Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 38: Được rồi được rồi, hai năm nữa đổi vợ

Chương 38: Được rồi được rồi, hai năm nữa đổi vợ

“Ngài hỏi làm sao để trở thành một người vợ hoàn hảo ư? Chà...”

Có lẽ vì bữa ăn vô vị đến mức phát chán, Lamia đành bắt chuyện với bà hầu gái già đang túc trực bên cạnh.

Cô kiếm đại vài chủ đề tán gẫu cho trôi cơm, dù sao cũng đỡ hơn là cứ lẳng lặng nhai nuốt mấy thứ nhạt toẹt này.

Trước đó, cô từng thỉnh giáo Đại Mị Ma Lilith về bí kíp chung sống với đàn ông loài người, hay nói đúng hơn là với ông “chồng” của mình.

Nhưng những gì Lilith dạy đều là góc nhìn của Ma tộc, còn hiện tại, Lamia muốn biết quan điểm từ phía con người là như thế nào.

“Ừm, tôi nghĩ nếu mình làm tốt hơn một chút, chồng tôi sẽ sớm về nhà thôi.”

Lamia bịa đại một lý do nghe có vẻ lọt tai, rồi cười hì hì nhét miếng bít tết khô khốc vào miệng.

“Ừm... ra là vậy, nếu muốn trở thành một người vợ tuyệt vời thì—”

“—Cô ta có hầu hạ cậu ăn cơm, tắm rửa, thay đồ không? Ái chà, đều là đàn ông với nhau, tôi hiểu mà, lấy vợ chẳng phải là vì mấy việc đó sao?”

Ở một phía khác, cạnh bên Valder đang có một kẻ mồm mép khá ồn ào.

Anh nhớ gã này, con trai trưởng của Hầu tước Zelin, cũng là Thiếu hầu tước kế vị tương lai — một tên công tử bột chính hiệu.

Mỗi khi Kỵ sĩ đoàn đi tuần tra định kỳ tại Hắc Giới, lần nào cũng bắt gặp gã đang rúc trong đống phấn son đàn bà.

Nhưng vì là quý tộc, kỵ sĩ cũng chẳng làm gì được gã, chỉ liếc mắt cho qua chuyện.

Tất nhiên Valder cũng từng dẫn đội chạm mặt vị đại thiếu gia này vài lần.

Bình thường gã chẳng coi đám kỵ sĩ ra gì, nhưng hễ thấy Valder xuất hiện là lại khách sáo chào hỏi.

Dù sao Valder cũng có chức có quyền, nịnh nọt một chút cũng chẳng chết ai.

Tuy nhiên, phần lớn những lần gã lân la làm thân chỉ là để Valder nể tình “người quen” mà đừng mách lẻo với cha gã về những trò đồi bại gã làm ở Hắc Giới.

“...”

So với việc tán gẫu với một kẻ nhạt nhẽo, Valder thà tranh thủ chợp mắt một lát trong lúc Giáo hoàng đang giảng giải mấy giáo lý gây buồn ngủ kia còn hơn.

Giáo hoàng triệu tập mọi người họp hành thường chẳng có việc gì to tát, nhất là loại hội nghị tập trung đủ mặt các nhà quý tộc thế này.

Chủ yếu là để truyền bá giáo điều của ông ta — quỷ mới biết ông ta lại “ngộ” ra cái chân lý gì rồi, để giờ đứng đó thao thao bất tuyệt.

Dù sao Valder cũng chẳng lọt tai được chữ nào, chỉ thấy chán ngắt.

Anh cố ý chọn hàng ghế cuối cùng, vừa sát cửa sau lại gần cửa sổ.

Chỉ đợi Giáo hoàng dứt lời là anh chuồn ngay, cửa khóa thì nhảy cửa sổ, chuẩn bị sẵn cả hai đường lui.

Ông nội anh là Giáo hoàng tiền nhiệm.

Người ta bảo ông đã già, tư tưởng cổ hủ nên ép ông thoái vị, thay bằng một gã đàn ông trung niên tầm bốn mươi.

So với người ông tóc trắng xóa, kẻ này đúng là “trẻ trung” thật, về lý thuyết thì quan điểm hẳn phải tiến bộ hơn.

Nhưng... tiến bộ đâu chưa thấy, chỉ thấy khá cực đoan.

Nhìn cái bộ dạng vênh váo của đám quý tộc hiện giờ là biết vị Giáo hoàng này coi trọng đẳng cấp thế nào.

Hơn nữa, trong mâu thuẫn giữa Ma tộc và nhân loại, ông ta thuộc phái “nhân loại thượng đẳng”, mọi việc đều ưu tiên lợi ích con người, mà trong nội bộ con người thì Hoàng gia và quý tộc là ưu tiên hàng đầu...

Cũng không hẳn là không bảo vệ dân thường, chỉ là ông ta vẫn giữ tư tưởng huyết thống là trên hết.

Giống như kiểu — nếu ngày tận thế đến và chỉ còn lại một con thuyền lớn với số ghế có hạn, ông ta chắc chắn sẽ ưu tiên chọn quý tộc.

Bởi vì so với bình dân hay dân nghèo, quý tộc với nền giáo dục tinh hoa là những người xứng đáng được sống sót nhất.

Có những con người ưu tú đó, trí tuệ và văn minh nhân loại mới có thể tiếp tục duy trì và phát triển.

Valder trước đây cũng từng ngẫm nghĩ mấy lời này... cảm thấy đạo lý thì nghe cũng xuôi tai, nhưng thực tế chắc chắn sẽ phức tạp hơn nhiều.

Với tư cách là Bạch Kỵ Sĩ, anh tất nhiên cũng phải cân nhắc những chuyện này — thậm chí anh đã từng gặp phải “bài toán xe ngựa” phiên bản đời thực.

Khi một chiếc xe ngựa mất lái sắp tông trúng người, rốt cuộc nên cứu những người dân lương thiện, hay cứu một học giả quý tộc uyên bác?

— Lựa chọn của Valder là tự mình tông thẳng vào xe ngựa.

Cần quái gì phải chọn! Dùng sức trâu húc bay cái xe ngựa đó luôn!

Tất nhiên, Valder cũng chẳng đến mức có sức mạnh siêu nhân húc đổ tường thành Lâu đài Ma Vương bằng đầu.

Tuy nhiên, đâm sầm vào khiến xe ngựa chệch hướng để tránh tai nạn thì dư sức.

Dân thường được cứu, học giả an toàn, họ chỉ bị một phen hú vía.

Còn Valder chỉ cần xin nghỉ một ngày nằm nhà dưỡng thương là xong — vẹn cả đôi đường!

Dù nhớ lại chuyện ngày hôm đó anh vẫn còn thấy đau lưng, nhưng nếu không nhờ bộ giáp Bạch Kỵ Sĩ đỡ đòn, có lẽ anh không chỉ bị đau lưng đơn thuần đâu.

Chính vì bộ giáp Bạch Kỵ Sĩ có thể chịu đựng được sức công phá đó, anh mới càng phải bảo vệ nhiều người hơn chứ!

“Ngủ rồi à? Sao thế, tối qua ‘trả bài’ cho cô vợ mới cưới quá sức hả? Tôi hiểu, tôi hiểu mà, món đó tốn sức lắm. Có cần tôi giới thiệu cho mấy tay bác sĩ bán thuốc bồi bổ không?”

Ý thức của Valder đang lơ mơ sắp bay màu, lại bị cái gã Thiếu gia Zelin lải nhải bên cạnh kéo giật về, khiến anh khó chịu vô cùng.

Nhưng anh mặc kệ, tựa vào cửa sổ, cúi đầu nhắm mắt, cố gắng bày ra cái mặt “bố mày ngủ rồi, làm ơn câm miệng lại”.

“Ái chà, đàn ông mà yếu thế là không được đâu. Cậu nhìn tôi đây này, một ngày ‘cân’ năm sáu em còn chẳng sao. Cậu là kỵ sĩ, cơ thể chắc phải trâu bò hơn chứ? Chẳng lẽ cô vợ mới cưới của cậu có ‘tuyệt kỹ’ phòng the gì ghê gớm lắm nên cậu mới cưới gấp thế? Này, này, giới thiệu cho tôi quen xem nào, tôi đoán hai người chắc chắn là vì chuyện xác thịt mới đến với nhau, cho nên—”

“...”

Nghe đến đây, Valder rốt cuộc cũng nhíu mày, liếc xéo tên Thiếu gia Zelin một cái sắc lẹm.

“Hù, sao thế, quạu à? Chuyện này có gì mà xấu hổ. Hay là cậu kể tôi nghe hai người quen nhau thế nào đi?”

“Xem mắt rồi thấy hợp thì cưới, đơn giản vậy thôi.”

Thực sự không muốn nghe gã này lải nhải nữa, Valder đáp gọn lỏn đầy vẻ mất kiên nhẫn.

“Đơn giản thế thôi á? Haizz, tôi biết ngay mà, rốt cuộc cũng chỉ là cưới về chơi bời thôi. Phụ nữ ấy mà, thời xuân sắc ngắn lắm, hai ba năm là hết cảm giác mới lạ ngay. Cậu cứ học tôi đây này, thà không kết hôn, mỗi ngày đổi bốn năm em, không bao giờ trùng lặp. Thích thì bao nuôi vài ngày, chán thì vung tiền rồi đường ai nấy đi, tin tôi đi, không sai đâu. Tôi là người đi trước, kinh nghiệm đầy mình rồi.”

“Ừ ừ, phải phải... tôi biết rồi.”

Chẳng buồn tranh luận, Valder gật đầu lia lịa cho qua chuyện, chỉ mong gã mau chóng kết thúc cái chủ đề này.

“Biết rồi? Tôi thấy hồn cậu cứ treo ngược cành cây thế nào ấy, tôi vừa nói gì cậu có nhớ thật không đấy? Tôi là đang muốn tốt cho cậu thôi.”

“À à — biết rồi, chẳng phải là hai ba năm lại thay một người vợ sao, ha, ai mà giống—”

Valder vốn đã chịu hết nổi, định mỉa mai một câu “ai mà giống anh chứ, tôi đây đàng hoàng lắm”.

Nhưng lời còn chưa dứt, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc đến rợn tóc gáy.

【Hai ba năm đổi một người vợ? Tên Bạch Kỵ Sĩ này còn định đổi người khác nữa sao?】

“—??!”

Trong nháy mắt, cơn buồn ngủ của Valder bay sạch sành sanh.

Anh không thể tin nổi quay đầu lại, liền thấy cánh cửa sau không biết đã hé mở một khe hở từ lúc nào, và Lamia đang lén lút ngồi xổm ngay sau lưng ghế của anh.

Nếu nhìn kỹ hơn qua khe cửa, ông nội anh còn đang vẫy tay chào đầy đắc ý.

— Cái lão già chết tiệt này!

Sao ông lại dẫn Lamia đến tận đây hả trời?!

“Valder.”

Ngay khi Valder còn đang hoảng loạn tột độ, Lamia lặng lẽ đứng dậy, thò đầu ra từ sau lưng ghế, kề sát bên má anh.

“Anh vừa nói... là hai ba năm sẽ đổi vợ một lần sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!