Không hiểu sao, Kohinata dụi đầu vào lòng tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Web novel - Chương 04: Cô gái không chịu nghe người khác nói

Ngay khi nhận ra tôi đang tiến đến gần, cô ấy liền trừng mắt nhìn tôi.

Độ hảo cảm dường như vượt qua mức số âm… Cơ mà tôi không quan tâm cô ấy nghĩ gì về tôi.

“Sugino-kun, trên đường đi cậu có thấy Asuka không? Tớ muốn cậu ấy cùng nghe nên đã gọi cậu ấy từ trước rồi cơ mà.”

――Tôi tưởng là chỉ có một người thôi mà. Tôi giả vờ chưa nghe thấy gì hết nhé?

“Tôi không biết ai tên Asuka cả. Họ của cậu ấy là gì?”

Tôi có cảm giác đã nghe thấy cái tên đó ở đâu rồi nhưng không nhớ ra nổi. Đành chịu thôi, số bạn nữ tôi quen biết ở cao trung chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà.

“Là Kohinata. Kohinata Asuka.”

“À! Là Kohinata sao.”

Tôi vô thức dùng tay đấm bộp vào lòng bàn tay còn lại. Đúng là tôi chưa nghe bao giờ, nhưng tôi đã nhìn thấy cái tên này ở trên danh sách lớp.

Nhưng mà cuộc hẹn này liên quan gì tới Kohinata nhỉ?

Lần duy nhất tôi tiếp xúc với Kohinata là ở máy bán hàng tự động thôi đó? Tôi không nghĩ là có chuyện gì xấu đã xảy ra khi đó cả.

Kohinata vẫn đang ngắm kiến thì phải… Tôi vừa nghĩ thế vừa nhìn về hướng gốc cây lúc trước, nhưng cô ấy có vẻ đã nghe thấy tên mình được nhắc đến, đang bước lạch bạch về phía này.

Cô ấy bước đến bên cạnh tôi rồi đứng lại, nhìn chằm chằm vào mặt cô bạn kia như đang suy nghĩ điều gì. Nhìn từ bên ngoài trông giống như tôi và Kohinata đối đầu với lại cô bạn kia vậy.

“Asuka qua bên này nè!”

Kohinata sau khi được bảo thế thì gật đầu (kokuri) rồi bước về phía đối diện tôi. Cái gì đây, đang diễn hài kịch à? Bên đó đóng vai Boke còn tôi phải Tsukkomi lại sao?

“――E hèm. Thế cậu có chuyện gì cần nói với tớ vậy. Tớ không nhớ mình đã làm gì cả.”

Từ thái độ của cô bạn này, tôi đoán đây hẳn không phải câu chuyện tốt lành gì, cho nên tôi hạ tông giọng xuống mà tiếp tục nói chuyện.

“Điều tớ muốn nói với Sugino đó là, từ nay về sau đừng có dính dáng đến Asuka thêm một lần nào nữa.”

“…….Tại sao vậy?”

Tôi vô thức hỏi ngược lại. Nếu tôi bình tĩnh mà suy nghĩ thì, tôi đã từng trải qua bầu không khí tương tự vào thời cấp hai.

“Tên đấy là người xấu, không nên dính dáng đến hắn”. Tôi đã bắt gặp các bạn nữ thì thầm như thế về tôi không biết bao nhiêu lần. Mặc dù tôi chưa từng bị nói thẳng mặt như bây giờ.

Chắc chắn cô ấy đã nghe được mấy lời đồn về tôi rồi.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, hít vào thật sâu bằng mũi và thở ra bằng miệng.

“Ít nhất thì cho tớ biết lý do đi.”

“Tớ đã nghe hết rồi! Sugino-kun, thời tiểu học đã đối xử rất tệ với các bạn nữ cùng lớp đúng không? Không chỉ đánh mà còn đe dọa họ nữa! Một kẻ như cậu lại đang nói dối để tiếp cận Asuka, với tư cách là bạn thân tất nhiên tớ phải bảo vệ cậu ấy rồi!”

Tôi như bị hét liên tục vào mặt, làm cho toàn cơ thể bắt đầu nổi da gà.

“Những lời đồn đó đều là vu oan cho tớ. Tớ cũng không nhớ mình đã nói dối khi nào.”

Cô ấy đang cực kì kích động. Có vẻ thái độ vô cảm của tôi càng khiến cô ấy khó chịu hơn. Cô tiếp tục nói, thậm chí còn lớn tiếng hơn nữa.

“Không phải quá rõ ràng sao! Tớ đã xác nhận với giáo viên rồi, các cô phục vụ mới là những người dọn dẹp căng tin, không phải học sinh! Đấy, cậu đâu có cãi lại được đâu! Tớ biết rõ bản chất dối trá của cậu rồi.”

“Không đúng. Trường hợp của tớ có chút đặc biệt――”

“Làm thế thì còn lâu mới thu hút được sự chú ý của Asuka! Asuka nổi tiếng với cả nam lẫn nữ, chắc chắn sẽ không quan tâm đến thể loại người như cậu!”

Tôi cảm nhận được mặt mình tái dần đi.

“Tớ đã nói là không đúng mà! Ít ra hãy nghe tớ giải thích――”

“Asuka là người bạn cực kì quan trọng đối với tớ! Cậu ấy thường không chịu nói ra ý kiến của bản thân, cho nên tớ càng phải bảo vệ cậu ấy! Không được để thứ sâu bọ xấu xí đến gần cậu ấy.”

“――Không phải thế.”

“Càng nói càng vô ích! Hơn nữa――”

Đầu tôi quay mòng mòng, từ lúc nào đã không còn hiểu đối phương đang nói gì nữa.

Tôi vẫn nghe được tiếng cô ấy, nhưng nó lại không hề giống bất kì ngôn ngữ nào. Từng từ từng chữ, chúng không mang bất kì ý nghĩa gì cả.

Tôi đã chủ quan cho rằng bởi vì Kohinata không nói chuyện, tôi chỉ phải đối phó với một người thôi. Ai mà ngờ rằng một mình cô ấy có thể nói liên tục không ngừng đến mức tôi không thể bào chữa một lời nào.

Một lúc sau―― Khi tôi định hình lại được những gì đang xảy ra, cô ấy đang đứng thở hổn hển. Hẳn là cô ấy đã hét to lắm.

Kohinata vẫn với vẻ mặt vô cảm, theo dõi tương tác giữa tôi với cô bạn kia. Tôi không thấy được bất kì cảm xúc gì từ Kohinata cả.

Tôi nôn ở đây luôn mất, nhưng mà ánh nhìn xung quanh đổ dồn về đây làm tôi cực kì không muốn làm thế. Tôi cố đẩy dịch dạ dày xuống, hơi thở trở nên nông và gấp gáp.

Tôi tiến gần đến chỗ cô gái thuyết giáo tôi từ đầu đến giờ, run rẩy nói một cách thảm hại.

“….Tớ sẽ không lại gần Kohinata nữa. Cho nên là cả hai người, đừng có kiếm chuyện với tớ thêm một lần nào nữa.”

Tôi muốn được khen vì đã nói ra được những lời đó.

Tôi muốn rời đi nhanh nhất có thể nên đã bỏ chạy mà không đợi câu trả lời của cô ấy. Đạt được mục tiêu của bản thân, hẳn là cô ấy đã đủ mãn nguyện rồi nhỉ.

Tekoteko