Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 41:

Chương 41:

“Cái đó... Lamia này, anh xin lỗi nhé, mấy lời vừa rồi đúng là hiểu lầm thôi, thật đấy—!”

Nghe được tiếng lòng sặc mùi nguy hiểm của Lamia, Valder lập tức xuống nước.

Cậu chắp hai tay lại làm tư thế cầu xin, gương mặt trưng ra nụ cười hối lỗi đầy thành ý.

Vắt kiệt ma lực?

Vị Ma Vương này định làm cái quái gì cơ?

Vắt kiểu gì?

Chẳng lẽ định dùng cấm thuật nào đó phá hủy toàn bộ mạch ma lực của mình?

Không, thế vẫn còn nhẹ chán.

Mạch ma lực của cậu đâu dễ bị phá hủy đến thế, trái lại thì...

Mấy lời này... không lẽ cô ấy học từ chỗ mụ Đại Mị Ma kia?

Nếu là lời của mụ Đại Mị Ma thì... cô ấy có hiểu mình đang nói gì không... khoan, có biết mình đang nghĩ cái gì trong đầu không đấy?!

Nguy hiểm quá đi mất!

Lamia của anh ơi, làm ơn đừng có đi học mấy thứ kỳ quái từ chỗ mụ Đại Mị Ma đó nữa mà!

Nghe giọng điệu gần như van nài của Valder, Lamia mới quay lại.

Cô nàng bĩu môi, mặt đầy hờn dỗi.

Thấy thế, Valder lại cuống cuồng bồi thêm mấy câu "xin lỗi", cốt để tránh cái cảnh bị vắt cho đến mức khô người.

Vừa phải hạ thấp giọng để tránh đám quý tộc và Giáo hoàng trên đài chú ý, vừa phải làm sao để Lamia thấy được lòng thành của mình...

Làm siêu anh hùng đúng là chẳng dễ dàng gì.

“...”

“Phụt...”

Mãi đến câu xin lỗi thứ mười, Lamia mới không nhịn được mà bật cười.

Nhìn dáng vẻ khép nép của Valder, vẻ khó chịu trên mặt cô chuyển sang nụ cười đắc thắng đầy kiêu ngạo.

【Hừ, quả nhiên Bạch Kỵ Sĩ đã bị mình xoay như chong chóng trong lòng bàn tay rồi!】

“... Haizz...”

Nghe tiếng lòng đó, Valder ngẩn người rồi bất lực thở dài.

Hả, ai bị cô xoay vòng vòng chứ?

Đừng có tự tin quá thế, tôi nhún nhường chỉ vì hòa bình thế giới thôi nhé!

Ngược lại là cô đấy, mới dỗ vài câu đã nguôi giận ngay, chắc chắn là mê tôi như điếu đổ rồi.

Người lún sâu rõ ràng là cô!

Phải là cái đồ Ma Vương nhà cô đã sớm bị tôi nắm thóp mới đúng.

“Được rồi, nể tình anh thành tâm hối lỗi như vậy, ta sẽ đại xá cho anh.”

Lamia hơi hất cằm, nhìn Valder bằng ánh mắt bề trên cùng nụ cười tự tin.

Dĩ nhiên Valder thấy không phục khi bị Ma Vương nhìn xuống như vậy, nhưng vì đại cục, cậu đành phải nhẫn nhịn...

Tuy nhiên, cảm giác này cũng chẳng hẳn là khó chịu, trái lại còn có chút trêu đùa thú vị...

“Bao giờ thì buổi họp này mới xong đây?”

Lamia nhìn vị Giáo hoàng đang thao thao bất tuyệt trên đài, Valder cũng liếc theo.

Cả hai rõ ràng chẳng lọt tai nổi lấy một chữ trong mớ giáo lý kia, hệt như hai học sinh cá biệt đang mong chờ tiếng chuông tan học.

“Anh không chắc nữa, còn tùy vào việc ông ấy định giảng đến đâu.”

Valder cũng bó tay.

Lần nào Giáo hoàng giảng cũng ngẫu hứng, thời gian thất thường.

Kể từ khi nhậm chức, dường như để củng cố địa vị, ông ta rất khoái lôi đám quý tộc đến đây họp lớn họp nhỏ.

Lạ cái là đám quý tộc này hiếm khi phàn nàn, bởi Giáo hoàng kiên định với tư tưởng huyết thống chí thượng, toàn nói những điều bùi tai giới quyền quý.

Giáo hoàng thừa hiểu, trong hệ thống Giáo hội, sự ủng hộ của dân chúng rất vững chãi.

Dân thường đến nhà thờ chủ yếu để cầu nguyện, thứ họ coi trọng là Thần linh, là thánh đường.

Chỉ cần Giáo hoàng không vơ vét đến mức tước đoạt quyền cầu nguyện của họ, dân chúng sẽ chẳng ý kiến gì.

Vị Giáo hoàng hiện tại không trộm cắp, không cướp giật, cũng chẳng bắt trẻ con làm cống phẩm, bộ máy vận hành vẫn thế.

Mọi thứ như cũ, dân chúng tự nhiên yên tâm an phận ở nơi họ thấy quen thuộc.

Sau khi đã ổn định được dân chúng, dĩ nhiên ông ta phải năng giao du với giới quý tộc.

Khác với dân thường, quý tộc mở miệng là "tuân theo lời Thần", nhưng thực chất toàn vì lợi ích cá nhân mà tiếp xúc với thượng tầng Giáo hội.

Đây chính là sân khấu để Giáo hoàng thể hiện.

Hiện tại xem ra, ông ta nịnh bợ đám quý tộc khá mát tay, mấy lão già đó đều sẵn lòng ngồi nghe giảng.

Nhưng về bản chất, vị Giáo hoàng này cũng không tệ.

Tiền quý tộc quyên góp ông đều dùng tu sửa thánh đường, xây viện mồ côi và phát cháo cho người nghèo.

Những khoản tiền quý tộc bỏ ra "mua danh" xây công trình công cộng, ông không chấm mút một xu, đôi khi thiếu còn tự bỏ tiền túi bù vào.

Chính vì ông ta được việc như vậy nên ông nội của Valder mới chưa bao giờ phản đối, cứ thế an tâm làm cựu Giáo hoàng về hưu, dưỡng già ở vườn sau Giáo hội.

“Dù chúng ta có lẻn về trước chắc cũng chẳng ai để ý đâu nhỉ.”

Mấy lời giáo lý đó Lamia nghe như vịt nghe sấm.

Vốn dĩ cô đã chẳng hứng thú gì với những lời lẽ hào nhoáng của phe nhân loại, thế là cô giật giật tay áo Valder, hất cằm ra hiệu cùng chuồn cửa sau.

“... Hả? Giờ đi luôn sao?”

Nhưng Valder vốn người nề nếp, lại mang danh Kỵ Sĩ Đoàn nên không dám làm loạn.

“Dĩ nhiên rồi, đi thôi, lão toàn nói nhảm.”

Thấy Valder còn do dự, Lamia chốt luôn.

Với tư cách một vị quân chủ, cô đâu thèm chần chừ mấy chuyện cỏn con này.

Cô trực tiếp nắm tay kéo phắt Valder đứng dậy, định bụng khom lưng dắt cậu lẻn ra, nhưng—

“Hai người ở phía sau kia! Ngồi xuống cho ta!”

Mới nhổm dậy được nửa giây,

Giáo hoàng tinh mắt đã tia thấy ngay hai kẻ ở hàng ghế cuối.

Nhưng đã lỡ đứng lên rồi thì ngồi xuống cũng bằng thừa đúng không?

Thế là Lamia ấn lưng Valder xuống thấp, còn mình – kẻ ngoại đạo vốn chẳng ngán gì Giáo hoàng – thì đứng chắn phía trước, ghé tai cậu thì thầm:

“Em đã chuẩn bị bữa trưa rồi, không ăn là nguội mất đấy. Anh muốn ở đây nghe lão già kia lảm nhảm, hay là chọn bữa trưa tình yêu do chính tay vợ anh làm ❤️?”

“...!”

Đúng là lời thì thầm của ác quỷ.

Giữa một buổi giảng đạo tẻ nhạt và cơm vợ nấu?

Cái này còn cần phải chọn sao?!

“Ta bảo hai người đấy! Ngồi xuống! Cậu — cái thằng này!”

Mặc kệ tiếng quát của Giáo hoàng, Valder đang khom lưng liền nắm ngược lại tay Lamia, kéo cô phi thẳng ra cửa sau không thèm ngoảnh đầu, thậm chí còn tiện tay đóng sập cửa chặn đứng tiếng gào thét bên trong.

Tuy bề ngoài là kỵ sĩ gương mẫu, nhưng thực tế, cái lối cửa sau này Valder đã nhẵn mặt từ bé rồi.

Hồi nhỏ, đây là địa bàn của ông nội cậu.

Ông ngày trước cũng hay đến đây truyền giáo, chỉ là chủ đề hơi khác thôi.

Nhưng lúc đó Valder nghe chán ngắt nên thường xuyên lẻn cửa sau chuồn êm.

Khi ấy, ông nội đã ngầm cho phép hành động "trốn học" của thằng cháu.

Bởi với một đứa trẻ, mấy bài giảng đạo lý đó chẳng ngấm vào đâu được, ông chủ yếu dẫn cậu đến để hít thở không khí và nhận mặt mọi người thôi.

Lớn lên rồi, cậu ít khi làm vậy nữa.

Một phần vì đã có danh phận, cũng gọi là người có máu mặt nên trốn chui trốn lủi thì hơi kỳ.

Phần khác là vì Giáo hoàng đã đổi người, không còn ai bao che cho cậu nữa.

Trưởng thành phiền phức thế đấy, muốn trốn học cũng thành điều xa xỉ.

Nhưng mà — đấy, không phải cậu không muốn chạy, chỉ là chưa có cớ thôi.

Dù là siêu anh hùng Bạch Kỵ Sĩ, thi thoảng cũng phải phá luật tí chứ...

Con người ta không thể cả đời cứ bị xiềng xích bởi những khuôn khổ... mệt lắm.

Thể lực của Valder và Lamia đều ở mức thượng thừa, chạy một mạch ra phố mà hơi thở vẫn chẳng hề dồn dập.

Cậu dắt Lamia đến nơi đông người mới vờ như không có chuyện gì mà dừng lại, nhanh chóng chỉnh đốn cơ mặt để người ta không tưởng mình bị dở hơi.

—— Tất nhiên là, nhịn sao nổi.

Chỉ cần nhìn thấy sự phấn khích lấp lánh trong mắt đối phương, cả hai đều không thể giữ nổi vẻ nghiêm túc mà phì cười.

“Phụt... ha ha.”

“Ha ha ha.”

Hai người nhìn nhau, rồi không kìm được mà phá lên cười.

Biết là không nên gây chú ý, nhưng tiếng cười cứ thế bật ra không cách nào thu lại ngay được.

Tay họ vẫn nắm chặt lấy nhau, trông chẳng khác nào một cặp tình nhân trẻ đang tận hưởng dư vị hạnh phúc.

Valder là người đầu tiên nhận ra mình vẫn đang nắm tay Lamia.

Cảm nhận hơi ấm mềm mại từ lòng bàn tay cô, cậu không hề buông ra, trái lại còn nắm chặt hơn một chút.

Bạn đã từng nghe về hiệu ứng cầu treo chưa?

Khi người ta ở trong trạng thái căng thẳng hoặc hưng phấn, nhịp tim sẽ tăng nhanh, và phản ứng sinh lý bình thường này thường bị lầm tưởng là cảm giác rung động dành cho người bên cạnh, từ đó khuếch đại thiện cảm trong lòng.

Có lẽ lúc này đối với Valder, đây chính là một màn của hiệu ứng cầu treo.

Cậu nắm chặt lấy tay Lamia, dù biết rõ cô là Ma Vương, là kẻ địch, nhưng vẫn không nỡ buông tay.

“Khà khà... phải thế này chứ.”

Trên tòa nhà bên cạnh, lão già vẫn đang cầm kính viễn vọng soi kỹ Valder và Lamia ở phía dưới.

Qua cuộc trò chuyện vừa rồi với Lamia, lão nhận thấy trong mối quan hệ này, Lamia là người chủ động, còn Valder thì hơi "giữ giá".

Dù sao trong thâm tâm cậu, yêu đương với Ma Vương vẫn là chuyện gì đó hơi sốc văn hóa.

Nhưng giờ đây, nhìn nụ cười của Valder và cái nắm tay siết chặt kia, lão biết ngay là — có cửa!

Chắc tầm một hai năm nữa thôi, khéo mình đã được bế cháu rồi!

Khà khà, tốt nhất là nếp tẻ đủ cả! Chao ôi, lúc đó mình chắc chắn sẽ là lão già hạnh phúc nhất cái hội hưu trí này. Để mấy lão kia nhìn cháu chắt nhà này, khà khà khà, chắc chắn là ăn đứt cháu nhà họ!

Mà khoan, Valder gọi mình là ông nội, thì đứa bé phải là chắt chứ nhỉ.

Kệ! Có là được rồi!

Ái chà, giúp Valder cưa đổ Lamia, vừa giải quyết được mâu thuẫn Nhân loại - Ma tộc, vừa kiếm được vợ cho cháu, lại có chắt bế.

Mình quả thực là vị Giáo hoàng thông thái nhất lịch sử~

“...”

Nghe lão già đứng bên cửa sổ phát ra những tiếng cười quái đản, Zelin bị đưa đến đây cũng cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Cơ mà mấy miếng bánh việt quất trên bàn này ngon thật.

Nhân lúc lão già kia lơ là, anh ta đánh chén một hơi mấy cái liền.

“Bánh này mua ở đâu mà ngon th—?”

Nhưng lời còn chưa dứt, sống lưng anh ta bỗng lạnh toát.

“Ai cho phép cậu ăn bánh của cháu dâu tương lai biếu ta hả...?”

“... Ơ? Hả? —— Áaaa?!”

Chưa kịp quay đầu lại, Zelin đã thấy trời đất đảo lộn. Lão già dùng một cú quật vai ném anh ta bay vèo ra ngoài như ném bị bông.

“Hừ...”

Nhìn Zelin bay đi, lão già phủi phủi tay, sau đó nhón một miếng bánh việt quất bỏ tọt vào miệng, vừa xuýt xoa khen ngon vừa quay lại cửa sổ, cầm kính viễn vọng lên tiếp tục quan sát đôi trẻ.

Chà... tuổi trẻ thật tốt biết bao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!