24 Thế là đi tong cuộc đời
Nghe thấy tiếng lòng của Lamia vang lên, mặt Valder biến sắc ngay tắp lự.
Điểm yếu? Không... mình chỉ buột miệng thế thôi mà.
Có bảo cô ta đánh vào chỗ hiểm thật đâu!
Huống hồ bây giờ... cái tư thế này còn ra thể thống gì nữa, Đại Đoàn trưởng đang sờ sờ ra đấy!
Không được, phải té thôi, kiếm đại cái cớ nào chuồn lẹ mới được—
【Hừm, tóm được thóp của ngươi rồi nhé! Hây! Đỡ chiêu!】
"Ư hự...!"
Giọng Lamia vừa dứt, Valder biết đời mình thế là tàn.
Câu "tóm được điểm yếu" kia không phải nói chơi, mà là... làm thật.
Như muốn trút hết cơn bực vì cú đánh hụt ban nãy, Lamia chẳng thèm nghĩ ngợi gì, tung ngay một cú đấm chuẩn xác vào "trọng địa".
Cũng may cô nàng còn biết Geoffrey đang ở đây nên đã nương tay chút đỉnh.
Nếu không, chỉ cần cô dùng thêm chút sức, cái kế hoạch "kết hôn mấy chục năm sinh mấy chục đứa con" kia e là đã chết yểu từ trong trứng nước.
Valder vốn định đứng dậy đổi chỗ, giờ thì hay rồi, nhấc người cũng không xong.
Làm Bạch Kỵ Sĩ bấy lâu nay, chưa bao giờ anh nếm trải nỗi đau kinh hoàng đến nhường này.
Dù có là mình đồng da sắt, dính phải đòn "chí mạng" này thì cũng phải quằn quại một hồi.
Hự...
Á... aaaaa...!
Á á á á...!!
Nhưng anh thậm chí không dám hét thành tiếng, vì... vẫn lý do cũ, có người ngoài ở đây.
Anh không thể gào lên lúc này được.
Để Geoffrey phát hiện ra vợ mình đang nấp dưới gầm bàn "tổng tấn công" vào hạ bộ của mình thì còn ra thể thống gì?
Chuyện này mà lọt ra ngoài, cả đời này cái tên Valder Nalte coi như vứt, anh chỉ còn nước đeo mặt nạ Bạch Kỵ Sĩ trốn chui trốn lủi trong bóng tối mãi mãi thôi.
"Hử? Valder, cậu sao thế?"
Dù Valder đã cố hết sức kìm nén, nhưng tiếng rên hự bật ra và khuôn mặt méo xệch vì đau đớn vẫn không qua mắt được người đối diện. Geoffrey lo lắng nhìn sang, chỉ thấy Valder gượng cười, xua tay yếu ớt.
"Không... không sao... Đoàn trưởng, lúc nãy... lúc ngồi xuống em... em sơ ý... va... va trúng chân...!"
Valder đau đến vã mồ hôi hột, nói xong liền cắn chặt môi.
Anh hít thở sâu liên tục, xuýt xoa vì lạnh sống lưng, vận dụng ý chí sắt đá để cưỡng ép cơn đau lắng xuống.
Valder...! Cố lên! Valder!
Hồi trẻ bị năm sáu gã to con đè ra tẩn còn chẳng xi-nhê, giờ sao có thể bại dưới tay cơn đau cỏn con này được!
Nếu gục ngã chỉ vì chút đau đớn này, tương lai lấy gì mà đánh bại Ma Vương cứu rỗi nhân loại đây!
Phải trụ vững...!!
Anh liên tục tự trấn an bản thân, ngón tay ngón chân đều đã co quắp lại cả.
"À, thế thì phải cẩn thận chứ, góc bàn gỗ này mà phang trúng chân thì đúng là thấu tận trời xanh đấy."
Lý do của Valder nghe khá lọt tai.
Dẫu sao người lớn nào mà chẳng từng một lần nếm mùi ngón chân út va góc bàn, cái cảm giác thốn đến tận rốn ấy chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ sởn gai ốc.
"Haha... vâng... đúng là vậy..."
Valder gượng cười, cánh tay run rẩy giả vờ như đã ổn, lật tìm bản kế hoạch hoạt động Geoffrey cần.
"Nhắc mới nhớ, phong cách đám cưới cậu chốt chưa? Không biết tiểu thư Lamia thích kiểu gì."
Geoffrey hoàn toàn không hay biết dưới gầm bàn kia đang tàng trữ một Ma Vương đáng sợ, nên đến văn phòng rồi vẫn tranh thủ buôn chuyện.
Ông thong thả ngồi xuống ghế sofa, tự rót tách trà, xem chừng chưa muốn về ngay.
"À... đám cưới ấy hả... thật ra... kiểu nào cũng được..."
Nhờ ý chí kinh người, Valder tạm thời vượt qua cơn đau.
Anh hít một hơi thật sâu, giọng tuy còn hơi lạ nhưng sắc mặt đã dịu đi nhiều.
"Thế sao được, chuyện cưới xin cả đời người có một lần, làm qua loa là không ổn đâu."
Thực tế lúc này hồn vía Valder đang treo ngược cành cây nên mới trả lời cho có lệ, khiến Geoffrey chỉ biết lắc đầu.
"Haha... vâng, em biết chứ..."
Nghĩ đến chuyện sự kiện trọng đại này lại dành cho Hắc Ma Vương, lòng Valder ngổn ngang trăm mối. Nhưng trước mặt là Geoffrey, dưới chân là Lamia, anh có muốn than thở cũng chẳng được.
"Ừm... ta nghĩa nên mời Giám mục Giáo hội đến ban phước cho hai người... rồi mời thêm..."
Trong khi Geoffrey lầm bầm tính toán bên tách trà, Valder tranh thủ cúi xuống gầm bàn.
Anh nhíu mày nhìn kẻ đang cười gian xảo kia, bực mình thật sự, vì cú đánh vừa rồi quả là vượt quá sức chịu đựng của người thường.
Nhưng thay vì tức giận... anh lại thấy bất lực, cảm giác sắp bị cô nàng này làm cho dở khóc dở cười đến nơi.
【... Ưm, giận rồi đấy à?】
Do chỉ dám liếc nhanh, ánh mắt Valder trông hơi dữ dằn.
Bắt gặp tia nhìn đó, Lamia cũng chột dạ.
【Giận rồi sao? Giận mau già lắm đó... Ái chà, đánh nhau bị người ta nắm thóp là chuyện thường tình của binh gia mà, sao lại nhăn nhó thế kia. Thôi được rồi, được rồi...】
Lamia bĩu môi, có vẻ đã từ bỏ ý định tấn công tiếp vào "chỗ hiểm".
Valder thở phào, thầm nghĩ cuối cùng cô ả cũng chịu ngoan.
Nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ khác lại lóe lên trong đầu Lamia.
【Thôi được rồi— thôi được rồi, nể tình Bản vương rộng lượng, ta chiều ngươi... Lúc trước Đại Mị Ma bảo sao nhỉ? Hình như loài người thích mấy trò dỗ trẻ con... đau thì "thổi thổi" cho hết đau? Chắc là thế rồi.】
"— Hưm...!"
Valder còn chưa kịp phản ứng, một luồng hơi ấm áp bất chợt bao trùm lấy hạ bộ.
"Hử? Lại sao nữa thế?"
Nghe tiếng động lạ, Geoffrey lại ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Valder—người mới nãy mặt còn cắt không còn giọt máu, giờ đã đỏ lựng như gấc chín.
"Hà... em... em... cắn... ưm... cắn trúng lưỡi...!"
Lần này biểu cảm của Valder trông còn quái dị hơn. Cái cảm giác "vừa ăn tát lại được cho kẹo" này khiến anh như thể vừa bò từ địa ngục lên đã bị lôi tuột vào chốn bồng lai. So với cơn đau ban nãy, sự kích thích này còn khó kiềm chế gấp vạn lần.
"Cắn trúng lưỡi? Sao hôm nay cậu lóng ngóng thế? Vợ đến thăm nên hồn xiêu phách lạc rồi à?"
"À... vâng... đúng... đúng thế ạ... chính là thế!"
Valder bấu chặt cạnh bàn, đầu óc đình trệ không thể nghĩ thêm được gì.
Cực chẳng đã, anh vội xua tay với Geoffrey.
"Xin lỗi, em... bụng dạ em lại có vấn đề rồi. Đại... ưm... Đại Đoàn trưởng, ngài ra ngoài đợi em một lát... em sẽ... hà... em mang tài liệu qua ngay...!"
"... Được rồi, được rồi, nhìn cậu khổ sở thế kia cơ mà. Sao tự dưng lại ra nông nỗi này? Thôi được, cậu nghỉ chút đi, lát nữa cứ để bản kế hoạch lên bàn ta là được."
Thấy mặt mũi Valder nhăn nhúm hết cả lại, Geoffrey cũng không nỡ làm khó. Ông đứng dậy, dứt khoát bước ra ngoài.
Cửa vừa khép lại, Valder không chờ nổi thêm một giây, lôi tuột Lamia từ dưới gầm bàn ra—
"— À đúng rồi, Valder, cái của cậu—"
Cánh cửa đột ngột bật mở.
Geoffrey quay lại.
Đập vào mắt ông là cảnh tượng Lamia—vừa bị kéo lên—đang ngồi gọn lỏn trong lòng Valder.
Ba cặp mắt nhìn nhau trân trân.
Bầu không khí trong phòng như đóng băng tức thì.
Geoffrey chợt lộ vẻ "vỡ lẽ", ném cho Valder một ánh nhìn đầy ẩn ý kiểu "ồ, giới trẻ bây giờ bạo thật", rồi lặng lẽ đóng cửa lại.
... Hả
— A A A A A A!!!
Cuộc đời ở Kỵ Sĩ Đoàn của mình... thế là đi tong rồi!!!!
Toi thật rồi—!!!!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
