Khúc Ca Truyền Thuyết Dệt Nên Cùng Anh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Quyển 01: Lâu Đài Trên Mây - Chương 02: Đối đầu (1)

Chương 02: Đối đầu (1)

Sông Bracheno.

Bóng hoàng hôn nuốt chửng những tia sáng cuối cùng, màn đêm bắt đầu bao trùm cả bầu trời.

Giữa những hồi tù và thê lương đầy nặng nề, những vầng lửa lớn chậm rãi di chuyển về phía Bắc – đó là tàn quân của liên quân nhân loại đang rút lui.

Sắc đỏ rực rỡ của lửa hòa lẫn vào dòng nước sông đục ngầu cuộn chảy.

Mùi máu tanh nồng nặc tựa như những bóng ma vất vưởng không chịu tan biến.

Ven bờ sông, đâu đâu cũng thấy những xác chết không còn nguyên vẹn, lũ quái điểu ăn xác thối bay lượn trên cao, tiếng kêu rợn người như tiếng cành khô cọ vào nhau.

Vài giờ trước, quân liên minh trấn giữ tại Phong Linh lợi dụng lúc tộc Dark Elf lơ là vào ban ngày để bất ngờ vượt sông.

Thế nhưng, ngay thời khắc quyết định, họ đã bị Kaer Morhen phát hiện.

Đôi bên lao vào một cuộc giằng co tàn khốc trên bãi bồi chưa đầy nửa dặm.

Cuối cùng, liên quân phải trả giá bằng mạng sống của hai nghìn chiến binh mới có thể tháo chạy về bờ bắc sông Bracheno.

Trên sườn núi phía nam, một người đàn ông khoác giáp đen cưỡi ngựa lặng lẽ quan sát phía xa.

Phía sau anh là cả một đội kỵ sĩ vũ trang đầy đủ.

Họ sở hữu làn da xám chì đặc trưng của tộc Dark Elf, những phiến giáp thép tinh xảo bao phủ toàn thân, trông ai nấy đều sừng sững như ma thần.

"Tôi đã cho chúng tận hai tiếng để vượt sông, vậy mà cuối cùng chỉ có bấy nhiêu kẻ thoát được thôi sao?" Người đàn ông nhìn về phía ánh lửa ở phương bắc, trầm giọng nói.

Một kỵ sĩ trong số đó xuống ngựa tiến lên, quỳ một gối xuống đất. "Thành thật xin lỗi Điện hạ. Đối phương quá đỗi thận trọng, mãi cho đến khi các chiến binh sắp mất kiên nhẫn, chúng mới bắt đầu rục rịch vượt sông. Đội tiên phong lo chúng sẽ đổi ý rút chạy nên đã phát lệnh tập kích sớm."

"Không phải bọn chúng thận trọng, có lẽ ngay từ đầu mục đích của bọn chúng không phải là vượt sông." Người đàn ông lắc đầu.

Viên kỵ sĩ khó hiểu ngẩng đầu lên.

Người đàn ông nhìn về phía xa, không trả lời thêm.

Một bóng đen cưỡi ngựa phi nước đại dọc theo bờ sông từ đằng xa.

Kỵ sĩ trên lưng ngựa có kỹ thuật cực kỳ điêu luyện, con ngựa đen khéo léo băng qua bãi chiến trường hỗn loạn, chạy thẳng về phía sườn núi.

"Kỵ sĩ, xưng tên đi!" Cận vệ trưởng quát lớn.

"Spark Arnold, truyền lệnh viên thuộc đơn vị Mộ Sơn, xin kiến diện Điện hạ!"

Khi còn cách sườn núi năm mươi bước, kỵ sĩ ghim cương xuống ngựa, quỳ một gối xuống đất.

"Đứng lên đi, cho ta biết tình hình." Kaer Morhen tiến lên một bước.

Giọng anh trầm thấp, bên dưới mái tóc xơ cứng như thép nguội là đôi mắt rực cháy tựa sắt nung.

"Nhờ sự hỗ trợ của Thập tự quân, Dũng giả đã vượt sông an toàn và trở về doanh trại liên quân."

Arnold không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, cung kính cúi đầu bẩm báo.

"Trinh sát của chúng ta không dám bám quá sát, chỉ biết đối phương đúng là có mang theo một người, nhưng không thể xác nhận danh tính."

Kaer Morhen khẽ gật đầu, ra hiệu cho đối phương lui xuống.

Đột nhiên, một bóng trắng lao ra khỏi hàng ngũ kỵ sĩ phía sau, nhanh tựa một dải sáng.

"Là ngài Kong Ling!"

Đó là một cô gái diện bộ lễ phục trắng tinh, cô lao đến bên cạnh người đàn ông, lo lắng nhìn Arnold.

Đôi tai nhỏ đặc trưng của tộc Á nhân dựng đứng vì nôn nóng, trông cô lúc này chẳng khác nào một chú mèo đang sợ hãi.

"Đó là ngài Kong Ling! Các anh còn thấy gì nữa không, làm ơn nói cho tôi biết với!"

Arnold ngơ ngác nhìn cô gái tộc Cáo đột nhiên xuất hiện, anh nhất thời không rõ thân phận của đối phương nên chưa biết có nên trả lời hay không.

"Tiểu thư Yuffimia." Người đàn ông kéo cô gái lại, liếc mắt ra hiệu cho Arnold.

Arnold cung kính hành lễ rồi vội vàng lui ra sau.

"Tôi biết cô đang lo lắng, nhưng hãy kiên nhẫn thêm chút nữa."

Yuffimia từng là Thánh tử tộc Cáo, lại là hầu gái thân cận của Ma Vương.

Dù Kaer Morhen có phần coi thường "con cáo nhỏ" kia, nhưng bề ngoài anh vẫn phải giữ sự tôn trọng với cô, huống hồ hiện tại cô còn đang nắm giữ quân lệnh của Ma Vương.

"Nhưng còn ngài Kong Ling...!"

Giọng nói của người đàn ông vững chãi như núi. "Dù cô không tin tôi, cũng nên tin tưởng chủ nhân của mình. Vị Ma Vương đó không phải kẻ sẽ đi nộp mạng một cách vô ích đâu."

"Nhưng mà..."

"Leopold!" Anh quát nhẹ.

"Có thuộc hạ!" Một kỵ sĩ cận vệ xuống ngựa quỳ xuống.

"Mang theo ba tiểu đội và Liệt Tiễn Chuẩn bám sát theo quân nhân loại, tôi muốn biết tình hình ở Vân Thượng Tuyệt Vực sớm nhất có thể."

"Rõ!"

Viên kỵ sĩ cúi đầu hành lễ rồi phi ngựa đi mất, để lại một làn bụi mờ.

Phong Linh

Ngọn núi này vốn là thánh địa từ ngàn đời của tộc Cáo, sừng sững như một bức tường thành tự nhiên chắn giữa biển Bilan và Vương thành.

Những vách đá lởm chởm bao bọc quanh thân núi, đỉnh chính đâm toạc mây mù vươn thẳng lên trời xanh.

Phía trên tầng mây, tuyết phủ trắng xóa miệng núi lửa, nơi thành phố Vân Thượng Tuyệt Vực tọa lạc.

Đây chính là thủ phủ của tộc Cáo, cũng là trận địa tiền phương hiện tại của liên quân nhân loại.

Liên quân tiến sâu vào lòng núi thông qua những đường hầm do tộc Cáo Cát đào đục.

Đội quân hùng hậu lên đến bảy vạn người này do vương quốc Highland và đế quốc Fretti dẫn đầu, được chia làm hai doanh Nam – Bắc.

Sau trận đại chiến, bầu không khí tại Nam doanh nhuốm màu tang tóc.

Những người sống sót sau khi bỏ mặc hàng ngàn đồng đội dường như vẫn chưa hết bàng hoàng trước đợt tấn công như vũ bão của các Kỵ sĩ bóng đêm.

Một chiến binh khoác giáp toàn thân ngồi trên xe quân nhu, anh tháo chiếc mũ sắt nặng nề, để lộ khuôn mặt dữ tợn.

Trong trận chiến vừa rồi, thanh trọng kiếm của một Kỵ sĩ bóng đêm đã chém toạc mũ giáp, để lại một vết thương sâu hoắm sát chân mày.

Nữ mục sư đi cùng đoàn quân khẽ niệm chú, định đặt tay chữa trị vết thương.

Nhưng chiến binh kia chỉ cau mày, ánh mắt tỏa ra sát khí đáng sợ khiến cô gái giật mình kinh hãi, vội rụt tay lại.

"Làm gì mà dọa bác sĩ của chúng ta sợ thế! Cô ấy chỉ muốn giúp anh thôi mà."

Một người đàn ông tầm gần ba mươi tuổi, mặc bộ giáp dát vàng lộng lẫy đang cưỡi ngựa trắng đi bên cạnh xe quân nhu, khẽ cười khổ.

"Dân Lothbell chúng tôi tự có thầy thuốc, không cần sự thương hại của lũ hèn nhát bên Giáo hội." Chiến binh lạnh lùng đáp.

"Anh vẫn còn giận vì mệnh lệnh của ngài Leslie lúc nãy sao?" Người đàn ông cưỡi ngựa vẫy tay ra hiệu cho nữ mục sư rời đi.

"Không ngờ Giáo hội Trung ương lại là một lũ hèn nhát, tham sống sợ chết đến thế." Chiến binh nhổ toẹt một bãi nước bọt đầy căm tức. "Betavis tôi đúng là mù mắt mới tin tưởng bọn súc sinh này."

Ba tiếng trước, lệnh rút quân do Đại giám mục Leslie ban xuống đã chính thức đánh dấu thất bại của cuộc tranh giành trận địa này.

Bắt đầu từ Nam doanh, binh lính hoảng loạn tháo chạy, họ buộc phải bỏ lại đồng đội để vượt sông.

Ngay cả một chủ tướng như anh cũng không thể ngăn cản, chỉ đành để cấp dưới vây quanh chạy về bờ nam.

Từ khi tòng quân đến nay, dựa vào danh tiếng dũng mãnh vô song, Betavis chưa bao giờ phải chịu nhục nhã như vậy.

Trước khi vượt qua eo biển Camelot, nhà vua đã giao cho anh năm nghìn tinh binh, vậy mà trận này đã mất đi gần một nửa.

Đôi mắt tựa mắt hổ của chiến binh phương bắc như muốn phun ra lửa.

"Tôi phải xem phía Giáo hội giải thích thế nào. Nếu họ không đưa ra được lý do rút quân thỏa đáng, chiến binh Lothbell chúng tôi tuyệt đối không để yên đâu."

Kỵ sĩ cưỡi ngựa trắng chỉ biết cười khổ.

Giáo hội Trung ương là một thế lực như thế nào, gã hữu dũng vô mưu đến từ vùng cực bắc này có lẽ cả đời cũng không tưởng tượng nổi.

"Điện hạ, ngài Leslie mời các vị sau khi vào thành thì đến điện thờ tộc Cáo để nghị sự." Phó quan tiến lại gần tai kỵ sĩ ngựa trắng bẩm báo.

"Tôi biết rồi."

Edward thúc ngựa tiến lên, tách khỏi gã chiến binh phương bắc đang như một con nhím xù lông kia.

Khi con đường dưới chân dần trở nên dốc đứng, tòa cổ thành xây trên mây đã hiện ra ở đằng xa.

Anh đột nhiên quay sang hỏi phó quan: "Lúc đến đây, anh có thấy cậu Dũng giả trẻ tuổi của Giáo hội không?"

"Ngài Euan đã đến Vân Thượng Tuyệt Vực trước rồi."

Phó quan ngập ngừng một chút rồi hạ thấp giọng: "Nghe nói họ đã bắt sống được Ma Vương và đang đưa đến điện thờ tộc Cáo để ngài Leslie xét xử. Thực hư thế nào thì vẫn chưa rõ."

Đôi lông mày dài của Edward khẽ rung lên, gương mặt vốn đang thong dong đột nhiên thoáng hiện chút biểu cảm phức tạp.

Anh im lặng hồi lâu rồi bất chợt thở dài.

"Điện hạ sao lại thở dài?" Phó quan không hiểu.

"Chúng ta cứ mải mê liều mạng tranh giành từng tấc đất mà không biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Trong khi đó, đã có kẻ bắt đầu nhìn ra toàn cục đại lục rồi." Edward cười khổ. "Tôi quả thật không bằng Leslie."

"Nếu đất nước chúng ta cũng có một cường giả như ngài Euan, Điện hạ nhất định sẽ không thua kém ai." Phó quan nhỏ giọng an ủi.

"Karl, anh đánh giá tôi quá cao rồi." Edward cười nhẹ. "Nhưng anh nói được những lời này, cũng không uổng công tôi mang anh theo bên mình bấy lâu nay."

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt sáng quắc.

"Cuộc chiến dốc toàn lực quốc gia này đã kéo dài quá lâu. Giáo hội tuy chiếm hết thiên thời địa lợi, nhưng có được lòng người hay không thì vẫn còn khó nói lắm."

Edward đột nhiên vung roi thúc ngựa. "Đi thôi, chúng ta cũng đi xem thử vị Ma Vương đen đủi kia thế nào.".

Đêm khuya tại Vân Thượng Tuyệt Vực

Đô thành của tộc Cáo không hề giống với những kiến trúc bằng đá thô kệch mà các tộc khác trong Ma giới thường dùng.

Bằng sự khéo léo vốn có, tộc Băng Hồ và Xích Hồ đã tận dụng gỗ cây Thanh Tử – loại thực vật đặc hữu của Phong Linh làm nguyên liệu chính để dựng nên một thành phố gỗ kỳ vĩ ngay trên bình nguyên đỉnh núi.

Phóng tầm mắt từ dưới lên, một con đường đá hùng vĩ xuyên qua trung tâm thành phố, dẫn thẳng tới đỉnh núi cao nhất.

Tổ từ được tạo nên từ bạch ngọc và gỗ xanh, nhìn xa to lớn chẳng khác nào một cung điện hoàng gia, nhưng khi lại gần, từng chi tiết nhỏ lại toát lên sự tỉ mỉ và tinh tế đặc trưng của tộc Cáo.

Những mái hiên và phù điêu đá tinh xảo được tạc dọc theo các bức tường, đỉnh tháp lợp bằng lưu ly từ thế giới loài người phản chiếu ánh trăng, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.

Chàng thiếu niên trong bộ giáp bạc, một tay dắt dây cương, tay kia giữ chặt cô gái đang khoác trên mình chiếc áo choàng đen.

Thiên mã chở hai người nhẹ nhàng đáp xuống, dừng lại ngay trước cổng thành.

Đội binh lính tay lăm lăm đủ loại dụng cụ tra tấn chỉ biết ngơ ngác nhìn hai người, đứng chết trân tại chỗ.

Họ vốn nhận lệnh đến để áp giải tù binh, nhưng trước khí thế này lại do dự không dám tiến lên.

Thực lòng mà nói, Euan cũng chẳng muốn tỏ ra thân mật với Emilie như vậy.

Thế nhưng cái vị Ma Vương này vừa thấy thiên mã đã cuống cuồng bắt anh phải giữ chặt lấy mình.

“Này, nam nữ cũng phải có khoảng cách chứ!” Thiếu niên bối rối nói.

Tuy nhiên, cô gái chỉ lườm anh một cái, đáp lại bằng giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên.

“Tôi sợ độ cao.”

Đến tận lúc này anh mới sực nhớ ra, khi ở trong phạm vi của Thánh Kiếm, cô đã mất sạch năng lực phép thuật, thực chất chẳng khác gì một cô gái bình thường ở độ tuổi này.

·

Euan lắc đầu, ra hiệu cho binh lính xung quanh lui xuống để mình tự tay áp giải.

Thực tế, chỉ cần anh mang theo Thánh Kiếm đi cạnh Ma Vương, Emilie sẽ chẳng còn đường nào mà phản kháng.

Ngược lại, nếu cô còn phép thuật thì mấy tên lính quèn này cũng chẳng giải quyết được gì.

Thầy Leslie phái họ đến đây, có lẽ chỉ muốn dùng uy thế để làm nhụt nhuệ khí của đối phương.

Thiếu niên hồi tưởng lại khuôn mặt mềm mại ẩn sau chiếc mặt nạ bạc kia, khẽ thở dài.

Một Ma Vương như thế này thì lấy đâu ra cái gọi là “nhuệ khí” chứ?

Nhờ có trận pháp khởi động, cánh cổng khổng lồ làm từ gỗ Ngự Thần nguyên khối mới từ từ mở ra, để lộ một không gian hùng vĩ phía sau.

Dù đã nhìn thấy bao nhiêu lần, thiếu niên vẫn bị khí thế ngưng tụ của nơi này làm cho choáng ngợp.

“Nghe nói đây là do một vị Thánh tử cách đây hai nghìn năm, sau khi trở thành Ma Vương đã huy động toàn bộ sức mạnh của bộ tộc để xây dựng nên.” Cô gái khoác áo choàng đen đứng trước anh khẽ lên tiếng. “Để dựng được thành phố trên mây này, số người tộc Cáo bỏ mạng đủ để lấp đầy cả eo biển Camelot.”

“Tại sao phải làm chuyện cực đoan như vậy?” Thiếu niên thúc ngựa vào thành, cau mày. “Đó rõ ràng là cách làm của một kẻ bạo chúa.”

“Nhưng vị bệ hạ đó lại được tộc nhân tôn xưng là Nhân Tổ, đời đời được thờ phụng trong tổ từ đấy.” Emilie chẳng mảy may để ý đến phản ứng của Euan, ánh mắt cô dừng lại ở cung điện phía xa, nơi những ngọn hải đăng sừng sững có khắc huy hiệu của Thánh tử. “Tộc Cáo tuy nằm trong Thập tam thị tộc, nhưng suốt hàng nghìn năm qua chỉ xuất hiện đúng hai đời Ma Vương. Nếu không nhờ tòa thành này, có lẽ họ đã sớm bị những kẻ mạnh khác thôn tính rồi.”

“Hai đời Ma Vương?” Euan thắc mắc. “Một trong số đó là cô sao?”

“Cậu lại nghi ngờ thân phận của tôi à?” Dù thấp hơn anh cả một cái đầu, nhưng cô gái đang ngồi phía trước lại liếc nhìn anh với vẻ đầy cao ngạo. Cô khó chịu vén phần tóc mái màu bạc lên, để lộ vầng trán trơn nhẵn. “Nhìn cho kỹ đi, đây chính là ấn ký của các đời Ma Vương. Chỉ những ai được Hội đồng mười ba người thừa nhận mới có được truyền thừa này, dựa vào nó là có thể hiệu lệnh gần như toàn bộ Ma tộc.”

Đó là một hoa văn tinh xảo đến mức phức tạp, tỏa ra ma lực bàng bạc ẩn hiện, tuyệt đối không phải thứ mà sức người có thể làm giả.

“Tôi không nghi ngờ thân phận của cô, ta chỉ cảm thấy…” Vẻ mặt thiếu niên lộ rõ sự phức tạp. “Tuổi thọ của Á nhân tộc cũng xấp xỉ chúng tôi, nhìn bộ dạng này, cô chắc cũng chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi thôi nhỉ.”

“Thì đã sao?”

“Mười ba mười bốn tuổi đã trở thành Vương, cô có biết vị trí này có ý nghĩa gì không?” Anh do dự. “Vì cái danh hiệu này, cô có thể sẽ buộc phải ra tay với những người vô tội. Cô vẫn còn gia đình và bạn bè, không nên đứng ra gánh vác cái tội danh Ma Vương này làm gì…”

Emilie ngẩn người trong chốc lát, lời nói của thiếu niên nghe như thể đang thương hại cả thế gian vậy.

Đôi lông mày thanh tú của cô gái khẽ nhíu lại, cô dứt khoát ngắt lời đối phương.

“Dù đúng là tôi chưa từng nghĩ đến việc giết người, nhưng xin hãy thu lại lòng trắc ẩn rẻ mạt đó đi, ngài Dũng giả chưa trải sự đời ạ.”

Trong đôi mắt của đứa trẻ nhỏ tuổi kia bỗng hiện lên một thần sắc nghiêm nghị, hoàn toàn khác hẳn với vẻ bề ngoài.

“Con người theo đuổi quyền lực chẳng lẽ chỉ vì muốn cướp đoạt sao? Tôi chấp nhận ngôi vị này là vì tôi muốn bảo vệ những thứ quan trọng khỏi tay kẻ khác.” Cô nhấn mạnh từng chữ. “Bằng chính đôi tay của tôi.”

Thiếu niên ngơ ngác nhìn cô, anh kinh ngạc vì một cô gái trông còn nhỏ hơn mình lại có thể nói ra những lời giáo huấn như vậy.

“Bằng chính đôi tay của mình?”

“Đúng thế.” Giọng cô vô cùng kiên định.

“Nhưng hiện giờ cô đã là tù nhân của Giáo hội, tôi không thể bảo đảm sau khi chịu sự phán xét của liên quân, cô còn giữ được mạng sống hay không đâu.”

Emilie nhìn anh, thấy anh lại lộ ra vẻ áy náy thì thở dài một hơi đầy vẻ chịu trận.

“Dù trong sách nói các đời Dũng giả đều có tâm hồn thuần khiết, đại diện cho công lý và lòng từ bi, nhưng tôi không ngờ lại gặp phải một người ngây thơ đến mức này đấy.”

Cô lườm thiếu niên một cái, hậm hực nói: “Chúng ta là kẻ thù, cậu nhớ rõ chưa, là kẻ thù đấy! Dù trông tôi có vẻ vô hại thật, nhưng trên chiến trường đừng có tùy tiện đồng cảm với đối phương. Cậu làm thế khiến tôi định dùng mưu mẹo cũng thấy áy náy trong lòng đây này.”

Dưới ánh trăng, đường nét khuôn mặt cô trở nên mềm mại, tỏa ra thứ ánh sáng trong trẻo.

Đến lúc này thiếu niên mới nhận ra, cô gái này ngoài vẻ tưng tửng và kiêu ngạo, dường như cũng có một chút dịu dàng ẩn giấu.

Cô quay mặt đi, không vui nói: “Người giao kiếm cho cậu chắc chắn biết rõ điểm yếu của tôi. Ông ta bảo cậu bắt sống chứ không phải giết tại chỗ, chứng tỏ ông ta thấy một Ma Vương còn sống sẽ có giá trị hơn. Vì vậy, họ sẽ không để tôi chết dễ dàng đâu. Cậu căn bản chẳng việc gì phải áy náy cả.”

Chết tiệt, tại sao cô lại phải đi làm công tác tư tưởng cho chính kẻ thù của mình chứ? Làm Ma Vương như cô đúng là uất ức đủ đường mà.

Euan sững sờ, cúi đầu suy nghĩ về lời cô nói.

Thiên mã bạc sải bước nhẹ nhàng, bờm ngựa tung bay trong gió đêm như những đám mây trôi.

Cô gái ngồi phía trước bỗng nhiên rướn người ra, vỗ vỗ vào cổ thiên mã.

Con ngựa cực kỳ linh tính hí vang một tiếng, bắt đầu tung vó chạy nước kiệu.

“Bạch Vũ?” Anh kinh ngạc nhìn vật cưỡi của mình.

Thế nhưng, con chiến mã kiệt xuất đến từ Giáo hội Trung ương này lại dễ dàng gỡ bỏ sự cảnh giác, trước mặt Ma Vương, nó chạy nhảy vui vẻ chẳng khác nào một chú ngựa con trên thảo nguyên.

Một đội kỵ sĩ tuần tra thấy thiên mã của Dũng giả lao tới thì kinh hãi tản ra tứ phía.

Vài người tránh không kịp, thú cưỡi bị hoảng sợ dựng đứng người lên, tiếng kêu thảm thiết do ngã ngựa vọng lại từ đằng xa.

“Xin lỗi nhé!” Cô gái cao giọng nói, nhưng vừa quay người lại, cô đã cười toe toét.

Cô nàng bắt đầu ê a hát, giọng nói trong trẻo như tiếng gió reo trên tầng không.

“Trường Giang cuồn cuộn sóng ngàn lớp~ Dẫn dắt quân binh trên lá thuyền đơn. Chẳng khác rồng phượng chốn lầu cao, mà thực là hang hổ nghìn trượng. Bậc trượng phu tâm ý khác biệt, ta xem hội đơn đao này tựa như hội làng.”

Euan ngơ ngác nhìn Ma Vương học theo một loại ngữ điệu kỳ lạ mà anh chưa từng nghe qua, vui vẻ hát hò, nghe giống hệt lời thoại của một nhân vật phản diện trong hí kịch.

“Tôi từng nghe nói các đời Ma Vương đều là những quái vật hung tợn, tàn bạo bất nhân, khiến bất kỳ ai cũng phải run rẩy trước sự tuyệt vọng đó. Tôi chưa bao giờ sợ hãi, vì tôi là Dũng giả.” Anh do dự một chút, khẽ nói. “Nhưng nằm mơ tôi cũng không ngờ vị vua của Ma tộc trong lời đồn lại có dáng vẻ như thế này.”

“Ước mơ của tôi là trở thành một đại ác ma chuyên đi ức hiếp kẻ yếu đấy.” Emilie vui vẻ ôm lấy cổ ngựa, cười đáp. “Thực ra ấn tượng của cậu về Ma Vương tuy có chút sai lệch, nhưng về cơ bản vẫn đúng. Ma tộc tôn thờ sức mạnh, những kẻ bước lên vương vị bằng cách chém giết hàng vạn người đương nhiên đều là những cường giả sát phạt quyết đoán, giống như Ma Vương tiền nhiệm Vlad bệ hạ vậy.”

“Kẻ hai năm trước một mình xông vào thánh địa rồi bị đánh bại đó sao?” Euan ngạc nhiên.

Hai năm trước, một kẻ thuộc Long tộc tên là Vlad đã tấn công trụ sở Giáo hội.

Khi đó anh vẫn chưa hoàn thành truyền thừa Dũng giả, phải trả giá bằng nửa mạng sống mới miễn cưỡng đẩy lùi được đối phương.

Không ngờ kẻ đó lại chính là Ma Vương tiền nhiệm.

“Sau trận chiến đó, Hội đồng mười ba người mất liên lạc với Ma Vương, còn danh tiếng của cậu thì chấn động cả mười ba thị tộc. Khi ngay cả Ma Vương tiền nhiệm cũng thua, Ma tộc chẳng còn ai là đối thủ của cậu nữa. Đám già khụ ở Hội đồng sợ Giáo hội sẽ phản công nên rất cần một kẻ đứng ra chịu trận.” Emilie khựng lại một chút, khẽ nói. “Dù sao thì tộc Cáo cũng dễ bắt nạt nhất, nên tôi đã trở thành Ma Vương duy nhất trong lịch sử tiếp nhận truyền thừa mà không cần qua bài thử thách nào.”

Thiếu niên ngẩn ngơ nhìn cô.

Lúc này, con đường đá đã đi đến điểm cuối, bóng người đứng xếp hàng trước đại điện hiện ra từ xa.

Cô gái đột ngột hạ thấp giọng: “Được rồi, đừng nói chuyện với tôi nữa, ngài Dũng giả ngây thơ, chúng ta đến nơi rồi.”

Mười hai cây thần mộc quấn quýt lấy nhau dựng thành tòa kiến trúc khổng lồ ở trung tâm thành phố.

Những thần quan mặc pháp y trắng đang đứng trước chính điện của tổ từ, phía sau là hàng kỵ sĩ nhân tộc trang bị đầy đủ, đứng sát cánh bên nhau vô cùng nghiêm chỉnh.

Ánh trăng trắng xóa chiếu lên những phiến giáp thép, phản chiếu ánh kim loại lạnh lùng.

Lão nhân mặc áo choàng đỏ sẫm tách khỏi đám đông, thần sắc vô cùng trang nghiêm.

“Thầy Leslie.” Thiếu niên vội vàng xuống ngựa, quỳ một gối xuống đất.

Leslie Habakkuk, một trong ba Đại giám mục của Giáo hội Trung ương, cũng chính là tổng chỉ huy của liên quân lần này.

Thật khó có thể tin một lão già đã ngoài lục tuần lại vẫn còn đủ dũng khí và nghị lực để ra chiến trường một lần nữa.

“Euan không phụ sứ mệnh, đã bắt sống được Ma Vương đương nhiệm Emilie Stormdance.”

Emilie cẩn thận nhảy từ trên ngựa xuống, cô đứng bên cạnh thiếu niên với vẻ mặt cao ngạo, hoàn toàn không giống một tù nhân.

Hàng loạt ánh mắt pha trộn giữa kinh ngạc, sợ hãi, căm thù và tò mò ngay lập tức đổ dồn về phía cô.

“Stormdance?” Lão nhân khẽ lặp lại cái họ cổ xưa đó. “Ma Vương đời này quả nhiên xuất thân từ tộc Cáo.”

Hóa ra loài người đã sớm biết thân phận của cô.

Emilie khẽ nhíu mày.

Xem ra đúng là có kẻ đã bán đứng cô cho Giáo hội, là Kaer Morhen, hay là mấy lão già ở Hội đồng mười ba người đây?

“Vất vả cho con rồi, Euan. Cuộc chiến kéo dài nghìn năm giữa hai giới hôm nay sẽ kết thúc nhờ kỳ tích của con.” Lão nhân đỡ thiếu niên đứng dậy. “Con vẫn mang theo Thánh Kiếm ta đưa chứ?”

Euan gật đầu.

“Vậy thì hãy luôn ở bên cạnh vị Ma Vương này. Về việc xử trí con bé, ta sẽ công bố sau khi các thủ lĩnh liên quân tập hợp đông đủ.” Giọng lão nhân thản nhiên, không chút cảm xúc. “Nếu có bất kỳ biến động nào, cho phép con xử tử tại chỗ.”

Thiếu niên ngẩn người, lặng lẽ gật đầu.

.

.

.

PS1: Khi xuyên không Emilie mới chín tuổi thôi! Sau đó cô được Yuffie nuôi lớn ở Vân Thượng Tuyệt Vực. Trong lịch sử, tất cả những người xuyên không đều giữ nguyên tuổi tác từ hiện thế sang.

PS2: Lời hát thực chất lấy từ vở "Đơn Đao Phó Hội" của Quan Công, Emilie cố ý hát để ra vẻ nhân vật phản diện vì biết Euan sẽ không hiểu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!