Chương 26: Giữ của
Valder thực lòng chẳng muốn nhớ lại những gì mình đã phải nếm trải suốt nửa ngày "địa ngục" vừa qua tại Kỵ sĩ đoàn chút nào…
Mà khoan, mới trôi qua có nửa ngày thôi sao?
Trong cỗ xe ngựa đang xóc nảy, tiếng bánh xe nghiến lạo xạo trên mặt đường rải sỏi vọng vào tai Valder rõ mồn một.
Ngồi đối diện anh là Lamia.
Từ cái mặt tỉnh bơ kia thì đừng hòng tìm thấy chút hối lỗi nào…
Mà cũng phải, cô nàng này thì biết hối lỗi là cái thá gì, e là đến giờ vẫn chẳng hiểu mình vừa gây ra chuyện động trời gì đâu.
Chưa học xong đạo làm người đã vội vã "ép người ta lên kiệu", có phải là gấp gáp quá rồi không?
Cảm giác như đám ở Lâu đài Ma Vương chỉ hận không thể tống khứ cái "của nợ" này đi cho rảnh mắt vậy.
Hay là nội bộ bọn chúng có biến?
Hừ! Thế càng tốt, phe Ma Vương đánh nhau càng to càng vui.
Tốt nhất là xuất hiện kẻ nào phản trắc, lao ra đâm cho ả một nhát thấu tim cho rảnh nợ, đỡ công ông đây phải đấu trí đấu dũng với ả mấy trăm hiệp từ trong tối ra ngoài sáng.
Mới chỉ nửa ngày trôi qua, nhưng vì cái tình huống "tình ngay lý gian" giữa Valder và Lamia bị Geoffrey bắt tại trận, nên sau đó, khi Valder mang tài liệu tới, vị Đại Đoàn trưởng đã trưng ra cái mặt "chú không cần nói, anh hiểu mà".
Hắn ta còn tâm lý đến mức phê chuẩn cho Valder nghỉ phép nửa buổi.
Valder vừa định mở miệng giải thích thì đã bị chặn họng:
"Không sao đâu, tuổi trẻ ai chẳng có lúc như thế, anh hiểu mà, ha ha."
…Nụ cười ấy sảng khoái thật đấy, nhưng mà… không phải chứ, Đại Đoàn trưởng tôn kính, thời trẻ ngài cũng từng trải qua chuyện "kích thích" thế này sao? Phu nhân xem ra cũng "chiến" thật…
Nhưng của tôi là hàng giả, là hiểu lầm, còn chuyện của ngài không lẽ là hàng thật?
Dĩ nhiên Valder không dám hỏi, cũng chẳng buồn giải thích.
Tình ngay lý gian, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, anh đành ngậm ngùi cầm tờ đơn nghỉ phép từ tay Geoffrey rồi rảo bước về văn phòng.
Lần này khá khẩm hơn, Lamia đã chịu ngoan ngoãn ngồi trên sofa.
Có điều, tư thế ngồi chẳng có chút nết na thục nữ nào.
Quen thói ngồi trên vương tọa, ả cứ thế ngả ngốn, một tay chống cằm, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ.
Dù tư thế này khiến cơ thể trông hơi vặn vẹo, nhưng thoạt nhìn, cái khí thế bề trên ấy thực sự khiến người ta liên tưởng đến một Ma Vương đang ngự trị trên ngai vàng.
Đây là đòn phủ đầu của bậc đế vương sao…?
Chắc vậy rồi.
Giờ đang lốt thiếu nữ nên trông có vẻ vô hại, chứ nếu là hình dạng Ma Vương giáp đen khi xưa thì đúng là dọa người chết khiếp.
Sau khi nhận giấy nghỉ phép, Valder dọn dẹp bãi chiến trường Lamia gây ra trên bàn rồi dắt cô nàng rời đi ngay, chẳng dám nán lại thêm giây nào.
Lúc mới đến, nhờ màn phát bánh ngọt từ cổng cộng với giao diện thiên sứ thánh thiện, Lamia đã thu phục không ít kỵ sĩ trẻ.
Thêm cái tin đồn "người đẹp này là nóc nhà của Trợ lý Đại Đoàn trưởng", địa vị của cô tại đây lại càng "uy tín".
Lúc ra về, Valder và Lamia đi đến đâu là nhận được ánh mắt ngưỡng mộ và lời chào kính trọng đến đó.
Là một Ma Vương, Lamia thừa hiểu nghệ thuật thu phục lòng người. Thấy các kỵ sĩ chào hỏi, ả cũng rất nhiệt tình vẫy tay, nở nụ cười tỏa nắng đáp lại.
Cả cái Kỵ sĩ đoàn này, chắc chỉ có mỗi Valder là miễn nhiễm với nhan sắc kia.
Mái tóc dài màu tím nhạt điểm vài lọn trắng, đôi mắt đỏ rực như hồng ngọc cùng làn da trắng sứ. Chiếc váy nhạt màu rộng rãi tuy che đi đường cong, nhưng mỗi khi gió lướt qua, lớp vải mềm mại lại ôm sát, thấp thoáng phác họa nên vóc dáng quyến rũ chết người.
Có được cô vợ vừa đẹp vừa hiền thế này, ai mà chẳng đỏ mắt ghen tị.
【Hừ hừ… Ta biết ngay bộ dạng này trong mắt nhân loại có sức sát thương cực lớn mà. Nhìn mấy tên nhóc loài người kia xem, mắt dán chặt vào người ta không rời kìa—】
"…Hửm?"
Đúng lúc Lamia còn đang đắc ý về nhan sắc của mình, Valder đột nhiên vươn tay, mặc kệ hình tượng giữa chốn đông người mà ôm chặt lấy vai Lamia, kéo cô sát vào lòng mình.
Đang mải nhìn đâu đâu, cô bất giác giật mình quay sang nhìn Valder.
"……"
Chẳng hiểu sao nghe được tiếng lòng của ả, Valder lại thấy ngứa ngáy trong người.
Nhìn "vợ" mình diễn vai dịu dàng với kẻ khác, lại thấy đám kỵ sĩ cứ nhìn chằm chằm đầy ngưỡng mộ— À phải rồi, khó chịu thật!
Đây chắc chắn là bản năng bảo vệ!
Phải bảo vệ những mầm non tương lai của đất nước…
Không thể để con Ma Vương gian xảo này làm hại họ được!
【…Lại giận dỗi cái gì nữa đây?】
Lamia nhìn đôi mày đang cau lại của Valder, thắc mắc không thôi.
Lúc nãy dưới gầm bàn thì do mình lỡ tay đấm trúng "chỗ hiểm", khiến hắn vừa bị lộ tẩy vừa dính đòn nên mới cáu, còn bây giờ là vì cái gì?
【Tâm tư loài người đúng là khó hiểu… Hay là— dùng Đọc tâm thuật soi thử xem hắn đang toan tính cái gì…】
"—!"
Nghe đến đây, Valder đâu còn tâm trí mà hờn dỗi, anh quay phắt sang nhìn cô.
Cái gì? Đọc tâm thuật?
Con ả định dùng Đọc tâm thuật á?!
Phen này tiêu đời rồi!
Nếu cô ta đọc được suy nghĩ, chẳng phải sẽ lộ chuyện anh cũng đang nghe được tiếng lòng của cổ sao!
Muốn ngả bài lắm rồi, nhưng— không được!
Phải tiếp tục diễn vai "chàng khờ thủy chung" để kìm chân Ma Vương.
Để lộ tẩy bây giờ là công cốc!
Phải nghĩ cách, nhanh lên!
"Có chuyện gì vậy, chồng yêu?"
Thấy Valder đột ngột nhìn mình chằm chằm, Lamia càng thêm tò mò.
【Lát nữa phải tìm cơ hội soi não hắn mới được—】
"Vợ… Vợ yêu…!"
Nghe thấy thế, Valder vội vàng nảy số, thốt lên:
"Em cứ để đám đàn ông đó vây quanh, anh… anh không vui đâu…! Chẳng phải đã nói rồi sao, trong mắt em chỉ cần có một mình anh là đủ…!"
Valder thực sự đã hết cách, đành đỏ mặt tía tai phun ra mấy câu sến rện đến nổi da gà này thêm lần nữa.
Nhiệm vụ cấp bách là phải đóng giả một ông chồng si tình lú lẫn, có thế mới khiến ả mất cảnh giác!
【À, ra là đang giữ của.】
— Giữ cái con khỉ!
Ai thèm "giữ" cái loại như cô chứ!
【Hê hê, biết ngay mà… Với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của bản vương, Bạch Kỵ Sĩ chắc chắn sẽ gục ngã trong vòng một năm thôi. Nhìn xem~ hắn ghen lồng lộn lên rồi kìa~】
— Bớt ảo tưởng!
Tôi chỉ sợ cô hại người thôi!
"Ha ha, được rồi, chiều anh hết, chồng yêu à."
Lamia cười tít mắt, thuận thế vòng tay ôm eo Valder.
"Yên tâm đi, em là vợ anh, em chỉ thuộc về mình anh thôi."
"..."
Dù biết thừa đây là kịch bản diễn sâu của Lamia, nhưng nghe cái giọng nũng nịu chảy nước ấy, Valder vẫn ngượng chín mặt, vội vàng lôi cô nàng lên xe ngựa chuồn thẳng về nhà.
Trong xe ngựa lắc lư, bóng dáng Lamia ngồi đối diện cũng chao đảo theo nhịp xe khiến người ta hoa cả mắt.
Nhưng điều làm Valder cay nhất chính là nụ cười đắc thắng, như thể mèo vờn được chuột của cô ả.
【Hô hô hô… Bạch Kỵ Sĩ à~ Ngươi mê mẩn ta đến mụ mị đầu óc rồi chứ gì!】
— Không, không hề, một chút cũng không!
Valder bĩu môi, trừng mắt nhìn Lamia đang cười tủm tỉm trước mặt.
Tôi thề… chỉ mong cô sớm ngày thăng thiên cho tôi nhờ!
Đồ Ma Vương đáng ghét!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
