“Đến rồi đây!”
“Lại nữa à!”
Hôm nay là chủ nhật. Nhóm Keiichi lại tiếp tục đến chỗ làm thêm của tôi, y hệt như hôm qua.
Nhân tiện thì tối hôm qua, trong lúc tôi phàn nàn với Keiichi về việc cậu ta mang bạn cùng trường đến chỗ làm của tôi, tôi cũng hỏi luôn cậu ta về sự kết hợp một nam hai nữ đó.
Điều đáng ngạc nhiên là, có vẻ đây là đề xuất của Kohinata, người đã biết về tình trạng của tôi.
Một phần lý do khiến tôi bất ngờ khác, đó là Kohinata lại là người hầu như không bao giờ nói ra ý kiến của bản thân... Thật sự không thể hiểu nổi.
Cơ mà hôm nay cũng đến sao... Cứ ngày nào cũng đến thì khó cho tôi lắm, tôi cũng cần phải làm việc chứ.
Tôi rũ vai xuống một cách thất vọng. Kohinata sau khi nghịch điện thoại một lúc thì bất ngờ phấn khích đưa nó ra trước mặt tôi. Có vẻ cô ấy lại viết gì đó trên ứng dụng ghi chú.
“Đến rồi đây!”
Một câu ba chữ cùng với dấu chấm than to tướng.
“Đừng có bắt chước giọng điệu của Keiichi giùm tớ...
Không ổn rồi… Một Kohinata ngây thơ trong sáng như thế này, đang bị ảnh hưởng xấu bởi thằng bạn thân của tôi.
Saejima, cậu bảo vệ Kohinata giúp tớ với.
“Xin lỗi nhé Sugino-kun, bọn tớ lại đến rồi đây.”
Saejima, người tôi vừa nhờ vả trong thâm tâm, đang chìm trong cảm giác tội lỗi mà cúi đầu. Thế này thì sao mà tôi tin tưởng cô ấy được nữa.
Cô gái này và cô gái đã hét vào mặt tôi ngày hôm đó là cùng một người sao? Đây là chị em song sinh thôi đúng không? Nhưng mà người này giống hệt như Saejima vậy? Doppelganger?
“Cậu không cần phải xin lỗi đâu. Hôm qua tớ đã nghe từ Keiichi rồi, nhằm giúp tớ khắc phục điểm yếu mà các cậu đang bỏ tiền túi ra để đến đây đúng chứ. Các cậu không cần phải làm đến thế đâu mà. Còn tốn tiền nữa.”
“Nhưng mà đó vẫn là lỗi của tớ.”
Việc cô ấy kín tiếng hơn mọi khi, có lẽ là để không làm tôi thấy khó chịu. Tôi cảm thấy có lỗi vì đã khiến cô ấy lo lắng đến thế.
“Tóm lại là, cứ bỏ qua hết những gì đã xảy ra ngày hôm đó đi. Tớ cũng đã nói những lời khó nghe với Saejima, nên tớ cũng cảm thấy có lỗi lắm chứ.”
“V-Vậy sao, xin lỗi cậu.”
“Đã bảo là đừng xin lỗi nữa mà… Nếu thay vào đó, cậu muốn đóng góp cho doanh thu để cửa hàng tiếp tục tồn tại thì cậu cứ việc đến đây. Chị chủ quán sẽ rất vui đấy.”
“T-Tớ hiểu rồi! Tớ sẽ cố gắng!”
Saejima vừa nắm chặt tay vừa nói.
Tinh thần trách nhiệm, lý tưởng chính nghĩa... tính cách của cô ấy thật sự làm tôi nhớ tới đám con gái hồi trước.
Nếu thời tiểu học cũng có thể hòa giải như thế này, chắc chắn tôi sẽ không bị ám ảnh như bây giờ.
“Vẫn là cách chia người này sao.”
Như một sự hiển nhiên, một người trong nhóm lại tách ra trong khi hai người còn lại cùng ngồi một bàn.
Hôm nay, sau nhóm Keiichi có một cặp vợ chồng già là khách quen đến quán, do đó bọn tôi đã không đùa giỡn gì nhiều.
Tôi đưa ly nước lạnh đến chỗ Kohinata rồi cất tiếng.
“Cậu có thể ngồi cùng hai người kia cũng được đó. Có lẽ cậu làm thế này là vì tình trạng của tớ, nhưng mà dù sao thì tớ cũng đang làm việc. Tớ không định nói chuyện riêng quá nhiều đâu.”
Kohinata lắc đầu qua lại. Cô ấy không muốn đổi chỗ thì phải.
“Nếu cậu thấy ổn thì tớ sẽ không ý kiến thêm nữa.”
Kohinata gật đầu. Cô ấy thật sự thấy ổn sao?
“Mà, sự thật là tớ có thể dễ dàng nói chuyện với Kohinata hơn so với những bạn nữ khác. Cảm giác thoải mái hay thư giãn hơn rất nhiều... Tớ có thể nói chuyện bình thường với Saejima, nhưng mà quả thật tớ vẫn có chút lo lắng.”
Mặc dù tôi đã hiểu rằng Saejima không phải là người xấu, cơ thể tôi vẫn không chịu hiểu cho. Có lẽ để quen với việc này cần một chút thời gian.
“Riêng Kohinata thì ngay từ đầu mình đã có ấn tượng là cô ấy vô hại rồi. Có lẽ nhờ đó mà mình khá thoải mái với cô ấy.”
Trong khi tôi đang tự nhủ với bản thân như thế, Kohinata đưa điện thoại lên trước mặt tôi. Cảm giác y hệt như hôm qua vậy.
“Sân sau, xin lỗi”
Vẫn chỉ là một câu ngắn gọn, nhưng mà tôi đã hiểu được những gì cô ấy muốn nói.
“Việc cậu đã không thể cản Saejima lại sao?”
Kohinata gật đầu.
Hẳn là cô ấy vẫn nhớ những gì tôi đã nói lúc trên trường.
“Cậu vẫn nên nói lên ý kiến của bản thân thì tốt hơn” sao... khi đó tôi đã lỡ nói mấy lời tự cao quá mức rồi.
“Không sao đâu. Tớ cũng đã nói những điều không cần thiết, cho tớ xin lỗi. Nhưng mà tớ nghĩ là cậu vẫn nên để ý tới những người xung quanh mình hơn để tránh bị cuốn vào những rắc rối không cần thiết.”
Kohinata gật đầu liên tục trước câu trả lời của tôi.
Hình như cô ấy gật đầu còn nhanh và nhiều hơn mọi khi nữa. Có lẽ là tôi tưởng tượng thôi.
“Khi cậu chọn món xong rồi thì cứ dùng mắt để ra dấu cho tớ, tớ sẽ để ý. Giờ tớ mang nước qua bàn của hai người kia đây.”
☆ ☆☆☆☆
8 giờ tối. Kết thúc ca làm thêm, tôi trở về căn hộ của mình.
Vào những ngày làm full-time thì chủ quán sẽ nấu cơm nhân viên cho tôi. Đối với người sống một mình như tôi thì việc đó giúp ích cho tôi rất nhiều. Vừa ngon hơn mấy hộp cơm làm sẵn, vừa miễn phí nữa.
Tôi mở khóa tự động và đi vào sảnh. Tòa nhà này đã được xây hơn 10 năm rồi, nhưng mà tường và sàn nhà đều sạch bóng như thể là mới xây vậy.
“Con về rồi đây.”
Sau khi lên thang máy và đi bộ một chút, tôi đã đến được căn hộ 506 của tôi.
Tôi cất tiếng chào, nhưng tất nhiên là không có ai trả lời. Còn trong trường hợp có tiếng trả lời lại thì tôi sẽ quay gót chạy thẳng cho an toàn.
Bởi vì công việc yêu cầu đứng khá lâu nên chân tôi rã rời, nhưng mà cũng không ảnh hưởng gì đến hoạt động ở nhà của tôi. Tuy nhiên nhờ bọn Keiichi mà tinh thần của tôi gần như kiệt quệ.
Căn hộ của tôi có cấu trúc 1LDK. Đối với người sống một mình như tôi thì căn hộ này là quá lớn. Cá nhân tôi không phiền nếu như phải sống trong một căn hộ khác rẻ hơn. Tôi không cần khóa tự động lắm, kể cả nếu căn hộ có cũ kĩ và có cấu trúc 1K thôi thì tôi cũng không thấy vấn đề gì.
Tuy vậy bố tôi phản bác rằng “Lúc bố đến thăm mà căn hộ chật chội thì sẽ khó chịu lắm” cho nên mới dẫn đến tình huống hiện tại. Người bố đó của tôi hiện tại đang làm việc ở một tỉnh khác.
“Mình nên làm gì vào tuần lễ vàng đây ta. Cơ mà còn phải phụ thuộc vào tình hình công việc của bố nữa.”
Hoặc là tôi sẽ đến chỗ bố, hoặc là bố sẽ đến chỗ tôi.
Gia đình chỉ còn lại hai người bọn tôi nên lựa chọn cũng chỉ có hai cái. Đôi khi lịch trình của bố và tôi không trùng nhau, do đó có những ngày nghỉ mà tôi tận hưởng một mình.
Tôi nhấn nút xả nước nóng vào bồn tắm. Trong lúc đợi đầy nước, tôi lấy quần áo đã phơi khô vào nhà.
“Nếu bố không về được thì mình đi làm thêm thôi nhỉ. Cơ mà kì nghỉ hiếm có như này thì không nên lãng phí. Nếu mình tóm được Keiichi thì đi chơi với cậu ta cũng là một lựa chọn... Cơ mà lúc đó thì nên làm gì đây?”
Những địa điểm giải trí thường thấy của học sinh cấp ba bao gồm Karaoke, Bowling hay Game Center hoặc mấy chỗ tương tự. Trong lúc tưởng tượng cảnh tôi cùng bạn bè vui vẻ ở đó, không hiểu sao tôi chợt nghĩ đến Kohinata.
“――Hehe, nếu Kohinata đến Game Center, mình có thể tưởng tượng được cảnh cô ấy nhìn chằm chằm vào phần thưởng trong máy gắp thú. Rồi sẽ chỉ tay và còn gật đầu nữa. Trên điện thoại sẽ viết rằng ‘Tớ muốn’ hay đại loại vậy.”
Tôi vừa lẩm bẩm vừa cười một mình trong lúc xếp quần áo.
Bunbun Kokukoku 『中庭ごめん』Nakaniwa gomen Living room – Dining room – Kitchen