nhiệm, nên cuối cùng số tiền đã được giảm đi ít nhiều.
Từ 60 đồng vàng xuống còn 20 đồng…
Giá được tính dựa trên giá mua vào. Có vẻ nhạc cụ không bị khấu hao thì phải.
‘Đào đâu ra 20 đồng vàng bây giờ…’
Có hai người nảy ra trong đầu tôi đầu tiên…
Một là Bianca…
…Không được.
Hiện tại tôi đã mang ơn cô ấy quá nhiều về chi phí sinh hoạt rồi. Tôi không thể trở thành loại bạn trai rác rưởi, cứ mỗi khi túng thiếu lại mò về nhà vòi tiền được. Hơn nữa, đó là số tiền Bianca đã phải làm việc đến kiệt sức mới kiếm được. Dù người kiệt sức thực sự chắc là khách hàng của cô ấy.
Người còn lại là túi tiền của Chloe trong phòng tôi…
Nó cứ lởn vởn trong đầu như một mã gian lận khiến tôi phát điên mất… Không, tạm thời đừng nghĩ đến nó.
…
“Ed, cậu có tiền không?”
Trong giờ tự học của buổi huấn luyện trước chuyến viễn chinh, tôi quay sang hỏi Ed ngồi bên cạnh.
“Không có.”
“Ừ.”
Trả lời nhanh gọn thật đấy. Thế mà bấy lâu nay ăn ké không biết bao nhiêu bữa sườn của tôi rồi.
- Lộp bộp, lộp bộp.
Hai chị lớp trên ngực khủng tiến lại gần.
“Ed ơi~ Hôm nay mua bánh ngọt cho các chị không được sao…?”
“Sao lại không được chứ? Ha ha ha.”
[Sửa đổi như sau: Ed Brown hôm nay tại quán cà phê đã làm đổ vào quần…]
*
Trên đường đến trường buổi sáng.
Phía trước, Frieda Meyer đang lăn lông lốc. Thứ Tư tuần đầu tiên mỗi tháng là ngày Frieda đi học bằng cách nhào lộn về phía trước.
“Á. Bạn thân, bạn thân.”
Khuôn mặt lộn ngược nhìn thấy tôi qua khe hở giữa hai chân.
- Lăn tròn.
“Không cần phải nhào lộn lùi lại đâu. Mệt lắm.”
“Nhờ sức mạnh tình yêu mà tớ có thể lăn đến đây đấy.”
“Sức mạnh đơn phương thì có.”
“Này. Giữa vợ chồng không được nói thế đâu nhé.”
“Có phải vợ chồng đâu.”
- Cộp, cộp.
- Lăn tròn.
Mà khoan đã.
Có khi đây là cơ hội?
“Này. Frieda. Hay là tôi cưới cô nhé?”
Rầm!
Bậc thầy nhào lộn như cô nàng mà cũng bị ngã. Nghe bảo cô ấy là bậc thầy đến mức khi chui ra từ bụng mẹ cũng bằng tư thế nhào lộn.
“Thật không? Thật thật thật không?”
Chẳng thèm lăn nữa, cô nàng lao đến ôm chầm lấy cổ tôi.
Hai con mắt xanh biếc sát sạt trước mặt đang xoáy sâu đầy cuồng nhiệt. Nếu lúc này tôi mà bảo “Đùa đấy” thì chắc cô ấy giết tôi luôn mất.
“Không phải cưới miễn phí đâu. Cô phải trả tiền đấy.”
- Nở nụ cười gian xảo.
Frieda cười một cách tà ác như thể chuyện đó quá đơn giản.
“Vừa hay Frieda bây giờ là người giàu nhất nhất nhất vũ trụ. Mạnh nhất lục địa luôn.”
Cô ấy bảo vì hôm nay là ngày 1 tháng 7 nên vừa nhận được tiền tiêu vặt từ gia đình.
“Bao nhiêu thì đủ? Một tờ lớn nhé? Chúng mình đi tuần trăng mật ở đâu đây? Chắc là phương Nam ấm áp nhỉ…”
“20 đồng vàng.”
Nghe thấy con số, Frieda đờ người ra.
- Lẻng xẻng.
Mấy đồng tiền lẻ đang rút ra từ chiếc ví hình mũi lợn rơi lả tả xuống đất.
*
Sau khi nghe hoàn cảnh của tôi, Frieda gật đầu. Mà hình như đây là lần đầu tiên tôi bàn bạc chuyện gì đó nghiêm túc với cô nàng này thì phải. Cũng phải thôi, lần nào gặp cô ấy cũng tỏ tình với đôi mắt xanh đầy điên dại đó mà.
“Cô có đang nghe nghiêm túc không đấy?”
“Tất nhiên rồi. Nợ nần là vợ chồng phải cùng nhau gánh vác. Ừm. Tớ nghĩ ra rồi. Hay là mình giết chị ta đi.”
Biết thế chẳng nói cho xong. Mà Frieda nói mấy câu đó nghe chẳng giống đùa chút nào… Con bé này thỉnh thoảng lại nổi khùng lên.
“Đến trường thôi… Cô lăn tiếp đi.”
“Bạn thân, bạn thân. Vẫn còn một cách nữa.”
“Cách gì?”
“Muốn nghe thì phải hôn tớ. Hôn sâu vào nhé.”
“Tôi chưa đánh răng.”
“Tớ cũng chưa.”
“Mẹ kiếp, tôi đánh rồi. Cô ngậm miệng lại đi.”
“Đùa thôi, đùa thôi mà. Sạch lắm. Nhìn này, ê~”
Oa, hàm răng đều tăm tắp và đẹp thật đấy. Răng cũng trắng tinh nữa. Cô nàng đánh răng bằng thuốc tẩy à?
…
Mẹ kiếp, lại bị cuốn theo rồi.
“Vậy tớ nói kế hoạch trước nhé. Nếu Regret thấy ưng thì hôn tớ đấy.”
“Được rồi.”
“Kinh doanh!”
Cô ấy bảo mình có một tầm nhìn kinh doanh đã ấp ủ từ lâu.
“Này nhóc. Nếu có tiền để kinh doanh thì tôi đã chẳng phải khổ thế này.”
“Nếu ý tưởng tốt thì có thể kêu gọi đầu tư mà.”
“Là gì?”
“U hu hu hu. U hu hu hu.”
Ý tưởng cô ấy đưa ra là một ý tưởng cực kỳ tiên phong.
“Là bánh mì! Bánh mì! Trong mỗi túi bánh sẽ bỏ thêm một tấm thẻ hình. Các loại hình sẽ được bỏ ngẫu nhiên!”
Nghĩa là… giống như bỏ thẻ sticker vào bánh mì Pokemon vậy.
Dùng các nhân vật có bản quyền (IP) xịn xò để kích thích ham muốn sưu tầm, từ đó thúc đẩy việc mua lặp lại – một chiến lược Marketing sưu tầm đi trước thời đại hàng thế kỷ.
Nghĩ ra được thì cũng nể thật đấy, nhưng mà…
“Liệu có ổn không? Đào đâu ra nơi sản xuất số lượng lớn ngay bây giờ…”
“Chuyện đó đừng lo.”
Frieda vừa khua tay múa chân vừa giải thích chi tiết kế hoạch.
- Khua tay múa chân.
Gì thế này? Rõ ràng là chuyện tào lao mà sao tôi lại thấy bị cuốn hút thế nhỉ.
“Được rồi. Cứ cho là vậy đi. Thế nhân vật quan trọng nhất là gì?”
Bánh mì Pokemon thành công rực rỡ là vì nhân vật của nó gần gũi và đầy sức hút với công chúng. Tại sao thế hệ 1 và 2 luôn bán chạy như tôm tươi còn các thế hệ sau lại lẹt đẹt, lý do là gì chứ?
‘Liệu có cách nào khả thi không?’
Khi tôi hỏi vào trọng tâm của kế hoạch: “Nhân vật sẽ là gì?”, nước miếng bắt đầu chảy ròng ròng từ khóe miệng Frieda.
“Tất nhiên là Regret-Regret rồi. Regret có cánh. Regret ác ma. Regret nông dân. Regret đi bơi. Regret bị cảm cúm. Regret biến thành con gái. Regret nô lệ. Regret thu nhỏ. Regret-”
“Cảm ơn cô nhé. Đủ rồi, đến trường thôi.”
Biết ngay mà.
Cái này rõ ràng là cô nàng chỉ muốn chiếm đoạt đống sticker cho riêng mình thôi.
‘Phù.’
Con bé này hỏng rồi. Phải tìm ai đó khác để bàn bạc thôi…
“Regret.”
Kế hoạch bị hủy bỏ, Frieda nhảy phắt lên, nuốt lời hứa mà thực hiện một cú tập kích bất ngờ (hôn trộm).
“Đúng là đồ ăn cướp mà.”
- Vèo!
Định tóm lấy cho một trận thì cô nàng đã nhào lộn với tốc độ kinh hoàng để chạy trốn. Sonic hay gì không biết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
