Chương 28: Nạp năng lượng
Cuộc đời này có lúc nào mà không tất bật cơ chứ?
Hắc Ma Vương cũng vậy, mà Bạch Kỵ Sĩ cũng chẳng khác gì.
Thời còn làm Ma Vương, Lamia luôn quay cuồng giữa núi công vụ của tòa thành.
Lão Đại Tướng quân cùng đám thuộc hạ cứ bám đuôi ráo riết, ép cô giải quyết hết việc này đến việc khác.
Nghỉ ngơi là cái thá gì?
Cô chịu.
Bởi lẽ chỉ cần ma lực còn dồi dào, Ma tộc vốn chẳng cần ngủ nghỉ.
Buồn ngủ ư?
Nạp thêm chút ma lực.
Mệt mỏi ư?
Lại bồi thêm chút ma lực.
Cô liên kết trực tiếp với Tháp Địa Mạch của Lâu đài Ma Vương, tựa như bóng đèn luôn được cắm điện, sáng mãi chẳng bao giờ tắt.
Chẳng ai thèm quan tâm tinh thần cô có kiệt quệ hay không.
Họ chỉ thấy mỗi khi Đại Tướng quân hỏi, cô – lúc bấy giờ vẫn đang "đầy bình" năng lượng – sẽ điềm nhiên đáp: "Nhờ có Đại Tướng quân phò trợ, ta vẫn còn sung sức lắm."
Rốt cuộc cô đang cảm ơn cái gì vậy?
Cảm ơn kẻ đã biến cô thành cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ này sao?
Ha, quỷ mới biết.
Trách nhiệm của Ma Vương chẳng phải là tận hiến cho tòa thành đó sao?
Dốc hết tất thảy, hy sinh tất thảy. Dù có phải vắt kiệt từng giọt sức lực cuối cùng, cũng phải cống hiến cho Lâu đài Ma Vương.
Đó là bổn phận, để trở thành vị Vương được muôn dân tin tưởng và sùng bái.
"..."
Lamia ngồi bên bàn ăn, hồn vía dường như đang treo ngược cành cây.
Bên tai cô vẫn văng vẳng lời giáo huấn của lão Đại Tướng quân về hai chữ "trách nhiệm" và "hy sinh".
Đúng vậy... Ma Vương là phải như thế, mình được sinh ra từ trong Tháp cũng chính vì lẽ đó.
Dẫu có phải vứt bỏ cái tôi để làm vợ Bạch Kỵ Sĩ, thì đây cũng là sự cống hiến cần thiết cho toàn thể Ma tộc.
Chỉ mất vài chục năm để dẹp yên mối họa cho Lâu đài Ma Vương, vụ làm ăn này quá hời rồi còn gì.
Từ khi thức tỉnh với tư cách Ma Vương, Lamia đã bị nhồi sọ những lời như vậy.
Suốt bao năm qua, vẫn luôn là như thế.
Làm một Ma Vương tận tụy chưa từng bị ai phản đối.
Nên cô cứ thế mà làm, để trở thành tấm gương mẫu mực.
Một vị Ma Vương đáng tự hào.
Những đời Ma Vương trước mà Đại Tướng quân từng phò tá đều như thế, cô cũng không thể thua kém được.
Rộp, rộp.
Lamia nhai món salad rau củ tươi.
Vị giác khác hẳn loài người khiến đĩa cao lương mỹ vị trước mặt cô nhạt như nước ốc.
Giá mà rắc thêm được ít ma lực làm gia vị thì tốt biết mấy...
Không biết Bạch Kỵ Sĩ có chịu xẻ cho mình chút ma lực để nêm nếm không nhỉ?
Dù sao cũng phải để mình ăn uống cho vừa miệng chút chứ.
Về đến nhà, dù ở cửa Valder tỏ ra rất mặn nồng, nhưng vừa bước qua ngạch cửa, anh chỉ liếc cô một cái rồi tháo lỏng thắt lưng bộ đồng phục Kỵ Sĩ Đoàn, dặn người hầu chuẩn bị nước nóng.
Nghe đến chuyện tắm rửa, mắt đám người hầu sáng rực lên.
Họ nhìn Valder rồi lại ngó Lamia, hớn hở hỏi xem có cần chuẩn bị áo choàng tắm cho cả hai không.
Hiểu lầm thành "tắm uyên ương", Valder giật thót. Anh vội vã xua tay:
"Hửm? Không, ta muốn nghỉ ngơi."
Nhưng lúc đó, Lamia lại bất ngờ từ chối.
Tắm rửa? Tắm chung?
Lamia vốn mù tịt mấy ẩn ý đó, mà cũng chẳng buồn bận tâm.
Cô thực sự chỉ muốn nghỉ.
Rời xa Lâu đài Ma Vương, tốc độ hồi phục ma lực của cô chậm rì.
Tuy chưa đến mức như con người – không ngủ vài tiếng là ngáp ngắn ngáp dài – nhưng cũng chẳng còn giữ được phong độ "nửa năm mới chợp mắt một lần" như trước.
Cộng thêm câu "nghỉ ngơi cho tốt" của Valder — giờ đây cô chỉ muốn được xả hơi thực sự.
Cứ ích kỷ quẳng gánh lo công việc sang một bên, yên tĩnh ăn cơm hay nằm ườn ra một tiếng đồng hồ cũng được.
Dù sao Valder cũng bảo thế rồi mà?
Chồng mình đã "bật đèn xanh" rồi kia mà~
Để diễn cho tròn vai, mình phải ngoan ngoãn nghe lời mới được.
Như thế này~ mới đúng chuẩn người vợ hiền thục hiểu chuyện chứ~
Nhìn theo bóng lưng Valder đang được người hầu dẫn đi tắm với vẻ mặt hoang mang vì tiếng ngân nga lạ đời, Lamia vẫy tay chào anh đầy ngoan ngoãn.
Sau đó, cô hỏi nữ hầu bên cạnh xem có món gì ăn liền được không.
Mấy món thịt tẩm ướp rườm rà quá, nên cô gọi bánh ngọt và salad.
Nhưng đúng như dự đoán, với một Ma Vương, mấy thứ này nhạt toẹt.
Với cái lưỡi của Ma tộc... có lẽ chỉ ma lực mới đủ sức kích thích vị giác.
Tất nhiên, cô không phải loại quỷ cấp thấp đói khát đến mức mất kiểm soát, chỉ là ăn uống thấy không ngon miệng thôi. Về việc nạp năng lượng, chỉ cần còn sống và hít thở, cô vẫn tự hấp thụ được chút ma lực loãng từ đất trời, dù nơi này chẳng dồi dào như ở Ma giới.
Rộp, rộp.
Nuốt xuống lá salad cuối cùng, cái bụng phàm trần này mới chịu phát đi chút tín hiệu thỏa mãn.
Dù sao cũng phải diễn cho trọn bộ, cơ thể này mô phỏng y hệt con người nên cũng biết đói. Chỉ khác là "dù đói meo cũng chả chết được" mà thôi.
"Phu nhân, người muốn dùng thêm gì không ạ?"
"Hửm? Không cần đâu, cảm ơn nhé. Ta muốn tìm chỗ nào êm ái để ngả lưng chút."
Muốn hòa nhập vào xã hội loài người, không chỉ phải dịu dàng với Bạch Kỵ Sĩ, mà còn phải đối đãi tử tế với cả người xung quanh anh ta. Vì vậy, dù đối mặt với một nhân loại yếu ớt mà cô chỉ cần búng tay là bay màu, Lamia vẫn giữ thái độ cực kỳ lịch sự.
"Phu nhân, người thấy mệt lắm sao?"
"Ừm... cũng tàm tạm? À không, có lẽ là hơi mệt một chút."
Mệt mỏi?
Cảm giác đó ra sao, Lamia chịu không diễn tả nổi.
Cô đã ở trong trạng thái "cày cuốc" quá lâu, đến mức quên bén hai chữ "mệt mỏi" viết thế nào.
Cô chỉ đơn thuần muốn nghỉ ngơi.
Chỉ là muốn thỏa mãn chút tư tâm thôi...
Dưới sự giám sát gắt gao của lão Đại Tướng quân, đời nào cô có cơ hội này.
Khó khăn lắm mới thoát ly được, phải tự thưởng cho bản thân chút chứ?
"Vậy... ừm... để em xem nào, hay là phu nhân thử cách này đi..."
Nghe phu nhân than thở, lại nhớ đến vẻ ngập ngừng lạ lùng của chủ nhân lúc nãy, cô hầu gái nhỏ tỏ vẻ thần bí, ghé sát tai Lamia thì thầm to nhỏ.
"Ồ? Còn có cả chiêu này sao...?"
"Vâng, chuẩn luôn thưa phu nhân. Người cứ thử xem. Cách này giúp hồi phục tinh thần và thể lực tốt lắm đấy. Người cũng đừng làm việc quá sức nhé."
Lamia nghe xong, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Ở phía bên kia, Valder cũng chỉ tắm rửa qua loa để xua tan những phiền muộn trong ngày.
Anh không ngâm bồn lâu, lúc Lamia buông đũa thì anh cũng vừa tắm xong.
Khoác hờ chiếc áo choàng tắm, anh trở về phòng.
Cộc cộc cộc.
Đúng lúc Valder định chỉnh trang lại y phục thì tiếng gõ cửa vang lên.
Hình ảnh Lamia đứng ở cửa lần trước vẫn còn in đậm trong đầu.
Lần này lại là tiếng gõ cửa, Valder nhướng mày — không lẽ lại là cô ấy?
...
Thôi kệ, là cô ấy thì đã sao.
Lúc nãy thái độ cô ấy cứ là lạ, anh cũng muốn xem rốt cuộc là có chuyện gì.
"Vào đi."
Valder chỉnh lại vạt áo choàng tắm, xoay người mở cửa—
"—?!"
Chưa kịp định thần, một bóng dáng màu tím đã lao vụt vào.
Valder còn chưa kịp phản ứng, cô đã vươn tay ôm chặt lấy eo anh, vùi đầu vào lồng ngực rắn chắc.
"Hả? Em... Em làm gì thế?!"
Trên người Valder vẫn còn vương lại hơi nước nóng hổi. Vì chỉ khoác hờ áo choàng nên bên trong "trống trơn". Cú vồ đột ngột của Lamia suýt chút nữa làm bung cả lớp áo lỏng lẻo, khiến trán cô chạm trực tiếp vào làn da trần trụi.
Hơi thở nóng hổi của Lamia phả thẳng vào ngực bụng Valder không chút che chắn.
Nhiệt độ từ chóp mũi và mái tóc mềm cọ xát khiến bụng anh ngứa râm ran, cơ bắp theo bản năng mà căng cứng lại.
"Hả? Em đang nạp năng lượng đây."
Lamia vẫn không ngẩng đầu, cứ thế ôm riết lấy Valder như muốn hút trọn sinh khí của anh. Mỗi chữ cô thốt ra, hơi thở lại phả vào da thịt khiến bụng anh run lên từng chập.
Tất nhiên, sự tiếp xúc đâu chỉ dừng lại ở hơi thở.
Valder còn cảm nhận rõ mồn một sự mềm mại đang áp sát vào cơ thể mình.
Cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên đôi gò bồng đảo của Lamia đã bị ép đến biến dạng khi tì chặt vào bụng dưới của anh.
"Nữ hầu của anh mách... nếu thấy mệt thì cứ ôm lấy người mình yêu như thế này, vùi đầu vào ngực anh ấy— Hít hà... Đây là mùi sữa tắm của anh à?"
"—Cô ta rốt cuộc đã dạy bậy dạy bạ cái gì thế hả!"
Lúc này, cô hầu gái dưới lầu cùng mấy người đang hóng hớt bên cạnh tủm tỉm cười: Chắc chắn mình vừa lập đại công cho ông chủ rồi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
