Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 44 Anh thích em!

44 Anh thích em!

“À, ra thế. Tóm lại là muốn dỗ vợ chứ gì? Hai người đúng là cưới xin ‘thần tốc’ thật đấy, mới gặp đã cưới ngay, hèn gì chẳng biết cô ấy thích cái gì.”

Đúng ngay sở trường, Zelin hào hứng thấy rõ.

Gã tựa lưng vào sofa, liếc Valder với ông cụ Ossias đầy đắc ý.

Vừa thao thao bất tuyệt, tay gã vừa định “thó” nốt cái bánh trên bàn, nhưng lại bị Valder và Ossias nhanh tay lẹ mắt chặn đứng.

Valder ngồi cạnh vỗ bốp vào mu bàn tay Zelin, bắt gã rụt lại, còn ông cụ Ossias thì kéo phắt hộp bánh về phía mình, triệt để dập tắt hy vọng của gã công tử đào hoa.

“...”

Zelin bĩu môi nhưng chẳng dám ho he. Một bên là chồng người ta, một bên là ông nội (chẳng biết có cùng huyết thống không), kẻ ngoài lề như gã thì còn nói được gì nữa.

Gã Zelin này tuy hơi “tra nam”, nhưng ngoài chuyện thích la cà phố hoa với mấy cô nàng nóng bỏng ra thì cũng chẳng có tật xấu nào đáng kể.

Gã cực kỳ kỹ tính chuyện vệ sinh và sức khỏe; nhờ túi tiền rủng rỉnh nên đối tượng gã tìm đều rất “sạch sẽ”.

Nói trắng ra là gã toàn bao nuôi mấy cô “danh viện” một thời gian, tuyệt đối không rước bệnh vào thân.

Đám công tử bột thời nay mà chỉ dính mỗi khoản “gái gú” trong bộ ba tệ nạn thì đã được coi là hàng hiếm rồi.

Chưa kể gã luôn chia tay trong êm đẹp, phí bồi thường cực kỳ hậu hĩnh, không bao giờ dây dưa lằng nhằng.

Đúng kiểu một tra nam có nguyên tắc.

Chính vì cái nguyên tắc quái đản đó mà phụ nữ ngoan mới thích tìm gã để thử cảm giác lạ, còn phụ nữ hư lại muốn “đãi cát tìm vàng”, chọn một người tử tế như gã để gắn bó.

Zelin vừa giàu, vừa có nguyên tắc, địa vị không thấp lại còn khéo miệng, đương nhiên trở thành mục tiêu săn đón của các quý cô, thậm chí còn là “mặt hàng” cực kỳ đắt khách.

“Cũng không hẳn là không biết gì... Biết sơ sơ... Ờ, thì cũng gọi là có biết.”

Valder trầm ngâm đáp lời.

Chính anh cũng không rõ mình hiểu về Lamia đến nhường nào.

Nếu xét theo tư cách một Bạch Kỵ Sĩ, anh nắm rõ mọi thói quen và thiên hướng chiến đấu của vị Ma Vương này.

Nhưng với tư cách là Valder, anh lại chẳng biết mình hiểu cô được bao nhiêu.

Mà thực ra, nếu muốn tìm hiểu, chẳng phải chỉ cần một phát Đọc tâm thuật là xong sao?

“Vậy thì — được thôi, bản chất là cậu muốn vợ chồng hòa thuận? Thế thì thay vì hỏi tôi, tôi thấy cậu nên trực tiếp nói chuyện với vợ mình thì hơn. Nhìn qua là biết cô ấy thuộc kiểu phụ nữ dịu dàng, dễ tính. Muốn biết gì cứ việc hỏi thẳng.”

Nói đến Lamia, những gì Zelin nhớ được chỉ là vài phút ngắn ngủi ban nãy.

Từ lúc cô xuất hiện cho đến khi gã bị ông già này lôi đi, tính ra chỉ vỏn vẹn vài phút đồng hồ.

Ông cụ Ossias nhìn già yếu thế thôi chứ sức mạnh không hề nhỏ, chỉ vài chiêu đã khiến gã đo ván, chẳng kịp lấy ống nhòm ra nhìn kỹ xem Lamia ra sao.

Nhưng cũng chẳng khó đoán... chắc lại là một cô vợ dễ dắt mũi thôi.

Bởi lẽ với những hạng phụ nữ “vài năm thay một người” hay mấy “bạn giường” mà Zelin hay giao du, họ còn mong được ly hôn sớm để chia tài sản nữa là.

Zelin nếm trải đủ rồi nên mới thốt ra những lời tự nhiên đến vậy.

Với gã, tổn thương vì tình là chuyện thường ở huyện, và vì không theo chủ nghĩa độc thân nên gã thà đổi người như thay áo để giữ cảm giác mới mẻ còn hơn là “treo cổ trên một cái cây”.

Cứ đúng thỏa thuận mà làm, rắc rối đến đâu dùng tiền là êm xuôi đến đó.

Nhưng với một người phụ nữ bình thường, mà trong mắt Zelin là kiểu thành tâm muốn vun vén tổ ấm như Lamia, chắc chắn sẽ không chịu nổi những lời lẽ tra nam đó.

Hơn nữa lúc nãy gã cũng thấy Lamia đang cực kỳ giận dữ.

Thông thường, phụ nữ khi đã giận thì rất khó dỗ, nếu không ôm hôn hay tặng quà cáp thì khó mà làm hòa ngay được.

“Vợ chồng cãi nhau đầu giường làm hòa cuối giường” thì cũng phải trải qua một hồi chiến tranh lạnh đã.

Thế nhưng, nhìn vẻ mặt của Valder hiện tại, Zelin nhận ra ngay —

— Tên này rõ ràng là chẳng hề hấn gì.

Sau khi nói ra những lời lẽ kia mà vẫn có thể ung dung bước tới đây như không có chuyện gì xảy ra, chứng tỏ vợ cậu ta thuộc kiểu người chỉ cần dỗ dành vài câu ngon ngọt là sẽ nguôi giận ngay.

Vừa xinh đẹp, biết làm bánh, tính tình lại tốt...

Tên này kiếp trước cứu cả thế giới rồi à, sao lại cưới chớp nhoáng được một người vợ tuyệt vời như thế chứ...

Có vẻ như kế hoạch trở thành “người vợ hoàn mỹ khiến thiên hạ ghen tị” của Lamia đã thực sự hiệu quả.

Ngay cả một kẻ sành sỏi như Zelin cũng thấy ghen tị với Valder.

Chỉ có thể nói là, ít nhất ở lớp vỏ bọc bên ngoài, Lamia thể hiện quá tốt.

Nếu Valder không nghe được tiếng lòng và những “kế hoạch tà ác” của cô, có lẽ anh cũng đã bị cô dắt mũi rồi.

Tuy nhiên... dù nghe được những âm mưu đó, chẳng phải Valder cũng đã bắt đầu có chút cái nhìn tích cực về cô rồi sao?

“Phụ nữ dịu dàng... á?”

Nghe cái định nghĩa ấy, Valder ngớ người ra.

“Lamia mà trông... dịu dàng lắm à?”

Nhớ lại cái đêm bị đá văng xuống giường, anh chẳng thấy chút dịu dàng nào ở đây cả.

Cái cú đá năm ấy chắc anh phải ghi tạc vào lòng, sau này có già rụng hết răng cũng phải móm mém kể lại với cô: “Năm đó em sút anh một phát, đến giờ vẫn còn thấy thốn đây này”.

Hừm, thật muốn thấy bộ dạng xấu hổ của cô lúc đó, nếu cô vì thẹn quá hóa giận mà nổi khùng lên thì càng tuyệt.

“Tất nhiên rồi, nhìn kiểu gì cũng thấy đó là một người phụ nữ dịu dàng. Cậu cần gì thì cứ trực tiếp bàn bạc với cô ấy.”

“Không, không ổn, bàn — bàn cái gì, không bàn được đâu.”

Nói chuyện với Ma Vương? Chủ động hỏi về những bí mật cá nhân của cô ta sao?

Không, lỡ như bứt dây động rừng, làm lộ chuyện mình biết Đọc tâm thuật thì hỏng bét.

Trước đó đã suýt lộ rồi, không thể mạo hiểm thêm lần nữa.

“Vì là cưới chớp nhoáng nên ngại à? Hừm, tôi biết cưới được người vợ hoàn hảo như thế khiến cậu tự ti đến mức không biết giấu mặt vào đâu đúng không.”

“Không đời nào! Làm gì có chuyện đó!”

Valder kịch liệt bác bỏ lời nói cùng vẻ mặt “tôi hiểu mà” của Zelin.

Anh lắc đầu lia lịa, tay xua như quạt máy.

“Làm sao tôi có thể thấy tự ti trước loại người đó được —”

“Yêu đương mà cứ lỳ cái mặt ra là hỏng bét rồi, anh bạn Valder ạ. Là đàn ông thì phải phóng khoáng lên, thích thì nhích, muốn tìm hiểu cô ấy thì cứ nói thẳng ra. Bây giờ Giáo hội đang thanh tịnh thế này, chẳng phải là nơi lý tưởng để tản bộ sao — đi hẹn cô ấy đi, trò chuyện tâm tình như lúc mới biết yêu ấy!”

“... Hả? Cái gì cơ...?”

Trong ấn tượng của Valder, Zelin chẳng phải là người đáng tin cậy trong chuyện tình cảm, nên anh vốn chẳng muốn nghe.

Nhưng — anh nhận ra mình không có lời nào để phản bác.

Những điều Zelin nói dường như là đạo lý hiển nhiên nhất, nhưng chính anh lại là người cố chấp không muốn tin.

“Một cuộc tình phải bắt đầu từ lời tỏ tình. Hai người cưới chớp nhoáng đã tỏ tình chưa? Nếu chưa thì ngay tại Giáo hội này, dưới sự chứng kiến của Thần linh, hãy tỏ tình đi!”

Nói đoạn, Zelin còn tự đắc vỗ tay rôm rốp, như thể đang cổ vũ Valder hãy hành động ngay lập tức.

“Nhưng mà —”

“Cậu ta nói đúng đấy, Valder.”

Ông cụ Ossias có vẻ cũng thấy những lời nghiêm túc của Zelin lần này có lý, bèn đứng dậy vỗ vai cháu mình.

Thấy ông cụ đứng lên, Valder cũng không thể ngồi tiếp, đành phải đứng dậy theo.

“Đi đi, Valder, hãy chung sống hòa thuận với Lamia.”

“— Nhưng mà, Lamia cô ấy —”

“Ta biết, ta biết rồi, thế nên con càng phải đối xử tốt với cô ấy.”

Ông cụ nói đoạn, rồi hạ thấp giọng ghé sát tai Valder:

“Chính vì cô ấy đặc biệt nên con càng phải tiếp cận cô ấy. Hãy cho cô ấy một khởi đầu mới, để cô ấy tiếp xúc với xã hội của chúng ta. Hãy tìm cách dùng tình cảm của con để dẫn dắt cô ấy.”

“...”

Lời của ông cụ khiến vẻ mặt Valder trở nên phức tạp.

Anh nuốt nước bọt, cuối cùng đành bất lực gật đầu.

“Được rồi... con biết rồi... Vì tương lai của nhân loại... vậy cũng được.”

Xả thân vì nghĩa lớn, trên đời này chắc chỉ có loại người như mình thôi — Valder lầm bầm, đành phải bấm bụng bước ra ngoài.

Zelin nghe thấy vậy còn trêu một câu:

“Yêu đương thôi mà cũng phải vì toàn nhân loại sao? Đàn ông trung niên tìm vợ ai cũng thế này à?”

“Thực ra nó mới hai mươi bảy tuổi thôi, chưa tính là trung niên đâu.”

“Nhưng đời người những ngày tự do khỏe mạnh cũng chỉ có vài chục năm, đến tuổi là lực bất tòng tâm ngay. Tôi luôn cho rằng đó không phải là cuộc đời tự do thực sự của mình. Thế nên — nhìn cậu ta cũng sắp ba mươi rồi, coi như trung niên được rồi đó.”

“Hô hô...”

Nghe Zelin nói, ông cụ khẽ cười rồi ngồi lại xuống sofa.

Ông đầy vẻ hứng thú nhìn người đàn ông vừa có chất tra nam lại vừa có nguyên tắc trước mặt, cảm thấy câu chuyện của anh ta chắc hẳn sẽ là món “đưa cơm” giúp ông ăn thêm được vài miếng bánh nữa.

Thật lòng mà nói, tuổi già sức yếu nên dạ dày cũng thu hẹp, mấy món bánh Lamia làm chỉ ăn vài miếng là no, nhưng lại không nỡ chia cho người khác, nên đành phải tìm chuyện gì đó tán gẫu cho tiêu cơm vậy.

Ở phía bên kia, Valder với vẻ mặt kỳ lạ bước xuống lầu.

Lamia vẫn đang đứng đó đợi anh, trông rất ngoan ngoãn đúng như đã hẹn.

Điều này khiến Valder không kìm được mà nhớ lại câu nói của Zelin — chẳng lẽ Lamia thực sự là một người phụ nữ dịu dàng?

Không không không... cái gì mà dịu dàng với phụ nữ chứ, trong hai từ đó cô ta có chiếm được từ nào đâu.

“Ơ? Anh quay lại rồi à?”

Nhưng giây tiếp theo, chào đón Valder là nụ cười của Lamia.

Nụ cười đó quá đỗi rạng rỡ, khiến anh không tự chủ được mà một lần nữa nghĩ đến hai chữ “dịu dàng”.

“À... ừm.”

Anh ngượng ngùng gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Nhớ lại lời ông cụ vừa dặn, anh khẽ khàng liếc nhìn Lamia.

“Lát nữa mình đi đâu? Có quay về Kỵ sĩ đoàn không?”

“— Không, không đi, không đến đó đâu.”

Vừa nhắc đến Kỵ sĩ đoàn, Valder theo bản năng từ chối ngay. Anh vẫn nhớ như in đám kỵ sĩ trẻ tuổi kia đã mong chờ sự xuất hiện của vợ mình như thế nào — bọn họ mong chờ cái quái gì chứ! Đây là vợ ta! Muốn thì tự đi mà tìm ở buổi giao lưu ấy!

“Vậy thì, về nhà sao?”

“Không, cũng không hẳn... à ừm...”

Nghĩ đến việc nơi này thực sự là một chỗ tốt để tản bộ, vả lại anh cũng đã hạ quyết tâm thực hiện nhiệm vụ giải cứu nhân loại, cho nên —

Được thôi... được rồi!

Tất cả những gì mình làm đều là vì toàn nhân loại!

“Lamia.” Valder quay đầu lại, nhìn thẳng vào Lamia đang lộ vẻ thắc mắc.

“Gì vậy, Valder?”

“— Lamia, anh thích em.”

Cuối cùng, anh cũng thốt ra lời tỏ tình của mình.

Lẽ ra đó phải là một lời nói dối, một câu nói vì đại cuộc nhân loại mà cố gắng.

Nhưng mà... phù...

Nhịp tim đang tăng nhanh, là vì nói ra những lời xấu hổ này sao?

Sau khi nói xong, dường như cả người anh đều căng cứng, nhưng đồng thời lại có cảm giác hân hoan nhảy múa.

Bởi vì anh biết, dù thế nào đi nữa, Lamia hiện đã là vợ anh, câu trả lời duy nhất cô có thể đưa ra chính là sự khẳng định.

“Á~ ừm, đúng vậy đó, em cũng thích anh nha~”

Thế nhưng, đáp lại Valder là một nụ cười y hệt lúc nãy, cùng với một câu trả lời bằng giọng điệu nũng nịu đầy máy móc.

“...”

Nghe tiếng lòng của Lamia, cũng vẫn chỉ là mấy câu kiểu như: “Ta biết ngay mà!”.

Chẳng hiểu sao, Valder lại cảm thấy không thoải mái cho lắm.

Cứ như thể tình cảm anh trao đi chẳng nhận lại được chút phản hồi thực lòng nào vậy.

Nụ cười đáp lại anh chỉ là một chiếc mặt nạ của Lamia — còn thâm tâm cô ấy thì sao?

Sự kết nối giữa hai người gần như bằng không.

À... Hơi hụt hẫng một chút.

Rốt cuộc là tại sao lại hụt hẫng?

Không biết.

Chắc là tại vẫn còn đói bụng quá thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!