Khúc Ca Truyền Thuyết Dệt Nên Cùng Anh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

Quyển 2: Quần Lang Chi Tử - Chương 11: Sóng ngầm (1)

Chương 11: Sóng ngầm (1)

Đêm tại Công đoàn mạo hiểm giả Asmeriel.

.

“Oa oa oa oa.”

Cô bé kinh ngạc mở to mắt, nhìn chằm chằm vào nồi lẩu lớn đang sôi sùng sục giữa bàn.

Sau khi vết thương đã khép miệng, Lucia thay một chiếc tạp dề trắng tinh xảo, đang thoăn thoắt thả đủ loại thịt vào nồi.

Mùi hương cay nồng thơm phức khiến ai nấy đều thèm nhâm nhi vài ly rượu.

Andrew vạm vỡ bê tới nguyên một thùng rượu Rum, chia phát dọc theo các bàn, bầu không khí trong phút chốc trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Nghe tin Emilie đã bình an trở về, Lucia và Alva đã cất công đi mua nguyên liệu rồi đích thân xuống bếp.

Các mạo hiểm giả trong công đoàn đa phần đều quen biết nhau.

Theo đề nghị của Rebecca, đám đàn ông đã ghép bốn chiếc bàn lại, tạo thành một bàn tiệc lớn đầy ắp thức ăn.

“Đây là món lẩu thập cẩm truyền từ bên Palbare qua phải không, không ngờ lại được ăn món ăn phương Bắc chính tông thế này ở đây.” Howard nhận lấy chai rượu từ tay Andrew, cười xoay nắp nút chai.

Mùi hương của gia vị hòa quyện với hương rượu nồng nàn, khiến lòng người say đắm.

“Tay nghề của Lucia đúng là không có gì để chê cả.”

“Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn nữa!”

Cô bé phấn khích vẫy tay, nhưng gã đàn ông vạm vỡ như gấu kia lại tảng lờ đi, đưa chai rượu còn lại cho người đứng sau cô.

“Quy định của công đoàn là không bán rượu cho người vị thành niên.” Howard cười, đẩy một ly nước nho qua. “Tiểu thư Emilie uống cái này đi.”

“Vậy tại sao tên này lại được uống!” Cô nàng hậm hực không thôi, chỉ tay vào cậu thiếu niên bên cạnh.

Euan cầm cốc nước sững lại một chút, không biết nên giải thích thế nào.

Cậu đúng là còn kém hai tháng nữa mới tròn tuổi trưởng thành, nhưng làm sao Emilie biết được?

Hai người nhìn nhau chằm chằm một hồi, Euan đột nhiên hơi ngượng ngùng dời tầm mắt đi.

Cô bé nhân cơ hội giật lấy chiếc cốc trong tay cậu.

Thiếu niên chưa kịp phản ứng thì một cốc rượu trong vắt đã bị cô ngửa cổ uống cạn sạch.

“Khí thế khá đấy!” Andrew cười ha hả.

“Mau uống chút nước cho xuôi đi.” Euan nhìn cô bé sắp chảy cả nước mắt, thở dài, vội vàng đưa ly nước qua.

“Nhưng vẫn là nên tự lượng sức mình thôi.” Howard cười lắc đầu, tiếp lời. “Rượu mạnh ở đây là dành cho những lão già sống bằng nghề bán mạng như chúng tôi, cô bé muốn uống thì vẫn còn sớm lắm.”

“Thật ra nếu cô thực sự muốn uống, pha thêm chút rượu ngọt sẽ dễ chịu hơn nhiều.” Euan cười khổ.

Cậu cầm lấy ly của cô, đổ nước nho đi rồi dùng nước sạch rửa lại.

Cậu nhấc chiếc bình thiếc đang hâm rượu ngọt, rót đầy cho cô, rồi thuận tay lấy lại chiếc cốc của mình.

“Uống từ từ thôi, đừng để bị sặc nữa.”

“Cậu đúng là rề rà y hệt thầy của cậu vậy.”

Cô bé ngoan ngoãn nhận lấy rượu ngọt, chiếc ly miệng vuông nằm trong tay cô trông có vẻ hơi quá khổ.

Tim Euan bỗng hẫng một nhịp.

Thiếu niên nhìn lướt qua chiếc cốc vẫn còn sót lại chút rượu và dấu môi trước mặt mình, gương mặt thoáng ửng đỏ, may mà không ai để ý.

“Tôi muốn ăn cá.” Cô nói.

Euan dùng xiên gỗ xuyên qua một con cá hồng sẫm đã chín, đặt vào đĩa của Emilie.

Cô bé nghi hoặc nhìn cậu cầm con dao nhỏ, rạch bụng cá.

Hương thơm của cá tươi nương theo làn hơi nóng tỏa ra ngào ngạt.

“Món cá hầm kiểu Palbare thường được nhồi hương liệu vào bụng, ăn trực tiếp sẽ hơi ngấy. Phải mổ bụng ra như thế này, rửa qua trong rượu ngọt thì mùi vị mới thực sự tuyệt hảo.”

“Ngài Ulysses cũng sinh ra ở Palbare sao?” Lucia nhìn động tác thuần thục của Euan, mỉm cười hỏi.

“Tôi xem trong sách thôi, trước đây tôi đã đọc rất nhiều sách.” Euan cắt một miếng thịt cá nhỏ, nhúng sơ qua ly rượu rồi đưa tới.

Cô bé lưỡng lự một chút, cẩn thận cắn một miếng.

“Níu nã bít nhìu thía thỳ xao khôm bít lùm kơm...” Cô vừa nhai thịt cá vừa ú ớ nói không rõ chữ.

“Giờ thì chưa biết... Sau này tôi sẽ cố gắng học.” Thiếu niên cúi đầu nhấp một ngụm rượu.

“Ồ.” Emilie cũng cúi đầu uống một ngụm rượu ngọt, trên mặt hiện lên vệt hồng nhẹ.

Không rõ là do cồn hay vì lý do nào khác.

Từ đằng xa, Euan dường như nghe thấy tiếng Lucia khẽ cười.

.

.

.

Thạch Lâm Chi Sâm - Sảnh Vinh Quang

.

Tiếng ủng chiến nặng nề giẫm trên mặt đất đá mài nhẵn thín, như tiếng trống trận từ xa vọng lại.

Vị phó quan mặc giáp đeo kiếm, quỳ lạy phía dưới đại điện.

“Toàn quân đại đội Thương kỵ binh Highland đã chỉnh đốn hoàn tất, chờ đợi quân lệnh của Điện hạ.” Karl nhìn người đàn ông đang mân mê quân cờ trên điện, lớn tiếng bẩm báo.

Nửa giờ trước, sứ giả phi nước đại đã mang về tin tức khẩn cấp từ Labeshir.

Tuy nhiên Edward không mở thư ngay lập tức mà chỉ ra lệnh cho Karl chỉnh đốn quân đội.

Còn mình thì cùng Alicia bày lại bàn cờ so tài, dường như hoàn toàn không để tâm đến những gì đang diễn ra bên ngoài.

Người phụ nữ Ẩn tộc lúc này cười khẽ, “Điện hạ chắc đã đoán được phản ứng của Labeshir rồi nhỉ, lúc này mà ngài vẫn còn tâm trí đánh cờ với tôi sao?”

“Lời đồn rằng ta hiếu sắc khinh suất, không làm nên chuyện lớn, năm đó là do cô truyền ra ngoài phải không.” Edward cẩn thận bày quân cờ, thản nhiên lên tiếng. “Cũng phải phối hợp với lời cô nói năm đó một chút chứ.”

Alicia nhìn vị phó quan thiếu niên vẫn đang quỳ bên dưới, như đã hiểu ra điều gì.

Cô an tâm nhận lấy quân đen, giúp Edward bày xong bàn cờ.

Hai người mỗi người một nước, tiếng quân cờ rơi trên bàn vang vọng khe khẽ trong đại sảnh.

Mặc dù trình độ chơi cờ của Edward không bằng Alicia, nhưng cả hai đều hiểu rõ tính cách của đối phương.

Một ván cờ thường phải mất trăm nước mới phân thắng bại.

Thế nhưng lần này có vẻ khác hẳn mọi khi.

Mới qua chưa đầy hai mươi nước, người đàn ông đã liên tiếp phạm phải hai sai lầm.

Thế cờ bị áp đảo hoàn toàn, như ngàn cân treo sợi tóc.

Edward kẹp quân cờ trắng, gương mặt vẫn lộ vẻ lãnh đạm.

Người phụ nữ cũng ung dung nhìn anh, một tay chống cằm, khẽ tựa vào chiếc đèn giấy trên bàn.

Chỉ có vị phó quan thiếu niên vẫn quỳ một gối trước điện, im lìm như một pho tượng.

Edward đột nhiên ném quân trắng lại vào bàn cờ, Alicia chỉ mỉm cười nhẹ.

Anh đứng dậy nhìn xuống vị thiếu niên vẫn bất động bên dưới, ném huy hiệu Hoa hồng vàng qua.

“Truyền lệnh của ta, toàn quân tập hợp, do Tướng quân Austin dẫn đội, anh đi theo quân xuất phát. Nhất định phải tới được địa điểm đã hẹn trước bình minh ngày kia.”

“Tuân lệnh!” Phó quan cung kính nhận lấy huy hiệu hoàng gia chạm khắc bằng vàng ròng rồi lui xuống.

“Điện hạ không xem thử vị Tử tước đại nhân kia ra giá bao nhiêu mà đã phái đại quân đi rồi sao?” Alicia cầm lấy bức thư chưa mở trên bàn.

“Về thời gian thì sứ giả đã nói cho ta biết, còn địa điểm ta cũng đã phái các du hiệp dưới trướng cô đi điều tra rồi.” Edward nhận lấy phong thư, tùy tay ném vào trong đèn giấy.

Một ngọn lửa bùng lên, tờ giấy ngọc niêm phong bằng sáp đỏ liền hóa thành tro bụi.

“Ra giá bao nhiêu thật ra không quan trọng, làm ăn thì phải quen với việc hét giá trên trời trả tiền dưới đất. Ta bảo cô viết một khoản tiền lớn như vậy chỉ để khiến vị Tử tước các hạ kia bớt nghi ngờ, diễn vai một con cừu béo không hiểu giá thị trường thôi. Có như vậy hắn mới tin rằng việc tống khứ số nô lệ trong tay đi vẫn còn lời chán, lũ lợn ngu ngốc đó sẽ không nỡ mạo hiểm dễ dàng vậy đâu.”

“Điện hạ là muốn...”

“Suỵt, Alicia, phụ nữ quá thông minh thì không đáng yêu đâu.” Người đàn ông cười lười nhác, ngồi xuống lần nữa.

Anh nhìn bàn cờ chưa đánh xong, đột nhiên lại thu lại nụ cười, khẽ cau mày.

“Trong lòng Điện hạ đang bận tâm chuyện khác, ván cờ này cứ bỏ qua vậy.” Alicia đưa tay gạt loạn bàn cờ, mỉm cười.

Edward bất đắc dĩ ngẩng đầu.

“Vẫn là không gì giấu được cô... Đứa trẻ Karl này sau này có lẽ sẽ trở thành thống soái một quân. Không giữ được bình tĩnh trước trận là điều đại kỵ khi cầm quân, nên ta không nhịn được mà làm gương cho nó xem một chút. Cũng may là tính tình nó tuy bộc trực nhưng định lực vẫn khá tốt.”

“Không ngờ Điện hạ còn có khiếu trong việc dạy bảo trẻ nhỏ đấy.”

“Năm nay ta cũng hai mươi lăm rồi nhỉ, nếu đổi lại là hoàng tử nước khác, chắc đều đã là cha của vài đứa trẻ rồi.” Edward nhìn cô, mỉm cười. “Thật ra nghĩ kỹ lại, hồi lần đầu chúng ta gặp nhau, nếu Alicia mà ‘màn hình phẳng’ chút thì tốt biết mấy.”

Người phụ nữ cúi đầu nhìn lướt qua trước ngực mình, dở khóc dở cười liếc anh một cái. “Điện hạ đừng quên tôi là người của Ma tộc.”

“Có thể sinh con là đủ rồi mà.”

Alicia đưa tay gõ vào đầu Edward một cái. “Tế tư Ẩn tộc không được phép lập gia đình đâu, ngài còn nói lời như vậy nữa thì đừng trách tôi đuổi ngài ra ngoài.”

“Đúng là người phụ nữ tuyệt tình.” Người đàn ông ngửa đầu tựa vào lớp đệm lưng mềm mại, cười khẽ. “Xem ra năm nay ta cũng không ‘gả’ đi được rồi.”

.

.

Bên ngoài khu tập trung, đại đội kỵ binh hàng ngàn người đang tập hợp.

Những bộ giáp chế thức sáng loáng phản chiếu ánh kim loại lạnh lùng đặc trưng.

Vị thống lĩnh kỵ binh ngoài bốn mươi tuổi ngồi vững trên lưng ngựa, nhìn vị phó quan thiếu niên đang rảo bước đi tới.

“Tướng quân Austin, nhận quân lệnh của Điện hạ, mời ngài lập tức chỉnh đội xuất phát!”

Người đàn ông được gọi là Austin lặng lẽ gật đầu, nhận lấy huy hiệu vàng ròng từ tay Karl, giơ cao lên.

“Toàn quân bỏ lại các hành trang dư thừa, hành quân tốc độ cao! Nhất định phải tới Labeshir trước bình minh ngày kia.”

Sĩ quan truyền lệnh giơ cao soái kỳ tỏa ra bốn phía.

Toàn bộ quân đội trong tích tắc im phăng phắc, chỉ nghe thấy tiếng ngựa chiến bồn chồn hí vang.

Ngay sau đó là tiếng vó ngựa trật tự đạp tan màn đêm, hành quân về phía xa.

Thế nhưng không ai chú ý tới, trong đội kỵ binh khổng lồ, một nhóm nhỏ chiến binh khoác áo choàng đen đang trà trộn ở giữa.

Họ mặc giáp cây màu xanh thẫm nhưng không mang đao, những thân cung bọc bạc ẩn hiện dưới lớp áo choàng.

Đó là loại trường cung đặc hữu của các xạ thủ Vũ Uy thuộc Ẩn tộc.

Một loại vũ khí đáng sợ có thể xuyên thủng đầu kẻ thù từ khoảng cách ba trăm mét.

Cách biệt ba ngàn năm, Ma tộc và nhân loại - đôi tử thù này, cuối cùng lại một lần nữa sát cánh bên nhau.

.

.

.

.

Chi nhánh Asmeriel.

.

Euan bế cô bé đang ngủ say lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.

Ánh trăng bán nguyệt xuyên qua cửa sổ sát đất rộng lớn, lành lạnh như một làn sóng nước lăn tăn.

Cậu nhìn Emilie ngủ say như một đứa trẻ, trong mắt không kìm được lộ ra vẻ dịu dàng.

Một chút ánh trăng soi lên mái tóc mềm mại của Kong Ling.

Cô gái nhỏ hơi cuộn tròn người, tay nắm chặt trước ngực, đôi môi mỏng mím nhẹ, trông như đang phòng bị với cả thế giới.

Tim cậu khẽ rung động.

Cậu nhẹ nhàng vén lại chăn cho thật kín, rồi không kìm được mà chạm vào má cô.

Cảm giác ấm áp thoang thoảng quanh đầu ngón tay, sự mềm mại trong lòng bàn tay khiến thiếu niên ngẩn ngơ trong giây lát.

Khóe miệng đang mím chặt của Kong Ling khẽ cong lên một chút, như đang mơ một giấc mơ hạnh phúc nhỏ nhoi.

“Đừng đi.”

Tiếng nói mớ thấp đến mức khó lòng nghe thấy.

“... Mẹ ơi.”

Cậu chợt sững người, trái tim bỗng chốc như trống rỗng một khoảng.

.

.

.

.

【Lịch Giáo hội năm 5208 ngày 10 tháng 12.】

【Khi Emilie gọi mẹ trong giấc mơ, người phụ nữ sau này được Giáo hội Trung ương tôn vinh là ‘Quang Hậu’ trong Lí Thế Thư, đã qua đời được tám năm rồi.】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!