Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 27: "Công dụng" của chồng...

Chương 27: "Công dụng" của chồng...

Bất ngờ thay, suốt chặng đường ngồi xe ngựa lại chẳng có biến cố nào xảy ra.

...Mà cái quái gì vậy, sao mình lại phải thấy ngạc nhiên vì chuyện đó chứ?

Nghĩ đến đây, Valder bỗng giật mình. 

Anh nhận ra những khái niệm như “nhịp sống thường nhật” hay “bình yên” dường như đang dần xa rời mình kể từ khi dính vào Lamia.

Quả thực... cái danh Bạch Kỵ Sĩ nghe qua chẳng dính dáng gì đến hai chữ “phổ thông”, nhưng ít nhất với tư cách là Valder Nalte, anh cũng được tính là một người bình thường chứ nhỉ?

Rõ ràng hôm nay mới là ngày thứ hai sau khi kết hôn... à không, nếu không tính lúc nhận giấy đăng ký hôm qua, thì hôm nay mới là ngày đầu tiên chính thức chung sống.

Lẽ thường tình, sau khi lãnh chứng nhận kết hôn, nếu không vướng bận gì thì phải bắt đầu tận hưởng tuần trăng mật rồi mới đúng?

Nhưng giờ nhìn xem? Tận hưởng chỗ nào? 

Cái gọi là cuộc sống tân hôn rốt cuộc trốn ở đâu rồi?

Mỗi lần Valder ngước mắt lên, tầm nhìn của anh đều bị hình bóng Hắc Ma Vương chiếm trọn.

Cô không nhìn anh, chỉ lặng lẽ tựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ vén rèm, chăm chú quan sát thế giới loài người qua khe hở nhỏ cửa sổ xe ngựa.

【Tiệm bánh ngọt... shop quần áo... quán cà phê... nhiều cửa hàng quá, khác hẳn với cái Lâu đài Ma Vương tẻ nhạt.】

Cỗ xe liên tục lăn bánh, ánh mắt Lamia cũng di chuyển theo cảnh vật lướt qua bên ngoài. 

Đủ loại cửa hàng với phong cách đa dạng khiến cô hoa cả mắt, ở Lâu đài Ma Vương làm gì có nhiều thứ hay ho như vậy.

Quần áo ư? 

Không, Ma tộc làm gì có nhu cầu chưng diện. 

Đám quỷ chỉ lo cắm đầu tu luyện sức mạnh, đến nhân dạng còn chẳng buồn giữ, cần gì làm đẹp.

Ăn uống cũng vậy. 

Chúng nhai linh thảo, uống nước linh mạch, coi ma khoáng thạch như snack ăn vặt. 

Với thói quen đó thì đào đâu ra hàng quán lề đường. 

Lũ ma vật cấp thấp cứ vơ đại nắm đất dưới chân là xong bữa, còn hạng cao cấp như Ma Vương thì hấp thụ ma lực địa mạch hoặc săn thú bậc cao...

...Lũ sinh vật dã man không biết thưởng thức tay nghề đầu bếp nhà mình, đúng là kém sang.

Nhưng phải công nhận, một Ma Vương biết giữ im lặng đúng là một Ma Vương tốt. 

Không ồn ào trong suy nghĩ, không hành động phi lý, Lamia lúc này trông cũng có vài phần đáng yêu.

Cô thầm nhẩm tên các cửa hiệu và biển quảng cáo trên đường. 

Sự tĩnh lặng hiếm hoi này giúp cái đầu đang ong ong của Valder sau hai ngày giông bão được dịu đi phần nào.

Có vẻ cảnh vật ngoài cửa sổ đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Lamia nên suốt chặng đường đều rất êm đềm.

Sự bình yên giản dị này đáng lẽ là điều hiển nhiên, nhưng vì dư chấn của những cú sốc vừa qua, Valder cảm thấy thư thái như đang ở thiên đường.

...Liệu nhiệm vụ ông nội giao có thực hiện được không đây?

Dù từng tính đến chuyện xây dựng quan hệ tốt đẹp với Hắc Ma Vương, hay nói toạc ra là cưa đổ cô ấy, nhưng — chuyện này có khả thi không?

Hắc Ma Vương... liệu có thể rung động trước mình sao?

Là tử địch bao nhiêu năm nay, cô ta cũng biết rõ thân phận Bạch Kỵ Sĩ của mình. Ngược lại, bảo mình yêu Hắc Ma Vương cũng là chuyện hoang đường, huống hồ là cái kẻ mù tịt về tình cảm này.

Dạy cho một ác ma chưa từng biết gia đình là gì nếm trải mùi vị tình yêu nhân loại... 

Ông nội ơi, ông giao cho cháu một bài toán khó hơn lên trời rồi.

【—— Hửm? Hắn ta đang nhìn mình?】

“……!”

Nghe thấy tiếng lòng của Lamia chuyển chủ đề từ mấy cửa hàng sang mình, Valder giật thót.

Anh vốn đang thả hồn theo dòng suy nghĩ miên man, không ngờ lại vô thức dán mắt vào người Lamia lâu đến vậy.

【Hừ hừ... Quả nhiên nhan sắc này vẫn rất mãn nhãn đúng không? Nào, ngắm thêm chút nữa đi~ Ta không ngại đâu~】

“……”

Ma Vương lúc nào cũng tự tin thái quá như vậy, hoặc giả, nếu không tự tin thì đã chẳng thể xưng vương.

Hơn nữa cô ấy có vẻ cực kỳ hài lòng với ngoại hình của bản thân, mỗi khi thấy Valder nhìn mình, cái mũi kia lại vểnh lên tận trời.

Nhưng không thể phủ nhận, lớp vỏ bọc này của cô đẹp đến nao lòng.

Valder đã không ít lần thầm khen ngợi nhan sắc của Ma Vương, âu cũng là bản năng đàn ông.

Anh vẫn chưa đến mức “mất hết hứng thú với phái nữ”, dù thuộc về Giáo hội nhưng cũng chưa đến mức diệt dục hay thề giữ mình thanh tịnh suốt đời.

Anh chưa cưới vợ chỉ vì quá bận, cộng thêm cái thân phận nhạy cảm dễ gây nguy hiểm cho người thường, chứ đâu phải đã tắt lửa lòng.

Thậm chí anh từng nghĩ, đợi vài chục năm nữa, khi đã ngũ tuần lục tuần, cầm kiếm hết nổi nhưng chưa chết bệnh hay tử trận, anh sẽ tìm một bà lão nào đó để bầu bạn tuổi già, bù đắp cho nửa đời cô độc.

Ai ngờ đâu khi đầu còn xanh, anh đã rước về một “bà cụ non” rồi. 

Tính theo tuổi tác, mụ này ít nhất cũng vài trăm tuổi, phải gọi bằng cụ tổ mới đúng... 

Không không, ai lại gọi vợ mình là cụ tổ, thế khác nào bảo mình là “phi công trẻ lái máy bay bà già” phiên bản kinh dị?

“Thưa ngài! Đã về đến dinh thự rồi ạ!”

Tiếng phu xe cắt ngang dòng suy tưởng. 

Hóa ra nãy giờ anh đã nhìn chằm chằm Lamia suốt một lúc lâu.

Có lẽ suốt nửa quãng đường, tâm trí Valder đều dán chặt lên người cô.

Không... cũng chẳng trách được, ai bảo trong tầm mắt chật hẹp này chỉ có mỗi cô ta, lại còn tỏa sáng lấp lánh như thế...

Dù cằn nhằn là thế, điều Valder canh cánh trong lòng vẫn là: Liệu Ma Vương có hiểu được tình cảm là gì không?

Qua nửa ngày chung sống, hôn rồi, ôm rồi, nhưng tiến triển tình cảm vẫn là con số không tròn trĩnh.

Muốn Lamia trở thành người vợ hạnh phúc nhất? 

Ông nói nghe dễ ăn lắm, cháu làm nổi không thì không biết.

Vừa nghĩ ngợi, Valder vừa bước xuống xe.

Theo đúng lễ nghi quý tộc, Valder đứng bên bậc thềm, đưa tay ra đỡ Lamia xuống.

Lamia nhìn bàn tay đưa tới, ngẩn ra một lúc mới nhớ là mình phải vịn vào tay anh. 

Lúc lên xe, cô phóng một phát chuẩn xác qua cửa xe khiến bác phu xe đang cầm bậc thang cũng phải đứng hình. 

Lần này cô đã khôn ra, không nhảy phốc từ trên xe xuống như khỉ nữa.

【Phù~ Cuối cùng cũng về đến nơi. Sáng nay mệt thật đấy. Nhưng chắc chắn mình đã thể hiện rất xuất sắc, đảm bảo trong mắt mọi người mình là một người vợ hiền thục, khiến tên Bạch Kỵ Sĩ này được nở mày nở mặt cho xem.】

Không, mặt mũi tôi bị cô ném sạch sành sanh xuống cống rồi, cái đồ Ma Vương ngốc này.

Nhưng mà... 

Cô ta đến Kỵ Sĩ Đoàn thật sự là vì muốn giữ thể diện cho mình sao? 

Bỏ qua mấy chuyện linh tinh sau đó, thì riêng màn chia bánh, cô ta quả thực rất giống phu nhân hiền thục của một Trợ lý Đoàn trưởng.

...Ừm...

Hay là mình cũng nên đáp lễ... chủ động tấn công một chút?

Hơn nữa đây là chỗ đông người. 

Kỵ Sĩ Đoàn là sân khấu của cô ta, thì về đến nhà, đây phải là sân nhà của mình!

“Về đến nhà rồi, bà xã. Xin lỗi nhé, để em phải vất vả cả buổi sáng.”

Valder vừa nói vừa tung ra nụ cười công nghiệp dịu dàng chuẩn mực - ngón nghề tủ của một quan văn chuyên lo đối ngoại.

Cảm thấy chưa đủ đô, anh còn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Lamia.

“Lát nữa nhớ nghỉ ngơi cho khỏe nhé, phu nhân của anh, đừng để mệt quá.”

Combo nụ hôn nhẹ và lời quan tâm ngọt ngào, Valder cảm thấy mình đã tiến một bước dài.

Dù không bằng nụ hôn sâu bốc đồng trước đó, nhưng lần này là giữa thanh thiên bạch nhật, anh đã hy sinh quá lớn rồi.

Về phía Lamia, cô sững sờ nhận ra — tiếng tim đập kỳ lạ ấy lại vang lên.

Thình thịch, thình thịch...

Lamia thấy lạ lẫm, nhưng một cảm giác hân hoan khó tả lại dâng trào trong lòng.

Với tư cách là Ma Vương, lịch trình mỗi ngày của cô vốn dĩ cũng kín mít.

Lão Đại tướng quân dưới trướng cô là một kẻ nghiêm túc, mặt lúc nào cũng lạnh như tiền. 

Xét về thâm niên, lão ta là bậc nguyên lão phục vụ qua nhiều đời Ma Vương, nên cực kỳ cổ hủ và khắc nghiệt. 

Dù cô là Ma Vương quyền uy tối thượng, đôi khi vẫn phải nể mặt lão vài phần, không thể muốn làm gì thì làm.

Từ miệng lão già khú đế đó, cô chưa bao giờ nghe thấy hai chữ "nghỉ ngơi". 

Cô còn chẳng nhớ nổi mình bận rộn vì cái gì, tóm lại là luôn chân luôn tay. 

Đám cấp dưới lúc nào cũng vây quanh thúc giục cô phản hồi, ra đối sách, và lựa chọn.

Nhưng mà — tên Bạch Kỵ Sĩ này vừa bảo cô nghỉ ngơi?!

Đó là từ ngữ xa xỉ mà chưa một tên thuộc hạ nào dám nói với cô! 

Nghỉ ngơi? Trời đất ơi! Trên đời này lại có từ ngữ tuyệt diệu đến thế sao?!

【Đây... chẳng lẽ chính là ý nghĩa của “bạn đời” mà Đại Mị Ma từng nhắc tới?!】

...Cái gì?

Valder giờ đây cực kỳ nhạy cảm, cứ nghe thấy ba chữ “Đại Mị Ma” là y như rằng mí mắt lại giật liên hồi báo điềm gở.

Trong thoáng chốc, mặt Lamia đỏ bừng lên. 

Có lẽ vì được “cấp phép lười biếng” mà cô sướng rơn người.

【Cái thứ gọi là chồng... hóa ra lại là một công cụ tiện lợi đến thế sao?!】

...Hả?

Gì cơ? 

Lại cái quái gì nữa đây?

Sao chồng lại biến thành "công cụ tiện lợi" rồi?!

Tại sao ngay cả khi dùng Đọc tâm thuật, mình vẫn không tài nào hiểu nổi logic của con mụ này thế nhỉ?!

Với lại... tại sao cô lại đỏ mặt hả!

Có lẽ dư âm xấu hổ ở văn phòng lúc nãy, cộng thêm khuôn mặt đỏ bừng hiện tại của Lamia — cô ấy lúc đỏ mặt quả thực có sức sát thương cực lớn. 

Nếu không nghe thấy đống suy nghĩ linh tinh kia, thì vẻ ngoài đáng yêu đó thực sự khiến người ta muốn “nuốt chửng” ngay lập tức.

【Hì hì... hừ hừ hừ...!】

Lamia không nhịn được cười thầm, nhưng vô tình chạm phải ánh mắt của Valder. 

Sợ bị phát hiện điệu cười gian xảo, cô vội quay ngoắt đi, đôi má vẫn đỏ rực vì phấn khích. 

Valder cũng vì màn sến súa vừa rồi mà ngượng chín mặt, không dám nhìn thẳng vào cô.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đồng thời quay đầu đi, tránh né ánh mắt đối phương.

Cách đó không xa, đám người hầu ra đón chủ nhân thấy cảnh này, dù chẳng hiểu mô tê gì, nhưng ai nấy đều nở nụ cười đầy ẩn ý.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!