“Lên năm hai rồi mà mày vẫn cứ ăn cơm nắm thôi à...?”
Giờ nghỉ trưa đã đến. Sau khi tôi lấy hai phần cơm nắm từ trong cặp ra, Keiichi dùng giọng điệu càu nhàu mà nói thế với tôi. Nhân tiện thì bữa trưa của cậu ta là món bánh mì ngọt mua từ cửa hàng tiện lợi.
Tôi đang không có hứng cho nên tôi sẽ để dành suất ăn đặc biệt cho ngày khác.
“Mua bữa trưa thì tao thấy phí tiền, mà làm bentou thì cũng phiền lắm”
“Nói vậy chứ, bình thường Tomoki cũng hay mua nước ép từ máy bán hàng tự động mà.”
“Bởi vì tao muốn mua những thứ tao thích ngay khi có thể, cho nên tao mới tiết kiệm vào những khoản này, kết hợp với kiếm tiền từ việc làm thêm. Với lại dùng tiền trợ cấp của bố để mua mấy thứ như game thì tao thấy không phải.”
“Là học sinh thì dựa dẫm một chút vào phụ huynh cũng được mà.”
“Chính mày cũng đang đi làm đấy thôi.”
“Cũng đúng ha!”
“HA – HA – HA”. Trong lúc tôi ngán ngẩm nhìn Keiichi, cánh cửa đằng sau cậu ta mở ra. Do đang là giờ nghỉ trưa nên trong lớp khá ồn ào, có vẻ không ai nhìn về hướng này cả.
Từ sau cánh cửa đó xuất hiện khuôn mặt của một học sinh nữ.
Từ mái tóc nâu và khuôn mặt của cô ấy, tôi ngay lập tức có ấn tượng của một người năng động hoạt bát. Chính xác là kiểu người mà tôi không giỏi đối phó.
“Nè, cho tớ hỏi một chút.”
Cô ấy bắt chuyện với tôi cùng một nụ cười tươi. Chắc là vì vị trí của tôi dễ bắt chuyện nhất.
Tôi đặc biệt dở trong khoản tiếp xúc với những người thoải mái như thế này... Tuy nhiên đối phương chỉ có một người, nếu chỉ nói chuyện thôi thì tôi vẫn làm được.
“Sao vậy? Cậu cần tìm ai đó sao?”
“Ừm, tớ muốn nói chuyện với Sugino-kun. Cậu ta có trong lớp không? Hay là đã đến căng tin rồi?”
“Hửm? Tớ là Sugino đây... Chúng ta từng gặp nhau rồi à?”
Ngay sau khi tôi trả lời, cô ấy liền nheo mắt lại, hướng ánh nhìn sắc bén về phía tôi như muốn đâm vào tôi vậy.
“Vậy à. Sau giờ học cậu có thể ra sân sau trường gặp tớ được chứ? Tớ có chuyện cần phải nói.”
Trong khi tôi bối rối trước sự thay đổi thái độ đột ngột, cô ấy chỉ nói những gì cần thiết, sau đó ngay lập tức rời đi.
À không, trước mắt thì, nếu tôi có việc bận sau giờ học thì cô tính sao hả. Ít nhất cũng đợi người ta đồng ý đi chứ.
Tôi thất thần nhìn cánh cửa đóng sầm lại. Keiichi vừa cau mày vừa bắt chuyện với tôi.
“Lại rắc rối rồi đây. Còn là thể loại mà Tomoki ghét nhất nữa, cô ấy hoàn toàn không có ý định nghe bọn mình nói. Cứ nên mặc kệ thì tốt hơn. Chưa cần biết lý do nặng nề đến mức nào, thái độ đó là quá tệ đi mà.”
“… Mày nói đúng. Nhưng mà cũng đâu thể phớt lờ bạn cùng trường được. Tao có cảm giác để cô ấy leo cây cũng không tốt, với lại tao cũng muốn biết lý do.”
Phiền quá đi… nhưng mà nếu coi đây là cơ hội để khắc phục điểm yếu của tôi thì cũng không tệ lắm.
Nhưng mà rốt cuộc tại sao tôi lại bị hẹn gặp sau giờ học bởi một cô gái không quen, lại còn bị nhìn bằng ánh mắt thù ghét vậy kìa.
Hành vi hằng ngày của tôi không có gì xấu cả… Có chăng chỉ là tôi lâu lâu ngủ gật trong lớp.
“Tao nghĩ mình cần đi lễ trừ tà thêm lần nữa...”
“Haha, vậy tao cũng đi với mày luôn nhể.”
Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi tất cả những người từng liên quan đến vụ việc trong quá khứ đều đã trở thành đồng minh của tôi.
☆ ☆☆☆☆
Giờ học kết thúc, tôi theo lời của cô bạn chưa biết tên mà tiến thẳng đến điểm hẹn. Ở đây chỉ có một vài cặp đôi, một cặp thì đang ngồi bệt dưới đất mà cười nói với nhau. Ngoài ra, tôi cũng thấy bóng dáng Kohinata đang ngồi ở dưới bóng cây mà chăm chú nhìn mặt đất.
Tại sao Kohinata lại… Mà trước tiên, rốt cuộc cô ấy đang làm gì ở đó vậy.
Cô ấy dùng cả hai tay ôm đầu gối mà cuộn tròn lại, làm cô trông còn nhỏ con hơn nữa, tạo cảm giác như một con thú nhỏ vậy. Không bất ngờ khi đám học sinh cực kì hâm mộ cô ấy.
Người đã hẹn tôi có vẻ vẫn chưa đến. Đằng nào cũng phải đợi, nếu không làm gì thì tôi thấy khá phí thời gian, cho nên tôi tiếp cận Kohinata.
“Cậu đang làm gì vậy?”
Cô ấy ngước lên nhìn chằm chằm tôi một chút, xong lại hướng ánh nhìn xuống mặt đất. Nhìn theo hướng đó, tôi thấy một đàn kiến đang bận rộn vác thứ gì đó trông giống như con mồi. Có vẻ trong mắt cô ấy thì tôi không quan trọng bằng đàn kiến rồi.
“Cậu đang ngắm kiến à?”
Kohinata gật đầu.
Khó mà tin được tôi lại tìm thấy học sinh cao trung ngắm kiến ở sân sau của trường. Mà tôi thấy nó cũng không phải là việc gì xấu. Dõi theo hình ảnh đàn kiến say mê lao động cũng không phải là ý tồi. Chỉ là nếu muốn tích cực ngắm kiến như thế, tôi sẽ phải để ý đến ánh nhìn kì lạ từ những người xung quanh.
Có vẻ cô ấy không quan tâm đến nhận xét của người khác.
“Tớ cũng đang tìm cách giết thời gian, cho tớ xem chung với cậu nhé?”
Tôi rất cảm kích việc cô ấy không nói gì cả. Đứa con gái dễ nói chuyện nhất cái trường này chắc chắn là Kohinata rồi.
Tôi không thích những cô gái cứ áp đặt ý kiến của mình lên người khác.
Còn Kohinata thì không hề nói chuyện, chưa từng đưa ra ý kiến, cũng không chủ động bắt chuyện với tôi. Tóm lại là hoàn toàn không có một điểm trừ nào cả.
Sau khi nhận được cái gật đầu của Kohinata, tôi ngồi xuống, hai tay ôm gối, bắt chước tư thế của cô ấy.
Sau khi ngắm được một lúc, tôi nhận ra có một con kiến đang cố vác một cái gì đó to hơn bản thân nó gấp vài lần. Đôi khi nó nghiêng ngả làm rơi món hàng xuống, nhưng rồi nó vẫn nhặt món hàng ấy lên mà tiếp tục di chuyển.
“Ồ, có sao không đấy? Không phải thứ đó quá lớn cho mày sao?”
Con kiến ấy tận tâm với công việc đến mức làm tôi vô tình nói ra suy nghĩ của mình.
Và rồi――
“Kohinata?”
Kohinata bất ngờ nhấc món hàng ấy lên cùng với anh bạn tí hon. Có vẻ cô ấy cũng đã thấy con kiến đó.
Sau đó cô ấy lần theo đường đi của cả đàn mà đặt con kiến xuống ngay cửa hang của chúng. Xong rồi cô ấy ngước sang nhìn tôi, rồi lại quay mặt xuống đất.
“À, ừm, hẳn là bạn kiến cũng rất cảm kích hành động đó đấy.”
Cô ấy vẫn giữ khuôn mặt vô cảm mà gật đầu, nhưng lại cho tôi cảm giác như cô ấy muốn nói “Tớ đã giúp bạn kiến đấy” vậy.
Kohinata như đã hài lòng sau khi nghe câu trả lời của tôi, gật đầu thêm một lần nữa, sau đó tiếp tục hướng ánh nhìn về đàn kiến. Tôi cười khổ trước hành động của Kohinata, sau đó đứng lên nhìn xung quanh xem cô gái đó đã đến chưa.
Cô gái lúc trưa đang đứng hiên ngang ở giữa sân.
“…Khí thế áp đảo thật đấy.”
May mắn là chỉ có một người thôi. Nếu là hai người thì tùy vào nội dung cuộc trò chuyện, có thể tôi sẽ nôn mửa trước khi kịp nghe đối phương nói hết.
Sao cũng được... Kết thúc việc này nhanh rồi về thôi. Còn Keiichi đang đợi tôi nữa.
“À thì, có vẻ có người vừa gọi tớ rồi. Tớ đi đây, ngày mai gặp lại.”
Tôi nói với Kohinata và nhận được một cái gật đầu.
Kokuri